Suy Tư của Huệ Minh 2016

by Huệ Minh

 

TÌNH VÔ TẬN

          Người ngoài Công Giáo làm sao hiểu được câu chuyện tình của người tín hữu Công Giáo. Chuyện giản đơn mà khó lý giải và cũng chẳng mấy ai tin đó là tấm bánh mầu nhiệm – tấm bánh tình yêu trên bàn thờ thập tự mà ngày mỗi ngày, giờ mỗi giờ, phút mỗi phút các linh mục lại dâng trên bàn thờ trên toàn thế giới.

          Quả thật, dưới con mắt của người đời, chẳng ai hiểu được bản tình ca vô tận mà Con Thiên Chúa làm người đã biểu lộ cho nhân loại.

          Tình Giêsu là tình vô tận bởi lẽ càng lý giải lại càng khó hiểu. Giản đơn là chẳng ai chết cho người mình yêu và người mình yêu lại là người tội lỗi.

          Thật vậy, trải dài cuộc đời của Chúa Giêsu, rong ruỗi trên con đường loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa, một điều đau đắu trong lòng vẫn là nói cho mọi người biết về tình yêu, sống với tình yêu và sống cho tình yêu. Chính Chúa Giêsu đã nêu gương trước cho mọi người bằng cái chết đau khổ trên thập giá.

          Điều mà Chúa truyền lại cho các môn đệ cũng như cho những ai tin nhận đi theo Chúa không phải là gia tài, không phải là kho tàng châu báu đắt giá ... Điều mà Chúa truyền lại đó chính là trong bữa ăn biệt ly, chính Chúa đã tự hiến thân mình làm của lễ Tình Yêu trên thập tự.

          Kèm theo đó là cử chỉ sống động của tình yêu là Chúa Giêsu đã cúi xuống để rửa chân cho các môn đệ thân thương. Điều Chúa Giêsu làm, ngay cả người môn đệ thân tín nhất của Chúa là Thánh Phêrô cũng chẳng hiểu. Càng không hiểu hơn khi Thầy cầm lấy bánh và chia cho anh em.

          Chỉ khi Phục Sinh thì các môn đệ mới nhận ra điều mà Thầy làm, lời mà Thầy nói, bài học mà Thầy gửi lại cho anh em.

“Anh em hãy ở lại trong Tình Yêu của Thầy !” Nghe sao mà tha thiết quá, sao mà nồng ấm quá. Anh em ơi ! Anh em hãy ở lại trong Thầy để Thầy ở lại trong Anh em ! Không có tình yêu nào quý hơn tình yêu của người hy sinh tính mạng cho người mình yêu ... Anh em ơi ! Cứ dấu này mà người ta nhận ra anh em là môn đệ của Thầy là anh em hãy yêu thương nhau !

Lạ lùng ! Không phải là anh em giàu có để người ta nhận ra anh em là môn đệ Thầy ! Cũng chẳng phải là anh em học cao hiểu rộng thì người ta biết anh em là môn đệ Thầy ! Và cũng không phải anh em sở hữu nhà cao, cửa rộng, xe sang, quyền cao chức trọng ... là môn đệ Thầy. Nhưng, căn cốt vẫn là yêu thương.

Tình yêu mà Thầy truyền lại cho anh em và Thầy muốn ở lại với anh em và anh em ở lại trong Thầy thật dễ thương và thật gần. Gần đến độ không phải là “xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi” như Ađam thốt lên với Eva mà là máu huyết của Chúa ở trong tôi khi tôi đến kín múc mầu nhiệm Tình Yêu nơi Thánh Thể.

Và rồi, giản đơn để ta hiểu mầu nhiệm Tình Yêu đó là nếu ai nào đó kín múc Thánh Thể và sống Thánh Thể thì cuộc đời sẽ thay đổi. Từ lời ăn tiếng nói, từ cung cách cư xử cũng sẽ trở nên “hiền lành và khiêm nhường” bởi lẽ anh em hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường.

Bài học Tình Yêu đã qua đi hơn 2000 năm nhưng vẫn còn đó như bài học rất mới bởi lẽ nói yêu người mình yêu hay yêu mình thì dễ nhưng để yêu cả người mình không yêu lại là chuyện khác hay không nói đến là thật khó khi mình yêu người không ưa.

Trên đỉnh đồi Canvê, Tình Yêu diễn tả đến tột cùng, đến vô tận khi ta nghe nói : “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm !”.

Quả thật ! Như ngôn ngữ ngày hôm nay bọn trẻ hay dùng “biết chết liền” thì khi nhìn lên mầu nhiệm Thánh Thể, ta cũng có thể nói như bọn trẻ : “Hiểu chết liền”.

Thật ra cũng không phải là quá khó hiểu nếu như người ta không chịu hiểu.

Chỉ cần chiêm ngắm mầu nhiệm Tình Yêu nơi tấm bánh sẻ chia ta sẽ thấy được Tình Vô Tận. Và khi ta kín múc Tình Vô Tận Giêsu rồi thì cuộc đời của ta cũng sẽ biến đổi nên một như Đức Kitô.

Nhớ lại lời vào Lễ của một linh mục thân quen : “Anh chị em thân mến ! Mỗi một lần chúng ta tham dự Thánh Lễ là mỗi một lần chúng ta biến đổi cuộc đời chúng ta nên một như Đức Kitô. Nếu như ta tham dự Thánh Lễ mà ta không để cuộc đời ta nên một như Đức Kitô thì Thánh Lễ chúng ta tham dự ra vô ích ...”

Huyền nhiệm Tình Yêu vẫn ở đó và chờ đó trên các bàn thờ trong các nhà thờ khắp nơi xung quanh ta. Thế nhưng, liệu rằng cảm xúc Tình Vô Tận của ta như thế  nào ?

Ngày nay, ta vẫn vụ vào công ăn chuyện làm, chuyện gia đình, chuyện chồng chuyện vợ và chuyện con để rồi ta thờ ơ với Tình Vô Tận. Dừng lại và để ý và chính ta làm phép toán thì ta là người hiểu hơn ai hết. Khi ta bỏ Chúa, ta bỏ mối Tình Vô Tận của đời ta thì khi đó ta mất hết, ta trống vắng và ta mất bình an. Điều đáng tiếc là nhiều người vẫn chộn rộn hay nói cách khác là lo toan quá nhiều để tìm kế sinh nhai nuôi cái thân xác phải chết sáu bảy chục ký nhưng lại quên chuyện quan trọng nhất là nuôi dưỡng Linh Hồn của người ta.

Dù sở hữu một thân xác mập tròn to béo nhưng lại không có quả tim, không có tình yêu, không có sự bao dung tha thứ thì thân xác đó vẫn như là một xác chết mà thôi. Khi và chỉ khi ta siêng năng chạy đến với Bí Tích Thánh Thể, kín múc nguồn lực từ Bí Tích Thánh Thể thì khi đó ta kết hợp mật thiết với Tình Vô Tận và khi đời ta có Tình Vô Tận thì chắc chắn ta sẽ bình an.

Xin Chúa thêm ơn cho ta để ta sốt sắng và mau mắn chạy đến với nguồn ơn Linh Thánh từ bí tích Tình Yêu và xin cho ta khi kết hợp với Tình Vô Tận, ta cũng sẽ sống, sẽ diễn tả Tình Vô Tận đó ngay trong cuộc sống thường nhật của ta.

Huệ Minh 17-3-2016

 

CON ĐƯỜNG TÌNH TA ĐI

          Ngày mỗi ngày, ta bước đi trong cuộc đời, ta bước đi với đời và đời đặt cho ta những nẻo đường khác nhau. Có nẻo đường dẫn ta đến vật chất, có nẻo đường dẫn ta đến quyền lực, có nẻo đường dẫn ta đến danh vọng. Và chắc chắc, những nẻo đường đó đều mang lại niềm vui cho cuộc đời. Nhưng rồi, chợi nhận ra những nẻo đường đó chẳng là gì cả. Bởi lẽ dù có vui đi chăng nữa nhưng con người vẫn khắc khoải điều gì đó có thể gọi là đời sống tinh thần và tâm linh.

          Trong nỗi khắc khoải của cuộc đời, nhạc sĩ Đức Huy đã bộc bạch :

Tìm một con đường

Tìm một lối đi

Ngày qua ngày

đời nhiều vấn nghi

lạc loài niềm tin sống không ngày mai

sống quen... không ai cần ai

cứ vui... cho trọn hôm nay

          Trong những cuộc vui của cuộc đời, Anh cứ nghĩ rằng anh vui cho trọn cả hôm nay nhưng rồi :

Rồi.. cuộc vui tàn, mọi người buớc đi

một mình tôi về, nhiều lần ướt mi

Đời tuy có vui đó nhưng lại chìm ngập trong nước mắt. Khi vào chỉ khi anh bắt gặp được Tình Yêu thì Tình Yêu :

chợt tình yêu đã đến như ánh nắng mai

xóa tan màn đêm u tối

cho tôi biến đổi tâm hồn... thành một người mới

và con tim đã vui trở lại

tình yêu đến cho tôi ngày mai

tình yêu chiếu ánh sáng vào đời

tôi hy vọng đuợc ơn cứu rỗi.

Niềm vui cuộc đời của Anh chỉ vui thật sự khi anh sờ, anh chạm hay nói cách khác : anh cảm nghiệm được Tình Yêu Giêsu

và con tim đã vui trở lại

và niềm tin đã dâng về người

trọn tâm hồn, nguyện yêu mãi

riêng người mà thôi

dẫu như tôi phải đi qua

vực sâu tối

tôi sẽ không sợ hãi gì

vì người ở gần bên tôi mãi.....

Vấn đề lớn nhất của cuộc đời con người đó chính là biết, xác định căn cốt của đời mình để sống, chết với căn cốt đó bằng cả tâm tình.

Có thể nói rằng chuyện tình của con người mãi mãi vẫn là chuyện phức tạp nhất. Với đặc tính hỉ - nộ - ái - ố ăn sâu trong lòng người để rồi con người vẫn mãi đi tìm cho mình những mối tình tiền – tài – danh – vọng.

Nhớ lại hình ảnh của dân Israel xưa trong Hoang Mạc cũng thế ! Được Thiên Chúa yêu thương ấp ủ như gà mẹ ấp ủ con dưới cánh đó nhưng dân vẫn phản loạn. Bi đát nhất trong cuộc hành hương đó chính là việc bỏ Chúa là Chúa của mình mà đi thờ con bò vàng.

Và, kinh nghiệm bò vàng tưởng chừng như là kinh nghiệm xương máu cho mọi nơi và mọi thời nhưng rồi dân Thiên Chúa vẫn cứ đi ngoại tình với các thần ngoại bang. Nhiều ngôn sứ đã thốt lên và đã chỉ vào mặt dân về thái độ sống của họ. Thiên Chúa dẫn họ đi trên con đường tình nhưng họ không nhận ra và họ tìm cách để rẽ ngã khác.

Ngày hôm nay, lịch sử đã đi xa và đi quá dài một chặng đường nhưng rồi kinh nghiệm của dân Do Thái, kinh nghiệm con đường tình của người Kitô hữu dường như vẫn chỉ là kinh nghiệm hay có thể nói như là nằm trên bàn giấy chứ không đem ra để thực hành.

Tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tình dục ... vẫn làm cho nhiều người bỏ con đường tình mà Thiên Chúa dọn cho họ để họ rẽ qua mà đi. Nhưng rồi, dù vui đó nhưng đó cũng chỉ là niềm vui chóng qua, niềm vui tạm bợ, niềm vui phù vân mà thôi.

Chỉ có duy nhất con đường tình của Thiên Chúa là con đường bảo đảm nhất, an toàn nhất đưa con người đến ơn cứu độ của Thiên Chúa.

Tất cả, ngay cả người thân nhất của ta, người yêu của ta cuối cùng cũng chia tay ta trước khi nấm mồ được lấp hay chiếc quan tài được đẩy vào lò thiêu. Với tất cả kinh nghiệm sống đó và thân phận mong manh, mỏng dòn của con người thì chỉ có tình yêu Giêsu là tình yêu vĩnh cửu, tình yêu mãi mãi dành cho con người.

Ngay cả Chúa Giêsu, trên con đường tình thập giá mà Chúa đi qua cũng phải trải qua những cay đắng của cuộc đời, của phận người. Cay đắng đến độ có lúc mà Chúa Giêsu phải thốt lên với Cha rằng xin Cha cất cho Ngài khỏi chén đắng mà Ngài sắp uống ... nhưng xin vâng theo ý Cha chứ không theo ý Ngài.

Đường tình thập giá là con đường chẳng mấy ai đi nhưng nếu không đi qua con đường thập giá thì chắc chắn không bao giờ được đến vinh quang. Và, Chúa Giêsu cũng đã từng nhắc nhớ con người rằng “Nếu như ai không vác thập giá mình mà theo Ta thì không được cứu”.

Thật ra, Chúa Giêsu trong cái thân phận làm người cũng mỏng dòn, cũng yếu đuối, cũng đau khổ và có lần ngã quỵ trên con đường thương khó. Thế nhưng vì tình yêu và với tình yêu, Chúa Giêsu đã đi trọn vẹn con đường tình yêu với Chúa Cha dù biết bao đau khổ.

Ngày hôm nay,  trong những ngày sâu lắng nhất của năm Phụng Vụ, người Kitô hữu chúng ta được mời gọi nhìn lại đường tình của ta đi. Ta có đi theo con đường tình thập giá của Thầy Giêsu hay không ? Hay là ta đi theo con đường của vật chất, của danh vọng, của quyền lực.

          Hãy nhìn lại con đường tình mình đi để cân chỉnh kẻo lỡ bởi lẽ cuộc đời là vắn vỏi và sự sống là vô thường.

          Ta lại xin Chúa thêm ơn cho ta để ta đủ sức, đủ tình, đủ tỉnh để đi trọn vẹn con đường tình mà ngày xưa Chúa đã đi qua. 

Huệ Minh 16-3-2016

 

CHUYỆN TÌNH DƯỚI CHÂN CÂY THẬP TỰ

          Chắc có lẽ cũng chẳng cần phải học cao hiểu rộng hay phải tìm hiểu để hiểu được thập giá. Với người bình thường, ai cũng có thể hiểu rằng thập giá chính là nơi mà người ta dùng để treo những người tử tội. Và như thế, những ai phải bước lên thập giá để chịu án tử thì đồng nghĩa đó là người tội lỗi.

          Thập giá là như vậy. Hẳn nhiên người Công Giáo thì quá rõ và có khi người ngoài Công Giáo cũng biết được rằng vào ngày thứ Sáu đẹp trời nọ, trên đỉnh đồi Canvê có 3 cây thập giá dựng sẵn trên đó để chờ đưa 3 tên phạm tội tày đình để treo lên đó. Nhưng, nực cười thay là có một cây thập giá ở giữa lại mang thân phận của một con người vô tội để rồi cây thập giá giá ở giữa đó không còn gọi là thập giá nữa mà là thánh giá.

          Thập giá thì mang thân phận người tử tội. Thánh giá lại mang thân phận của một kẻ chết vì yêu.

          Cũng vì quá yêu nhân loại và đặc biệt là yêu con người tội lỗi để rồi “tên tử tội” mang tên Giêsu đã vâng phục, đã vui vẻ bước lên cây thập tự. Chính khi bị treo lên cây thập tự thì “tên tử tội” giương mọi người lên và để cứu con người như Môsê ngày xưa giương con rắn đồng trong sa mạc.

          Chắc hẳn ta còn nhớ câu chuyện mạc khải ơn cứu độ trong sa mạc.

Trong sa mạc, người Do thái đã phạm tội thờ thần ngoại và đúc bò vàng để thờ lạy, họ hay phàn nàn kêu trách Chúa. Họ bị phạt nặng. Đức Chúa để cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người. Họ sợ hãi xin ông Môsê cứu chữa. Ông Môsê khẩn cầu cho dân. Đức Chúa nói với ông : "Ngươi hãy làm một con rắn và treo lên một cây cột. Tất cả những ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đó, sẽ được sống". Ông Môsê “làm một con rắn bằng đồng và treo lên một cây cột. Và hễ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống" (Ds 21, 4b-9).

Ở sa mạc, con rắn cứu dân khỏi cái chết do rắn cắn nhưng trên đồi Canvê thánh giá mang ơn cứu độ cho con người.

Điều đáng tiếc hay phải nói là bi đát nhất của thân phận con người đó chính là không ai nhận ra thập giá ở đồi Canvê đã nở hoa cứu độ khi mang thân phận con người Giêsu. Thập giá của ngày thứ Sáu Thánh đã trở nên thánh giá của tình yêu.

Ở trên đỉnh đồi Canvê chiều thứ Sáu buồn đó, sau khi truy tố và hành xác “tử tội” Giêsu thì chẳng còn ai cả ngoại trừ người môn đệ Chúa yêu và Đức Trinh Nữ Maria. Dẫu rằng trước đó, trên hành trình thương khó cũng có kẻ này người nọ, có cả các môn đệ nữa nhưng đến lúc mà ân nhân của người ta bất lực trước quyền lực thế gian thì người ta buông xuôi tất cả. Trước tòa án, trên đường thương khó, chắc hẳn cũng có sự hiện diện của những người đã lãnh được ơn này ơn kia của “tên tử tội” nhưng rồi mắt họ khép lại và lòng họ chai cứng.

Cuối cùng, ta chỉ thấy Gioan và Mẹ Maria.

Có lẽ không ai xấu hổ và nhục cho bằng người mẹ có con mang án tử và phải chứng kiến cả cuộc khổ nạn của đứa con mà mẹ mang nặng đẻ đau cũng như 3 năm bú mớm và 30 năm trường chăm bẵm.

Trên đỉnh đồi Canvê, ta được nhìn thấy mối tình thập tự, mối tình yêu thương đặc biệt của Mẹ Maria.

Trong những ngày cận kề với cái chết của “tên tử tội” Giêsu, ta được mời gọi nhìn lại mối tình thập tự đó để rồi ta soi mình ta, ta soi cuộc đời của ta với mầu nhiệm thập giá.

Cô Ann Thomas có kể lại câu chuyện sau đây. Hôm đó, cô và Betty ghé một sạp bán đồ phê’ thải. Ann vừa lôi ra một khay đồ linh tinh, Betty bước tới hỏi:

- Có đồ gì đáng giá không?

Ann trả lời:

- Không, toàn là đồ năm vố thôi.

Đoạn cô bước sang bên cạnh nhường cho Betty vào xem. Betty chăm chú nhìn vào đống lặt vặt, nhặt lên một cây thánh giá cũ kỹ han rỉ và nói:

- Thật khó mà tin được. Tôi đã tìm được đồ quý: cây thánh giá này làm bằng chất bạc xưa.

Cô bạn của Ann bèn về nhà lau chùi và đánh bóng cây thánh giá. Đây quả là một vật quí. Về sau, đứa con trai bảy tuổi của Betty tên Bobby cầm cây thánh giá lên, cung kính ngắm nghía hồi lâu. Bỗng nhiên cậu bé oà lên khóc. Betty liền hỏi:

- Con sao vậy?

Bobby nói:

- Con không cầm lòng được khi thấy Chúa Giêsu bị treo trên thập giá.

***

Ba người nhìn vào cây thập giá, có ba thái độ khác nhau: một người dửng dưng cho là đồ ve chai, người khác thích thú vì khám phá ra vật quí, còn người khác nữa lại xúc động rơi lệ vì nhận ra Chúa Giêsu chịu đau đớn trên thập giá.

Người tín hữu Kitô mỗi ngày nhìn thấy thập giá, nghe nói về thập giá. Vậy thập giá là gì? Thập giá trên tháp chuông, thập giá trên bàn thờ, thập giá bày bán trong tiệm, thập giá treo trên tường, thập giá cắm trong nghĩa trang, thập giá trong nghệ thuật, thập giá trong thi ca.

Xin cho mỗi người chúng ta cũng biết nhìn lên gương Mẹ Maria để rồi ta can đảm như Mẹ vác thập giá như Mẹ trong đời sống hàng ngày. Và nhất là cho ta xin được ơn, đủ ơn để vác như Mẹ đã vác. Và, ta cũng xác ơn can đảm để xác tin như Thánh Phaolô xác tín trong tâm tình gửi thư cho tín hữu Galat : “Phần tôi, ước chi tôi đừng có tìm vinh quang nơi điều gì khác ngoài thập giá của Chúa Kitô, Chúa chúng ta” (Ga 4,16).

Huệ Minh 15-3-16

 

ĐỜI MẶN

          Chiều đi làm về, quãng đường vẫn đi ngang là ruộng lúa nhỏ nhoi của làng quê nghèo.

          Mấy mùa lúa trước lúa vẫn xanh, ngọn vẫn đong đưa trước gió như sóng biển rì rào. Độ tháng trở lại đây, ngày mỗi ngày đi ngang ngọn lúa lại ngả màu. Tưởng chừng như đã trổ đòng nhưng tự hỏi sao lẹ quá. Lần ra mới biết được nước mặn vào sâu quá và cây lúa chẳng thể nào chịu nổi.

          Nhìn những cây lúa đang chết dần chết mòn do ngập mặn, lòng chạnh thương bởi lẽ như thế cái nghèo nó lại cứ ấp ủ cả người miền Tây. Đời thường vốn đã nghèo nay lại nghèo hơn bởi mất mùa. Không những thế, có những vùng mặn đến độ mất cả trăm ngàn bạc mới mua được mét khối nước.

          Những ngày gần đây, ai cũng biết rằng nước mặn đã vào thật sâu và thật gần với cuộc sống. Chỉ cần mở vòi ra để súc miệng mỗi sáng cũng phần nào cảm được cái vị mặn trên môi.

          Vài ngày trước đây, hàng tấn hào và nghêu cũng đã phải chết bởi lẽ cái mặn đã làm cho chúng không thể sống. Và hẳn nhiên, hào chết, nghêu chết cũng làm cho đời sồng của người dân cũng lây lất và lất lây.

          Trưa hôm nay, ngồi dùng cơm trưa, trời đã nắng nóng, cơm cũng khó trôi nhưng không thể trôi được nữa khi dòng nước mặn đã vào đến tận Cần Thơ. Điều đó, cho thấy rằng cuộc sống của người miền Tây sông nước vốn đã khó nay lại khó hơn.

          Trên màn ảnh nhỏ, cũng thấy đâu đó người này người kia cũng đến thực địa tại hiện trường. Hẳn nhiên cũng ghi lòng dấu chân cũng như tình cảm của người có trách nhiệm thế nhưng khi những người lãnh đạo ra về thì nước mặn vẫn còn đó với người nghèo.

          Cảm thương cho cuộc sống ngày mỗi ngày càng khó khăn hơn. Chẳng biết sao nữa khi nhìn cảnh đời càng vất vả.

          Nhìn dòng nước sao thấy chua xót cho cuộc đời. Đời vốn đã mặn nay nguồn nước mặn lại vào làm cho đời càng thêm khốn khó. Bởi thế ! Chỉ khi ở trong nỗi đau mới cảm nhận được nỗi đau của những phận nghèo. Và cũng chỉ biết thầm thĩ nguyện xin ông Trời cho mưa mau xuống để làm ngọt nguồn nước, làm cho lòng người bớt chạnh lại, làm cho đời người bớt mặn hơn.

 

huệ minh March 18, 2016