ĐTC Phanxicô

Sứ điệp Mùa Chay 2019 của Đức Thánh Cha Phanxicôô

 

ĐTC PHANXICÔ - SỨ ĐIỆP MÙA CHAY 2019
 "Tạo vật ngong ngóng mong chờ việc tỏ hiện của con cái Thiên Chúa" (Rm 8:19)

Anh chị em thân mến,

Mỗi năm, qua Mẹ Hội Thánh, "Thiên Chúa ban cho chúng ta mùa hân hoan này khi chúng ta dọn mình cử hành mầu nhiệm vượt qua bằng tâm trí được đổi mới... khi chúng ta nhớ lại các biến cố lớn lao đã cống hiến cho chúng ta sự sống mới trong Chúa Kitô" (Kinh Tiền Tụng Mùa Chay). Vậy chúng ta có thể hành trình từ Phục Sinh đến Phục Sinh, hướng tới sự viên trọn của ơn cứu độ chúng ta đã lãnh nhận như hoa trái của mầu nhiệm Chúa Kitô vượt qua - "vì trong niềm hy vọng chúng ta đã được cứu độ" (Roma 8:24). Mầu nhiệm cứu độ này, vẫn tác động nơi chúng ta trong cuộc sống trần gian này của chúng ta, là một tiến trình năng động cũng bao gồm cả lịch sử cùng tất cả mọi tạo vật. Như Thánh Phaolô nói: "tạo vật ngong ngóng mong chờ sự tỏ hiện của con cái Thiên Chúa" (Rm 8:19). Theo chiều hướng ấy, tôi muốn cống hiến một số suy tư để hỗ trợ cuộc hành trình hoán cải của chúng ta cho Mùa Chay tới đây.

1- Việc cứu chuộc tạo vật
Việc cử hành Tam Nhật Vượt Qua của cuộc thương khó Chúa Kitô, bị giết và phục sinh, tột đỉnh của phụng niên, hằng năm kêu gọi chúng ta thực hiện một cuộc hành trình sửa soạn, với ý thức rằng hữu thể của chúng ta được nên giống Chúa Kitô (cf. Rm 8:29) là một tặng ân vô giá của lòng thương xót Chúa.
Khi chúng ta sống như con cái của Thiên Chúa, được cứu độ, được Thánh Thần dẫn dắt (cf. Rm 8:14), và có thể nhận biết cùng tuân phục lề luật của Thiên Chúa, bắt đầu bằng thứ luật được viết ở trong lòng của chúng ta cũng như nơi thiên nhiên, thì chúng ta cũng mang lại thiện ích cho cả tạo vật nữa, bằng việc hợp tác trong việc cứu chuộc nó. Đó là lý do Thánh Phaolô nói rằng tạo vật ngong ngóng mong chờ sự tỏ hiện của con cái của Thiên Chúa; nói cách khác, tất cả những ai đang hoan hưởng ân sủng từ mầu nhiệm vượt qua của Chúa Giêsu có thể cảm nghiệm thấy tấm vóc viên trọn của ân sủng này nơi việc cứu chuộc chính thân xác của con người. Khi tình yêu của Chúa Kitô biến đổi đời sống của các thánh trong tâm linh, thân xác và linh hồn, thì các vị ngợi khen chúc tụng Thiên Chúa. Bằng nguyện cầu, chiêm niệm và nghệ thuật, các ngài cũng bao gồm cả các tạo vật khác trong việc ngợi khen chúc tụng của các vị, như chúng ta cảm mến thấy được diễn tả ở "Bài Ca Tạo Vật" của Thánh Phanxicô Assisi (cf. Laudato Si', 87). Tuy nhiên, trên thế giới này, việc hòa hợp được xuất phát từ ơn cứu độ ấy liên lỉ bị đe dọa bởi quyền lực tiêu cực của tội lỗi cùng sự chết.

2- Quyền lực hủy hoại của tội lỗi
Thật vậy, khi chúng ta không sống như con cái của Thiên Chúa, chúng ta thường tác hành một cách hủy hoại đối với tha nhân cùng các tạo vật khác - và cả bản thân chúng ta nữa - vì chúng ta bắt đầu, không nhiều thì ít, nghĩ thấy rằng chúng ta có thể sử dụng chúng như chúng ta mong muốn. Vậy tình trạng này xẩy ra, ở chỗ, chúng ta bắt đầu sống một đời sống vượt qua những giới hạn thân phận làm người của chúng ta cũng như của chính thiên nhiên. Chúng ta chiều theo những ước muốn thả lỏng, được Sách Khôn Ngoan thấy như là một kiểu mẫu của kẻ vô thần, thành phần tác hành không quan tâm đến Thiên Chúa và niềm hy vọng cho tương lai (cf. 2:1-11). Nếu chúng ta không biết liên lỉ hướng về Lễ Phục Sinh, về chân trời của Phục Sinh, thì cái tâm thức chủ trương "tôi muốn nó tất cả và tôi muốn nó bây giờ đây" và "không bao giờ đủ cho cái quá nhiều" xẩy ra.
Cội nguồn của tất cả mọi sự dữ, như chúng ta biết, là tội lỗi, ngay từ khi vừa xuất hiện, nó đã làm lũng đoạn mối hiệp thông của chúng ta với Thiên Chúa, với người khác và với chính tạo vật, loài tạo vật chúng ta đặc biệt liên hệ với nơi thân xác của chúng ta. Tình trạng lũng đoạn về mối hiệp thông với Thiên Chúa cũng làm suy yếu mối liên hệ hòa hợp với môi trường chúng ta được kêu gọi để sống, do đó ngôi vườn ấy đã trở thành một thứ hoang địa (cf. Gen 3:17-18). Tội lỗi là cái khiến con người nghĩ mình là chúa tể của tạo vật, thấy mình như là chủ tể tuyệt đối của chúng và sử dụng chúng, không phải cho mục đích như Thiên Chúa muốn mà là cho các lợi lộc của mình, gây tác hại cho các tạo vật khác.

Một khi không tuân giữ lề luật của Thiên Chúa, luật yêu thương, thì sẽ không tránh được luật của kẻ mạnh thắng kẻ yếu. Tội lỗi là những gì ẩn nấp ở trong lòng của con người, mặc hình thức tham lam và việc tha hồ theo đuổi những gì là thoải mái dễ chịu, không quan tâm đến thiện ích của kẻ khác cũng như của chính bản thân mình. Nó dẫn đến việc khai thác tạo vật, cả con người lẫn môi trường, vì lòng tham vô đáy coi hết mọi ước muốn như một thứ quyền lợi, để rồi không sớm thì muộn sẽ hủy hoại tất cả những gì nó nắm bắt.

3- Quyền lực chữa lành của việc thống hối và tha thứ

Tạo vật ngong ngóng cần đến việc tỏ hiện của con cái Thiên Chúa, thành phần được tác tạo thành "một tạo vật mới". Vì "nếu ai ở trong Chúa Kitô thì họ là một tạo vật mới; con người cũ đã qua; này đây con người mới đã đến" (2Cor 5:17). Thật vậy, nhờ việc tỏ hiện của họ mà chính tạo vật cũng có thể cử hành mầu nhiệm Phục Sinh, hướng về một trời mới và đất mới (cf. Rev 21:1). Con đường dẫn đến Lễ Phục Sinh đòi chúng ta phải canh tân bộ mặt cùng tâm hồn của chúng ta như là Kitô hữu, nhờ việc thống hối, hoán cải và tha thứ, nhờ đó sống trọn vẹn ân sủng dồi dào của mầu nhiệm vượt qua.

"Việc ngong ngóng" này, nỗi mong chờ này của tất cả mọi tạo vật, sẽ được nên trọn nơi việc tỏ hiện của con cái Thiên Chúa, tức là, khi Kitô hữu cũng như tất cả mọi người dứt khoát chấp nhận "tình trạng quằn quại sinh con" nơi việc hoán cải. Tất cả mọi tạo vật được kêu gọi cùng với chúng ta tiến lên "từ tình trạng nô lệ vào sự băng hoại của nó và đạt đến quyền tự do hiển vinh của con cái Thiên Chúa" (Rm 8:21). Mùa Chay là một dấu hiệu có tính cách bí tích của việc hoán cải này. Nó mời gọi Kitô hữu hãy hiện thực mầu nhiệm vượt qua một cách sâu xa hơn và cụ thể hơn nơi đời sống riêng tư, gia đình và xã hội của mình, nhất là bằng việc chay tịnh, nguyện cầu và bố thí.
Việc chay tịnh, tức là, biết thay đổi thái độ của chúng ta đối với kẻ khác cũng như với tất cả mọi tạo vật, loại trừ đi cái khuynh hướng muốn "nuốt" lấy hết mọi sự cho thỏa mãn cái tham lam của chúng ta, và  sẵn sàng chịu khổ vì yêu thương, một tình yêu có thể lấp đầy cái trống rỗng của tâm can chúng ta. Việc cầu nguyện  việc dạy cho chúng ta biết loại trừ đi những gì là ngẫu tượng và tính tự mãn về cái tôi của mình, và nhận biết rằng mình cần đến Chúa và lòng thương xót của Ngài. Việc bố thí là việc giúp chúng ta thoát khỏi cái điên rồ của việc tích trữ mọi sự cho chính mình theo niềm tin tưởng ảo vọng rằng chúng ta có thể bảo toàn một tương lai không thuộc về chúng ta. Nhờ đó tái khám phá được niềm vui nơi dự án của Thiên Chúa cho tạo vật cũng như cho từng người chúng ta, đó là kính mến Ngài, yêu thương anh chị em của chúng ta, cùng toàn thể thế gian, nhờ đó gặp thấy hạnh phúc đích thực của chúng ta nơi tình yêu ấy.

Anh chị em thân mến, giai đoạn "mùa chay" 40 ngày Con Thiên Chúa đã sống trong sa mạc của tạo vật có mục đích làm cho nó một lần nữa thành ngôi vườn của mối hiệp thông với Thiên Chúa như nó đã là trước nguyên tội (cf Mk 1:12-13; Is 51:3). Chớ gì Mùa Chay của chúng ta năm này là một cuộc hành trình theo con đường này, mang hy vọng của Chúa Kitô đến cho cả tạo vật, nhờ đó nó được "giải thoát cho khỏi tình trạng nô lệ của mình cho băng hoại và đạt được quyền tự do vinh hiển của con cái Thiên Chúa" (Rm 8:21). Chúng ta đừng để cho mùa ân sủng này qua đi vô ích! Chúng ta hãy xin Thiên Chúa giúp chúng ta tiến bước trên lên đường thực lòng hoán cải. Chúng ta hãy bỏ lại những gì là vị kỷ và say mê bản thân mình, và hãy hướng về Mầu Nhiệm Vượt Qua của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy đứng bên anh chị em đang thiếu thốn của chúng ta, chia sẻ cho họ những gì về tinh thần cũng như vật chất. Nhờ đó, bằng việc cụ thể đón mừng cuộc vinh thắng của Chúa Kitô trên tội lỗi và sự chết trong đời sống của mình, chúng ta cũng sẽ chiếu tỏa quyền lực biến đổi của nó cho tất cả mọi tạo vật.

Vatican ngày 4/10/2018
Lễ Thánh Phanxicô Assisi
Giáo Hoàng Phanxicô

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

J.B. Đặng Minh An dịch - 26-2-2019

Như thông lệ trước Mùa Chay hàng năm, sáng thứ Ba 26 tháng Hai, Đức Hồng Y Peter Turkson, Tổng trưởng Bộ Dịch vụ Phát triển Nhân bản Toàn diện, và các phụ tá của ngài đã tổ chức một cuộc họp báo tại Phòng Báo Chí Tòa Thánh để công bố sứ điệp Mùa Chay 2019 của Đức Thánh Cha Phanxicô.

Chủ đề của sứ điệp năm nay lấy từ thư của thánh Phaolô gởi giáo đoàn Rôma: “Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người.” (Rm 8,19).

Dưới đây là bản dịch Việt ngữ toàn văn sứ điệp này.


“Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người.” (Rm 8: 19)

Anh chị em thân mến,

Mỗi năm, thông qua Giáo Hội Mẹ, Thiên Chúa “ban cho chúng ta mùa hân hoan này khi chúng ta chuẩn bị mừng đón mầu nhiệm Vượt Qua với lòng trí được đổi mới… khi chúng ta nhớ lại những sự kiện vĩ đại đã mang đến cho chúng ta cuộc sống mới trong Chúa Kitô (Kinh Tiền Tụng Mùa Chay I). Do đó, chúng ta có thể hành trình từ mùa Phục Sinh này đến mùa Phục Sinh khác hướng đến sự viên mãn của ơn cứu độ chúng ta đã được nhận lãnh nhờ mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa Kitô – “vì trong hy vọng chúng ta đã được cứu” (Rm 8:24). Mầu nhiệm cứu độ này, đã hoạt động nơi chúng ta trong cuộc sống dương thế, là một quá trình năng động cũng bao trùm lịch sử và tất cả muôn loài thọ tạo. Như Thánh Phaolô nói: “muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người” (Rm 8:19). Trong viễn cảnh này, tôi muốn đưa ra một vài suy tư để đồng hành cùng hành trình hoán cải của chúng ta trong Mùa Chay sắp tới.

1. Ơn cứu chuộc của muôn loài thọ tạo

Cử hành Tam nhật Vượt qua kính nhớ cuộc thương khó, cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô, là đỉnh cao của năm Phụng Vụ, kêu gọi chúng ta hàng năm thực hiện một hành trình chuẩn bị, với nhận thức rằng được đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô (xem Rôma 8:29) là một món quà vô giá của lòng thương xót Chúa.

Khi chúng ta sống như con cái Chúa, như những người được cứu chuộc, được dẫn dắt bởi Chúa Thánh Thần (xem Rôma 8:14) và có khả năng nhìn nhận và tuân thủ luật pháp Chúa, bắt đầu với lề luật được ghi khắc trong tâm hồn và trong tự nhiên, chúng ta cũng mang lại lợi ích cho sáng tạo bằng cách hợp tác trong công trình cứu độ của tất cả tạo vật. Đó là lý do tại sao Thánh Phaolô nói rằng muôn loài thọ tạo háo hức đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người; nói cách khác, tất cả những ai được hưởng ân sủng của mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa Giêsu có thể trải nghiệm sự viên mãn trong ơn cứu chuộc của chính thân xác con người. Khi tình yêu của Chúa Kitô biến đổi cuộc sống của các thánh trong tinh thần, thể xác và linh hồn, các ngài ca khen tán tụng Thiên Chúa. Thông qua cầu nguyện, chiêm niệm và nghệ thuật, các ngài cũng bao gồm các thụ tạo khác trong lời tụng ca đó, như chúng ta thấy được thể hiện một cách đáng ngưỡng mộ trong “Bài ca Tạo vật”, của Thánh Phanxicô thành Assisi (x. Laudato Si, 87). Tuy nhiên, trong thế giới này, sự hài hòa được hình thành bởi ơn cứu độ liên tục bị đe dọa bởi sức mạnh tiêu cực của tội lỗi và sự chết.

2. Sức mạnh hủy diệt của tội lỗi

Thật vậy, khi chúng ta không sống như con cái Chúa, chúng ta thường cư xử theo chiều hướng hủy diệt đối với người lân cận và các thụ tạo khác - cũng như chính chúng ta - vì chúng ta bắt đầu nghĩ, một cách có ý thức hay vô thức, rằng chúng ta có thể sử dụng chúng theo ý chúng ta muốn. Khi đó, sự quá độ chiếm ưu thế: chúng ta bắt đầu sống một cuộc sống vượt quá những giới hạn được áp đặt bởi chính tình trạng con người và bản chất của chúng ta. Chúng ta chiều theo những mong muốn vô độ mà Sách Khôn ngoan coi là điển hình của kẻ vô đạo, là những người hành động mà không nghĩ gì đến Chúa cũng chẳng có chút hy vọng cho tương lai (xem 2: 1-11). Trừ khi chúng ta giữ khuynh hướng liên tục hướng tới lễ Phục sinh, hướng về phía chân trời Phục sinh, não trạng được thể hiện trong các khẩu hiệu “Tôi muốn tất cả và tôi muốn ngay bây giờ!” và “Quá nhiều chẳng bao giờ là đủ” sẽ dành được thế thượng phong.

Căn nguyên của mọi sự ác, như chúng ta biết, là tội lỗi, mà từ lần xuất hiện đầu tiên, nó đã phá vỡ sự hiệp thông của chúng ta với Thiên Chúa, với những người khác và với chính thiên nhiên, mà chúng ta được liên kết một cách đặc biệt qua cơ thể của chúng ta. Sự rạn nứt trong tình hiệp thông với Thiên Chúa cũng làm suy yếu mối quan hệ hài hòa của chúng ta với môi trường mà chúng ta được kêu gọi để sống, đến nỗi vườn địa đàng đã trở thành một nơi hoang dã (x. Stk 3: 17-18). Tội lỗi dẫn con người đến chỗ coi mình là thần minh của thiên nhiên, coi mình là chủ nhân tuyệt đối của nó và sử dụng nó, không phải cho những mục đích phù hợp với thánh ý của Đấng Tạo Hóa, mà vì tư lợi của chính mình, gây phương hại cho các tạo vật khác.

Một khi luật Thiên Chúa, luật tình yêu, bị từ bỏ, thì luật mạnh được yếu thua sẽ thắng thế. Tội lỗi ẩn giấu trong lòng con người (x. Mc 7: 20-23) mang hình dạng của sự tham lam và theo đuổi lạc thú vô độ, thiếu quan tâm đến thiện ích của người khác và thậm chí của chính mình. Nó dẫn đến việc khai thác sáng tạo, cả con người lẫn môi trường, do sự thèm muốn không kềm chế, trong đó coi mọi ham muốn như một quyền [đáng được hưởng], và sớm hay muộn sẽ hủy diệt tất cả những gì trong tầm tay của nó.

3. Sức mạnh chữa lành của sự ăn năn và tha thứ

Muôn loài thọ tạo đang cần một cách cấp thiết sự mặc khải vinh quang của con cái Thiên Chúa, là những người đã được tạo ra như “một thọ tạo mới”. Vì “ai ở trong Đức Kitô thì đều là thọ tạo mới. Cái cũ đã qua, và cái mới đã có đây rồi.”(2 Cr 5:17). Thật vậy, khi được mặc khải, bản thân tạo vật có thể đón mừng một cuộc Vượt Qua, mở chính mình ra trước một trời mới và một đất mới (x. Kh 21: 1). Con đường đến với lễ Phục sinh đòi hỏi chúng ta phải canh tân diện mạo và tâm hồn mình như các Kitô hữu thông qua sự ăn năn, hoán cải và tha thứ, để sống trọn vẹn ân sủng dồi dào của mầu nhiệm Phục sinh.

Sự “trông mong háo hức” này, sự mong đợi của mọi loài thụ tạo này, sẽ được viên mãn trong sự mặc khải con cái Thiên Chúa, nghĩa là khi các Kitô hữu và tất cả mọi người bước một cách dứt khoát vào “cuộc hành trình” đòi hỏi sự hoán cải. Mọi loài thụ tạo được kêu gọi, cùng với chúng ta, “thoát ra khỏi sự lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.” (Rm 8:21). Mùa Chay là một dấu hiệu bí tích của sự chuyển hoá này. Mùa Chay mời gọi các Kitô hữu thể hiện mầu nhiệm Vượt qua sâu sắc và cụ thể hơn trong đời sống cá nhân, gia đình và xã hội của họ, trên hết qua việc ăn chay, cầu nguyện và bố thí.

Chay tịnh, nghĩa là học cách thay đổi thái độ của chúng ta đối với người khác và tất cả những loài thọ tạo, học cách từ bỏ cám dỗ “nuốt chửng” mọi thứ để thỏa mãn lòng khao khát tham lam của chúng ta và sẵn sàng chịu đựng cho tình yêu, là điều có thể lấp đầy sự trống rỗng trong con tim chúng ta. Lời cầu nguyện dạy chúng ta từ bỏ thói thờ ngẫu tượng và sự tự mãn của bản ngã, giúp ta nhìn ra rằng chúng ta cần đến Chúa và lòng thương xót của Ngài. Việc bố thí, nhờ đó chúng ta thoát khỏi sự điên rồ của việc tích trữ mọi thứ cho bản thân với niềm tin viễn vông rằng chúng ta có thể bảo đảm cho mình một tương lai không hề thuộc về chúng ta. Và như thế, chúng ta có thể tái khám phá niềm vui trong chương trình của Chúa dành cho sáng tạo và cho mỗi người chúng ta, đó là yêu mến Người, anh chị em của chúng ta, và toàn bộ thế giới, và tìm thấy nơi tình yêu này hạnh phúc đích thực của chúng ta.

Anh chị em thân mến, thời kỳ “mùa chay” trong bốn mươi ngày của Con Thiên Chúa trong sa mạc thiên nhiên là nhằm biến nó một lần nữa trở thành khu vườn hiệp thông với Thiên Chúa như trước khi xảy ra tội nguyên tổ (x. Mc 1: 12-13; là 51: 3). Cầu xin Mùa Chay năm nay của chúng ta là một hành trình trên cùng con đường đó, mang lại niềm hy vọng của Chúa Kitô cho sáng tạo, để thiên nhiên có thể “được giải thoát khỏi sự lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.” (Rm 8:21). Chúng ta đừng để mùa hồng ân này trôi qua vô ích! Chúng ta hãy xin Chúa giúp chúng ta cất bước trên con đường hoán cải thực sự. Chúng ta hãy bỏ lại sau lưng tính ích kỷ và sự tự hấp thụ vào chính mình, nhưng hướng đến sự Phục sinh của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy đứng bên cạnh những anh chị em đang túng thiếu của chúng ta, chia sẻ những của cải tinh thần và vật chất của chúng ta với họ. Nhờ thế, khi chào đón vào cuộc sống của chúng ta một cách cụ thể chiến thắng của Chúa Kitô trên tội lỗi và cái chết, chúng ta cũng sẽ phản chiếu ánh quang rạng rỡ quyền năng biến đổi của chiến thắng ấy cho tất cả các tạo vật.

+ Đức Thánh Cha Phanxicô
Từ Vatican ngày 4 tháng 10, 2018
Lễ Thánh Phanxicô thành Assisi


Công bố: 26 tháng Hai, 2019

 

dongcong.net