Suy niệm 10 phút Mỗi Ngày
 
 

Chiếc Hố Định Mệnh

-Lm Thiem

Chiếc Hố Định Mệnh
Thứ tư, 10.29.2008, 07:32am (GMT+7)

Thầy ơi! Bây giờ thầy đang nằm đây, giữa khuôn viên nghĩa địa, mà con vẫn gọi là thành phố buồn.
Tất cả mọi người đang đứng, chỉ có một mình thầy trong tư thế nằm. Một mình thầy nằm cô đơn lắm phải không?
Nhưng mà thầy ạ! Một mình một tư thế, vậy mà không cô đơn. Thầy là người trọng nhân nghĩa, nên thầy hiểu điều này rất rõ. Thầy nhìn mà xem, quanh thầy lúc này ấm áp chưa nào, bao nhiêu là trái tim, bao nhiêu là con người. Từ cha xứ, đến ban hành giáo, đến các quan khách gần xa, đều có mặt để tiễn thầy đi.
Mà đâu phải chỉ có mỗi lúc này. Lúc thầy nằm bất động trên giường bệnh, tất cả quý vị ấy cũng đã đến động viên, thăm nom và cầu nguyện cho thầy.
Xin cho con, được thay mặt thầy, để nói lên lời cám ơn chân thành và sâu sắc trước những tấm lòng cao cả ấy.
Bây giờ thầy nằm đây, bên cạnh một chiếc hố đào sẵn, trời ơi! Người ta sắp sửa bỏ thầy xuống đấy. Bỏ thầy xuống chiếc hố định mệnh. Nhìn thầy và chiếc hố, con mới thấm thía sâu sắc ý nghĩa mỏng giòn, phù vân của kiếp người.
Trong thân phận của một kiếp người, không ai, vâng, không một ai, có thể Nhảy qua được chiếc hố định mệnh ấy, chiếc hố chỉ dài có 2 mét, và chỉ rộng có 7 tấc.
Giàu có bao nhiêu, tiền bạc có chất cao bằng đầu, cũng phải rớt xuống, không thể nhảy qua.
Có giỏi giang, tài trí bao nhiêu, có xinh, có lộng lẫy bao nhiêu, tất cả cũng đều phải rớt ngã xuống đáy hố. Buồn!
Chiếc hố ấy, là nơi tập kết, tất cả những gì là vật chất. Lạnh lùng, chôn chặt tất cả. Hư vô hóa tất cả.
Tất cả những gì mình lo cho bản thân, những bữa cơm ngon, những làn da trắng, quần lụa áo tơ, xe cộ hợp thời, nhà cửa lộng lẫy. Giờ này, tất cả đều theo mình xuống hố sâu nấm mồ.
Còn lại gì không thưa thầy. Những gì mà hố sâu không chôn được? Phải chăng những gì mình đã làm cho người khác, vì người khác mà thôi. Và dĩ nhiên, trước tiên là phải kể đến, những gì mình làm cho linh hồn, cho đời sau của mình là hố sâu không lấp kín được. Hố sâu cũng không thể lấp kín được, những gì mình làm vì tình yêu với Chúa.
Là một nhà nho, thầy đã sớm ý thức được điều này, cho nên suốt đời thầy đã vâng lời Chúa, để làm người hát rong: “mãi hoài, xin là người hát rong, để cho tình yêu lên tiếng”. Vâng, thầy đã là người hát rong của Thiên Chúa, thầy hát bằng lời nói, và nhất là bằng cả lối sống. Thầy hát vào tai người khác bản thánh ca “Tinh yêu Chúa cao vời biết bao” để cho người ta nhận ra, mình có cội, có nguồn, biết đời mình không cô đơn, bởi có đôi bàn tay quan phòng, luôn chở che và dìu dắt đời mình. Thầy hát vào tai người khác bản tình ca “Đâu có tình yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời”, để mọi người nhớ, coi nhau là anh em, để mọi người nhớ sự hiện diện của mình, chính là sự hiện diện của người con Thiên Chúa.
Trong những lần gặp gỡ, tiệc tùng, bản tâm ca mà thầy hay hát nhất là bài “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi”. Thầy hát bài tâm ca này, để nhắc nhở mọi người, cái kiếp “Sống gởi, thác về” của mình.
Hôm nay, đôi chân thầy khuỵu xuống. Người hát rong không hát được nữa. Nhưng có vô vàn các thiên thần và những con người hát thay cho thầy. Không hẹn mà hò. Những bản tình ca “Xin Chúa thương xót chúng con”; “Chúa là Đấng từ bi và nhân hậu”; “Lạy Chúa, nếu Chúa chấp tội nào ai được rỗi” đều được đồng loạt ca lên.
Hòa chung những lời ca tha thiết ấy, tôi xin mọi người hãy cùng tôi, hát lên bài nguyện ca:
“Xin các thiên thần hãy mở cửa thiên đàng, và xin hãy đón tiếp linh hồn Đaminh vào chốn an bình đời đời”.


Lm Đaminh Đỗ Văn Thiêm (tinvui.org)

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)