Suy niệm Mỗi Ngày
 
 

Được tôn vinh

-Suy niệm tháng các linh hồn ..


“Lạy Cha, đã đến giờ Con Người được tôn vinh” (Ga 12,23).
Hấp hối, tắt thở bao giờ cũng là một nỗi xót xa. Càng thân, càng thương, nỗi lòng càng tê tái.

Xót xa cho người vừa nhắm mắt, bởi từ nay tình thương bị chia phân, cắt rời.

Thế nhưng, lạ lùng làm sao, trước giây phút bi thương tắt thở, Chúa Giêsu đã không khóc, mà lại hát lên, hát lên ca khúc tạ ơn:

 “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh”.
Chết là thua thiệt, mất mát, chứ sao lại là tôn vinh?

Không, đúng rồi, Chúa Giêsu coi giờ chết của mình, là giây phút Thiên Chúa Cha được tôn vinh: Ý muốn của Chúa Cha, đã được thể hiện trọn vẹn nơi người Con. Chúa Cha đã muốn, đường cứu độ duy nhất, là phải kinh qua đường đau khổ, mà tột cùng của đường đau khổ là cái chết. Chân lý này, đã được Chúa Giêsu thi hành cách trọn hảo.

Giờ Chúa chết là giờ Tình Yêu được tôn vinh.
 Qua cái chết người ta mới thấy hết được tình yêu dốc cạn của Chúa Giêsu. Vì yêu con người bằng một tình yêu nồng nàn và da diết, Người đã chấp nhận tất cả, dù là phải chết oan ức, tủi hờn, cô đơn. Để tình yêu được rực sáng. Vì yêu mà Ngài chết, Ngài chết oan ức, bi thương, chỉ vì bởi con người, và cho con người.

Cụ bà Maria hôm nay cũng vừa chết.

Cũng là giây phút tình yêu được tôn vinh.
 Vì yêu con, yêu cháu, mà cụ đã cạn kiệt hết sức lực. Không cạn kiệt sao được, khi một thân thể mảnh mai, nhỏ bé, phải san sẻ thành 8 phần sự sống cho 8 đứa con.

Công cưu mang trời biển, đành rồi. Nhưng khổ đầy và trĩu nặng đôi vai, chính là phải chắt chiu nuôi nấng 8 người con, 8 bộ óc, 8 tính tình phức tạp. Răn bảo làm sao, dạy dỗ làm sao cho nên người, nên con Thiên Chúa?
Dạy dỗ cho con nên người đã khó, dạy con nên con Thiên Chúa lại càng khổ ải và nhiêu khê hơn nhiều.

Nhưng thật may mắn, giờ này cụ bà Maria nằm xuống mà vẫn có thể mãn nguyện rạng rỡ một nụ cười. Đó là tất cả 8 người con, luôn sống thủy chung với Chúa, trong đời sống đức tin của mình.

Nhưng để có được niềm hạnh phúc như thế, cụ bà Maria đã trả bằng một giá rất đắt. Nhưng cũng chính vì giá ấy, mà bà được tôn vinh.

Như Chúa bảo: “Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, nó chỉ trơ trọi một mình. Nhưng nếu nó thối đi, sẽ sinh nhiều bông hạt”.

Nếu thế giới này, có nhiều người mến yêu Chúa Giêsu, thì không phải bởi những phép lạ Người làm, mà chính vì tình yêu hy sinh của Chúa, Ngài đã chấp nhận mọi đau khổ vì tình yêu.

Có ai thấy được, sự thối đi đau đớn của bà trong những lời kinh, và sự hy sinh nín lặng.

Trong suốt đời, bà luôn cố gắng hoàn thành bổn phận của một người con Chúa. Ngoài ra, trong những khi yên ắng, những khi tối trời, cụ bà Maria cũng  ngước mắt về trời cao. Thầm thỉ dâng lên Mẹ Maria những lời kinh Mân Côi nồng thắm, để cầu cho con, đang phiêu bạt nơi xa.

Hạt giống ấy, cũng muốn thối đi, trong những hy sinh thầm kín nhịn nhục. Những hy sinh trong việc bác ái, trong việc đóng góp cho việc mở mang của Giáo Hội. Hy sinh nào cũng thua thiệt. Hy sinh nào lại chả đớn đau.
Hôm nay, bà Maria nằm xuống. Một nỗi buồn to lớn chợt ùa xuống trên gia đình và gia tộc.

Có những dải khăn tang đủ màu, được kết lên đầu. Vừa để khóc thương, vừa để nhung nhớ, vừa để hy sinh.
Mẹ ơi, giờ này con xin kết lên dải khăn tang để khóc thương mẹ.

Bà ơi, con cũng xin kết vội dải khăn tang này trên trán đây, để nhớ thương bà.

Lm. Đaminh Đỗ Văn Thiêm

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)