Vườn thơ Hoa Hồng :

lyKhách

 

  

Chuyến tàu viễn xứ

Xin mời em lên con tàu viễn xứ
Đi cùng tôi về bến tương lai
Em đừng lo mang theo mọi thứ
Trừ yêu thương làm hành lý đường dài

Em muốn biết mình sẽ đi đến đâu?
Và viễn du cho tới bao lâu?
Bến yêu thương sẽ là cùng đích
Có thể dăm Thu, có thể đến bạc đầu

Ta sẽ qua lắm biển rộng sông dài
Sẽ mưa sẽ sóng những ngày mai
Em sẽ lạnh, sẽ đau rồi quay về quá khứ
Nếu lòng em chưa định hướng tương lai

Sẽ có lúc nắng chói như sa mạc
Gió viễn du bay thất lạc phương nào…
Rũ cánh buồm giữa biển rộng trăng sao
Phải chèo chống trong nghẹn ngào cô độc

Em sẽ khóc, rồi em sẽ trách móc
Sẽ hận đời, rồi sẽ hận cả Trời
Nếu em chưa hiểu nghĩa của cười và khóc
Mãi mãi tàu trôi giữa bể khổ em ơi!

Anh chẳng phải là một hoa tiêu
Chỉ là tên có...máu hay liều
Biết thế, nên anh đã lo liệu
Gởi linh hồn cho một Đấng Thương Yêu

Ở đấy chẳng ai bán đâu mà mua
Tiền mang theo cũng chỉ bằng thừa
Và nơi ấy cũng chẳng cần mặc cả
Ai cũng hồn nhiên, chả tính chuyện hơn thua.

Tàu viễn xứ chạy bằng...tim em ạ
Chạy tới khi nào chán đập thì thôi
Rồi một hôm nao dầu tim cạn cả
Hứa chắc với em, mình đã đến nơi rồi!

Anh nói thật đấy, dù đang cười,
Lạc quan, tâm tánh Trời cho thôi
Còn hay giỡn nên anh mới sống nổi
An-Nam ta khổ lắm, mới hay cười
…hì hì...

Nhanh lên em, mình phải tí vội vàng
Ra sông từ con suối Việt Nam
Sẽ nhập trường giang rồi ra biển
Nghe nhấp nhô muôn đợt sóng trần gian

Ừ thôi, anh sẽ đi một mình
Giã từ em, một bến nước nguyên trinh
Hãy giữ giùm anh màu trong trắng
Sẽ thơ mộng đời những lúc điêu linh.

Buồm đang căng, gió réo lời biển gọi
Chuyến viễn du này đã đến lúc đi riêng
Con chẳng xin đừng sóng gào bão biển
Chỉ xin Trời cho con được bình yên.
lykhách

 

vay mượn

Nào cần chi sử hùng vay mượn
Non sông này chẳng cần mướn lược gương
Gã Kinh Kha có sang Tần như danh tướng
Đêm sau cùng có rượu chuốc, mỹ nhân tiễn đường!

Đất nước này có lắm anh hùng
Đất quật cường dậy chiêng trống Quang Trung
Thề cùng quân sĩ sẽ không về đây nữa
Nếu ta không vào ăn Tết ở Thăng Long

Hai Bà Trưng, nữ nhi Đất Việt
Bên dòng sông rửa khí tiết An-Nam
Giòng Hát-Giang ôm chính khí hiên ngang
Còn chảy mãi, chảy tràn trang hùng sử

Ôi nước mắt của nghìn muôn sĩ tử
Hòn Vọng Phu đứng đó chờ chồng
Lệ đá trào hóa núi hóa thành sông
Nghe ai oán nỗi não lòng bao kiếp

Sáng vầng dương, tối treo vầng nguyệt
Dân tộc này bất diệt dưới trời cao
Đầu đội trời chân đạp đất theo nhau
Đâu tuấn kiệt, đâu anh hào lớn nhỏ?

Đêm mài kiếm dưới vầng trăng tỏ
Lấy “chí nhân thay cường bạo” hung tàn
Cũng chỉ một phận người bé nhỏ
Mà tâm hồn Nguyễn Trãi quá thênh thang!

Nào cần chi sử hùng vay mượn
Đất nước này không cần mướn lược gương
Kẻ cầm bút cứ cào cào trên trang giấy
Mượn dăm hàng, vay dăm ý văn chương!

Bút kẻ sĩ sẽ ngời ngời kiếm khí
Nghiên mực mài pha máu lệ non sông
Chí nấu nung tưởng như vỡ cõi lòng
Một đường kiếm vẽ khoanh vòng chính niệm

Bút là kiếm và kiếm là bút
Kiếm khí rụng sao thao thức đi quyền
Trăng soi ôn dòng sử một thời quên
Ngày xuống núi với một hồn bút kiếm.

lykhách