Vườn thơ Hoa Hồng :

sa mac hong

 

 

Tạ Ơn Ngài
Tạ ơn Ngài đã tạo dựng cho con,
Những điều sau cho con đây bé mọn:

Con là vật mọn hèn không xứng đáng,
Mà Chúa ban bao quà tặng đầy tràn?
Nước Việt Nam, gấm vóc phủ non sông,
Bốn ngàn năm văn hiến giống Tiên Rồng,
Luôn anh dũng vẫy vùng trên Nam Hải.
Máu Tử Ðạo hào hùng, gương chí ái,
Thánh Việt Nam vinh hiển sáng trời đông.
Tạ ơn Ngài đã tạo dựng cho con,
Những điều sau cho con đây bé mọn:

Những nẻo đường uốn khúc phủ cây xanh,
Chụm lại trên đầu, kết lá bện cành,
Lá sào sạc trong gió xuân buổi sớm.
Những cánh đồng đầy nắng vàng hoa bướm,
Bầu trời xanh, mây trắng hạ, cao xa,
Cầu khỉ bắc ngang giòng suối hiền êm ả,
Nước róc rách, xủi bọt tăm trắng xóa.
Tạ ơn Ngài đã tạo dựng cho con,
Những điều sau cho con đây bé mọn:

Một chiều kia con đi dạo trên đồi,
Thả tầm mắt ngắm chân trời mở rộng.
Cả miền quê bát ngát lúa trổ bông.
Con say mê thưởng thức cảnh đất trời,
Quên lối về khi màn đêm dần tới.
Ðèn thôn xóm thắp trên từng cửa sổ,
Ðom đóm soi đường heo hút ngoại ô.
Tạ ơn Ngài đã tạo dựng cho con,
Những điều sau cho con đây bé mọn:

Bếp lửa rơm và mấy củ khoai lùi.
Tháp nhà thờ ngả bóng dài buổi sáng,
Lúc bình minh chuông réo gọi lên đàng.
Những thôn làng qua đêm còn ngái ngủ,
Ðường đất nâu bụi phủ kín mịt mù.
Muà gặt tới, gió reo ngoài ruộng sớm,
Lúa đòng đòng nặng chĩu hạt vàng thơm.
Những giòng sông quanh quất những dặm trường,
Trôi heo hắt cô đơn, đời định hướng.
Những bờ đá gập ghềnh nơi biển vắng,
Sóng đại dương đùa rỡn, vỗ hải đăng.
Cánh buồm nâu lướt gió thổi buồm căng,
Cồn cát nằm trải dài trên bãi trắng.
Tạ ơn Ngài đã tạo dựng cho con,
Những điều sau cho con đây bé mọn.

Bùi Hữu Thư (20-7-2008)