dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

CHÚA NHẬT III THƯỜNG NIÊN, NĂM B

“Thời giờ đã mãn và nước Thiên Chúa đã gần đến.
Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.” Mc 1:14-20

Để chuẩn bị chịu phép Thêm Sức, các em thanh thiếu niên phải thiệnnguyện tham gia những việc bác ái như giúp đỡ những người già yếu, tham gia vào việc xã hội của cộng đoàn… Sau khi làm công tác, các em họp nhau lại để chia sẻ cảm nghiệm. Có một em đã kể câu chuyện giúp đỡ một bà cụ từ siêu thị Kmart về nhà như sau.

Sáng Chúa nhật em ra ngoài tiệm kmart, gặp một bà cụ đang khệ nện với hai túi xách tay nặng những hàng hóa mới mua. Bà cụ chỉ có một mình, vất vả với 2 túi xách tay cồng kềnh, và cứ đi được ít bước phải đứng lại nghỉ ngơi, em liền đến xin giúp đỡ. Bà vui vẻ thuận lời ngay. Nhận thấy hai túi đồ hơi nặng, em hỏi bà: “Nhà bà có xa lắm không?” Bà trả lời: “Không xa lắm đâu, ở cuối đường kia thôi!”.

Lúc đầu em cảm thấy OK, sau một lúc em hơi mỏi tay. Hai bà cháu đã đi bộ qua được vài khu phố. Hai cánh tay em bắt đầu ê ẩm nhưng vì tự ái em không muốn nghỉ dọc đường. Tuy vậy, em cứ luôn miệng hỏi bà cụ xem đã về gần đến nhà chưa. Mỗi lần hỏi, bà đều trả lời: “Không xa lắm đâu, gần tới rồi!” Sau cùng bà quẹo vào một con đường nhỏ. Em mừng rỡ hỏi: “Phải khu phố này không?” “Không xa lắm đâu, ở cuối đường kia thôi!” bà trả lời.

Bà và em lại bước đi thêm mấy khu phố nữa. Những bước chân chậm chạp, nặng nề và đầy nỗ lực. Các ngón tay của em đã đau và tê cóng lại. Sau cùng bà cụ dẫn em vào một cái building cho mướn, chừng 5 hay 6 lầu. “Bà ở lầu mấy?” em hỏi bà cụ. Bà lại trả lời, “Không xa lắm đâu, mấy bước ấy mà!” Hai bà cháu lại lết thết bước lên từng lầu một. Tại mỗi lầu, em đều hỏi xem có phải bà ở lầu này không. Sau cùng thì lên đến lầu thứ 5. Em chia sẻ rằng em cảm thấy công việc bác ái từ thiện của em giống như một cuộc mạo hiểm leọên núi! Cái khoảng cách bà cụ nói rằng “Không xa lắm đâu, ở cuối đường kia thôi!” đã làm em kiệt sức!

Tôi không thể tránh được sự nghi ngại rằng Chua Giêsu trong bài Phúc âm hôm nay, Mc 1:14-20, có cái gì đó giống như bà cụ: “Thời giờ đã mãn và nước Thiên Chúa đã gần đến. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1:15). Và thánh Phaolô trong bài đọc II cũng đã kêu gọi giáo dân Corinto rằng: “Thời gian chẳng còn bao lâu. Vậy từ nay những người có vợ hãy sống như không có…” (1 Cr 7:29). À há! Chúa Giêsu và Thánh Phaolô đã nói như thế cách đây đã hơn 2000 năm rồi, và bây giờ cũng vẫn chờ đợi mãi!

Có phải rằng thời gian của Chúa khác với thời gian tính của con người không? Trong thơ thứ hai của Thánh Phêrô cũng đã cắt nghĩa rằng: “Xin anh em đừng quên: đối với Chúa, một ngày ví thể ngàn năm, ngàn năm cũng tựa một ngày” (2 Pr 3:8). Tại sao Chúa Giêsu nói rằng thời giờ đã mãn mà vẫn cứ phải chờ đợi?

Vương Quốc Thiên Chúa giữ một vai trò quan trọng trong lời rao giảng của Chúa Giêsu. Thánh Marco dùng từ “Vương Quốc Thiên Chúa”. “The Kingdom of God”, nhưng Thánh Mattheu lại dùng từ “Vương Quốc Trên Trời” – “The Kingdom of Heaven” theo như ngôn ngữ của các thầy rabbi Do Thái đương thời. Thực ra cả hai từ đều đồng nghĩa với nhau.

Trong Phúc âm Chúa Giêsu đã dùng rất nhiều dụ ngôn khác nhau để công bố và diễn tả Vương Quốc của Ngài. Nó sẽ tăng trưởng giống như hạt cải (Mc 4:31), hạt giống được gieo xuống đấy (Mc 4:26-29), trở thành một cây to lớn, ở đó mọi chim trời sẽ đến làm tổ (Mt 13:31). Nó sẽ nâng thế giới lên như men trong bột (Mt 12:33), và có thể được coi như một thực tại vô hình, nhưng đang hiện diện (Lc 17:20-21). Nó ẩn hiện giống như lúa lẫn lộn với cỏ lùng trong một cánh đồng (Mt 13:33), và có thể được coi như một thực tại vô hình, nhưng đang hiện diện (Lc 17:20-21). Nó ẩn hiện giống như lúa lẫn lộn với cỏ lùng trong một cánh đồng (Mt 13:24), hay ở chính giữa “đàn chiên nhỏ bé” đã lãnh nhận nó (Lc 12:32).

Vương Quốc có thể là Giáo Hội được xây dựng trên Phero (Mt 16:18). Đó cũng là ân sủng tuyệt hảo của Thiên Chúa ban do lòng nhân lành của ngài qua dụ ngôn thợ làm vườn nho (Mt 20:1-16), hoặc người ta phải sở đắc bằng tất cả những gì họ có (Mt 13:44), hay được ban cho ai có tâm hồn khó nghèo (Mt 5:3), có thái độ bé thơ (Mt 18:1-4), tích cực tìm kiếm sự công chính (Mt 6:33), chịu đựng những sự bách hại (Mt 5:10), chu toàn thánh ý Chúa Cha (Mt 7:21), và có tình yêu thương huynh đệ (Mt 25:34). Muốn vào được Vương Quốc không phải ai cũng có thể vào được, nhưng phải chu toàn những đòi hỏi, có kẻ bị đuổi ra ngoài vì không mặc áo cưới (Mt 22:11-14). Theo nguyên tắc phải hoán cải (Mt 18:3; Mc 1:15) và tỉnh thức (Mt 25:1-13).

Vương Quốc Thiên Chúa” là một từ với rất nhiều ý nghĩa. Một ảnh hưởng thấm nhập vào tâm khảm con người để con người trở nên một với Thiên Chúa. Đó là ân sủng và sự hiện diện của Thiên Chúa nơi các tâm hồn. Một nơi mà tình yêu Thiên Chúa cai trị trong trái tim của ta.

Trong những trang nhật ký của bà Elaine M. Prevallet trích từ “Occasional Journal” có đoạn như sau:

“Vương quốc Thiên Chúa ở trong chúng ta, ở giữa chúng ta, ở trong sức mạnh của chúng ta, nó có sẵn đó cho chúng ta. Nó có thể bị lôi kéo ra khoi chúng ta, và chúng ta có thể lấy nó ra khỏi những người khác… Chữ “Vương Quốc” chỉ về một tiến trình phát triển của tình yêu Thiên Chúa trong cuộc sống của con người.”

Vương Quốc ở trong tôi khi tôi có an bình, khi tôi giữ phẩm giá của mình, khi tôi biết mình là quý giá trong ánh mắt Chsua, khi tôi sống thẳng thắn với nhân quyền, khi tôi biết đón nhận và dùng tài năng, khi tôi có thể cảm tạ Chúa vì đời mình.

Vương Quốc không ở trong tôỉi tôi sợ hãi, khi tôi đầy mặc cảm tội lỗi, khi tôi mất niềm tin, khi tôi bị khinh thường, khi tôi không biết kính trọng mình, ki tôi nghĩ mình là xấu.

Vương Quốc ở giữa chúng ta ki chúng ta cư xử với mọi người như anh chị em, khi chúng ta có thể tha thứ, khi chúng ta nhân ái với mọingười, khi chúng ta chân thành trong các liên hệ, khi chúng ta làm việc cho an hòa, khi chúng ta chỉ ước ao làm điều tốt.

Vương Quốc không ở giữa chúng ta khi chúng ta muốn khống chế người khác, khi chúng ta chất đầy những tư tưởng báo thù, khi chúng ta lạm dụng tình yêu và sự tin tưởng của người khác, khi chúng ta không thành thật trong các tương quan, ki có sự chia rẽ trong gia đình, khi chúng ta tạo ra đau khổ và ghentương.

Vương Quốc ở xung quanh chúng ta khi chúng ta đoàn kết với nhau, khi chúng ta nhìn thẳng vào cuộc sống, khi chúng ta dấn thân, khi chúng ta phấn đấu trong kiên nhẫn và vui sướng, ki chúng ta mời người khác cùng xây dựng, khi chúng ta cảm tạ Chúa vì sự hiện diện của ngài trong chúng ta, trong gia đình và cộng đoàn chúng ta.

Vương Quốc không ở xung quanh chúng ta khi chúng ta bị chia rẽ và phân tán, khi chúng ta mù quáng đối với những vấn đề phải giải quyết, khi chúng ta không muốn biết, khi chúng ta đàu hàng trong tuyệt vọng, khi chúng ta làm nản lòng người khác, khi chúng ta đổ thừa cho Chúa.”
Vương Quốc Thiên Chúa đã hiện diện đầu đủ và sung mãn nơi chúng ta, nhưng chúng ta không nhận ra là vì trong chúng ta và thế giới này còn đầy tội lỗi và bất công. Chúng ta chưa hoán cải và tỉnh thức như Chúa Giêsu đã kêu gọi: “Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1:15).

Gần đây trên internet tôi nhận được một bản thống kê về sự chênh lệch và bất công trên thế giới. nếu dân số thế giới được thu hẹp lại với cùng một tỉ lệ tương tự vào một ngôi làng nhỏ chỉ có 100 người, chúng ta sẽ thấy một hình ảnh như sau:

Có 57 người Á Châu, 21 người Âu châu, 14 người từ cực Nam Bắc, 8 người Phi châu.

30 người là da trắng; 70 người không phải da trắng.

30 người là Kitô hữu; 70 người không phải là Kitô hữu.

50% của cải trên thế giới ở trong tay 6 người và 6 người này là công dân Hoa Kỳ.

70 người không biết đọc.

50 người thiếu ăn, bị suy dinh dưỡng.

80 người không nhà không cửa, hoặc nơi ở dưới tiêu chuẩn.

Chỉ có một người tốt nghiệp đại học mà thôi!

Cải thiện đời sống, xóa bỏ bất công, tránh xa tội lỗi là những lời kêu gọi thúc dục cấp bách của Tin mừng để giúp nhận ra sự hiện diện của Vương Quốc Thiên Chúa.

William Barclay đã giải thích lời chúa Giêsu kêu gọi sám hối như sau: “Chữ Sám hối theo từ ngữ Hy Lạp ‘metanoia’ có nghĩa là một sự thay đổi của tâm trí. Chúng ta thường lẫn lộn hai điều: hối tiếc vì những hậu quả của tội lỗi và hối hận vì tội. Nhiều người rất ân hận vì sự rối loạn do tội lỗi gây ra cho họ, nhưng chính họ lại biết rõ ràng rằng, nếu có thể thoát khỏi những hậu quả của tội lỗi, họ cũng sẽ phạm lại y như vậy.

Sám hối thực sự có nghĩa là một người không chỉ ân hận vì những hậu quả của tội mình, nhưng hải tiến tới việc ghét bỏ chính tội lỗi nữa. Xưa kia, Montaigne, một nhà khôn ngoan đã viết trong cuốn tự thuật rằng: ‘Trẻ em nên được dậy dỗ phải ghét bỏ tật xấu vì chính sự cấu tạo của nó, các em sẽ không chỉ tránh né trong hành động, mà còn phải chê ghét nó trong tâm hồn tới nỗi chỉ một tư tưởng về nó thôi cũng đủ làm cho ghê tởm.’ Sám hối có nghĩa là phải ghét tội vì chính sự tội lỗi của nó.”

Sách Giáo Lý Công Giáo khuyên chúng ta: “Nhưng trong cuộc lữ hành của mình, Giáo hội đã kinh nghiệm về ‘quãng cách giữa sứ điệp mình phải công bố và sự yếu đuối của những con người được ủy thác Phúc Âm này’. Vậy phải tiến bước trên con đường ‘của sám hối và của đổi mới’…” (số 853).

Vương Quốc Thiên Chúa chính là ân sủng của Thiên Chúa đã hiện diện ở giữa chúng ta (Lc 17:21) để giúp chúng ta chiến đấu với tội lỗi. Bổn phận của chúng ta là hòa hợp hành động của mình với hành động của Thiên Chúa. Khi chúng ta hòa nhập với thánh ý Thiên Chúa, chúng ta sẽ cảm nghiệm được Nước Thiên Chúa. Mỗi giây phút hiện hữu trên cuộc đời là một cơ hội cho con người gặp gỡ Thiên Chúa là Vương Quốc của Ngài.

lm. nguyễn Thái

ns. Hiệp nhất 2015

dc.net January 14, 2015

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)