dongcong.net
 
   
 
 
 
 

 

 
Phụng Vụ Chư Thánh
 
 
Ngày 01 tháng 8
 
<<<    

Thánh Alphongsô Maria Liguori,
Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (1696-1787)

Thánh Alphongsô Maria Liguori sinh ngày 27/9/1696 trong một gia đình quý phái và đạo đức tại Marinella gần Naples.

Nhờ ảnh hưởng gia đình, cậu bé Alphongsô luôn trỗi vượt về học vấn cũng như về đức hạnh. Mười sáu tuổi, sinh viên ưu tú Alphongsô giật được mảnh bằng tiến sĩ giáo luật và dân luật, trở thành một trạng sư danh tiếng. Giữa cảnh giàu sang phồn thịnh và quyến rũ của thế gian, Alphongsô đã nhất quyết nghe theo tiếng gọi của Thiên Chúa, và cậu đã phải trải qua nhiều trở ngại. Trở ngại cam go nhất là của gia đình. Cha cậu không đồng ý để cậu dâng mình cho Chúa. Thế nhưng trước ý chí cương quyết của Alphongsô, người cha cũng đã phải nhượng bộ.

Thầy bắt đầu học thần học và dành nhiều thời giờ để làm việc tông đồ. Thật là cảm động khi thấy một thanh niên con nhà quyền quý từ bỏ cuộc đời nhung lụa đi lang thang khắp phố tìm kiếm trẻ nhỏ dẫn vào nhà thờ dạy giáo lý. Nhìn cách sống khiêm cung với những đồ trang phục đơn sơ của thầy, các bạn cũ trong luật sư đoàn tỏ vẻ khinh khi. Nhiều lần họ còn nói những lời mỉa mai diễu cợt khiến ngài hết sức khổ tâm. Nhưng với ơn Chúa, thầy vui lòng chịu đựng để nên giống Ðức Giêsu hơn.

Thầy thụ phong linh mục ngày 21/12/1726. Suốt cuộc đời, cha Alphongsô chỉ chuyên chú vào việc giảng dạy và khuyên bảo mọi người tiến bước trên đường nhân đức. Chính lời rao giảng của ngài đã đánh động người cha yêu quý. Ông ôm lấy con và nói: "Ôi con yêu dấu, Alphongsô con cha, giờ đây cha rất vui sướng vì thấy con đã ôm ấp được một lý tưởng cao quý. Cha xin lỗi con vì trước kia cha đã làm phiền lòng con và dám chống lại ý Chúa".

Ngài sáng lập dòng Chúa Cứu Thế năm 1732, một dòng đã giúp ích rất nhiều cho Giáo Hội. Các tu sĩ chuyên lo giảng dạy Tin Mừng và truyền bá lòng tôn sùng Ðức Mẹ. Năm 1762, ngài được phong làm Giám Mục giáo phận thánh Agatha Gothorum. Những năm cuối đời, thánh nhân phải chịu rất nhiều thử thách: bị bách hại, bị lo âu..., nhưng sau cùng, ngài tìm lại được bình an và yên nghỉ thánh thiện trong tay Chúa vào ngày 01/8/1787.

Ðức Giáo Hoàng Piô IX đã đặt cho ngài tước hiệu Tiến Sĩ Giáo Hội năm 1871, và Ðức Piô XII đặt ngài làm quan thầy các cha giải tội và các nhà luân lý.

Nhóm Châu Kiên Long, Ðà Lạt
Vietnamese Missionaries in Asia

TA BIẾT THẾ GIAN RỒI, VĨNH BIỆT

An.jpg

Một thanh niên tuấn tú 16 tuổi đời.  Một luật sư danh tiếng khắp Napoli thời Anphongsô lớn lên.  Một trạng sư bách chiến bách thắng.  Một người con yêu quí của ông bà Don Giuseppe de Liguori và Donna Catarina Anna Cavalieri.  Alphongsô là niềm tự hào, vinh dự và hy vọng của ông bà Don Giuseppe de Liguori va Anna Cavalieri.  Anphongsô luôn là ước mơ độc nhất của ông Don Giuseppe de Liguori để con ông được thăng tiến địa vị trong xã hội và làm vinh danh cho gia đình De Liguori.

Cuộc đời vẫn xoay chuyển, vần xoay… nhưng đời con người đâu có dừng tại chỗ, cái không ngờ, luôn là cái ngờ…  Giữa lúc đang sống trên tột đỉnh của vinh quang.  Anphongsô đã cảm thấy thế nào là cuộc đời, thế nào là sự xấu hổ, thế nào là thất bại…

MỘT CON NGƯỜI ĐÃ ĐI VÀO THẾ KỶ ÁNH SÁNG, ĐÃ ĐI VÀO LỊCH SỬ CON NGƯỜI: Được sinh ra trong một gia đình thế giá thế Kỷ Ánh Sáng.  Cha mẹ đều là người có thế giá, có uy quyền trong triều đình Napoli.  Anphongsô đã đi vào đời với tất cả ước mơ của con người.  Cha mẹ nào lại không mong ước cho con cái mình thành đạt, cho con cái mình được trọng vọng. Cha của Anphongsô cứ đinh ninh Anphongsô rồi sẽ nối gót, kế thừa cha trong sự nghiệp binh bị.  Anphongsô lại là một cậu bé hết sức thông minh, hết sức khôn ngoan.  Cậu học giỏi, nhưng lại có rất nhiều tài năng: cầm, kỳ, thi, họa.  Người ta vẫn không ngoa khi đánh giá Anphongsô là con người tài đức song toàn.  Cha mẹ của Anphongsô hết sức kỳ vọng vào cậu. Và ông bà không hãnh diện sao được khi Anphongsô tỏ ra hết sức nổi bật trong mọi lãnh vực.  Ông bà Don Giuseppe de Liguori ước mơ cho Anphongsô sẽ có người vợ đẹp, để sinh ra những đứa con ngoan, học hành giỏi giang.  Ông bà De Liguori ước vọng như thế quả chẳng có gì là quá đáng.  Anphongsô đã đi vào đời, đã đi vào lịch sử con người và chính Người đã làm nên lịch sử đời mình khi mới có 16 tuổi đời, đã giật được hai mảnh bằng tiến sĩ luật đạo và đời.  Anphongsô đã khoác vào mình bộ áo luật sư dài, rộng thênh thang vì vóc dáng cậu còn quá trẻ.  Thanh bảo kiếm đeo bên mình càng làm Anphongsô kiên định trong địa vị của mình.  Thanh bảo kiếm ấy chứng tỏ Người thuộc dòng dõi quí tộc, thế giá trong thế Kỷ Ánh Sáng.  Bao nhiêu vụ kiện, bao nhiêu cuộc biện hộ của Anphongsô cho các thân chủ đều mang lại chiến thắng.  Giữa lúc, Anphongsô đang hăng say với chiến thắng, giữa lúc Anphongsô tưởng rằng mọi sự cứ như vậy, giữa lúc Anphong tỏ ra bách chiến bách thắng thì…

MỘT VỤ KIỆN BỊ THUA KHIẾN ANPHONGSÔ TỪ BỎ TẤT CẢ:  một vụ kiện tầm cỡ.  Chưa từng có đến nay.  Liên quan đến những hoàng thân quốc thích, những bá tước quận công.  Một lãnh địa và những số tiền nợ, lãnh địa Amatrice, rộng bằng cả một tỉnh lẻ.  Với những con số 150.000 ducats, 4.000 ducats v.v…

Nữ công tước Victoria di Montefeltro della Rovere, vợ goá của công tước Ferdinando II de Medicis, thuộc dòng dõi một sĩ quan làm công thần của Hoàng đế Charles Quint, bà là bên nguyên.  Họ chọn luật sư Maggiochi biện hộ.

Bên bị là công tước Philipo Orsini, ông này còn một món nợ lớn chưa đòi được, song người ta đã làm giấy tơ cầm thế cho ông lãnh địa Amatrice, “với quyền thụ hưởng, ông và các kẻ thừa kế ông; không ai được phép dính dáng vào, bao lâu ông chưa hết nợ nần”.  Luật sư Alfonso biện hộ cho bên bị.

Anphongsô còn trẻ, các lập luận như đinh đóng cột.  Người lại thông minh, nhanh nhảu và trẻ trung.  Ai cũng hoan hô sự lập luận vững chắc của Người.  Ai cũng tin tưởng Người sẽ chiến thắng như bao vụ kiện khác.  Nhưng con đường của Chúa thật diệu kỳ.  Giữa lúc Phaolô đang hăng say bắt bớ các môn đồ, bắt bớ Giáo Hội, bắt bớ các Kitô hữu để nhốt vào tù.  Giữa lúc Phaolô tưởng rằng mình chiến thắng thì Chúa đánh ông ngã ngựa.  Phaolô thất bại, Phaolô chiến bại rõ ràng.  “Lạy Chúa Chúa muốn con làm gì?”  Đường của Chúa thật diệu kỳ…  Tâm Tư của Chúa không ai có thể dò thấu…  Anphongsô cũng thế với những lời biện bác khúc triết, với những lập luận sắc bén.  Anphongsô có ngờ đâu…  Đường của Chúa quá diệu vợi.  Một sai lầm, một quên sót nhỏ nhất đã làm cho Anphongsô thua kiện: “…Sắc diện đỏ lên vì tức giận, xấu hổ cho chiếc áo pháp đình khoác trên vai, Alphongsô không còn nghe gì nữa, cả tiếng an ủi được thốt ra bởi vị chủ tịch tối cao Caravita; anh cúi đầu, đi thẳng ra ngoài một mạch.”

“Hỡi thế gian, ta biết ngươi rồi… vĩnh biệt pháp đình.”

Anphongsô đã hiểu thế nào là thất bại.  Anphongsô thua kiện để Thiên Chúa được thắng kiện.  Đó là cái nghịch lý của cuộc đời mà Anphongsô đang trải qua.  Anphongsô đã bỏ tất cả.  Giờ đây chỉ còn Chúa và các bệnh nhân.

Tiếng vọng của Thiên Chúa luôn thôi thúc Anphongsô: “Hãy để thế gian lại đó và hiến mình cho Ta.”

Anphongsô đã tỉnh giấc mơ, đã hoàn hồn sau một cơn đau khổ khủng khiếp và rồi: “Một hôm tại nhà thờ Đức Mẹ chuộc kẻ làm tôi, quỳ dưới chân bức tượng, Anphongsô đã nói:  “Vĩnh biệt thế gian và của cải phù vân!  Lạy Chúa, đời con nay thuộc về Chúa.  Chức tước và của cải gia đình con, con xin dâng làm của lễ toàn thiêu cho Thiên Chúa con và cho Mẹ Maria…”

Anh rút gươm ra, đặt dưới chân Mẹ bồng con:

Hôm đó là ngày 29/8/1723, ngày đứa con quay về với Cha nhân hậu.

CÁI KỲ DIỆU CỦA CUỘC ĐỜI: Thánh Anphongsô đã như một Phaolô ngã ngựa trên đường Damas và rồi Người đã nhận ra tiếng Chúa gọi.  Thanh bảo kiếm đặt dưới chân Đức Mẹ chuộc kẻ làm tôi nói lên sự từ bỏ danh vọng, quyền hành, địa vị, chức tước.  Thánh Anphongsô đã nhận ra cái phù phiếm của cuộc đời:  Phù vân. Tất cả đều là phù vân”.  Thánh Anphongsô chọn Chúa làm gia nghiệp cho cuộc đời mình.  Lời thánh Kinh “Hãy đi, bán hết những gì con có.  Đem cho kẻ khó.  Và sau đó đến đây theo Thầy”(Lc 18, 22; Mt 19, 21).  Lời của Chúa nói với người thanh niên giầu có hôm nay thúc bách thánh Anphongsô thực sự, Người đã quyết định, một quyết định, một sự chọn lựa làm cho cha mẹ của Người rất đau lòng vì ông bà chưa nhận ra ý Chúa…

Thánh Anphongsô đã chọn và Người đã nhất định dành tất cả cho Chúa…

DÒNG CHÚA CỨU THẾ ĐƯỢC KHAI SINH:  Năm 1732, tại thị trấn Scala (trong vương quốc Napoli), thánh Anphongsô Maria đệ Liguori, vì động lòng thương cảm những người nghèo khó, nhất là đám nông dân chiếm phần đa số trong miền, đã thành lập Dòng Chúa Cứu Chuộc, để đi theo chính Đấng Cứu Thế rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó.

“Người đã sai tôi đem Tin Mừng cho người nghèo khó” (Lc 4, 18)

Thánh Anphongsô và các tu sĩ của Ngài, sáng chói nhất có thánh Giêrađô Majella, đã nỗ lực đáp ứng các nhu cầu thiêng liêng của dân quê nghèo thời đó, bằng các kỳ Đại Phúc thừa sai, các tuần tĩnh tâm, các tuần tái phúc, theo gương thánh Phaolô đã làm (Cv 15, 36).

Dòng Chúa Cứu Thế từ ngày thành lập cho đến nay, đã trải qua biết bao thăng trầm, nhưng Chúa vẫn gìn giữ, ủp ấp để rồi Dòng Thánh vẫn luôn vươn lên, tiếp tục rao giảng Nước Thiên Chúa và giới thiệu Chúa Kitô cho mọi người, đặc biệt những người bơ vơ, tất bạt.

Lm Giuse Maria Nguyễn Hưng Lợi DCCT

<<<    
 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)