| |
Rev.
Stefanô, OFM- Phỏng dịch: Đồng Tâm, CMC |
|
Ch
1: THÁNH THỂ THẦN LINH
“Giêsu
Thánh Thể là Emmanuel, nghĩa là Chúa ở cùng chúng
ta” (Mt 1,23)
*
Giêsu Thánh Thể là Chúa ở cùng chúng ta.
*
Làm sao hiểu biết, yêu mến và sống Thánh
Thể.
Thánh
Thể, Chúa Giêsu ở giữa chúng ta
Khi
thánh Gioan Maria Vianney tới làng Ars nhỏ bé không
mấy ai biết tới, một vài người
mỉa mai nói với ngài: “Ở đây không có
việc gì làm cả”. Thánh nhân trả lời:
“Như vậy là có mọi chuyện phải
làm rồi đó”. Và ngài làm ngay. Ngài đã làm
gì?
Thức
dậy từ hai giờ sáng, ngài đến cầu
nguyện gần bàn thờ trong thánh đường
tối tăm. Ngài đọc kinh Nhật Tụng,
nguyện gẫm và dọn mình dâng lễ Misa. Sau
thánh lễ, ngài cám ơn Chúa rồi cứ cầu
nguyện tới trưa. Ngài luôn quì gối trên
nền nhà, không tựa mình vào đâu hết, tràng
hạt trong tay, mắt chăm chú nhìn lên nhà tạm.
Những
sự việc này tiếp tục trong một thời
gian ngắn.
Nhưng
rồi ngài phải đổi lại thời
khóa biểu, đổi lại từ căn bản
chương trình của ngài. Chúa Giêsu và Đức
Mẹ Đồng Trinh dần dần lôi kéo các
tâm hồn đến giáo xứ nghèo nàn này, cho
tới khi nhà thờ trở nên chật chội
không đủ chứa những đám đông.
Nơi tòa giải tội của cha sở thánh
trở nên chen chúc với những hàng dài hối
nhân không dứt. Cha sở thánh bắt buộc
phải giải tội từ 10, 15 tới 18 giờ
một ngày. Sự biến đổi đã xảy
ra như thế nào? Từ một ngôi nhà thờ
nghèo nàn, một bàn thờ từ lâu không dùng đến,
một nhà tạm bỏ trống, một tòa giải
tội cũ kỹ và một linh mục kém tài
bất lực. Làm sao những sự việc này
đạt tới một thay đổi rõ ràng
như thế tại một ngôi làng hẻo lánh?
Ngày
nay chúng ta cũng có thể hỏi câu đó về
làng San Giovanni Rotundo, thuộc tỉnh Garganô nước
Ý. Cho tới một vài thế kỷ vừa qua,
làng này không mấy ai biết đến, một
nơi giữa miền sỏi đá hoang vu. Ngày
nay San Giovanni Rotundo là một trung tâm đời
sống tinh thần và văn hóa, danh tiếng khắp
hoàn cầu. Ở đây cũng chỉ có một
người ốm yếu, một tu viện cũ
kỹ điêu tàn, một nhà thờ bỏ hoang,
bàn thờ và nhà tạm vắng vẻ, một
cha dòng nghèo khó luôn bám chặt cỗ tràng hạt
không ngừng đếm.
Sự
thay đổi đến như thế nào? Nguyên
nhân nào đưa tới sự biến đổi
xứ Ars và San Giovanni Rotundo, đến nỗi
hàng trăm ngàn, và có lẽ hàng triệu người
từ khắp nơi trên thế giới kéo về
đây. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm những
biến đổi như thế. Ngài sử dụng
theo cách của Ngài những “sự vật coi như
vô ích” (1 Cr 1,28). Ta phải hoàn toàn qui hướng
về Ngài, qua sức mạnh thần linh vô biên
của phép Thánh thể, hướng về sức
mạnh toàn năng tỏa ra từ các nhà tạm
xứ Ars và San Giovanni Rotundo tới các tâm hồn,
qua tác vụ của hai linh mục này, các ngài là
“những thừa tác viên chân thực của nhà
tạm” và là “những người phân phát các mầu
nhiệm của Thiên Chúa” (1 Cr 4,1).
Ta
hãy đặt câu hỏi: Thánh Thể là gì?
Đó
là Chúa Giêsu ở giữa chúng ta. Là Chúa Giêsu hiện
diện trong nhà chầu nơi các thánh đường,
với Mình, Máu, Linh hồn và Thiên tính. Đó là
Chúa Giêsu ẩn mình dưới hình bánh, nhưng
hiện diện cách thể lý và thực tại,
trong Bánh đã truyền phép, để ngự
giữa ta, hành động trong ta và cho ta. Thánh
Thể Chúa Giêsu thực là Emmanuel, là Thiên Chúa ở
cùng ta.
Đức
Giáo Hoàng Piô XII dạy rằng: “Đức tin
của Giáo hội là thế này: Điều duy
nhất và căn bản là Ngôi Lời Thiên Chúa,
con Đức Maria, Đấng đã chịu đau
khổ trên thập giá, là Đấng đang hiện
diện trong Thánh Thể, cũng là Đấng
đang cai quản thiên đàng”.
Chúa
Giêsu Thánh Thể ở lại với ta như
là người anh, người bạn, vị
hôn phu của linh hồn. Ngài muốn vào lòng ta
như lương thực ban sự sống đời
đời, như tình yêu, như sự nâng đỡ
ta. Ngài muốn ta trở nên như phần thân
thể mầu nhiệm Ngài. Ở đó, Ngài muốn
cứu rỗi ta, đem ta về nước thiên
đàng để đặt ta trong biển tình
yêu vĩnh cửu.
Với
Thánh Thể, Thiên Chúa chân thật đã cho ta mọi
sự. Thánh Augustinô kêu lên: “Dầu Thiên Chúa quyền
phép vô cùng và cũng không thể cho ta điều
gì hơn nữa, dầu Thiên Chúa khôn ngoan vô cùng
cũng không biết cho ta điều gì hơn
nữa, và dầu Thiên Chúa giàu có vô cùng cũng không
còn có gì cho ta hơn nữa”.
Đến
với Thánh Thể, hướng về Thánh Thể,
về Chúa Giêsu, Đấng muốn làm cho Ngài trở
nên của ta, để làm cho ta nên giống Ngài,
“giống Đức Chúa Trời”. Thánh Gemma Galgani
thường kêu lên rằng: “Ôi Giêsu lương
thực, sức mạnh linh hồn, xin cho con sức
mạnh, xin thanh tẩy con và làm cho con nên giống
Chúa”.
Hãy
rước Chúa với tâm hồn trong sạch
và sốt mến như các thánh đã rước.
Không bao giờ có những phiền não cho ta khi
trở nên thân mật hơn với mầu nhiệm
không thể tả này. Hằng ngày, trong thời
khóa biểu của ta, việc suy niệm, học
hỏi và sống Thánh Thể phải chiếm
một chỗ quan trọng. Đó là thời gian
phong phú ơn phúc nhất trong một ngày.
Làm
sao để hiểu biết, mến yêu và
sống Thánh Thể
Để
khám phá ra ít là một vài sự phong phú mênh mông chứa
đựng trong mầu nhiệm Thánh Thể, ta
hãy dùng trí, lòng và ý muốn.
Trước
hết, ta dùng trí khôn chăm chú suy niệm về
Thánh Thể. Nhờ những cuốn sách giúp ta
khám phá ra những riêng tư và sâu xa về mầu
nhiệm Thánh Thể. Một cuốn sách nhỏ
đơn sơ của thánh Anphongsô nhan đề
là “Viếng Mình Thánh Chúa và Đức Mẹ Đồng
Trinh”. Hai cuốn nữa của thánh Phêrô Giulianô
Eymard là “Sự hiện diện đích thực
của Thánh Thể” và “Hiệp lễ”.
Hãy
tới trường thánh Eymard, ngài là tông đồ
nổi danh của Thánh Thể. Ơn gọi và
sứ mạng ngài là dẫn đưa mọi
người tới Thánh Thể. Khi lập dòng
Linh mục Thánh Thể, ngài dâng cuộc đời
cho Chúa Giêsu Thánh Thể. Hồi đó ngài viết:
“Lạy Chúa Giêsu yêu dấu, đây là mạng
sống con, con sẵn sàng bị ngược đãi
và chết cô quạnh, chỉ cần con được
hoàn thành việc lập ngai tòa cho Chúa, và dâng hiến
Chúa gia đình các bạn hữu, các quốc gia
những người thờ kính Chúa”.
Ta
có biết ơn Thiên Chúa, Đấng là tình yêu,
và là Đấng ban mình cho chúng ta như là ơn
tình yêu sung mãn không? Thánh Bênađô nói: “Thánh Thể
là tình yêu vượt trên mọi tình yêu trên trời
dưới đất”. Thánh Tôma Aquinô thêm: “Thánh
Thể là nhiệm tích tình yêu, là tình yêu, và sinh ra
tình yêu”.
Một
hôm Abd-ed-Kader, hoàng tử Ả Rập đi qua
các khu phố ở Marseille với một ông quan
nước Pháp, vừa gặp một linh mục
đang đem Thánh Thể Chúa cho bệnh nhân, thấy
ông quan Pháp dừng lạ, bỏ mũ và quì gối
xuống, hoàng tử Ả Rập hỏi
lý do về các cử chỉ này, viên quan trả
lời:
-
Tôi thờ lạy Chúa mà linh mục đem đi
cho bệnh nhân.
-
Sao lại có chuyện như vậy? Ông tin rằng
Chúa Trời là Đấng cao cả mà lại làm
cho mình ra tầm thường, đến ở
nhà người nghèo khó sao? Chúng tôi người
Mahômet ý thức rằng Thiên Chúa là Đấng
rất cao cả.
-
Chính vì quí ông chỉ có một tư tưởng
là Thiên Chúa rất cao cả, mà không biết Ngài
là tình yêu.
Để
xác nhận điều trên, thánh Phêrô Eymard tuyên
ngôn: “Thánh Thể là chứng tích tình yêu tuyệt
vời của Chúa Giêsu, sau đó chẳng còn gì
ngoài thiên đàng”. Vậy mà có biết bao nhiêu
kitô hữu chúng ta không biết đến tình yêu
lớn lao quá mức này trong Thánh Thể.
Thứ
đến, để khám phá sự phong phú của
Thánh thể, chúng ta nhờ trái tim. Nếu mọi
kitô hữu phải yêu mến Chúa Giêsu, thì theo lời
thánh Phaolô: “Ai không yêu mến Chúa Giêsu phải
kể là đồ chúc dữ” (1 Cr 16,22), tình
yêu Thánh thể phải xuất phát từ cõi lòng
và phải luôn luôn sống động trong mỗi
người chúng ta. Tình yêu cần phải thực
hành. Trái tim cần phải thực tập yêu mến
Chúa chân thật, khao khát Đấng là “tác giả
sự sống” (Cv 3,15).
Hiệp
lễ là điểm cao nhất của tình yêu,
lửa thiêu đốt của hiệp lễ liên
kết trái tim thụ tạo với Chúa Giêsu. Thánh
Gemma Galgani cảm kích tuyên ngôn: “Tôi không thể
không nói lên rằng năng lực tuyệt diệu
của Chúa Giêsu đã làm cho Ngài dễ thấu
nhập và tỏ mình Ngài cho thụ tạo thấp
hèn nhất của Ngài trong tất cả sự
đẹp đẽ của Trái tim Ngài”. Ta
có thể nói thế nào về những “thực
tập” của trái tim thánh Gemma, ngài ước
ao là “cái lều tình yêu”. Ngài ước ao có “một
chỗ nhỏ trong bình đựng Thánh Thể
Chúa” để được luôn sống với
Chúa Giêsu. Thánh nữ xin cho mình được trở
nên “bầu lửa rực cháy tình yêu” Chúa Giêsu.
Thánh
Têrêxa Hài đồng Giêsu khi đã kiệt lực,
còn hết sức gắng lê mình tới nhà thờ
để rước Chúa Giêsu. Buổi sáng kia,
sau khi hiệp lễ, thánh nữ ở trong phòng
riêng, sức đã mỏi mòn, một chị trong
dòng lưu ý ngài không nên gắng quá như vậy,
nhưng thánh nữ trả lời: “Ồ, cái
đau này có là gì, đâu có sánh được với
một lần hiệp lễ?” Thánh nữ
hơi phàn nàn rằng ngài không được hiệp
lễ mỗi ngày (thời đó chưa được
phép hiệp lễ hằng ngày). Ngài sốt sắng
biện bạch với Chúa Giêsu rằng: “Xin
Chúa ở trong con như ở trong nhà tạm, xin
sự hiện diện của Chúa đừng
bao giờ lìa khỏi tấm bánh nhỏ của
Chúa”.
Khi
thánh nữ Magarita Maria Alacoque bỏ thế gian
để dâng mình cho Chúa trong đan viện, bà
làm lời khấn tư viết bằng máu mình
như sau: “Tất cả cho Thánh Thể Chúa,
không còn gì cho bản thân tôi”. Thật không cần
nói thêm về lòng kính mến bừng cháy của
bà đối với Thánh Thể như thế
nào. Khi bà không hiệp lễ được, bà
đã biểu lộ tình yêu mãnh liệt thế
này: “Tôi khao khát rước Mình Thánh Chúa đến
nỗi nếu phải đi chân không qua lửa,
tôi cũng vui không thể tả được”.
Bà
thánh Catarina Siêna thường thưa với cha
giải tội rằng: “Thưa cha, con đói,
vì tình yêu Chúa, xin cha cho linh hồn con lương
thực của nó, Chúa của nó trong Thánh Thể”.
Thánh
nữ quả quyết thêm: “Khi tôi không thể
rước Chúa, tôi vào nhà thờ, ở đó tôi
chăm chú nhìn ngắm Chúa, nhìn đi nhìn lại…
và tôi được no thỏa”. Ta gọi điều
này là “luyện trái tim”.
Thứ
ba, muốn tìm sự phong phú của Thánh Thể,
người ta phải sử dụng lòng muốn.
Làm như thế để đem lại những
bài học linh thiêng Thánh Thể vào đời sống
mình. Nào có ích gì cho ta, nếu ta khám phá ra kho tàng
vô tận này nơi Thánh Thể, ta ấp ủ
và tìm kiếm tình yêu ấy khi hiệp lễ, rồi
ta không đem vào cuộc sống?
Thánh
Thể dạy ta yêu mến vượt xa hơn
là chỉ nói về yêu mến.
Thánh
Thể dạy hy sinh hoàn toàn, dạy bài học
khiêm tốn và sự hủy mình không có bài nào tương
tự. Thánh Thể dạy kiên nhẫn và hiến
dâng không giới hạn. Trình bày những điều
trên có ý gì? Hẳn cần phải đạt được
vài điều. Ta có thể lạnh nhạt mãi
mà không làm gì khi Chúa Giêsu đã yêu chúng ta và còn yêu
chúng ta với tình yêu quá quảng đại “cho
tới cùng” không? (Ga13,1).
Nếu
mình thấy yếu đuối, ta cần đến
với Ngài, thân thưa với Ngài, đừng
ngại xin Ngài cứu giúp ta, vì Ngài là Đấng
duy nhất đã phán: “Không có Ta, chúng con chẳng
làm gì được” (Ga 15,5). Trước tiên,
ta hãy đến trước nhan ngài: “Hãy đến
với Ta… Ta sẽ bổ sức cho” (Mt 11,28).
Ta hãy năng thăm viếng Ngài, vào nhà thờ
mỗi khi có thể, dừng lại ít phút trước
nhà tạm, để lòng ta gần lòng Ngài, để
xác ta trước nhan Ngài. Các thánh năng ước
ao thăm viếng Chúa Giêsu trong nhà tạm, làm giờ
chầu Mình Thánh, Rước lễ thiêng liêng,
than thở tắt, và tác động yêu mến
xuất phát từ lòng mến. Các ngài đã rút
ra bao nhiêu ơn ích từ đó và tốt lành chừng
nào khi các ngài sống những giây phút này.
Ngày
kia, tại Turino nước Ý, một sinh viên nói
với Peter G. Frassati: “Ta đi ăn sáng đi”.
Frassati lợi dụng cơ hội chỉ vào
nhà thờ thánh Đaminh gần đấy, trả
lời: “Ta vào tiệm cà phê trong ấy được
không?”. Vào nhà thờ, họ quì cầu nguyện
một lúc gần nhà tạm, cạnh đó có hòm
tiền cho kẻ khó, hai chàng lấy tiền bỏ
vào rồi nói với nhau: “Đây là bữa điểm
tâm của chúng ta”.
Suy
về Thánh Thể trong bài giảng, thánh Gioan Chysostomô
tự hỏi: “Làm sao ta có thể biến mình
nên bánh thánh?” Và ngài trả lời: “Đừng
để mắt nhìn sự dữ, phải hy
sinh. Đừng để lưỡi nói lời
bất xứng, phải dâng hiến. Đừng
để tay làm tội lỗi, phải toàn thiêu”.
Thánh
nữ Collette luôn để đôi mắt nhìn xuống
cách dịu dàng. Khi hỏi tại sao lại làm
thế? Thánh nữ trả lời: “Mắt tôi
đã chứa đầy Chúa Giêsu lúc Chúa được
nâng lên trong thánh lễ, tôi không muốn bất
cứ hình ảnh nào thay thế Chúa tôi”.
Ta
hãy nghĩ tới sự cẩn trọng và luyện
tập của các thánh khi nói năng, các ngài dùng
ngôn từ đúng đắn, vì đã được
dâng hiến, được tiếp xúc với
Mình Thánh Chúa Giêsu.
Hãy
nhớ lại những việc làm của các linh
hồn đầy tràn tình yêu Thánh Thể, được
sung mãn bởi thông hiệp với Chúa, những
cảm tình của lòng mến Chúa chuyển qua
cho các anh chị em, nhất là cho những người
cần thiết hơn.
a
không muốn thực tập những điều
đó sao? Hãy học hỏi nơi các thánh, hãy bắt
đầu và tiếp tục làm những việc
lành.
|