|
|
| |
Rev.
Stefanô, OFM- Phỏng dịch: Đồng Tâm, CMC |
|
Ch 2: CHÚA GIÊSU LÀ CỦA TÔI
“Chúa
Giêsu đã yêu tôi và đã tự hiến mình cho
tôi” (Gl 2,20)
*
Thánh Thể là hy sinh thập giá
*
Lễ Misa hằng ngày
*
Tham dự hữu hiệu và chủ động
*
Thánh lễ và các linh hồn luyện ngục
Thánh lễ là hy sinh thập
giá
Chỉ
ở trên thiên đàng ta mới có thể hiểu
được thánh lễ Misa lạ lùng thần
thánh chừng nào. Không phải vì ta đã cố
gắng bao nhiêu, cũng không có vấn đề
ta được soi sáng hay thánh thiện thế
nào, ta chỉ bập bẹ nói về sự việc
thần linh vượt trên các thiên thần và loài
người này.
Một
hôm, người ta hỏi cha Piô Pietrelcina, vì được
in năm dấu rằng: “Xin cha giải nghĩa
lễ Misa cho chúng con”. Ngài trả lời: “Các
con ơi, làm sao cha có thể giải nghĩa lễ
Misa cho các con được. Thánh lễ vô cùng
như Chúa Giêsu vô cùng vậy… Hãy hỏi thiên thần
thánh lễ là gì, rồi ngài sẽ nói sự thật
cho các con. cha hiểu lễ Misa là gì và tại sao
được dâng hiến, nhưng cha không hiểu
lễ Misa có giá trị thế nào? Một thiên
thần, hàng ngàn thiên thần, cả thiên đàng
biết điều này và đều nghĩ như
thế”.
Thánh
Anphongsô xác nhận: “Chính Chúa cũng không thể
thực hiện một việc thánh thiện và
cao cả hơn thánh lễ Misa. Tại sao? Vì thánh
lễ là tổng hợp, vì thánh lễ là tóm kết
việc nhập thể và cứu chuộc, mầu
nhiệm hàm chứa giáng sinh, khổ nạn và
tử nạn của Chúa Giêsu, những mầu
nhiệm Thiên Chúa hoàn tất vì chúng ta”.
Công
đồng Vatican II dạy: “Trong bữa tiệc
ly, đêm Chúa bị phản bội, Chúa Giêsu thiết
lập hy tế Thánh Thể bằng Mình và Máu Ngài,
cốt để tiếp tục hy sinh thập
giá cho tới khi Chúa lại đến” (PV 47).
Thánh
Tôma Aquinô trong đoạn văn được
ơn soi sáng đã viết: “Cử hành thánh lễ
Misa cũng có giá trị như Chúa Giêsu chết
trên thập giá”. Vì lý do này, thánh Phanxicô Assisi
nói: “Loài người phải run sợ, thế
giới phải chấn động, cả thiên
quốc phải cảm kích sâu xa khi Con Thiên Chúa
xuất hiện trên bàn thờ trong tay linh mục”.
Thật
vậy, thánh lễ Misa, tái diễn cuộc khổ
nạn và tử nạn của Chúa, dù chỉ một
lễ cũng đủ sức ngăn cản
phép công bình của Chúa.
Thánh
Têrêxa mẹ nói với các chị em trong dòng rằng:
“Không có lễ Misa, ta sẽ ra sao, mọi sự
dưới gầm trời này hẳn sẽ bị
tiêu diệt, chỉ có lễ Misa mới ngăn
được tay Chúa. Không lễ Misa, chắc
chắn Giáo hội sẽ không tồn tại và
thế giới sẽ bị diệt vong”. Cha
Piô nói thêm: “Thế giới không có mặt trời
còn tồn tại dễ hơn thế giới
không có lễ Misa”. Ngài nói như thế là theo
thánh Leonarđô Port Maurice đã nói: “Tôi nghĩ
rằng, nếu không có lễ Misa, thế giới
bây giờ đang chìm đắm trong vực thẳm
dưới sức nặng của sự dữ.
Thánh lễ là trợ lực mạnh mẽ để
nâng đỡ thế giới”.
Hiệu
quả cứu rỗi các thánh lễ phát sinh trong
linh hồn những người tham dự thật
là kỳ diệu. Thánh lễ đem lại sự
sám hối và tha thứ tội lỗi, giảm
bớt các hình phạt tạm phải chịu
vì tội, làm suy yếu ảnh hưởng của
Satan và kích thích dấy loạn của xác thịt,
làm vững chắc mối dây liên kết với
thân thể Chúa Kitô, gìn giữ chúng ta khỏi nguy
hiểm và tai nạn, rút ngắn hình phạt trong
luyện ngục, ban cho ta cấp bậc vinh quang
cao hơn trên thiên đàng. Thánh Laurensô Giustinanô nói:
“Lưỡi loài người không thể kể
hết những ơn phúc từ thánh lễ Misa:
nào tội nhân được giao hòa cùng Chúa, người
công chính nên công chính hơn, tội lỗi được
xóa sạch, nết xấu giảm thiểu, nhân
đức và công nghiệp gia tăng, kế hoạch
của quỉ ma thất bại”.
Thánh
Leonarđô Port Maurice không mỏi mệt hối
thúc dân chúng nghe ngài rằng: “Hỡi những
con người mê muội, các người đang
làm gì? Sao các người không vội vàng đến
các nhà thờ để dự bao nhiêu lễ theo
sức có thể? Sao các người không biết
noi gương các thiên thần, mỗi khi thánh
lễ cử hành, đã từ thiên đàng xuống
vây quanh bàn thờ để thờ lạy Chúa
và cầu bầu cho chúng tôi”.
Nếu
thật sự chúng ta cần ơn thánh cho cuộc
đời hiện tại và tương lai, thì
không việc nào có thể đạt được
ơn thánh bằng thánh lễ. Thánh Philip Nêri thường
nói: “Với lời cầu nguyện, chúng ta
xin Chúa ban ơn, nhưng trong thánh lễ, chúng ta
bắt Chúa phải ban ơn”. Lời cầu
nguyện dâng lên trong thánh lễ nói lên chức
linh mục phổ quát của ta, dù rằng chức
linh mục phổ quát của tín hữu không sánh
được với chức linh mục thừa
tác của cá nhân linh mục nơi bàn thờ. Trong
thánh lễ, lời cầu của ta hợp với
lời cầu khổ nạn của Chúa khi Ngài
hiến mình cho ta. Cách đặc biệt trong kinh
nguyện Thánh Thể là tâm điểm thánh lễ,
lời cầu của mọi người trở
nên lời cầu của Chúa Kitô đang hiện
diện giữa ta.
Hai
lần tưởng nhớ của kinh nguyện
Thánh Thể Rôma, trong đó người sống
và người đã qua đời được
nhớ đến, là những giây phút quí báu để
ta dâng lời cầu nguyện. Đồng thời,
trong lúc cao cả này, Chúa Giêsu qua bàn tay linh mục
diễn lại cuộc khổ nạn và tử
nạn của Chúa, ta có thể nài xin cho nhu cầu
của ta và cho những người thân yêu của
ta còn sống cũng như đã qua đời.
Hãy để ý tới những lợi ích kinh này
đem lại. Các thánh đã coi là rất quan trọng,
và các ngài tưởng đến chính mình qua lời
cầu của linh mục, các ngài xin nhớ đến
mình trước hết trong kinh nguyện Thánh
Thể.
Điều
đặc biệt là trong giờ ta chết, các
thánh lễ ta đã tham dự với lòng sốt
sắng, đem lại cho ta niềm an ủi và
hy vọng lớn lao. Dự một thánh lễ
trong khi còn sống lợi hơn nhờ người
khác dự cho nhiều lễ khi mình đã qua đời.
Một
lần Chúa phán với thánh nữ Gertruđê: “Con
hãy tin chắc rằng, kẻ nào đã sốt
sắng dự bao nhiêu lễ, thì Ta sẽ sai đến
với người đó bấy nhiêu thánh nhân
để an ủi và bênh vực nó trong giờ
cuối cùng khi nó sắp lìa đời”. Thật
an ủi biết bao, Cha thánh xứ Ars đã có
lý nói rằng: “Nếu ta hiểu giá trị thực
của thánh lễ Misa, ta sẽ hết sức
cố gắng để đi dự lễ”.
Thánh Phêrô Giulianô Eymard nói thêm: “Hỡi những
kitô hữu, hãy biết rằng không có hành vi tôn
giáo nào thánh thiện hơn thánh lễ Misa, các người
không thể làm gì tôn vinh Chúa hơn được,
và cũng không có gì lợi ích cho linh hồn các
người hơn là sốt sắng dự lễ
Misa bao nhiêu lần tùy sức có thể”.
Vì
lý do trên, ta phải coi là may mắn vì có cơ hội
đi dự lễ Misa, và để không bỏ
mất cơ hội này đừng bao giờ
trì hoãn vì phải hy sinh, nhất là trong ngày Chúa
Nhật và lễ nghỉ.
Hãy
nhớ thánh nhi nữ Maria Goretti đã đi bộ
và về mười lăm dặm để dự
lễ. Cũng nên nhớ tới gương Santina
Campana dù đang sốt rét nặng cũng cố
đi dự lễ. Thánh Maximiliên Kolbe dâng lễ
khi sức khoẻ quá yếu đến nỗi
một thầy cùng dòng phải đỡ ngài kẻo
ngã. Và cha Piô Pietrelcina đã bao nhiêu lần dâng lễ
khi máu nơi dấu đinh đang chảy và bị
sốt rét.
Trong
đời ta, phải đặt việc dâng lễ
Misa lên hàng ưu tiên trước các việc lành
khác, vì theo thánh Bênađô: “Người ta được
nhiều công phúc khi dự lễ sốt sắng,
hơn khi người ta bố thí tất cả
của cải mình có cho người nghèo, và hơn
đi hành hương trên khắp thế giới”.
Không
có gì sánh ví được, vì trên thế giới
này không có gì giá trị vô cùng hơn thánh lễ
Misa.
Phải
quí mến thánh lễ Misa hơn các việc giải
trí khác, chỉ làm mất thời giờ và không
đem lại lợi ích cho linh hồn. Thánh Luy
vua nước Pháp đã dự nhiều lễ
mỗi ngày. Một viên chức trong hoàng cung phàn
nàn về chuyện này, nói rằng vua có thể
dùng giờ đó để làm nhiều việc
cho quốc gia. Vua trả lời: “Nếu ta
lấy gấp đôi số giờ đó để
giải trí như đi săn bắn, nào có ai
chống đối được ta”.
Hãy
quảng đại và tự tình hy sinh để
đừng làm mất phúc lành lớn lao này. Thánh
Augustinô nói với các tín hữu ngài rằng: “Mỗi
bước của người đi dự lễ
đều được các thiên thần đếm
cả, người đó sẽ được
thưởng công lớn đời này và đời
sau”. Cha thánh xứ Ars còn thêm: “Hạnh phúc
chừng nào, linh hồn được thiên thần
bản mạnh đi theo tới nơi dâng thánh
lễ”.
Thánh
Lễ hàng ngày
Khi
người ta nhận thức giá trị vô cùng
của thánh lễ Misa, người ta sẽ không
còn ngạc nhiên khi thấy các thánh hăm hở
trông mong dự thánh lễ hằng ngày, bao nhiêu
lần có thể.
Thánh
Augustinô đã ca ngợi mẹ ngài là thánh nữ
Monica về điều này: “Lạy Chúa, mẹ
con không để ngày nào qua đi mà không đến
dự lễ hy sinh trước bàn thờ Chúa”.
Thánh Phanxicô khó khăn thường dự mỗi
ngày hai lễ. Khi bệnh nặng, ngài xin anh em
linh mục dâng lễ tại phòng riêng để
ngài có thể dự lễ.
Mỗi
sáng, sau khi dâng lễ, thánh Tôma Aquinô lại giúp
thêm lễ khác nữa để cám ơn Chúa.
Thánh
Paschal Baylon, một em bé chăn chiên, vì phải
trông coi đàn chiên nên không thể đến dự
lễ tại nhà thờ như lòng mong muốn,
mỗi khi nghe chuông báo hiệu thánh lễ, bé quì
xuống giữa đàn chiên, trên bãi cổ, trước
cây thánh giá gỗ đã làm sẵn, và như thế
từ xa bé theo dõi linh mục đang dâng lễ
Misa tại nhà thờ. Ôi vị thánh đáng yêu
chừng nào, ngài thực là thiên thần sốt
mến của tình yêu Thánh Thể. Trên giường
chết, khi nghe tiếng chuông báo hiệu thánh lễ,
ngài nói với anh em: “Tôi sung sướng hợp
nhất hy sinh bé nhỏ của tôi với hy sinh
của Chúa Giêsu”.
Thánh
nữ Margarit, hoàng hậu nước Tô-cách-lan,
là mẹ của tám người con, bà thường
đi dự lễ mỗi ngày, bà đem con đi,
và với sự săn sóc của tình mẫu tử,
bà dạy con biết quí trọng cuốn sách lễ
nhỏ mà bà đã trang hoàng với ngọc thạch.
Hãy
sắp xếp công việc khéo léo để không
thiếu giờ dự lễ. Đừng nói rằng
quá bận nhiều công chuyện. Chúa Giêsu đã
nhắc nhở: “Matta, Matta, con bối rối
về nhiều chuyện, nhưng chỉ có một
sự cần thôi” (Lc 10, 41-42).
Khi
người ta muốn thật, người ta
sẽ tìm ra giờ để lỗi bổn phận.
Thánh Giuse Cottolengo khuyên mọi người dự
lễ hằng ngày: giáo chức, y tá, công nhân, và
cả những ai nói rằng không có giờ, ngài
cũng bảo: “Sắp xếp tồi quá! Tiết
kiệm thời giờ không hay!” Ngài nói đúng,
vì nếu ta ca ngợi thánh lễ có giá trị
vô cùng, thì tại sao ta không mong ước tham dự,
và tại sao không sắp xếp thời giờ
để tham dự?
Khi
thánh Carôlô Seoãe định đi Rôma để
xin bố thí cho dòng của ngài, ngài dành giờ
để viếng nhà thờ và dự thêm lễ.
Tới lúc linh mục dâng Mình Thánh lên, ngài được
Chúa ban cho mũi tên tình yêu phóng vào trong tim.
Sáng
nào thánh Phanxicô Paula cũng đi nhà thờ và ở
lại đó dự nhiều lễ. Thánh Gioan Berman,
thánh Anphongsô, thánh Giêrađô Majella thường
giúp bao nhiêu lễ khi có thể.
Chân
phúc Phanxicô Chúa Hài nhi, dòng Carmelô, mỗi ngày giúp
mười lễ. Khi nào không đủ mười
lễ thì ngài nói: “Hôm nay tôi ăn bữa điểm
tâm còn đói” . Người ta nói thế nào
về cha Piô Pietrelcina, ngài dự mỗi ngày nhiều
lễ, và khi dự lễ, ngài đọc
kinh Mân côi. Cha thánh xứ Ars không bỏ lễ ngài
nói: “Lễ Misa là việc tôn sùng của các thánh”.
Các linh mục thánh thiện có lòng yêu mến thánh
lễ Misa cũng hay nói như vậy. Đối
với các ngài khi không thể dâng lễ được
là một đau khổ lớn. Thánh Phanxicô
Xavier Bianchi nói với thầy dòng anh em rằng:
“Khi thầy nghe thấy tôi không dâng lễ Misa
được nữa thì cứ nghĩ là tôi chết
rồi”.
Thánh
Gioan thánh giá cho hay, nỗi đau khổ lớn
nhất ngài phải chịu trong khi ngồi tù
là không được dâng lễ cũng như
không được chịu lễ trong suốt
chín tháng liền.
Ngăn
trở và khó khăn không là gì đối với
các thánh khi các ngài sắp xếp công việc để
không mất sự tốt lành tuyệt hảo
này. Chẳng hạn, thánh Anphongsô, một hôm đang
đi qua tỉnh Napoli nước Ý, ngài bị
đau bụng dữ dội, thầy dòng cùng đi
với ngài xin ngài dừng lại để chữa,
nhưng thánh nhân hôm ấy chưa dâng lễ Misa
nên trả lời rằng: “Thầy ơi, tôi
muốn đi mười dặm nữa trong tình
trạng đau đớn thế này hơn là
mất lễ”. Và dù đau đớn, ngài chờ
một chút cho dịu cơn đau rồi lại
tiếp tục đi tìm nhà thờ.
Thánh
Laurensô Brindisi dòng Capuchin khi đang ngụ trong
thành phố thuộc lạc giáo, thành này không có
nhà thờ công giáo, ngài phải đi bộ bốn
mươi dặm, tìm cho được nhà thờ
Công giáo để dâng lễ.
Thánh
Phanxincô Salesiô, có thời cũng ở trong thành
phố thuộc về người Tin lành, và để
được dâng lễ, sáng nào ngài cũng phải
đi bộ trước khi mặt trời mọc,
tìm đến nhà thờ Công giáo nằm bên bờ
hồ xa. Mùa thu, nước dâng cao trôi mất
chiếc cầu mà thánh nhân thường đi
qua, nhưng không nản chí, ngài tìm chiếc cầu
khác xa hơn. Về mùa đông trời đổ
tuyết và băng giá, đầy nguy hiểm trơn
trượt, ngã xuống nước, ngài lại
tìm kế khác để không mất lễ.
Ta
không thể diễn tả đầy đủ
những mầu nhiệm tiềm ẩn trong thánh
lễ, những hiệu quả từ bàn thờ
hy tế núi Canvê phát sinh. Cũng không thể gọi
là sùng kính quá mức đối với sự lạ
lùng siêu việt của tình yêu linh thánh này.
Thánh
Bonaventura viết: “Thánh lễ là sự thành công
của Thiên Chúa, nơi đó Ngài để trước
mắt chúng ta cả tình yêu Ngài mang đến
cho ta, đó là tổng hợp, là tóm tắt những
ơn phúc ban xuống cho ta”.
Tham
dự hữu hiệu và chủ động
Giá
trị lớn lao vô cùng của thánh lễ khiến
ta hiểu rằng cần phải ý thức và
cung kính tham dự hy tế của Chúa Kitô chừng
nào. Thờ lạy, yêu mến và thống hối
phải là những tâm tình ưu tiên nơi mỗi
người chúng ta.
Công
đồng Vatican II đã phản ảnh sống
động hình ảnh mà Đức Piô XII diễn
tả về thánh lễ, đó là “trạng thái
Chúa Giêsu trong tâm tình khiêm tốn vâng phục tự
hiến cho Chúa Cha, nghĩa là những tâm tình thờ
lạy, yêu mến, ngợi khen, cảm tạ
dâng lên Chúa cao cả, để ta rập mẫu
tình trạng của lễ, theo lời giáo huấn
Phúc âm, từ bỏ và tự tình chấp nhận
hy sinh đền tội, thống hối, đền
bù tội lỗi ta.
Thực
vậy, tham dự sống động thánh lễ
Misa là làm cho ta nên của lễ như Chúa Giêsu,
và tiếp tục “họa lại trong ta trạng
thái đau thương, khổ hình như Chúa Giêsu”
(Đức Piô XII), cho phép ta nên “đồng bạn
trong sự đau khổ của Ngài” như ta
“đồng tử nạn với Ngài” (Pl 3,10).
Những gì còn lại chỉ đơn giản
là nghi lễ, lễ phục.
Thánh
Grêgôriô Cả dạy: “Hy sinh bàn thờ ta dâng
lên Chúa chỉ thực sự được chấp
nhận khi ta dâng chính mình như của lễ”.
Phản ảnh tín lý này, các cộng đồng
tín hữu ban đầu thường cử hành
nghi thức thống hối, hát kinh cầu các
thánh, đi rước tới bàn thờ để
cử hành thánh lễ do Đức Giáo hoàng chủ
tọa. Theo thánh Tôma tông đồ, nếu ta đi
dự lễ với tâm tình ấy, phải coi
như ta nói: “Nào ta cùng đi và chết với
Ngài” (Ga 11,16).
Khi
thánh nữ Margarita Maria Alacoque dự lễ, ngài
chăm chú nhìn lên bàn thờ, chẳng bao giờ
rời mắt khỏi thánh giá và cây nến sáng.
Sao vậy? Vì tâm trí ngài đã có hai ấn tượng
này: thánh giá gợi lại những gì Chúa Giêsu đã
làm cho ngài, nến cháy nhắc cho ngài những gì
ngài phải làm cho Chúa, nghĩa là hy sinh và hao mòn
bản thân vì Chúa và các linh hồn.
Gương
mẫu tốt nhất cho ta tham dự lễ Misa
là gương mẫu dưới chân thánh giá có
Mẹ Maria, thánh Gioan, thánh Mađalêna và các bà đạo
đức (Ga 19,25). Dự lễ tại bàn thờ
rất giống như tại đồi Canvê.
Thánh
Anrê Avellinô thường cảm động đến
chảy nước mắt nói rằng: “Người
ta không thể phân rẽ Thánh Thể ra khỏi
cuộc tử nạn của Chúa”.
Một
hôm, con thiêng liêng của cha Piô Pietrelcina hỏi
ngài: “Thưa cha, chúng con phải dự thánh lễ
như thế nào?” Cha trả lời: “Như
Đức Mẹ, thánh Gioan và những bà đạo
đức trên đồi Canvê, yêu mến Chúa và
cảm thương Chúa”.
Trong
sách lễ của một con thiêng liêng, cha Piô viết:
“Khi dự thánh lễ, hãy tập trung ý hướng
vào mầu nhiệm vĩ đại này đang
diễn ra trước mắt con, đó là sự
cứu rỗi và hòa giải của linh hồn
con với Chúa”. Lần khác người ta hỏi
ngài: “Thưa cha, khi dâng lễ tại sao cha khóc
nhiều như thế?” Ngài trả lời:
“Hỡi con, những nước mắt này có
là gì sánh với điều đang xảy ra trên
bàn thờ? Nơi đó đáng phải đổ
ra cả nguồn nước mắt”. Lần
khác, người ta lại hỏi: “Thưa cha,
cha đau đớn thế nào khi vết thương
đang chảy máu mà phải đứng suốt
buổi lễ?” Cha Piô trả lời: “Khi
dâng lễ, không phải cha đứng mà cha bị
treo”. Mấy tiếng “bị treo” ngắn ngủi
nói lên mạnh mẽ ý nghĩa “cùng bị đóng
đinh với Chúa” mà thánh Phaolô đã nói (Gl 2,19),
nhờ đó phân biệt dự lễ trọn
vẹn chứ không phải giả dối, lý thuyết
suông, hay dự với những lời đọc
bên ngoài. Thánh nữ Benađêta Soubirous nói với
một tân linh mục rất chí lý rằng: “Xin
cha nhớ rằng linh mục tại bàn thờ
cũng giống như Chúa Giêsu trên thánh giá”.
Thánh Phêrô Alcantara mặc áo lễ như ngài sắp
lên đồi Canvê, vì tất cả lễ phục
của linh mục đều liên quan đến
cuộc tử nạn của Chúa. Áo dài trắng
gợi lại áo trắng Herode đã cho Chúa mặc
để chế diễu Ngài như kẻ dại,
giây thắt lưng nhắc lại Chúa bị đánh
đòn, dây đeo cổ nhắc lại giây thừng
chúng trói Chúa. Khăn vai nhắc lại mũ gai,
áo lễ ngoài có hình thánh giá nhắc lại thánh
giá đè trên vai Chúa.
Những
ai dự thánh lễ cha Piô cử hành nhắc nhớ
tới nước mắt nóng hổi của ngài,
nhớ tới một điều kiện bó buộc
ngài là những ai dự lễ phải quì gối,
nhớ lại những lúc thinh lặng cảm
động khi nghi lễ diễn ra, nhớ lại
những đau khổ thống thiết tỏ
ra trên khuôn mặt cha Piô khi ngài trịnh trọng
tuyên đọc lời truyền phép, nhớ lại
những lúc tín hữu đầy nhà nguyện,
cầu kinh trong linh lặng, khi cha Piô âm thầm
cầu nguyện vì chuỗi Mân côi kéo dài hàng giờ.
Những
sự chia sẻ của cha Piô lúc dâng lễ cũng
giống như của các thánh. Nước mắt
của ngài giống như nước mắt
của thánh Phanxicô Assisi (đã có lúc biến thành
máu), giống như thánh Vinhsơn Ferrier, thánh Laurensô
Brindisi (đã có lần ướt cả 7 chiếc
khăn tay), như thánh Veronica Giuliani, thánh Gemma
Galgani, thánh Anphongsô, thánh Gemma Galgani. Nhưng vượt
trên những điều đó, làm sao người
ta có thể thờ ơ trước cuộc tử
nạn và sự chết của Chúa Kitô? Chắc
ta giống như các tông đồ nằm ngủ
tại vườn Gietsimani, hoặc ít ra như
lính tráng đứng dưới chân thánh giá, chỉ
nghĩ tới trò chơi rút thăm, không quan tâm
đến Chúa đang hấp hối, (và tuy nhiên
đây là cảm nghĩ buồn phiền khi ta
dự lễ “nhạc rock” với tiết điệu
tây ban cầm, chơi kiểu thế gian với
những cử chỉ tầm thường, với
các phụ nữ ăn mặc thiếu nết
na kín đáo, và giới trẻ mang những y phục
kỳ lạ… xin Chúa tha cho).
Ta
hãy ngắm nhìn Mẹ Maria Đồng Trinh và các
thánh. Hãy noi gương các ngài. Chỉ có noi gương
các ngài, ta mới đi đúng đường,
đường làm vui lòng Chúa (1 Cr 1,21).
Thánh
lễ với các linh hồn luyện ngục
Khi
ta đã từ bỏ đời này thì không còn
ao ước gì hơn là thánh lễ Misa được
dâng hiến để cầu cho linh hồn ta.
Thánh lễ Misa bàn thờ là lời bầu cử
hiệu quả nhất, vì vượt trên mọi
lời cầu, mọi hy sinh và mọi việc
lành. Chẳng có gì khó hiểu khi ta nhớ lại
lễ hy sinh bàn thờ cũng chính là hy sinh thánh
giá xưa. Ngày nay Chúa dâng trên bàn thờ với
giá trị vô cùng. Đền vì tội ta (1 Ga 2,2),
đầy hiệu lực tha tội (Mt 26, 28).
Tuyệt đối không có gì sánh bằng thánh lễ
Misa, và hiệu quả cứu rỗi của thánh
lễ có thể làn rộng cho số vô hạn
các linh hồn. Một lần, khi cử hành thánh
lễ trong nhà thờ thánh Phaolô tại Ba suối
ở Rôma, thánh Bênađô đã thấy một thang
dài vô tận lên tới trời. Rất nhiều
thiên thần lên xuống trên đó, đem các linh
hồn từ luyện ngục lên thiên đàng,
đó là các linh hồn đã được giải
thoát nhờ hy tế của Chúa Giêsu, và ngày nay
được các linh mục trên trần gian làm
mới lại trên bàn thờ. Do đó, khi một
người thân trong họ hàng qua đời,
ta hãy cẩn trọng để xin lễ và dự
lễ cho họ, hơn là để ý đến
những hoa, những áo tang, và việc rước
xác…
Đã
có rất nhiều linh hồn luyện ngục
được hiện về xin cha Piô dâng thánh
lễ cầu cho họ, để họ chóng
được ra khỏi luyện ngục. Một
lần, sau khi dâng lễ cầu cho cha của một
tu sĩ cùng dòng Phanxicô với ngài. Thánh lễ chấm
dứt, cha Piô nói với thầy bạn: “Sáng
nay linh hồn ba của thầy đã vào thiên đàng
rồi”. Thầy dòng rất vui mừng khi nghe
cha Piô nói như vậy, nhưng muốn hỏi
lại: “Nhưng thưa cha, ba con chết đã
ba mươi hai năm rồi mà”. Cha Piô thêm:
“Con ơi, nhưng trước mặt Chúa, mọi
sự đều phải sòng phẳng”. Chính
thánh lễ cho ta giá trị vô cùng: Mình và Máu Chúa
Kitô, Con Chiên vẹn sạch (Kn 5, 12).
Một
hôm trong bài giảng, Cha thánh xứ Ars đã nêu
ví dụ về một linh mục dâng lễ cho
người bạn đã qua đời, sau khi
truyền phép Thánh Thể ngài nói: “Lạy Chúa
Cha, con xin đánh đổi, Chúa giữ linh hồn
bạn con trong tay Chúa, con có Mình Thánh Con Chúa trong
tay con, xin Chúa giải thoát bạn con khỏi luyện
ngục, con dâng Chúa Mình Thánh Con Chúa với mọi
công nghiệp cuộc khổ nạn và tử nạn
của Người”.
Cần
nhớ rằng: tất cả những lời
cầu nguyện và việc lành dâng lên cầu cho
các linh hồn là tốt và đáng khuyến khích,
nhưng khi có thể, hãy dâng thánh lễ cầu
cho các linh hồn (cách riêng lễ Gregôriana 30 ngày
liên tiếp).
Trong
tiểu sử chân phước Henri Suso, người
ta đọc thấy rằng, khi còn trẻ, ngài
đã giao ước với thầy bạn cùng
Dòng: “Nếu ai trong hai ta chết trước,
người còn lại sẽ dâng cho người
kia mỗi tuần một lễ Misa”. Người
bạn của chân phước Heri chết trước
tại nơi truyền giáo. Chân phước Heri
có lúc đã nhớ tới lời hẹn ước
này, nhưng vì còn phải dâng lễ theo ý chỉ
khác, nên ngài đã làm việc lành, thay vì dâng lễ
cầu cho bạn như đã hứa. Người
bạn đã hiện về quở mắng cha
Suso: “Lời cầu và việc hãm mình của
cha không đủ cho tôi, tôi cần Máu Chúa Kitô”,
“Máu Chúa tha nợ cho tội nhân”. (Cl 1,14)
Thánh
Giêrônimô đại nhân cũng viết như sau:
“Tất cả các lễ được sốt
sắng dâng lên sẽ cứu nhiều linh hồn
ra khỏi luyện ngục bay vào thiên đàng”.
Khi ai dự thánh lễ sốt sắng cũng
nói được như vậy. Thánh Maria Mađalêna
Paoãi, một nhà thần bí dòng kín Carmelô, khi ở
trong nhà, bà có thói quen đem tâm trí dâng Máu Thánh Chúa
Giêsu xin giải thoát các linh hồn luyện ngục.
Một lần được ơn ngất trí,
Chúa Giêsu tỏ cho bà hay, nhờ việc dâng hiến
Máu Thánh, Chúa đã cứu cho bà nhiều linh hồn.
Điều đó chẳng lạ, vì thánh Tôma Aquinô
phát biểu: “Chỉ một giọt Máu Thánh
Chúa cũng có giá trị đủ cứu cả
thế giới vì những xúc phạm đến
Chúa”.
Vì
thế, ta hãy cầu cho các linh hồn nơi luyện
ngục, và cứu thoát họ nhờ xin lễ
hoặc dự lễ. Cha thánh xứ Ars nói: “Mọi
việc lành hợp lại cũng không thể
sánh với lễ Misa, vì mọi việc lành là
của loài người, lễ Misa là của Thiên
Chúa”.
|
|