|
|
| |
Tháng Thánh Tâm Chúa
Giêsu |
|
THÁNG KÍNH THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU
phụ trang - sưu tầm
45-Thánh Tâm Chúa Giêsu – Nguồn Cứu Độ
Không ai thấy tim nhưng tim rất quan trọng, vì tim là trung tâm phân phối sự sống. Tim còn đập là còn sống. Tim hoạt động âm thầm nhưng nuôi sống cả cơ thể. Dù não là trung tâm điều khiển nhưng vẫn phải nhờ tim bơm máu. Người ta có thể chết lâm sàng chứ chưa chết thật, vì tim còn hoạt động, dù nhịp đập rất yếu. Những người bị chứng bại não, sống đời thực vật, không biết phân biệt điều gì, nhưng họ vẫn sống nhờ tim vẫn hoạt động. Chừng nào tim ngừng đập thì sự sống mới chấm dứt!
Thánh Tâm Chúa Giêsu là nguồn mọi hồng ân, là nguồn cứu độ, là mạch thương xót, là suối yêu thương, vì chính Thánh Tâm đã tuôn trào Nước và Máu để tẩy rửa và cứu độ các tội nhân – trong đó có mỗi người chúng ta. NS Phanxicô có lời ước nguyện thật thú vị: “Trong trái tim Chúa yêu muôn đời, con xin được một chỗ nghỉ ngơi nho bé thôi…”.
Quả thật, Chúa Giêsu luôn mong muốn chúng ta trú ngụ nơi Thánh Tâm Ngài mãi mãi. Chính Ngài mời gọi: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng” (Mt 11:28-30). Không ai lại không đau khổ, yếu đuối, mệt nhọc, tội lỗi,… thế nên không thể không cần Thánh Tâm Chúa Giêsu và Lòng Chúa Thương Xót.
Chính Ngài đã mặc khải cho Thánh nữ Margaritta Maria Alacoque (1647-1690) về Thánh Tâm có lửa cháy và vòng gai quấn quanh, và mặc khải Lòng Chúa Thương Xót vô biên cho Thánh nữ Faustina Kowalska (1905-1938). Tuy hai cách thức khác nhau nhưng vẫn chỉ là một Nguồn Cứu Độ.
Ơn cha mẹ mà chúng ta trả cả đời còn chưa cân xứng huống chi Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa. Thật diễm phúc cho chúng ta vì Chúa Giêsu đã xác nhận: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn” (Lc 5:32). Ngài đến thế gian để TÌM và CỨU những gì đã mất (Lc 19:10), chỉ cần chúng ta tin vào tình yêu cao cả của Thiên Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ không thất vọng.
Đức Chúa là Chúa Thượng đã dùng miệng lưỡi ngôn sứ Êdêkien để mặc khải những lời hứa: “Đây, chính Ta sẽ chăm sóc chiên của Ta và thân hành kiểm điểm. Như mục tử kiểm điểm đàn vật của mình vào ngày nó ở giữa đàn chiên bị tản mác thế nào, Ta cũng sẽ kiểm điểm chiên của Ta như vậy. Ta sẽ kéo chúng ra khỏi mọi nơi chúng đã bị tản mác, vào ngày mây đen mù mịt. Ta sẽ đem chúng ra khỏi các dân, tập hợp chúng lại từ các nước và đưa chúng vào đất của chúng. Ta sẽ chăn dắt chúng trên các núi Ít-ra-en, trong các thung lũng và tại mọi nơi trong xứ có thể ở được” (Ed 34:11-13). Đó là lời hứa chắc chắn, vì Thiên Chúa là Đấng luôn trung tín trong mọi lời nói và mọi việc làm. Thật tuyệt vời!
Còn nữa, Ngài lại tiếp tục hứa: “Ta sẽ chăn dắt chúng trong đồng cỏ tốt tươi và chuồng của chúng sẽ ở trên các núi cao Ít-ra-en. Tại đó chúng sẽ nằm nghỉ trong chuồng êm ái, sẽ đi ăn trong đồng cỏ mầu mỡ trên núi non Ít-ra-en. Chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta, chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ. Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó; con nào bệnh tật, Ta sẽ làm cho mạnh; con nào béo mập, con nào khoẻ mạnh, Ta sẽ canh chừng. Ta sẽ theo lẽ chính trực mà chăn dắt chúng” (Ed 34:14-16). Thật hạnh phúc khi được nương bóng cánh của vị mục tử như vậy! Nhưng lại thật bất hạnh nếu chúng ta cố chấp, như Chúa đã cảnh báo: “Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu (Mt 23:37; Lc 13:34).
Với niềm tín thác tuyệt đối vào Thiên Chúa, chúng ta có thể xác quyết: “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi” (Tv 23:1), và có thể tự hào nói: “Chúa là gia nghiệp đời tôi” (Tv 16:5). Đó cũng là cách tuyên tín.
Về đức tin, Thánh Phaolô giải thích: “Vì chúng ta tin, nên Đức Giêsu đã mở lối cho chúng ta vào hưởng ân sủng của Thiên Chúa, như chúng ta đang được hiện nay; chúng ta lại còn tự hào về niềm hy vọng được hưởng vinh quang của Thiên Chúa. Nhưng không phải chỉ có thế; chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng ai gặp gian truân thì quen chịu đựng; ai quen chịu đựng thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên thì có quyền trông cậy (Rm 5:2-4). Một chuỗi nối kết thật kỳ diệu!
Và thánh nhân còn “dài hơi” giải thích thêm: “Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. Quả vậy, khi chúng ta không có sức làm được gì vì còn là hạng người vô đạo, thì theo đúng kỳ hạn, Đức Kitô đã chết vì chúng ta. Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng. Thế mà Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Phương chi bây giờ chúng ta đã được nên công chính nhờ Máu Đức Kitô đổ ra, hẳn chúng ta sẽ được Người cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa” (Rm 5:5-9).
Chúa Giêsu yêu hết lòng đối với những kẻ xấu xa nhất, thậm chí là chết vì họ – tức là chúng ta. Theo thế gian, cách yêu như vậy bị coi là mù quáng, ngu xuẩn, điên rồ,... Chắc hẳn chỉ có người điên mới hành động như thế. Vậy mà Chúa Giêsu đã yêu như thế. Nếu Ngài không “yêu điên rồ” như vậy thì chúng ta làm sao có được ngày nay?
Thật vậy, “nếu ngay khi chúng ta còn thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Ngài, phương chi bây giờ chúng ta đã được hoà giải rồi, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ sự sống của Người Con ấy” (Rm 5:10). Mà không phải chỉ có thế, Thánh Phaolô xác định: “Chúng ta còn có Thiên Chúa là niềm tự hào, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Đấng nay đã hoà giải chúng ta với Thiên Chúa” (Rm 5:11).
Tin Mừng lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu (năm C) là trình thuật Lc 15:3-7, ngắn gọn, chỉ có 128 từ (theo bản dịch Việt ngữ). Đoạn Tin Mừng này là một trong các dụ ngôn về Lòng Chúa Thương Xót.
Một lần kia, những người Pharisêu và các kinh sư xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”. Những người Pharisêu và các kinh sư là ai? Là những nhà thông luật, giữ luật nghiêm túc hơn người, giỏi giang hơn người, đạo đức hơn người, nói năng lưu loát hơn người, sang trọng hơn người, địa vị hơn người, quyền lực hơn người,… thậm chí có thể có ngoại hình “dễ nhìn” hơn người và giàu có hơn người. Tuy nhiên, họ cũng “chảnh” hơn người, kiêu sa hơn người, thị uy hơn người, khinh người hơn người, kênh kiệu hơn người, hét to hơn người, nói nhiều hơn người, làm ít hơn người,… Nói chung, cái gì họ cũng hơn người.
Những người Pharisêu và các kinh sư kia cũng là chính chúng ta chứ không là ai khác!
Thấy vậy, Đức Giêsu mới kể cho dụ ngôn này: Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất? Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó”. Vậy, tôi nói cho các ông hay: “Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn”.
Chúa Giêsu lại gây “sốc” vì nói điều “nghịch nhĩ” quá! Ngài điên thật rồi! Có 99 con chiên béo tốt mà dám bỏ để cố gắng đi tìm duy nhất con chiên yếu đuối, bệnh hoạn, xấu xí,… Quả thật, không thể nào hiểu nổi! Nhưng cũng chính nhờ cách “yêu điên” ấy của Chúa Giêsu mà chúng ta mới được phục hồi cương vị làm con và đồng hưởng thừa kế gia sản Nước Trời!
Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng con chân thành xin lỗi vì đã thường xuyên quên Ngài, thế mà Ngài vẫn yêu thương chúng con, dù chúng con chẳng là gì và hoàn toàn bất xứng. Xin cho chúng con biết Chúa, xin cho chúng con biết rõ chúng con, để chúng con có thể yêu mến Ngài trọn vẹn. Xin thương xót mà tha thứ những thiếu sót của chúng con, lạy Đấng giàu lòng thương xót, và dạy chúng con cách “yêu điên” của Ngài! Xin Nước và Máu Thánh Ngài tẩy rửa chúng con, đồng thời cho chúng con được vĩnh cư nơi Thánh Tâm của Ngài. Ngài là Đấng hằng sống, hiển trị cùng Chúa Cha và hiệp nhất với Chúa Thánh Thần muôn đời. Amen.
TRẦM THIÊN THU
TÂM TÌNH THÁNG SÁU
“Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt. Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa”. Đó là sở thích “không giống ai” được mô tả trong ca khúc “Tháng Sáu Trời Mưa” của Nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ thơ của Thi sĩ Nguyên Sa. Trong đó còn có câu “thề độc” thế này: “Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng Sáu”.
Mưa luôn làm cho lòng người bỗng lạ. Có lẽ Tạo Hóa đã “cài đặt” phần cứng như vậy. Dù không có “máu” nhạc sĩ và không có “tâm hồn” thi sĩ, người ta vẫn khả dĩ cảm thấy tháng Sáu có điều gì đó rất khó tả, hầu như không thể lý giải. Vâng, tháng Sáu vô thường!
Ngày xưa, khi còn tuổi nhỏ, những chiều mưa luôn làm tôi thích thú. Thích thú không chỉ được tắm mưa mà còn được đi bắt cá ngoài đồng ruộng. Có khi chạy vào rừng tìm những tổ chim để bắt chim mẹ đang ấp trứng, chỉ cần tay không cũng bắt được vì trời mưa to nên chim mẹ rúc đầu vào cánh và không nghe thấy tiếng chân người bước tới gần. Lạnh run người, lạnh tím môi, thế mà vẫn khoái chí. Mẹ tôi không la rầy mà chỉ nói: “Con dầm mưa rồi bệnh đấy”. Thật giản dị với niềm vui tuổi thơ ngày ấy…
Tháng Sáu là mùa hè. Nghĩa là học sinh được nghỉ học, được vui chơi thỏa thích, được tung tăng khắp cánh đồng bao la, không hề phải đi học thêm hoặc học hè. Tuổi thơ tôi giản dị, đơn sơ, mộc mạc, chân chất, nhưng đượm đầy chất quê hương. Mùa hè ngày xưa thật trọn vẹn. Đúng như cố Nhạc sĩ Thanh Sơn mô tả: “Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương” (Nỗi Buồn Hoa Phượng).
Học sinh ngày nay không được hưởng mùa hè trọn vẹn vì phải đi học hè. Ngày khai giảng cũng không còn đúng ý nghĩa, vì chưa hết hè đã phải đi học trước, khó có thể cảm thấy sự nô nức trong không khí khai trường, thậm chí có những em còn cảm thấy “mệt mỏi”. Ngày xưa, học sinh nhỏ chúng tôi hoàn toàn thư thái vào mùa hè, và rồi lại thực sự háo hức trong ngày khai trường, đúng nghĩa khai trường. Và cảm giác đó ngày nay vẫn còn trong tôi mỗi dịp hè hoặc khai trường.
Tôi còn có sở thích đứng nhìn mưa qua cửa sổ. Dòng suy nghĩ cũng chảy trào như mưa vậy. Mưa reo như tiếng nhạc, mưa tí tách như tiếng thơ. Mưa cũng biết vui, biết buồn, biết chia sẻ với con người. Mưa vui với người vui, mưa buồn với người buồn. Mưa gội mát cỏ cây và xoa dịu cõi lòng.
Mưa rơi vào mọi nơi, không phân biệt nơi nào, dù nơi đó sang trọng hay thấp hèn, sạch sẽ hay dơ bẩn, thơm tho hay hôi thối, bằng phẳng hay gập ghềnh, rừng sâu hay núi non hiểm trở, đất phì nhiêu hay khô cằn,… Mưa cũng tưới gội mọi người, không phân biệt ai, dù người đó tốt hay xấu. Đó là bài học hòa đồng và yêu thương của mưa. Tuyệt vời quá!
Với tôi, tháng Sáu còn có nhiều điều đặc biệt khác. Ngày mồng 4, mẹ mất; ngày 16, cha mất; dĩ nhiên là khác năm. Thế là đứa-trẻ-tôi-đã-lớn hoàn toàn mồ côi! Không có nỗi buồn nào hơn nỗi buồn mất cha mẹ. Mồ côi cha là một lần mồ côi, mồ côi mẹ là bảy lần mồ côi. Nỗi buồn bã và cô đơn tăng lên gấp bội.
Thật may là tháng Sáu có những áng mây bay trôi lờ lững trên vòm trời xanh biếc, màu thiên thanh làm dịu ánh mắt, và tháng Sáu cũng có những cơn mưa làm dịu cái nắng hè oi ả, đủ sức gội mát lòng người!
Cảm ơn những hạt mưa
Cho đồng thôi hạn hán
Ngàn cây xanh tươi thắm
Người gieo hạt ước mơ
Quả thật, tháng Sáu thực sự vô thường. Với tôi, người được may mắn là người Công giáo, có niềm tin nơi Thiên Chúa Ba Ngôi, tin Đức Giêsu nhập thể, chịu khổ nạn và phục sinh để cứu độ tôi, tháng Sáu còn vô thường hơn. Tháng Sáu vô thường vì là tháng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, là nơi tôi có thể trút mọi gánh nặng theo Lời Ngài đã hứa (x. Mt 11:28-30), và là nơi đã tuôn trào dòng Máu và Nước để nhiều tội nhân được hưởng nhờ Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, bằng chứng là tội nhân đầu tiên được hưởng Ơn Cứu Độ là tướng cướp Dimas (người trộm lành cùng bị đóng đinh với Đức Giêsu). Đúng như Ngài đã hứa: “Khi Tôi được giương cao lên khỏi mặt đất, Tôi sẽ kéo mọi người lên với Tôi” (Ga 12:32). Thật hạnh phúc cho phàm nhân chúng ta!
Xin cảm tạ những Cơn-Mưa-Tình-Yêu, những Cơn-Mưa-Thánh-Linh, những Cơn-Mưa-Hồng-Ân của Thiên Chúa. Laudetur Jesus Christus! Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô!
TRẦM THIÊN THU
XIN LỖI CHÚA
Xin Thiên Chúa từ ái
Thương tha thứ lỗi lầm
Bao đam mê năm tháng
Luân lạc bước trần gian
Con tim hằng thao thiết
Hồn xao xuyến khát khao
Vẫn ngày đêm thao thức
Được sống trọn tin yêu
Bước đời con xuôi ngược
Lêu bêu như cánh bèo
Ưu tư sầu trăm mối
Biết trôi về bến nào?
Nỗi niềm luôn quay quắt
Sớm khuya cứ bồi hồi
Luôn không nguôi day dứt
Vắng Ngài, thiếu niềm vui!
Vạn lần xin lỗi Chúa
Con trót phạm đến Trời
Xin niệm tình tha thứ
Con về đây, Chúa ơi!
TRẦM THIÊN THU
NHỮNG CHUỖI ĐAU KHỔ
Hết bão lốc rồi lại lốc xoáy
Hết Oklahoma rồi lại Missouri
Người chết thảm, kẻ u sầu tại Hoa Kỳ
Bao cảnh tang thương, bao người ai oán!
Hết lụt lội rồi lại hạn hán
Hết tuyết lạnh rồi lại nắng to
Hàng trăm người thiệt mạng vì nóng ở Ấn Độ kia
Nỗi khổ kiếp người cứ chồng chất!
Con người cố phòng chống mà bất lực
Hoảng hốt bỏ dép chạy mà không kịp thoát thân
Không thể chống lại thiên nhiên
Chỉ vì chính con người gây nên thảm cảnh
Ấy thế mà vẫn “chảnh”
Đổ lỗi cho Trời nên bảo là thiên tai
Đúng ra là nhân tai, tại mình chứ chẳng tại ai
Bao giờ con người mới chịu ăn năn sám hối?
Con người cứ đắm chìm trong tội lỗi
Mà lại cứ mơ ước hóa thành tiên
Tương lai không ai phải trả tiền
Nhưng quá khứ thì luôn phải trả giá!
Lạy Thiên Chúa uy linh tuyệt đối
Xin mau hoán cải chúng con
Xin thương xót và giải thoát nhân trần
Những tội nhân xấu xa khốn nạn!
TRẦM THIÊN THU
Chiều, 2-6-2013
TÔN THỜ THÁNH THỂ
Giờ này cả đất trời tĩnh lặng
Mọi người bắt đầu chìm vào giấc ngủ say
Một số người yêu mến Chúa muôn loài
Hiệp nhất với nhau tôn thờ Thánh Thể
Nhớ đêm xưa, trước khi chịu đau khổ
Chúa cảm thấy đơn độc giữa Vườn Dầu
Mấy môn đệ lăn ra ngủ hết còn đâu
Mồ hôi Chúa như máu rơi xuống từng giọt!
Lo sợ và cô đơn chồng chất
Chúa đành phải thốt lên: “Cha bỏ con sao?” (*)
Còn chén đắng nào bằng chén đắng khổ đau
Chúa vẫn chấp nhận vì yêu thương nhân thế
Chúa yêu con mà con lại quá tệ
Tìm vui thú riêng mặc kệ Chúa mòng chờ
Rồi lấy cớ là quá bận việc, mệt khờ
Vì kế sinh nhai, con ngược xuôi không kịp thở!
Kính lạy Chúa Giêsu Thánh Thể
Dù đêm nay còn chỉ dành cho Chúa một giờ
Hy sinh nhỏ nhoi, chẳng đáng chi
Nhưng con biết Ngài vui thấy con như vậy!
Xin đốt trong con lửa yêu bùng cháy mãi
Để đời con được thuộc trọn về Ngài
Dù con biết tim con rách nát thôi
Nhưng con tin Ngài thương nhận, lạy Giêsu Thánh Thể!
TRẦM THIÊN THU
Đêm Chầu Thánh Thể hiệp nhất Giáo hội hoàn vũ,
22:00 – 23:00, 2-6-2013
(*) Mt 27:46; Mc 15:34
MONG CHỜ
Mắt con tha thiết nhìn Ngài
Mong chờ như đã rã rời tâm can
Khát khao sức kiệt hơi tàn
Làm sao tiếp tục bước lần đời con?
Thân con lau sậy héo mòn
Đời con sâu bọ bồn chồn nắng mưa
Kiếp hèn thui thủi sớm khuya
Trở trăn mơ ước đời thừa vô duyên!
Xin thêm ba đức đối thần
Để con cố sống hết phần đời riêng
Trăm năm một chuyến vô thường
Sao đời con lắm đoạn trường, Chúa ơi!
Con xin một chút mà thôi
Để quãng cuối đời con bớt tân toan
Dám đâu đòi hỏi gì hơn
Vì con nhận biết phận con vậy rồi
Xưa ông Gióp khổ một đời
Con không bằng Gióp – Xin Ngài xót thương!
TRẦM THIÊN THU
VHD post:
June 3, 2013
CMC sưu tầm
June 3, 2013
|
|