dongcong.net
 
   
 
 
 
 

 

 
Tháng Cầu hồn
 
 
góp nhặt....i
 
<<<    

THÁNG CẦU HỒN -THÁNG 11
góp nhặt internet...

NGÀY 15 THÁNG 11

NGÀY THỨ 15

  VỀ NHỮNG KẺ CHẲNG NHỚ CẦU CHO CÁC LINH HỒN NƠI LUYỆN NGỤC THÌ   TỆ BẠC LÀ DƯỜNG NÀO

1.- Trong Tân ước có lời Đức Chúa Giê-su phán rằng : Có một người nghèo khó tên là La- gia-rô, đói khát rét mướt mình đầy mụn nhọt, nằm ngoài cửa nhà một người giàu kia. Người  nghèo khó ấy chẳng có xin vàng bạc hay của cải gì trọng, chỉ xin làm phúc cho một ít cơm rơi từ  bàn ăn mà cũng bị từ chối. Được ít lâu thì người phú hộ kia chết, linh hồn phải bỏ xuống hỏa  ngục. La-gia-rô cũng chết và được thiên thần đưa lên nơi vui vẻ cùng ông A-bơ-ra-ham. Ta có thể ví La-gia-rô như các linh hồn ở luyện ngục và người giàu có cứng lòng kia là những người  chẳng có lòng thương giúp các linh hồn ; những kẻ chẳng giúp đỡ các linh hồn thì còn độc dữ tệ  bạc hơn người phú hộ kia nhiều, vì các linh hồn ở luyện ngục chịu nhiều hình khổ đáng thương  hơn La-gia-rô bội phần và các linh hồn ấy luôn luôn cầu nguyện cho ta, vì những linh hồn ấy là  linh hồn ông bà cha mẹ anh em cùng những kẻ đã làm ơn cho ta xưa nay.

Những sự vật con mắt ta xem thấy hằng ngày nhắc nhở ta nhớ đếm ông bà cha mẹ anh em  bạn hữu ta đã qua đời. Những sự vật ấy bắt ta phải nhớ ơn những kẻ đã qua đời. Xác những kẻ ấy  chôn ở dưới đất chẳng còn nói gì được, chẳng còn kêu van ta được, nhưng Hội Thánh là mẹ  chung của các giáo hữu đã bảo rằng : hãy thương xót kẻ đã qua đời, hãy giúp đỡ các linh hồn nơi  luyện ngục, hãy làm phúc cho kẻ khó khăn, hãy đọc kinh cầu nguyện, xin lễ các linh hồn ấy. Sao  các người tệ bạc bội nghĩa làm vậy. Khi những kẻ ấy còn sống đã khó nhọc mưới mồ hôi ra, đã  thức khuya dậy sớm mướt mồ hôi ra, đã thức khuya dậy sớm sinh cơ lập nghiệp cho các ngươi  mà bây giờ những kẻ ấy phải giam phạt khốn nạn trong lửa luyện ngục, kêu van xin một tý một  chút những của đã để lại cho các người mà các người chẳng cho, sao các người bất nhân bội  nghĩa dường ấy ! Vậy nếu ta cứng lòng như người giàu có kia, thì ta còn dám trông Đức Chúa  Trời tha tội và đem ta lên thiên đàng làm sao được ?

2.- Khi ông Giu-se con ông Gia-cóp đang phải giam trong ngục thì có một quan phải cũng  giam ở đấy. Quan ấy phải tù làm vậy thì tủi hổ buồn phiền khóc luôn mãi. Ông Giu-se là người  nhân đức thấy quan sầu khổ như vậy thì yên ủi khuyên bảo quan chịu khó bằng lòng, lại bảo cho  quan biết chẳng khỏi bao lâu nữa quan sẽ được về và phục chức như cũ ; Ông Giu-se cũng xin  quan : Khi nào được ra khỏi ngục và phục chức, xin nhớ đến tôi với. Quan ấy mừng rỡ và hữa sẽ  nhớ ông Giu-se trọn đời. Vậy mọi sự xảy ra y như lời ông Giu-se nói. Nhưng khi quan đã được  phục chức thì quên ông Giu-se, cho nên ông còn phải giam trong ngục thêm hai năm nữa.

Khi nghe chuyện này ta trách quan kia bất nhân bất nghĩa thì phải lắm, phần ta, nhân sao ta quên chẳng nhớ cầu nguyện trả nghĩa ông bà cha mẹ anh em là kẻ đã làm ơn cho ta, đã sinh ra ta,  để lại của cải cho ta, đã dạy giỗ lo liệu cho ta nên thân nên người ở thế gian này. Khi những kẻ  ấy còn sống đã xin cầu nguyện cho, đã hứa đã thề chẳng giám quên bao giờ. Thương ôi, ta đã lỗi  lời thề, đã quên chẳng còn nhớ cầu nguyện hay là làm việc lành phúc đức giúp đỡ ông bà cha mẹ  ta bao giờ cả. Ta bắt chước quan kia đã quên ông Giu-se. Những ruộng nương của cải ông bà cha  mẹ để lại cho, thì ta ăn tiêu cho thỏa thuê vui thích, mà cha mẹ anh em ta đang phải khổ sở trong  luyện ngục thì ta quên, chẳng xin lễ lần hạt cho bao giờ. Ôi ta bất nhân bội bạc là chừng nào !

Lạy Chúa, xin tha tội ấy cho con, con dốc lòng từ nay trở đi, hằng nhớ cầu nguyện cho linh  hồn ông bà cha mẹ con và cho hết mọi linh hồn nơi luyện ngục, chẳng còn dám quên bao giờ  nữa. Amen.

THÁNH TÍCH

Có một thày dòng thánh Phan-xi-cô khi còn sống chẳng hay cầu nguyện cho các linh hồn ở  luyện ngục. Khi qua đời phải phải phạt trong luyện ngục thì hiện về với một thày trong dòng, và  tỏ ra sự Đức Chúa Trời đã phạt mình khốn nạn lắm. Thày nói rằng : Khi tôi còn sống ở thế gian,  tôi đã làm biếng trễ nải, chẳng hay cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời, cho nên bây giờ  chẳng mấy ai nhớ đến linh hồn tôi. Mà dù có ai nhớ cầu nguyện, có thày cả nào nhớ làm lễ cho  tôi, tôi cũng chẳng được nhờ, vì Đức Chúa Trời công bằng vô cùng, lấy công phúc những kẻ cầu  nguyện cho tôi mà giúp linh hồn khác, là những linh hồn khi còn sống ở đời này, đã có lòng thương xót cứu giúp các linh hồn nơi luyện ngục. Tôi cam chịu sự ấy, chẳng dám phàn nàn,  chẳng dám kêu trách ; vì tôi chẳng có lòng thương kẻ khác, nên tôi cũng chẳng đáng kẻ khác thương tôi. Nói những lời ấy xong thì biến đi.

crm - November 10, 2021

 

<tiểu mục <trang nhà

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)