| |
35. Bổng lễ (tiền xin lễ) để làm gì?
Tất cả mọi thánh lễ được cử hành đều dành cho toàn
thế giới, như Chúa Giêsu đã phán : "Mình Thầy bị phó nộp
vì các con. Máu Thầy đổ ra để mọi người được tha tội" (Lc
22, 19-20 và Mt 26, 26-28). Vì thế trong thánh lễ, Giáo Hội cầu
nguyện cho hết mọi người : hàng giáo sĩ, tu sĩ, giáo dân cũng
như cho những người đã qua đời. Tuy nhiên, vị chủ tế vẫn có thể
kết hợp các ý nguyện chung này với một ý cầu nguyện riêng của
tín hữu.
Thánh
lễ vô giá. Nhưng ngay từ thời Giáo Hội sơ khai, các tín hữu đã
muốn chứng tỏ rằng việc tham dự thánh lễ bao gồm toàn vẹn bản
thân, cũng như chính Chúa Kitô đã trao hiến trọn vẹn thân Người.
Vì thế họ đã đem đến dâng hoặc bằng hiện vật (bánh, rượu, đèn
nến...), khởi đầu cho việc kiệu rước lễ vật trong thánh lễ, hoặc
bằng tiền để trang trải những chi phí phụng tự, giúp cho linh
mục có điều kiện sinh sống, trang trải các hoạt động của Giáo
Hội. Đó là ý nghĩa lễ vật của họ khi họ ủy thác cho vị linh mục
một ý chỉ nào đó.
Từ
đó phát sinh "tiền xin lễ" khá phổ biến kể từ thế kỷ
thứ XII. Các tòa giám mục tùy ý ấn định giá bổng lễ nhưng phải
hợp với khả năng của mọi người. Vì lo rằng việc xin lễ có thể
phát sinh những hình thức thương mại, nên nhiều người chủ trương
dẹp bỏ thói quen này. Nhưng các hoạt động của Giáo Hội cũng như
của hàng giáo sĩ đều dựa vào những đóng góp tự nguyện của giáo
dân, trong đó có việc dâng bổng lễ. Vì thế trong thực tế, thật
khó mà xem thường phần đóng góp quí báu này của giáo dân.
|
|