Từ
cõi chết
BƯỚC
VÀO CÕI SỐNG
Đứng
trước cái chết, chúng ta có nhiều phản ứng khác nhau
Phản
ứng thông thường: Né tránh
Cái
chết xuất hiện mang theo bao nhiêu tang tóc, chia ly đau đớn.
Cái chết đốt chảy tàn nhẫn những mộng vàng tương lai đang xây
từng từng lớp lớp trong trí não.
Dường
như không ai muốn nghĩ tới cái chết, xua duổi nỗi sợ ấy ra khỏi
tâm trí mình. Ngay cả việc nói chơi người ta cũng e ngại. Nhớ
lại ngày xưa còn bé, tôi nói với cô em út: Bây giờ em nằm đây
giả chết nhé. Bố mẹ tôi liền ngăn cấm: Không
được nói gở như vậy. Nhỡ thật thì sao!!
Trong
một lần chia sẻ, tôi chỉ mới nói: Đêm về, nằm trên giuờng, anh
hãy tưởng tượng mình đã chết và nhìn lại lúc thành công, khi
thất bại, niềm vinh quang, nỗi tủi nhục .. chưa kịp nói câu
kết, anh em khác đã can ngăn: Sao
lại nói như thế?!
Phản
ứng né tránh sự chết xem ra hữu hiệu khi chúng ta còn trẻ. Nhưng
khi tuổi nghiêng bóng, chúng ta càng xua đuổi nó, nó càng sấn
sát gần chúng ta hơn. Và đến một lùc nào đó, mọi sự dường như
đều bắt chúng ta nghĩ tới cái chết: một số bạn bè cùng lứa tuổi
đã ra đi, sức ta yếu dần, không còn sung độ như thời trai tráng!!
Dù thế chúng ta vẫn muốn lẫn tránh cái cánh cửa tăm tối mở ra
một cuôc hành trình thăm thẳm dẫn tới một cõi vĩnh hằng xa lạ
mịt mờ mà một mình tôi phải cô đơn thui thủi một mình lên đường
trong một tâm trạng rất đỗi hoang mang.
Phản
ứng nghiêm túc, đầy ý chí: Giả sử
Một
số các thánh đã khuyên: Mỗi sáng thức dậy, hãy coi hôm nay là
ngày cuối cùng của đời mình, nhờ đó chúng ta có thể sống một
ngày đầy ý nghĩa. Chúng ta sẽ dâng lễ, đọc kinh, suy niệm sốt
sắng hơn, làm việc, học hành nghiêm túc hơn, đối xử với mọi
người thân tình hơn. Nói thì dễ dàng, nhưng khi thực hành, đòi
hỏi nhiều nỗ lực với quyết tâm rất cao mới có thể thực hiện
được.
Phản
ứng đạo đức: Xem lễ, Đọc kinh xin cho được chết lành
Một
số người tin rằng nếu họ đi lễ liên tục 7 lần Thứ Bảy đầu tháng,
và mỗi ngày lần hạt năm chục kinh thì sẽ được Đức Mẹ cứu trong
giờ sau hết. Một số người lại chăm chỉ đọc kình Lòng Chúa thương
xót mỗi ngày hy vọng sẽ được chết lành trong tay Chúa.
Phản
ứng tâm linh: Đọc và đón nhận Lời Chúa vào trong cuộc đời mình
Đây
chỉ là một trong những phương pháp tâm linh. Trước đây tôi cũng
lo sợ cho cuộc sống đời sau của mình: cả một vùng trời u ám
với những phần phạt của vị thẩm phán chí công dành cho những
kẻ lỗi phạm – các thánh còn lỗi 7 lần một ngày cơ mà. Thôi mặc
kệ, ra sao thì ra!! Đâu còn cách nào khác, khi mình lỡ mang
thân phận yếu đuối phàm hèn.
Thế
rồi bất ngờ mấy anh em rủ nhau đi tìm chân lý bằng cách đọc
Kinh Thánh. Đọc rất chậm, ghi chép những câu tâm đắc, suy tư
và chia sẻ cho nhau đủ thứ. Vạn sự khởi đầu nan. Mấy anh em
như lạc vào Bát Quái Trận với biết bao nghi ngờ, thắc mắc mà
không ai có khả năng giải quyết. sau khỏang 6 tháng miệt mài
kiếm tìm, ai cũng dần dần khám phá ra những điều thú vị. Một
trong những điều thú vị đó là nắm được cuộc sống mai sau của
mình.
Từ
khung trời mở rộng: "Trong nhà
Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em
rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho
anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy
ở đâu, anh em cũng ở đó.4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường
rồi" (Ga 14:2-4).
Tất
nhiên lúc đó chúng tôi không còn tin kiểu trẻ con: nhà Cha có
phòng, mỗi đứa chiếm một phòng. Nhưng chúng tôi đã hiểu ra rằng.
Chính Đức Giêsu đã dọn cho mỗi người một con đường thích hợp.
Chính vì vậy, một hôm chúng tôi nêu ra một câu hỏi: Sau khi
chết tôi sẽ ra sao? Lập tức mỗi người chỉ đưa ra một Lời Chúa
mà mình tâm đắc nhất: Tôi xin mạn phép đặt tên khác cho các
anh em.
Anh
Tâm mở màn: Điều tớ tâm đắc nhất là từ nay tớ không còn lệ thuộc
lề luật nữa mà lệ thuộc ân sủng. Và cũng tứ đó tớ đâm ra khoái
bài Amazing Grace nổi tiếng của John Newton:
Diệu
kỳ thay phúc ân, đã cứu tôi, kẻ mọn hèn khốn nạn
Tôi lạc mất, mà nay được tìm thấy
Mắt tôi mù mà nay lại sáng ra
Phúc ân dẫn tôi bước đi
Qua trập trùng hiểm nguy, nhoc nhằn, cạm bẫy
Và phúc ân sẽ đưa tôi về,
Đến tận cuối đường, đến tận nhà tôi.
Tội lỗi sẽ không còn quyền chi đối với anh em nữa, vì anh em
không còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng (Rm
6:14).
Minh
lại thích thú với chuyện từ nay không còn phải nơm nớp lo sợ
việc sau khi chết phải lò mò tới tòa Chúa phán xét nữa:
Vậy
giờ đây, những ai ở trong Đức Ki-tô Giê-su, thì không còn bị
lên án nữa. Thật vậy, luật của Thần Khí ban sự sống trong Đức
Ki-tô Giê-su, đã giải thoát tôi khỏi luật của tội và sự chết
(Rm 8:1-2).
Quang
phấn khởi tâm tình: trước đây tớ thường xuyên lo lắng đủ thứ,
nhưng từ khi nhận ra sự hiện diện và sống động của Thần Khí
trong mình, tớ mới hiểu được mùi vị ngọt ngào của hạnh phúc
và bình an đích thực. Bình an đời này và mãi mãi đời sau trong
tình Chúa yêu thương:
Những
ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính
xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những
gì thuộc Thần Khí.6 Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn
hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an (Rm
8:5-6).
Còn
điều làm tôi hứng chí nhất đó là khi tôi khám phá ra mình đã
từ cõi chết mà bước vào cõi sống – sống với Chúa, sống trong
Chúa, sống trong Chúa - Vậy khi thân xác chết đi, tôi sẽ đi
dâu? Tôi chẳng đi dâu cả. Tôi đang sống với Chúa thì tôi cứ
việc vui vẻ tiếp tục sống với Chúa trong một trạng thái nhè
nhẹ như thiên thần. Vì thế đối với tôi, không phải vấn đề đi
lên thiên đàng hay đi xuống hỏa ngục nhưng chính là vấn đề ngay
bây giờ, trên trần gian khổ ải này, tôi phải vượt qua cõi chết
để bước vào cõi sống kết hợp với Chúa.
Thật,
tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai
tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi
chết bước vào cõi sống (Ga 5: 24).
Chúa
đã dọn sẵn cho mỗi người một con đường thích hợp với mình. Mến
chúc quý vị mở lòng đón nhận và dấn bước theo lời mới gọi của
Ngài để quý vị cũng có thể hưởng được cảm nếm được hương vị
tuyệt diệu Chúa dành cho mổi người.