|
Dừng
- stop!
-
Dừng, dừng lại! Chúng mình đã cưới
nhau đâu!
-
Dừng, dừng lại! Tại sao tôi dễ thương
với người ngoài, mà không dễ thương
với người thương tôi?
-
Dừng, dừng lại! Dầu sao thì nó cũng
là con chúng ta mà!
Dừng
tim, dừng phổi, mãi yêu dừng,
Mắt nhìn nảy lửa, phải chăng ngưng?
Ngừng cho tình mãi trao trọn vẹn,
Yêu tha thiết là yêu biết DỪNG.
Vì
không muốn “từ chối nhau” trong tình yêu chân
chính, nên xin chia sẻ với bạn chữ DỪNG
trong bài này. DỪNG để việc Làm Quen được
chín chắn. DỪNG cho những lần Hẹn
Hò tha thiết mà trong trắng. DỪNG đưa
tới TRĂM NĂM HẠNH PHÚC nhờ Thương
Yêu và Kính Trọng nhau mọi ngày suốt đời
Hôn Nhân. DỪNG để gia đình thuận hoà,
“để Đức cho con”. Cũng như nhờ
DỪNG mà cư xử giao tế được
êm đềm, thông cảm hơn.
Thân
em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?
Chẳng
nguyên người con gái, mà cả người
con trai cũng băn khoăn trước tuổi
kết thân:
-
Biết làm quen với ai đây? Những buổi
họp mặt, những lần gặp gỡ,
hay trong nhà thờ, ngoài tiệm ăn, đâu có
thiếu gì người. Nhưng ai là người
để tôi làm quen?
Không
phải mọi người đều muốn
làm quen với tôi, cũng như tôi không thể
làm quen với hết mọi người. Làm quen
là Lựa Chọn. Chọn đúng, cả đời
hạnh phúc. Chọn sai, lúc đó chính tôi tự
buộc mình vào bất hạnh đắng cay.
Có người một năm đổi xe ba lần.
Lần đầu chọn lỡ, vì sau khi đi
vào tháng mới biết là mình không thích xe Đức.
Lần hai chọn lầm, vì ý thì muốn mua xe
màu cánh cam, nhưng hấp tấp nên lầm với
màu cánh gián. Lần thứ ba chọn lộn. Lộn
xe sáu máy với xe tám máy. Tốn xăng quá! Mỗi
lần đổi lại tốn tiền thêm.
Tiếng
sét ái tình, làm quen HẤP TẤP BỒNG BỘT
cũng dễ đưa đến “tốn xăng
quá” như vậy. Quen cô Xuân vì lỡ. Quen anh Hạ
vì lầm. Thiếu chín chắn, có thể còn quen
lộn nữa.
Chọn
xe lầm đưa đến tốn xăng,
tốn tiền. Làm quen lầm, chọn lầm
cũng đưa đến tốn xăng, tốn
tiền. Tốn xăng chạy xe tới thăm
nhau. Tốn tiền tặng quà cho nhau, nhưng
không đưa đến xum hợp, nên đau
tim. Quầng mắt. Vào nhà thương điên.
Và có khi tự tử.
Giữa
trăm ngàn cách làm quen chín chắn, xin bạn áp
dụng cách đơn giản này. Đó là cách
DỪNG. Cách “STOP”.
Dừng
để kịp suy nghĩ;
Dừng cho tâm trí thấy cả điều hay
lẫn cái dở;
Dừng mới hy vọng lựa chọn sáng suốt.
Hôm
qua anh Đông đi lễ Chúa Nhật, thấy
chị Thu dáng vẻ mặn mà. Anh Đông tối
về trằn trọc bâng khuâng, tà áo dài chập
chờn trong giấc ngủ. Anh tìm cách để
có được số điện thoại cô
Thu, quyết chí làm quen.
-
Reng, reng, reng!
Anh
Đông thở dồn dập. Tim đập mạnh.
Hồi hộp quá. Nói gì đây?
Còn
cô Thu, nếu cô muốn chín chắn, thì một
đàng cô cần làm quen; nhưng một đàng
cô không muốn tốn xăng. Hay ít ra tốn giờ
vô ích. Để được vậy, xin hãy
DỪNG – STOP.
Muốn
nói ngay nhưng nếu dừng được
mười hay mười lăm giây, thì giọng
nói sẽ bình tĩnh, dịu dàng hơn. Hơi
thở và nhịp đập tim sẽ điều
hoà hơn. Một cách cụ thể, khi gặp
ai, hay khi nôn nao đợi một điện thoại
quan trọng, bạn hãy thực tập, bằng
cách nói thầm trong trí tiếng “DỪNG”. Và nếu
bạn muốn được Chúa ban ơn, thì
thêm tên Chúa vào sau đó: “Dừng, Giêsu! Giúp con”.
Đó là bạn cầu nguyện. Cầu nguyện
ngay trong lúc điện thoại. Cầu nguyện
trong làm quen nam nữ. Phối hợp tâm lý thực
hành với niềm tin tu đức. Bạn cho
như vậy là “kỳ” ư? Có ai biết đâu,
vì bạn nói thầm trong trí mà. Cũng không tốn
thời giờ, vì lặp hai hay ba lần, trong
năm hay mười giây thôi. Nhưng kết quả
sẽ lớn lao, vì nó giúp bạn bình tĩnh lúc
gặp gỡ. Chín chắn trong lời nói đưa
tới Quân Bình khi lựa chọn, quân bình cả
trong những tiếp xúc hàng ngày.
Dừng
còn cần thiết hơn nữa trong giai đoạn
thứ hai. Giai đoạn hẹn hò. Khi làm quen,
người con trai con gái còn dễ ý tứ, vì
chưa quen nhau hẳn. Khi hẹn hò, họ đã
quen nhau rồi, dễ quá trớn. Ở bên nhau
trọn buổi chiều, 5 tiếng đồng
hồ mà như mới gần nhau 15 phút. Chàng và
nàng làm gì trong 5 giờ đó? Cái gì xảy ra cho
ánh mắt, bờ môi, đôi tay? Và toàn thể con
người?
*
Dừng. Giêsu, giúp con!
-
Thu ơi, hai đứa mình ngồi trên ghế
đá này lâu quá rồi. Hay Xuân và Thu đi xuống
gần bờ hồ, ngồi dưới lùm cây
kia đi?
Trước
khi trả lời anh Xuân, chị Thu hiền dịu
mỉm cười, trong lòng lặp thầm 2,
3 lần “Dừng, Giêsu! giúp con”. Sự lặp
thầm này đưa đến kết quả
như lời tâm niệm, lời kinh, thần
chú. Thiền (thiền hay thần chú hiểu theo
nghĩa tốt, không mê tín). Chị Thu “Dừng”
để câu trả lời không hấp tấp,
đúng như chị muốn. Ai cũng biết
“khôn ba năm, dại một giờ”. Nhưng
đâu là cách giúp đạt tới “khôn ba năm,
ngoan cả đời?” Phải chăng “Dừng.
Giêsu” có thể tiếp tay trong việc “ngoan cả
đời”?
Chị
Thu thở đều hoà. Tiếng nói đậm
đà sau khi đã nhủ thầm trong lòng “Dừng,
Giêsu! giúp con”:
-
Xuân à, Xuân còn nhớ vài tháng về trước
chứ? Chúng mình đã bồng bột hẹn nhau
trong phòng tối. Chẳng may tháng đó Thu lại
chậm trễ đường kinh. Đi xưng
tội, thì cha đe là không giải cho những
người phạm đi phạm lại vì thiếu
cố gắng tránh tội. Về nhà thì Xuân táo
bạo, dám khuyên Thu đi... phá! Thu lo lắng mất
ngủ cả tuần. Còn mặt mũi nào nhìn
cha, nhìn mẹ, nhìn bạn bè? Mà nghe lời Xuân
thì linh hồn để đâu? Tưởng điên.
May Chúa cho “tai qua nạn khỏi”. Nếu tháng trước
đó... tắt luôn, thì chẳng hiểu bây giờ
Thu ở đâu? Con chúng mình sẽ ra sao?
Tuy
trễ nhưng chưa quá muộn cho cô Thu.
Chiếc xe thắng chậm. Đã xảy ra tai
nạn. Cô đau đớn, nhưng chưa chết.
Nay cô muốn thắng kịp thời, “Stop on time”.
Dừng để phòng bệnh hơn là chữa
bệnh.
Một
điểm thiệt thòi hơn nữa cho phái nữ,
đó là bệnh mau chán nơi phái nam. Lúc hẹn
hò, chàng thường đòi hỏi, làm tới.
Nàng thì muốn làm hài lòng, cả nể hơn là
ham muốn. Nhưng khi nàng dại dột mà chiều,
thì chàng lại chán, dễ tìm hoa khác. Mà sau này có
thành vợ chồng, thì người chồng có
thể âm thầm khinh vợ. Tệ hơn nữa,
chàng có thể nghi ngờ, cho rằng trước
đây dễ dãi với mình được, thì
nay cũng có thể dễ dãi với người
khác.
Dừng.
Dừng. Giêsu!
Dừng. Giêsu giúp con!
Lặp
lại lời trên mỗi khi phải phản ứng
bất ngờ.
Hãy
thực hành “Dừng”. Dừng đích thực.
Stop! Dừng những cử chỉ buộc phải
dừng lúc hẹn hò. Dừng không rủ rỉ
ở nơi tối tăm. Phòng đóng kín là cửa
địa ngục. Mấp mí ở cửa rồi.
Việc hẹn hò cần để cảm thông
tâm sự. Lý do tốt, nhưng cần hẹn
hò tại nơi được bảo đảm
nết na chừng mực, có bóng người qua
lại xa xa. Nếu không tâm niệm “Dừng. Giêsu”,
và nếu không khôn ngoan Dừng đúng lucs, thì dễ
phải thở than như lời thơ Hồ
Xuân Hương:
Cả
nể cho nên sự dở dang,
Nỗi niềm chàng có biết chăng chàng?
Hẹn
hò là mắt nhìn mắt. Lòng bên lòng. Nhưng hẹn
hò để TÌM HIỂU, để CẢM THÔNG
chứ không phải để sống vội
yêu quàng. Để mong yêu nhau trọn kiếp người
chứ không phải để bẽ bàng bên nhau.
Câu tục ngữ tiếng Anh đã nhiều lần
chia sẻ với bạn, nay xin lặp lại:
Love
me little.
Love me long.
Yêu its. Từ từ.
Tha thiết nhưng đoan trang.
Nhưng yêu lâu.
Đừng nay hẹn hò, mai bỏ nhau
Xin
yêu thoang thoảng hoa nhài,
Nhưng xin yêu mãi, tuyền đài thiên thu.
DỪNG
để làm quen chín chắn. Hẹn hò trong trắng.
Và khi đã thành hồn rồi, thì DỪNG sẽ
giúp cho cặp vợ chồng chẳng những
thương yêu mà còn KÍNH TRỌNG nhau suốt đời.
Không
ai ly dị trước ngày cưới. Khi cưới,
người ta không nghĩ đến bỏ nhau.
Nhưng tại sao nhiều cặp vợ chồng
đổ vỡ? Mà nếu chưa tan nát ê chề,
thì cũng hết hạnh phúc? Giữa ngàn lẻ
một lý do, có lý do COI THƯỜNG, hết KÍNH
TRỌNG NHAU.
-
Cái ly cà phê đâu rồi? Lại mất cả
cái gạt tàn thuốc nữa! Người với
ngợm gì mà bây giờ còn nằm chảy thây ra.
Liệu mà dậy thu dọn nhà cửa đi.
Trước
ngày cưới, chàng ăn nói dịu dàng với
nàng. Tiếng chàng trầm trầm, ấm áp, giọng
như rót vào tai. Chàng săn đón nàng từng
li từng tí, vừa lịch sự vừa tha
thiết. KÍNH TRỌNG NHAU như khách quý. Nay nàng
là vợ của chàng. Chàng tưởng muốn
xử với nàng thế nào cũng được.
Chàng lầm. Thương yêu không đồng nghĩa
với cộc cằn. Chàng quên cái tâm lý sơ đẳng
đối với nữ giới. Đó là thích
NGỌT NGÀO. Chàng cứ việc toan tính, hãy có đường
lối kế hoạch, hãy “ra lệnh” cho nàng.
Cứ việc “dạy vợ từ thuở bơ
vơ mới về”, nhưng “lệnh” và “dạy”
phải là những điều hợp tình hợp
lý. Vợ cần cảm thấy chồng có suy
nghĩ chín chắn, biết DỪNG để
cân nhắc phải trái, chứ không bồng bột
bốc đồng. Nhất là nàng cảm thấy
chàng tha thiết tận tình, chứ không phải
sai khiến như con ở nàng hầu.
DỪNG
lời thô lỗ cộc cằn,
TĂNG thêm cử chỉ êm đềm săn sóc,
NGỌT NGÀO. Vâng, lập lại:
N-G-Ọ-T N-G-À-O!
-
Đợi “người ta” một tý không đợi!
Đã bảo để thoa thêm chút phấn, mà
cứ giục rối lên. Vừa vừa thôi chứ.
Ai chịu nổi!
Anh
nói với chị thì xưng trống không. Chị
nói với anh thì xưng bâng quơ. Anh đe chị
“liệu mà dậy thu dọn nhà cửa”. Chị
thì doạ anh “vừa vừa thôi chứ”. Anh chỉ
lịch sự khi tới sở hay đi đại
nhạc hội. Cũng như chị chỉ son
phấn, duyên dáng khi đi “dạo phố” hay khi
đi ăn cưới, trang điểm cho người
khác coi, còn chồng thì chỉ được coi
mớ tóc bù xù, trên đầu toàn những trục
xe lăn, mặt đầy mỡ, nhờn nhờn
như mủ. Quần áo xốc xếch, cộng
thêm bao thứ lẩm cẩm riêng của nữ
giới. Ai cũng được thưởng
thức những cái đẹp, duyên dáng của
chị, trừ chồng, mà đàn ông nào chẳng
ham sắc.
Dừng.
Dừng. Giêsu giúp con!
Anh
muốn nói với chị ư? Hay chị định
trả lời anh ư? Xin thực tập những
lúc ở một mình, lặp chầm chậm trong
trí:
“Dừng.
Giêsu - Dừng. Giêsu - Dừng. Giêsu giúp con...”
Khi
mới thực tập, dễ cảm thấy
kỳ cục. Chẳng những không trầm lắng,
mà còn nổi nóng, bực mình thêm. Đó là điều
dễ hiểu. Cũng như khi vừa bỏ
miếng cơm vào miệng. Cơm không thức
ăn. Không nước mắm. Cả chút muối
cũng không. Nhai sẽ thấy nhạt nhẽo.
Muốn nhổ ra ngoài. Nhưng nếu tiếp
tục nhai, nhau chầm chậm, điều hoà,
thì sau chừng một phút, cơm sẽ thành ngọt,
NGỌT NGÀO, tăng thêm chất đường,
dễ tiêu hoá, không sợ đau dạ dày. Tương
tự vậy, nếu tiếp tục lặp chầm
chậm, lặp điều hoà: “Dừng. Giêsu
giúp con”. Sau nhiều lần thực tập, sẽ
thành thói quen, tăng thêm Ơn Chúa, Dễ Kính Trọng
nhau, không sợ ly dị!
Phụ
phu tương kính như tân,
Vợ chồng kính trọng nhau như khách quý.
Đó
là điều Chúa muốn, Hội Thánh mời
gọi, và anh chị long trọng thề hứa
ngày thành hôn: “Yêu thương và TÔN TRỌNG em (anh)
mọi ngày suốt đời em (anh).”
Điểm
cuối cùng trước khi kết thúc, DỪNG
là cách thức giúp bậc cha mẹ “để
đức cho con”.
-
Bà Đông à. Chúa chẳng thương gia đình
tôi gì cả! Bên nhà bà thật là hạnh phúc. Con
trai thì mang vợ về xum họp, con gái thì mang
chồng về quây quần. Còn bên nhà tôi, con trai
thì chạy theo gái, con gái thì bỏ nhà đi theo
trai. Thanh niên thời nay quá quắt. Tóc thì dựng
đứng lên như tóc người chết ấy.
Chưa trông thấy mặt chúng nó, tôi đã lộn
tiết lên rồi.
Trên
đây là lời tâm sự của bà Hạ. Bà Đông
có 5 con thì 4 người đàng hoàng. Duy có cô út
là “đợt sống mới” chút đỉnh,
nhưng không đến nỗi nào. Còn bà Hạ
có hai gái, hai trai. Cả bốn người đều
nổi tiếng cả vùng. Nổi tiếng như
ông bà Hạ nổi tiếng vậy. Ông thì nổi
tiếng về ăn trợ cấp và ngồi
chơi “xoè”. Bà thì ai cũng biết tên vì bán hột
xoàn và mê coi phim chưởng. Ông đi hai, ba ngày
mới về là thường. Về đến
nhà ông tớp thêm hớp rượu mạnh, gạt
thêm gần nửa đĩa tiết canh, rồi
hắng giọng:
-
Này bà nó ơi! Mấy bữa nay tôi hơi kẹt.
Bên ông Tư có bạn mãi bên Michigan bay sang chơi.
Ông ấy mời tiếp khách hộ. Bà đưa
tôi mượn dăm trăm hay một ngàn...
Bà
Hạ giẫy nẩy lên:
-
Ới giời đất ơi. Ai có của đâu
mà đưa cho ông tổ tôm, mạt chược?
Ông muốn sống thì liệu mà gỡ, để
trả lại tôi cái ba trăm hôm nọ...
Bà
chưa dịp dứt câu thì ông Hạ tớp thêm
2, 3 hớp rượu, hầm hầm sấn
tới:
-
Câm cái miệng đi. Đàn bà già họng. Không
đưa đây thì chết bỏ... mẹ chúng
bay, chứ ngồi đấy mà quai cái miệng
ra?
Mời
bạn thăm nhà giam thanh thiếu niên phạm
pháp gần nơi bạn ở nhất. Những
“Juvenile Correction” này rải rác khắp nước
Mỹ. Các em 16, 13, có khi 9 hay 10 tuổi ăn cắp,
bỏ nhà trốn đi, gia nhập những băng
cướp giật, vào tư gia tống tiền,
bắn giết người, hãm hiếp. Hiếp
cả người lớn hơn tuổi mẹ
các em. Hãy cảm thông với các em, nhẫn nại.
Sau 1, 2 tuần, sẽ có em tin tưởng bạn,
kể lể đời tư của em cho bạn
nghe:
-
Em có đạo Chúa anh à. Nhưng ba em không săn
sóc chúng em. Ổng muốn làm chủ tịch gì
đó. Còn chị em thì dẫn bồ về nhà,
làm bậy bạ ngay dưới nhà để
xe. Gợi cho em tò mò...
Trước
khi trách con, hãy trách mình.
Mình không dạy được mình, thì làm sao dạy
được con!
Có
nhiều bậc cha mẹ gương mẫu.
Còn nhiều gia đình đầm ấm thánh thiện.
Ở đây chỉ có ý mời những vị
còn yếu đuối cùng nhau suy nghĩ. Yếu
đuối như người viết yếu
đuối. Nhưng cùng nhau thực tập DỪNG
để bớt yếu đuối, thêm vững
mạnh hơn.
Con
cái học nơi cha mẹ điều cha mẹ
làm trước mắt chúng. Cha mẹ dạy con
ngay cả khi mình sắp chết. Có khi đã chết
rồi vốn dạy được con. Cụ
X là người ngoại đạo. Cụ bị
bệnh ung thư, đau đớn đã mấy
năm nay. Ruột cụ quặn thắt lại,
như đứt ra trăm khúc, mồ hôi vã ra
đầm đìa, mặt tái mét. Có lúc quá đau,
cụ kêu la như điên khùng. Con cả của
cụ là tướng tá trước đây. Cháu
nội cụ đã lên đại học. Nhưng
khi đau đớn quá, cụ la mắng tất
cả. Con cháu sợ sệt, len lén bên giường
bệnh. Thánh Ý Chúa nhiệm mầu, trong lúc chờ
ngày giờ chết, cụ xin vào đạo, chịu
phép Rửa Tội. Sau khi được chịu
Mình Thánh Chúa, cụ Giuse X DỪNG hẳn những
lời gắt gỏng. Cụ chịu đựng
đến bậc anh hùng. Mỉm cười nhẫn
nhục. Mắt cụ sáng lên niềm tin hy vọng.
Chừng nửa năm sau thì cụ qua đời
lành thánh. Cô Y và anh Z là hai con út của cụ, cùng
với cụ bà hiện đang học đạo.
Cô Y cảm động tâm sự:
-
Con muốn theo Chúa, vì con NHÌN THẤY ba con THAY ĐỔI
lạ lùng!
Gia
đình ông bà cũng thay đổi như vậy,
nếu ông dừng chửi bới, để nói
năng ngọt ngào, nếu bà dừng hết chuyện
nhà ra chuyện người, để tạo
bầu khí đầm ấm xung quanh.
Cây
xanh thời lá cũng xanh,
Cha mẹ hiền lành, để đức cho
con.
Phương
pháp dừng không phải vạn năng, còn cần
những phương pháp khác nữa. Nhưng DỪNG
là bước đầu và là bước quan trọng,
để dẫn tới Hạnh Phúc. Xin “chớ
từ chối” thực tập DỪNG từ
lúc làm quen, hẹn hò, cho đến hôn nhân, trong
gia đình, cũng như trong mọi giao tế
hàng ngày.
Dừng
cho sáng mãi tình ai.
Dừng cho trầm lắng non đoài thương
yêu.
Dừng cho ánh sáng diễm kiều,
Dừng cho hò hẹn sớm chiều trinh trong.
Dừng cho hạnh phúc thuần phong,
Gia đình êm ấm, cho lòng an vui.
Dừng cho vơi cạn ngậm ngùi.
Mẹ cha con cái ngọt bùi bên nhau.
|