| <<< |
Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm B |
|
BÀI
ĐỌC I: 2 V 4, 42-44
"Họ
ăn xong mà hãy còn dư".
Trích
sách Các Vua quyển thứ hai.
Trong
những ngày ấy, có một người từ Baal-salisa mang đến dâng cho Êlisê,
người của Thiên Chúa, bánh đầu mùa, hai mươi chiếc bánh mạch nha
và lúa mì đầu mùa. Người của Thiên Chúa liền nói: "Xin dọn
cho dân chúng ăn". Đầy tớ của người trả lời: "Tôi dọn
bấy nhiêu cho một trăm người ăn sao?" Nhưng người ra lệnh:
"Cứ dọn cho dân chúng ăn, vì Chúa phán như sau: 'Người ta
ăn rồi mà sẽ còn dư'". Đoạn người dọn cho họ ăn mà còn dư
đúng như lời Chúa phán. Đó là lời Chúa.
ĐÁP
CA: Tv 144, 10-11. 15-16. 17-18
Đáp:
Lạy Chúa, Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho chúng con được
no nê (c. 16).
Xướng:
1) Lạy Chúa, mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh
nhân của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang
nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài. - Đáp.
2)
Muôn loài để mắt cậy trông vào Chúa, và Ngài ban lương thực cho
chúng đúng theo giờ. Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho mọi
sinh vật được no nê. - Đáp.
3)
Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong mọi việc
Chúa làm. Chúa gần gũi những kẻ kêu cầu Ngài, mọi kẻ kêu cầu Ngài
cách thành tâm. - Đáp.
BÀI
ĐỌC II: Ep 4, 1-6
"Chỉ
có một thân thể, một Chúa, một đức tin và một phép rửa".
Trích
thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.
Anh
em thân mến, tôi là tù nhân trong Chúa, tôi khuyên anh em hãy
ăn ở xứng đáng với ơn kêu gọi anh em đã lãnh nhận. Anh em hãy
hết lòng khiêm nhượng, hiền hậu, nhẫn nại, chịu đựng nhau trong
đức ái; hãy lo bảo vệ sự hợp nhất tinh thần, lấy bình an hoà thuận
làm dây ràng buộc.
Chỉ
có một thân thể và một tinh thần, cũng như anh em đã được kêu
gọi đến cùng một niềm hy vọng. Chỉ có một Chúa, một đức tin, một
phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa là Cha hết mọi người, Đấng vượt
trên hết mọi người, hoạt động nơi mọi người, và ở trong mọi người.
Đó là lời Chúa.
ALLELUIA:
Ga 15, 15b
Alleluia,
alleluia! - Chúa phán: "Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất
cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các
con biết". - Alleluia.
PHÚC
ÂM: Ga 6, 1-15
"Người
phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích".
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi
ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria.
Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ
Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó
với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần
tới.
Chúa
Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người.
Người hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người
này ăn?" Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã
biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh
cũng không đủ để mỗi người được một chút". Một trong các
môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng:
"Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con
cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người".
Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống". Nơi đó
có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn.
Bấy
giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát
cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn
bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã ăn no nê, Người bảo các môn đệ:
"Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi". Họ thu
lại được mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch
người ta đã ăn mà còn dư.
Thấy
phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông
này là Đấng tiên tri phải đến trong thế gian". Vì Chúa Giêsu
biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người
lại trốn lên núi một mình. Đó là lời Chúa.
CHÚA NHẬT TUẦN 17 TN - B
Ga 6,1-15
CẦN LẮM NHỮNG TẤM LÒNG
Khi họ đã ăn no nê rồi, Chúa Giê-su bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” (Ga 6,12)
Suy niệm: Thế giới chúng ta đang sống rất tự hào về sự dư dật của cải và lương thực. Những phát minh khoa học cung ứng thừa mứa nhu cầu tiêu dùng của con người. Thế nhưng, giữa xã hội này lại có vô số con người đang sống nhờ những đống phế thải, không biết ngày mai sẽ ăn gì. Phải chăng chúng ta không bị mê lầm khi cho rằng hễ cứ cấm người nghèo xuất hiện trên đường phố thì sẽ hết tình trạng nghèo đói sao? Tại sao nhân loại hôm nay thành công trong những công trình táo bạo và quá sức tưởng tượng như thám hiểm sao Hỏa, mà lại không xóa bỏ được tình trạng nghèo đói? Phải chăng một trong những nguyên nhân vẫn còn người nghèo hôm nay là bởi lòng của mỗi chúng ta quá sức bẩn chật, nên không thấy người nghèo, không trợ giúp người nghèo? Nếu nơi mỗi chúng ta còn có một tấm lòng, thì ít nữa sau khi đã no nê rồi, chúng ta nhớ lời Chúa để “thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” Tối thiểu là như thế, nhưng để thực hiện điều tối thiểu đó đòi hỏi mỗi người phải có một tấm lòng rộng mở tối đa.
Mời Bạn: Ai là người nghèo chung quanh bạn? Họ đang thiếu thốn của ăn, áo mặc, thiếu niềm khích lệ, ủi an, hay thiếu niềm tin? Mời bạn quan sát, tìm kiếm câu trả lời, và có hành động cụ thể.
Sống Lời Chúa: Thực hành một nghĩa cử chia sẻ là làm vơi đi phần nào cái nghèo của người lân cận.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, vì con quá nghèo tấm lòng, nên quanh con có nhiều người nghèo. Xin cho con giàu lòng yêu thương, để người nghèo quanh con bớt đi tủi hổ.
|