|
Khi
nào ngày bắt đầu?
Lúc
nào đêm bắt đầu? Khi nào ngày chấm dứt?
Bình
minh lên, đêm lui dần. Ðó là lúc ngày bắt đầu hay là lúc đêm chấm
dứt?
Mặt
trời lên đến đâu, bóng tối lùi dần đến đó. Ta bảo đấy là ngày
bắt đầu. Mặt trời lùi đến đâu, bóng tối dâng lên đến đó. Ta bảo
đấy là đêm. Vị đạo sĩ hỏi người học trò:
-Ðâu
là lằn mức giữa đêm và ngày? Lúc nào ngày bắt đầu? Lúc nào đêm
chấm dứt?
Người
học trò nhíu mày suy nghĩ. Vị đạo sĩ bảo người học trò vẽ lằn
mức mặt trời mọc đến đâu là ngày, chia ranh giới lúc nào là hết
đêm.
Im
lặng, nhíu thêm đôi mày suy nghĩ. Thời gian trôi qua. Không ngờ
câu trả lời khó vậy. Người thanh niên thầm nhủ: “Ta nhìn bình
minh biết bao lần, thức dậy biết bao buổi sáng, mấy mươi năm trong
đời chưa một lần phân biệt: Lúc nào ngày bắt đầu, lúc nào đêm
chấm dứt?
Khi
viết dòng nay, tôi cũng mới chợt tỉnh câu hỏi của nhà đạo sĩ.
Mấy mươi năm làm người, chưa bao giờ nhìn buổi sáng hỏi chân trời
lúc nào gọi là ngày, hỏi lòng mình lúc mắt trời mọc đến đâu là
hết đêm. Câu hỏi không dễ trả lời.
*
* *
Tôi
đang ở Kanniyakumari, cực nam của miền đất Ấn Ðộ, cũng gọi là
Cape Comorin. Nơi gặp nhau của ba dòng nước lớn, vịnh Bengal,
Ấn Ðộ dương và biển Arabian.
Tôi
muốn đến đây vì mỏm đá sau cùng của Ấn Ðộ để nhìn ba dòng biển
ấy gặp nhau và nhìn mặt trời. Nhiều du khách tìm đến đây cũng
vì lý do ấy. Ðứng quay lưng lại lục địa, trước mặt là Ấn Ðộ dương,
phía trái là vịnh Bengal, phía phải là biển Arabian. Ðiều đặc
biệt nơi đây, khi trăng lên phía Ðông ở vịnh Bangal, mặt trời
xuống phía tây bên biển Arabian, cả hai đều tròng trành trên biển
đối diện nhau. Ðây là nét đẹp của biển, của trăng, của mặt trời
trên trái đất mà du khách gặp mặt cùng một lúc. Sóng nước dạt
dào vô cùng tận. Bên đông trăng lên. Bên tây mặt trời xuống. Dang
hai cánh tay, ta sẽ hứng cả trăng và trời.
Lung
linh, một quả cầu tròn đỏ ối rực xuống biển cả. Du khách đến đây
chiêm ngưỡng mặt trời lặn. Tôi có mặt trong đám người đó chiều
ngày mồng 5 tháng 4, năm 2001.
*
* *
Sau
thời gian suy nghĩ, người học trò không sao vẽ được lằn mức giữa
ngày và đêm. Anh đánh bạo trả lời tôn sư:
-Thưa
Thầy, lúc mặt trời cho con đủ ánh sáng phân biệt được con chó
khác con mèo, đó là ngày.
Vị
đạo sĩ lắc đầu, hỏi người học trò:
-Phân
biệt con chó khác con mèo, nhưng đủ ánh sáng để phân biệt cành
trúc khác cành tre không?
Người
học trò im lặng chưa biết nói gì. Tôn sư anh ta lắc đầu nói tiếp:
-Ðấy
không phải tiêu chuẩn phân biệt ngày và đêm con ạ. Ðủ ánh sáng
phân biệt con chó với con mèo, nhưng bao nhiêu ánh sáng mới đủ
phân biệt cây trúc với cây tre? Vả lại gần bao nhiêu thì rõ để
gọi là chó, xa bao nhiêu là tối để có thể lẫn là mèo.
Sau
cùng, người học trò tự thú:
-Thưa
Thầy, từ lúc Thầy đặt câu hỏi con mới để ý khi mặt trời mọc. Con
không vẽ ranh giới được lúc nào ngày bắt đầu, lúc nào đêm kết
thúc. Con thức giấc mỗi sáng mà không biết lúc nào gọi là ngày,
lúc nào hết đêm.
-Con
ạ, cuộc đời nhân gian đêm nhiều hơn ánh sáng. Người ta không tỉnh
thức nên sống trong đêm tối mà cứ ngỡ ban ngày. Người ta thức
dậy mỗi ngày mà không biết ngày bắt đầu lúc nào, làm sao gọi là
thức dậy?
Người
học trò im lặng trong ý nghĩ riêng tư, hỏi nhà đạo sĩ:
-Thưa
Thầy, người ta không quả quyết được lúc nào đêm chấm dứt. Có phải
ý Thầy muốn nói như thế, thức dậy cũng chưa chắc là hết bóng đêm
không?
-Ðúng
thế, con ạ. Thầy muốn dạy con hai điều. Ðiều thứ nhất, con đã
phí phạm biết bao bình minh, mấy mươi năm trong đời nhìn mặt trời
mà không biết đâu là ngày, đâu là đêm. Ðiều thứ hai, ngày tháng
còn lại của con, con phải trả lời câu hỏi của Thầy: Lúc nào ngày
bắt đầu, lúc nào đêm chấm dứt?
Bao
nhiêu năm thiền niệm trên ngọn núi này, ngày ngày Thầy nhìn mặt
trời mọc trên biển tìm câu trả lời. Thầy thức giấc nửa đêm trăn
trở vì câu hỏi ấy.
Thầy
ra ghềnh đá chờ ánh mặt trời, Thầy lấy hết tâm trí nhìn bóng tuối
lui dần mà không vẽ nổi lằn ranh biên giới lúc nào ngày bắt đầu,
lúc nào đêm chấm dứt. Cho đến một ngày kia....
Nói
đến đó nhà đạo sĩ im lặng. Mắt ông ngời sáng, nhìn về xa xôi về
phía chân trời. gười học trò lắng nghe.
*
* *
Bạn
thân mến, có khi nào bạn nhìn mặt trời buổi sáng với câu hỏi của
nhà đạo sĩ kia chưa? Mặt trời chưa mọc mà hừng sáng, ta chưa gọi
là ngày được, vẫn còn bóng tối, ta bảo đó là hừng đông. Hừng đông
là đã có chút ánh sáng nên cũng không thể gọi là đêm được nữa.
Từ cái mềm mại như ngọn chuối non đến mầu xanh biếc của tàu chuối
già, từ cái xanh nhẹ của ngọn mạ đến màu già dặn của lúa, đâu
là lằn mức phân biệt? Mặt trời lên dần, vũ trụ ngái ngủ trở mình.
Ta chưa gọi là ngày cho đến khi cái ngái ngủ kia thành thức tỉnh.
Ánh sáng làm cho cái mềm ẻo của thời gian mơ hồ thành ngày. Nhưng
đâu là biên cương giữa ngày và đêm?
Ta
thấy trong cuộc đời dường như cũng thế. Ðâu là tiếp nối giữa hạnh
phúc và đổ vỡ? Bao nhiêu hạnh phúc hôn nhân lúc ban đầu đẹp vậy
mà ít năm sau, ta nghe những chuyện buồn, ta ngỡ ngàng thở dài
nghe bạn bè cho hay tin, họ ly dị rồi. Ðời người cũng thế. Có
khi mình đang đặt sai về những giá trị cuộc sống mà chẳng biết.
Ðến khi hối tiếc, đã quá muộn màng. Ðâu là biên giới của sắp sa
ngã và sa ngã?
Không
phân biệt được lúc nào ngày bắt đầu, khi nào đêm chấm dứt, làm
sao phân biệt được lúc nào ngày chấm dứt và đêm sắp bắt đầu? Thứ
đêm và ngày trong ý nghĩa thiêng liêng. Làm sao phân biệt được
khi nào hạnh phúc đang phai mờ và đổ vỡ đang đến? Làm sao phân
biệt lúc nào giá trị thiêng liêng đang chấm dứt và giá trị trần
thế đang lấn chiếm?
Có
khi ngày đang hết, đêm xuống dần mà không hay. Ta chần chừ tưởng
đời mình còn dài, trước ngưỡng cửa hoàng hôn mà cứ gọi là ngày.
Có
khi trước bóng đêm mà ta thản nhiên không phải ngày còn dài mà
chỉ vì không phân được khi nào là đêm bắt đầu.
Ðường
thiêng liêng của linh hồn hay những chuyện tình cũng thế thôi.
Họ không biết lúc nào vào bóng đêm, vì không biết tâm tình mình
đang đi về đâu. Hoàng hôn mà ta cứ tưởng là ngày.
*
* *
Ðợi
người học trò thật yên tĩnh, nhà đạo sĩ nói với môn sinh ông ta:
-Con
ạ, thật sự không thể vẽ lằn mức được lúc nào ngày bắt đầu, lúc
nào đêm chấm dứt!
Người
học trò như ngạc nhiên, chăm chú lắng nghe. Tôn sư ôn tồn xác
định lần nữa câu nói của ông bằng cách cắt nghĩa cho người học
trò:
Không
thể phân biệt được biên giới giữa đêm và ngày cũng như không phân
biệt được bao nhiêu của cải là hạnh phúc, thiếu bao nhiêu là chưa
đủ?
Ngập
ngừng đôi giây, vị đạo sĩ nói như lời tâm sự thân tình với học
trò mình:
-Thách
đố bởi câu hỏi khi nào ngày bắt đầu, lúc nào đêm chấm dứt. Thầy
mải mê đi tìm trong văn chương triết học, trong thần bí niệm tu,
cho đến một ngày biết mình không còn sống bao lâu mà vẫn không
tìm được câu trả lời. Lúc đó Thầy buồn khôn tả, biết mình nhỏ
bé trước biển cả và mặt trời. Thầy cúi đầu xin Thượng Ðế cho Thầy
được chết bình an. Thầy xin Thượng Ðế cất đi câu hỏi đã dằn vặt
Thầy. Thầy không còn cách nào trả lời câu hỏi ấy. Trong văn chương
triết học, Thầy đã thất vọng, trong thần bí miệm ty, Thầy đã ráng
sức cả đời. Càng suy nghĩ càn thấy mình nhỏ bé, sau cùng, Thầy
chỉ còn biết xin Thượng Ðế thương xót, đừng hỏi nữa cho tâm hồn
Thầy thảnh thơi.
Khi
nào ngày bắt đầu, lúc nào đêm chấm dứt?
Không
trả lời được con ạ. Ðâu ngờ, chính lúc Thầy xin Thượng Ðế cất
câu hỏi ấy đi, Ngài lại trả lời cho Thầy. Một ánh sáng êm dịu
vô ngần nhẹ nhàng đậu xuống linh hồn Thầy, cho Thầy một trí hiểu
đơn sơ, một niềm vui kín đáo, một năng lực sống trọn vẹn vì một
khám phá: Ðời quá đẹp.
Nói
tới đó, nhà đạo sĩ như phiêu du vào một vùng trời rất đỗi bình
an. Người học trò chăm chú kỹ hơn, lắng nghe.
Con
ạ, Thượng Ðế nói trong linh hồn Thầy rằng, lúc nào Thầy nhìn con,
thấy bóng dáng Thượng Ðế trong con, lúc nào Thầy nhìn ai cũng
chỉ nhìn thấy là bạn hữu, đó là ngày! Lúc nào Thầy nhìn người
tức giận, ghét bỏ, tham lam, thù hận đấy là đêm!
Ánh
sáng phân biệt đêm và ngày là lòng từ ái nhân hậu.
Ði
giữa ban ngày trong trái tim trĩu nặng, vẫn là đêm, con ạ. Ngày
và đêm không thể phân biệt bằng ánh sáng vật lý, chỉ có lòng từ
ái bao dung.
Ông
nhìn người học trò rất đỗi nhân ái mến yêu.Từ từ nhắm mắt. Im
lặng, linh thiêng và bình an, ông lặng lẽ xuôi hồn về thế giới
bên kia.
Ông
đã chết.
Ông
về với ánh sáng, nơi chỉ có ngày, không còn đêm nữa. Ông ra đi,
để lại cho người học trò câu trả lời lúc nào là đêm, lúc nào ngày
bắt đầu.
*
* *
Người
học trò vĩnh viễn xa tôn sư. Vị đạo sĩ chết bình an sau khi để
lại cho người học trò ánh sáng mà ông đã kiếm tìm.
Ngày
đó anh ta vui mừng vì được câu trả lời không phải vất vả tìm kiếm
cả một đời như tôn sư anh. Xa Thầy, người học trò cặp sách vào
đời. Chả bao lâu sau khi tôn sư chết, một chiều nọ nhìn mặt trời
xuống biển, một sáng kia thấy mặt trời mọc trên đầu núi, nhìn
lại câu trả lời của Thầy, anh bất giác nhận thấy đấy chỉ là tìm
kiếm của riêng Thầy.
Ðâu
là câu trả lời của riêng ta?
Anh
tự hỏi vậy. Nếu lòng nhân ai bao dung là ánh sang phân biệt đêm
và ngày, ta có lòng nhân ái không? Câu chuyện hạnh phúc riêng
linh hồn ta, ngày đang bắt đầu hay đêm đang bắt đầu?
Nhìn
ánh bình minh sắp lên, trên triền núi đá sương đêm đang mờ mờ
tan. Lúc nào ngày tâm linh bắt đầu, lúc nào đêm thiêng liêng chấm
dứt?
Nghĩ
đến câu trả lời của tôn sư: “Ánh sáng phân biệt đêm và ngày là
lòng từ ái nhân hậu hay oán thù nhỏ nhen. Ði giữa ban ngày trong
trái tim trĩu nặng, vẫn là đêm, con ạ. Ngày và đêm không thể phân
biệt bằng ánh sáng vật lý, chỉ có lòng từ ái bao dung.” Anh ta
phân vân hỏi lòng:
Ðó
là câu trả lời của Thầy.Thầy đã đem một đời tìm câu trả lời ấy.
Còn câu chuyện hạnh phúc riêng linh hồn ta, ngày đang bắt đầu
hay đêm đang bắt đầu?
Anh
tưởng rằng Thầy đã trả lời giùm. Không thể phân biệt được lúc
nào ngày bắt đầu, lúc nào đêm chấm dứt bằng ánh mặt trời, mà bằng
bao dung của con tim. Ngày ấy anh chợt vui vì câu trả lời không
cần tìm kiếm. Nhưng nỗi nhẹ nhàng của tấm lòng lịm tắt ngay. Thầy
hiểu thế trong trái tim và cuộc sống của Thầy. Còn chính ta, lòng
ta có bao dung và ngày có bắt đầu? Câu trả hời của Thầy chỉ là
gợi ý cho trí hiểu, còn chính ta, đời ta là ngày bắt đầu hay ngày
đang chấm dứt? Ta phải tìm câu trả lời cho riêng ta.
Anh
lại trăn trở, cây hỏi ấy không đơn giản, và biết mình sẽ phải
đem theo cả đời để trả lời câu hỏi ấy.
Vị
đạo sĩ đã bỏ những ngày thách đố chính mình ngồi nhìn hoàng hôn,
bỏ những ngày dõi theo ánh bình minh. Ông quay về tìm ánh sáng
trong cõi lòng. Tìm được rồi, ôn bình an bỏ luôn cõi đời bước
vào ngày ngàn thu vĩnh cửu. Nơi chỉ còn ánh sáng không còn đêm.
Rồi
tôi cũng từ giã vùng biển Comorin. Trên chuyến xe đò về hướng
Bắc tôi sẽ bỏ lại biển cả và mặt trời. Tôi biết ngày mai, rồi
tiếp tục ngày mai nữa, thế kỷ nữa và nhiều thế kỷ nữa du khách
sẽ kéo nhau ra mỏm đá này nhìn mặt trời. Trong trái tim mỗi đời
người, trong chuyện tình cuộc sống của họ, ngày đang bắt đầu hay
đêm đang bắt đầu?
Ngày
mai tôi lên đường. Ðến lúc tôi phải bỏ lại biển cả và mặt trời,
bỏ lại ghềnh đá và dòng nước, giữ lại trong tâm tư thôi vì nếu
không, làm sao tiếp tục cuộc hành trình.
Nguyễn
Tầm Thường
|