| |
Muộn
màng
“Ðêm
đến, không ai có thể làm việc được nữa” (Yn. 9:4)
Nói
câu này, Chúa nhắc nhở môn đệ về thời gian. Ngày còn bé, ta mong
thời gian chóng tới để mau làm người lớn.Tuổi xế chiều, ta mong
thời gian chậm lại để khỏi mau chết. Ðâu là mốc thời gian đưa
ta lên, đâu là khởi điểm kéo ta xuống? Thời gian không lên tiếng
nói. Người ta sống quá thường trong thời gian, vì thế người ta
ít để ý về thời gian.Thực tế, giữa ta và thời gian là một tiếp
cận cọ sát không ngừng. Một cuộc giằng co không ngơi nghỉ giữa
sống và chết. Kinh nghiệm về thời gian thường là những kinh nghiệm
nuối tiếc. Muộn màng.
Muộn
màng trong thời gian vật lý là muộn màng không thể lấy lại. Người
ta thường nhủ lòng mình bằng những lý luận xem ra là hay, nhưng
sét kỹ hơn, có lẽ phải đặt lại cái nhìn. Thí dụ, hôm nay tôi không
muốn đọc kinh, tôi thường nhủ lòng rằng ngày mai tôi sẽ đọc bù
lại gấp đôi. Mỗi ngày tôi sản xuất hai ký bột. Hôm bù lại gấp
đôi. Mỗi ngày tôi sản xuất hai ký bột. Hôm nay không làm thì ngày
mai tôi sản xuất bốn ký, gọi là bù lại hai ký hôm qua. Rồi tôi
hài lòng về thái độ ấy. Xét về số lượng theo kinh tế sản xuất
thì xem ra đúng lắm. Và luận cứ này cho ta an tâm. Nhưng xét theo
khía cạnh thời gian thì vẫn có những vướng víu, cần suy nghĩ lại.
Làm
sao mà nói có thể “bù” được, mất là mất. Những gì mất ở hôm qua
là hôm qua trọn vẹn không có. Hôm qua, trên khung cửi ấy không
có đường tơ. Những mũi chỉ thêu trên tấm thảm hôm nay là của ngày
hôm nay. Ta không thể lấy mũi chỉ ngày hôm nay, quay về may vào
tấm thảm thời gian hôm qua.
Khi
nói làm”bù” lại những gì hôm qua không làm, đấy chỉ là một cách
nói an ủi lương tâm. Hành động làm “bù”, thật ra chỉ là làm “đủ”
cái ta phải làm. Ly nước đã đầy thì người ta không thể đổ thêm.
Khi đổ thêm được, đấy là dấu ly nước còn vơi, và phần đổ “thêm”
ấy, chẳng phải là thêm, mà chỉ là “đủ” cho ly nước mà thôi. Thí
dụ tình yêu và lòng hiếu thảo là một ly nước.Tôi phải sống trọn
vẹn tình yêu, và lòng hiếu thảo ấy như một ly nước đầy. Hôm qua
tôi đã không hiếu thảo đủ, hôm nay hối hận, tôi hiếu thảo “thêm”.
Nếu hôm nay tôi hiếu thảo trọn vẹn như tôi phải sống, nghĩa là
ly nước hiếu thảo hôm nay phải đầy, như thế, tôi hiếu thảo “bù”
thêm vào đâu được?
Cứ
thường, ta không sống trọn vẹn ly nước cuộc đời ta phải sống.
Ngày nào nó cũng vơi. Ta không nhìn thấy cái vơi này. Thí dụ,
hôm qua ly nước tình yêu trong gia đình của ta cạn mãi gần đáy.
Có thể đó là lòng nhỏ nhen, là gay gắt, là không chung thủy. Lúc
ấy ta mới giật mình. Nhìn lại tâm hồn, ta nhủ thầm, ngày mai sẽ
bù lại bằng tình yêu thương nhiều hơn. Hôm sau, để “bù” lại, ta
có yêu thương thật. Rồi ta thấy mình hân hoan thơ thới.
Thật
ra, cái thơ thới hân hoan ấy chỉ là hành động sống đủ điều ta
phải sống, chứ không bù thêm gì cả. Những gì đã mất vẫn mất. Nuối
tiếc phần đã mất hôm qua làm ta chua xót, rồi sự chua xót ấy xát
vào lương tâm làm ta hối hận. Cái đau nhức này là sức mạnh đẩy
ta sống “đủ” điều ta phải sống hôm nay. Không có cái hối hận này,
có thể ta lại chỉ sống nửa ly nước thôi. Ta không sống đầy ly
nước cuộc đời mà ta phải sống. Hằng ngày, ta sống nửa chừng. Hôm
trước quá vơi, hôm sau ta “bù” bằng cách sống đầy. Xét kỹ, ly
cuộc đời, có thể là ly nước tình yêu, ly nước trách nhiệm, ly
nước trí tuệ của mỗi ngày, nếu ta sống trọn vẹn như ta phải sống
thì ly nước ấy tự nó đầy rồi, còn chỗ nào mà “bù” mà “thêm” được
nữa.
*
* *
Ngày
rời làng quê, tôi như cây tre vừa chớm lớn. Ngày trở lại, hình
ảnh cũ còn đó, mà sao đất trời đổi thay nhiều quá. Chung quanh
không còn những cây tre già che gió. Biết bao người đã khuất bóng,
về thế giới bên kia. Ai cũng có những dấu ấn thời gian trong đời
sống. Nhìn lại những dấu ấn ấy cũng có lúc cần thiết. Bởi không
có sống “bù “, sống “thêm” những gì hôm qua ta đã không sống,
nếu không nhìn lại dấu ấn quá khứ.
Tuổi
thơ ai cũng có những kỷ niệm thật thơ bé. Tôi dán kỷ niệm này
vào một chiều cuối hè. Nó ngủ yên lặng trong một trang vở đời
sống. Ngày đó, tôi đến chào bác tôi để về trường đi học lại. Tuổi
thơ mà, trong hè rong chơi với nắng, với ruộng đồng cỏ dại, hết
hè, bây giờ lại xa nhà, rồi bài vở thi cử, lòng sao mà bịn rịn.
Những kỷ niệm bùi ngùi về tháng ngày nhập học, giờ nhìn lại thấy
hồn nhiên làm sao. Nhưng kỷ niệm một chiều bên gốc cây đu đủ ở
đầu nhà bác tôi, hôm nay nhìn lại không thấy êm ả. Nó ngủ yên
trong trang vở cuộc sống đã mấy chục năm qua. Hôm nay, nó bóc
đi cái hồn nhiên ngày cũ, thành cái muộn màng.
Cứ
sắp hết hè là tôi phải đi chào mọi người trong gia tộc để đi học
xa. Các Cha ở nhà trường dạy như thế. Thấy cháu lại sắp đi xa
thì cô, dì, chú, bác nào cũng hay cho tiền để làm hành trang lên
đường. Còn bé, nhưng tôi đã mơ màng hiểu thế giới của người lớn.
Có người cho tôi tiền, nhưng mục đích là cho mẹ tôi hay để quà
tặng ấy như món nợ nói thầm cho mẹ tôi biết mà sử thế. Còn riêng
bác, bác gọi tôi ra gốc cây đu đủ ở đầu nhà, bác dúi vào túi tôi
tờ 20 đồng. Bác khuyên tôi ngoan ngoãn và chịu khó học để sau
được “làm cha”. Bác không cho ai biết là bác cho tôi tiền. Tôi
còn nhớ giọng của bác. Nó thành thật làm sao. Bác bảo bác không
có nhiều tiền, khi nào có, bác sẽ cho. Bác làm tôi xúc động. Tôi
tin lời bác ngay. Vì ai cũng thấy bác nghèo. Tôi vẫn thấy trưa
nắng bác xách giỏ mò cua, tát cá ở những mương nước. Tôi nhớ rõ
lắm cái dúi tay kín đáo ấy. Tôi nhớ rõ lắm cái giỏ tre và cái
chậu nhôm để tát cá. Tôi nhớ rõ lắm cái nắng của một miền quê.
Khi chợt nghe bác nói bác muốn cho tôi nhiều hơn mà bác không
có. Lòng tôi chùng xuống. Tôi thấy cái nghèo trong gia đình bác
bày ra trước mặt. Những cái ly cũ, cáu vết trà đựng trong chiếc
đĩa nhôm không biết từ bao giờ. Mấy cái ghế đã phải đóng thêm
nhiều đinh mà vẫn không chắc.Căn nhà xùm sụp tối. Chiếc màn gió
ngăn riêng cái chái ngả màu, rách nhiều chỗ. Hình ảnh cuộc đời
và căn nhà của bác tôi biết từ lâu, nhưng bấy giờ nó mới thổi
mạnh và quất vào tâm thức tôi một thực tại rất cụ thể: Bác nghèo
nhưng bác có tình thương đối với tôi. Tâm thức của tuổi thơ rất
đơn sơ. Nó bảo tôi trả lại tiền cho bác đi. Tôi muốn ứa nước mắt.
Tôi muốn bảo bác rằng:”Thôi, cháu không lấy tiền của bác đâu.”
Nhưng tôi không nói được. Tôi không biết làm gì. Bác không cho
thời gian để cái trí non dại ấy biết phản ứng. Bác xoa đầu tôi:”Cháu
nhớ chịu khó học nhé.” Rồi đi vào nhà. Dường như bác cũng đọc
đươc sự xúc động của tôi. Hay là bác cũng muốn tránh sự xúc động
của chính bác vì thấy mình nghèo. Một tờ lịch rơi xuống vào lúc
cuối ngày. Nhưng tờ lịch hôm đó không giống những tờ lịch khác.
Có giọt nước mắt rơi theo.
Về
nhà trường, những tuần lễ đầu, nhiều tối tôi suy nghĩ vì thấy
bác tội nghiệp quá. Bác thương mình mà bác nghèo. Tôi không ngờ
kỷ niệm đó theo tôi mãi. Tôi dán tờ giấy hai chục vào cuốn nhật
ký linh hồn. Cuốn sách mà Cha linh hướng bảo tôi cố giữ, viết
những gì xẩy ra cho linh hồn, viết mỗi ngày một đoạn tâm sự với
Chúa. Cuốn sách bé với những cành hoa tôi nắn nót tô màu ở mỗi
đầu trang.Tờ giấy hai chục như một kỷ niệm trong hành trình tâm
hồn của tôi tuổi mới lớn. Về sau này, tôi không còn tâm trạng
hối hận, trách cứ mình sao đã không can đảm mà chối tư, dám nhận
tiền của bác khi bác nghèo vậy.Tôi giã từ dần dần từng năm trung
học. Cái suy nghĩ ngày xưa bé ấy theo thời gian thay vào một bình
an mới. Cuốn nhật ký linh hồn kia thành những trang sách kỷ niệm
tuổi thơ tôi cất vào ngăn kéo của quãng đời thứ nhất.
Rồi
đến ngày mặc áo dòng. Bắt đầu tập suy tư như người lớn. Có những
ước mơ cho ngày mình làm người lớn. Khi trở lại cuốn nhật ký nhỏ,
tôi ước mong có ngày là linh mục. Ngày đó, tôi sẽ khoe bác tờ
giấy hai chục mà tôi đã ủi phẳng phiu giữ kỹ bao nhiêu năm. Nhưng
thời gian có những định mệnh của nó. Tuổi trẻ ấy cũng là năm tháng
của chiến tranh. Chẳng ngày nào không nghe tiếng súng vọng về.
Rồi những gì phải đến đã đến. Sau những ngày lánh nạn, trở lại
nhà xứ, tôi thấy đồ đạc vương vãi ngỗn ngang khắp cả. Tôi giật
mình nghĩ đến cuốn nhật ký. Không còn nữa! Những tấm hình chụp,
tất cả những gì tôi viết về tuổi thơ của tôi đã cháy theo chiến
tranh. Trên thềm cửa, chung quanh nhà thờ, dưới tháp chuông, chỗ
nào cũng có vỏ đạn sáng tính màu đồng. Những mũi đạn đã bắn đi
thật xa rồi. Chỉ còn lại là những tút vỏ nằm im thôi. Ðầu đạn
đã bay đi những đâu. Có ai ngã xuống. Nào ai biết có những mũi
đạn vô hình bắn vào tâm hồn tôi. Tôi không muốn tin là những tấm
hình kỷ niệm, những dòng chữ viết về tuổi thơ tôi bị mất. Nhưng
định mệnh không bao giờ lên tiếng, nó im lặng phũ phàng như thời
gian. Cái mơ ước có ngày làm linh mục rồi khoe bác về hai chục
đồng đó không còn nữa. Cuốn nhật ký với tờ giấy bạc đã ra tro
than, thản nhiên như sự chết. Tôi đứng giữa tro tàn nhìn lại thời
gian mà thấy muộn màng mất rồi.
Thời
gian bao giờ cũng có những nhiệm màu khó hiểu. Mười mấy năm kỷ
niệm ngủ bình an, ôm mơ mộng mị. Rồi, búng nhẹ một tàn bụi rơi
xuống đường, thời gian như bước chân quay gót đi. Tôi không thể
tìm lại được kỷ niệm đó, ngòaì những lúc nhìn về quá khứ với tiếc
nhớ của thời gian ghi dấu trong tâm hồn.
Rồi.
Bỗng dưng một ngày tôi bỏ nước ra đi. Bỏ lại tất cả. Chỉ còn hành
trang ước mơ là linh mục, mang theo trên lối tôi đi. Một hành
trình ra đi khó hiểu nhất trong đời. Tôi nghĩ không bao giờ có
ngày gặp lại bác tôi nữa. Thời gian đưa đất nước vào những ngày
nghèo đói. Tôi không biết bác làm gì để sống. Tuổi đời già yếu
theo tàu cau khô dần, lá trầu vàng rồi sẽ rụng xuống. Bác có còn
xách chiếc ghỏ tre đi tát cá ven đường? Ðã xa quá rồi, tôi không
thể hình dung được những gì xẩy ra ở nơi đấy.
Thời
gian đến. Ngày thụ phong linh mục, tôi nhận quà tặng, nhận hoa
chúc mừng, nhưng tôi cứ nhớ đến hai chục đồng ở gốc cây đu đủ
mấy mươi năm về trước. Buổi tối đó âm thầm làm sao. Rất vắng vì
không ai biết.
Thời
gian, có những muộn màng. Thời gian, có những hiểu biết vuột tầm
nhìn. Rồi, một ngày không ngờ, tôi hồi hộp biết bao khi được trở
về quê cũ lần đầu tiên. Trong những quà tặng, tôi nghĩ đến bác
già yếu. Tôi mua cho bác quà gì đây? Tôi biết mình không thể nhắc
lại kỷ niệm mấy mươi năm cũ vì bác già rồi. Ðồng tiền đã cháy,
chắc bác chả còn nhớ gì. Cái ngày tôi mới vào nhà sau gần 20 năm
xa cách. Làm sao nói được. Có những khuôn mặt tôi thấy quen lắm
mà không sao nhớ nổi. Ồn ào. Kẻ ra người vào. Cảm xúc mừng vui
của dòng tộc. Con còn nhớ bác này không? Con có biết cô kia không?
Trong cái tình cảm ồn ào ấy, tôi vẫn không quên người bác cũ.
Tôi nghĩ bác phải già lắm rồi. Không biết ai là người đó trong
đám đông hỗn độn này. Tôi đang có một trò chơi đi tìm người.
Tôi
đợi cho những ngày đầu tạm trôi đi. Tôi chờ những con sóng tình
cảm tích lũy trong dòng tộc mười mấy năm qua dịu lại, rồi tôi
sẽ thăm bác. Tôi sung sướng nghĩ bây giờ tôi có thể giúp bác một
số tiền cho những tháng ngày cuối đời này của bác. Tôi sẽ im lặng
giữ kỷ niệm cũ. Nhưng định mệnh có những nghiệt ngã riêng. Khi
hỏi thăm thì người nhà cho biết bác ấy đã chết rồi. Câu trả lời
như câu thông tin bình thường. Nhưng với tôi thì khác, tôi thấy
bầu trời man mát như những sợi tóc bạc ngậm ngùi. Những lá trầu
trong liên tưởng của tôi về hình ảnh bác đã thực sự rơi tàn theo
đất ẩm.Tính nhẩm ra, bác chết trước tháng ngày tôi thụ phong linh
mục không bao xa.
Nhìn
lại quá khứ đi qua. Tôi gọi những kỷ niệm ấy là muộn màng của
thời gian.
*
* *
Chúa
hay nói về muộn màng của thời gian. Chẳng hạn câu chuyện người
giàu có và Lazarô nghèo khổ. Chết rồi, người giàu có kia đối diện
cuộc sống vĩnh hằng của mình. Ông muốn anh em ông biết cuộc sống
đời sau thế nào để khi còn ở trần thế biết cách mà sống. Nhưng
mọi sự đã xong. Ông muốn Lazarô đến cho mình chút nước để đỡ nóng.
Nhưng trễ rồi. “Giữa chúng ta có một vực thẳm lớn, bên này muốn
qua bên kia cũng không được, mà bên kia muốn qua bên này cũng
không được”(Lc. 16:26). Rồi câu chuyện hồng thủy. Người ta ăn
uống chời bời, cho đến ngày Noe vào tàu và họ chẳng biết. Họ bị
hồng thủy cuốn trôi đi tất cả. Biết dòng nước dâng thì quá muộn.
Câu chuyện mười cô trinh nữ đi đón chàng rể cũng thế. Năm cô khờ
dại đem đèn mà không đem dầu theo. Lúc đi mua dầu thì chàng rể
tới (Mt. 25:1-13). Trở lại, cửa đã đóng. Thời gian, ôi! lại muộn
màng nữa rồi.
*
* *
Lạy
Chúa, những giây phút con hay nhủ lòng rằng con sẽ làm bù ngày
mai điều con phải làm hôm nay là con đang dối lòng đấy thôi. Thiệt
thòi biết bao. Xin cho con lấy những hối tiếc quá khứ mà cho lòng
mình tiếc xót để con sống trọn một ngày con phải sống. Sống đầy
ly nước tình yêu, ly nước lòng hiếu thảo, ly nước trí tuệ. Và,
những muộn màng trong đời phải nhắc con đừng để muộn màng ngày
cuối đời của mình, một thứ muộn màng thiêng liêng liên quan đến
hạnh phúc đời đời.
Nguyễn Tầm Thường
|
|