Vào
nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô (Mc 6,30-34)
Các
Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu, và kể lại cho Người biết
mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo
các ông: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh
vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." Quả thế, kẻ lui người tới
quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy,
thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy
các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ
cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. Ra
khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh
lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người
bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn
đệ đến gần Người và thưa: "Ở đây hoang vắng và bây giờ
đã khá muộn. Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và
làng mạc chung quanh mà mua gì ăn." Người đáp: "Thì
chính anh em hãy cho họ ăn đi!" Các ông nói với Người:
"Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho
họ ăn sao?" Người bảo các ông: "Anh em có mấy chiếc
bánh? Đi coi xem!" Khi biết rồi, các ông thưa: "Có
năm chiếc bánh và hai con cá." Người ra lệnh cho các ông
bảo mọi người ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống
thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi. Người cầm
lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời
chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra
cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người. Ai
nấy đều ăn và được no nê. Người ta thu lại những mẩu bánh được
mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư. Số người ăn bánh là
năm ngàn người đàn ông.
Suy
Niệm
Có
những dịp đi tham dự thánh lễ bên giáo phận vào những dịp lễ
lớn, thấy quang cảnh tấp nập, người qua lại, kẻ lo chuyện này
chuyện kia, theo sự phân công để sao cho rập ràng, tránh những
sai sót. Thánh lễ lâu lắm chừng 2 giờ đồng hồ là cùng, nhưng
công việc chuẩn bị thì không phải một bữa, mà nhiều ngày trước,
phải đầu tư công sức suy nghĩ. Thánh lễ thường tổ chức thành
công, tốt đẹp, nhưng sau đó, cũng để lại cho chúng ta sự mệt
nhoài của thân xác, ai cũng cần nghỉ ngơi, thư giãn.
Câu
chuyện Tin Mừng hôm nay cũng trong bối cảnh đó, các môn đệ hội
tụ bên Chúa Giêsu. Chúa Giêsu không dừng lại ở những báo cáo
thành công của môn đệ mình, và cũng không tận dụng hết những
sức mạnh đang phơi phới nơi các tông đồ, Ngài nói họ cần nghỉ
ngơi. Chúa Giêsu thông cảm với những áp lực của việc giảng dạy
mà các môn đệ đang làm, không phải vì Ngài rành tâm lý ứng xử,
nhưng Ngài muốn các môn đệ mình phải có sự quân bình cần có
không chỉ với tha nhân, mà còn với chính bản thân mình nữa.
Cái dung dị của Chúa Giêsu khi thấy đoàn dân chúng như chiên
không người chăn, Ngài chạnh lòng thương, nhưng Ngài muốn các
môn đệ của mình không chịu những áp lực của công việc giảng
dạy theo kiểu để đáp ứng nhu cầu, mà Ngài muốn các môn đệ cần
đi theo một tiến trình rất trật tự của tình thương: làm việc
nghiêm túc, nghỉ ngơi đúng lúc. Vì thế, Chúa Giêsu bảo các môn
đệ chọn những nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi trong khi muôn dân đang
đợi chờ. Bảo như thế không phải vì lạnh nhạt không biết, nhưng
để cái biết này được lắng động lại và lòng nhiệt thành được
nuôi dưỡng đủ chất hơn, đến độ như có lời Kinh Thánh nói: “Vì
nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây lại phải thiệt thân”,
không làm cho người môn đệ nao núng, lo sợ.
“Họ
như chiên không người chăn dắt”,
một câu nói vẫn mang tính thời qua mọi thời đại, và là thách
đố cho mỗi người chúng ta. Tin Mừng cần được loan báo, nhưng
được loan báo bằng tình yêu thương đích thực, yêu như Chúa yêu:
có con tim nhạy cảm trước nhu cầu thiết thực của tha nhân, để
chạnh lòng thương xót. Nhưng để làm được điều đó, cần cầu nguyện
nhiều, để thấm nhuần tình mến của Thiên Chúa, để rồi biết yêu
như Chúa đã yêu.
Lạy
Chúa Giêsu, xin ban cho con trái tim thịt mềm, để biết yêu nhiều
hơn: yêu Chúa và tha nhân; biết nhạy cảm hơn: nhạy cảm với tình
yêu của Chúa, nhạy cảm với nhu cầu của tha nhân. Amen.