Để
“tạo cơ hội tôn vinh và suy niệm Lời Chúa,
riêng từng cá nhân, trong gia đình hoặc cộng đoàn” và
giúp gia đình sống đạo hôm nay theo lời mời gọi trong thư mục
vụ của HĐGM Việt Nam 2006, chúng con xin mạo muội được góp phần
cổ võ việc công bố và suy niệm Lời Chúa từng ngày trong giờ
kinh Gia đình qua tập suy niệm nhỏ nầy.
Chúng
con xin đề nghị việc đọc “Giờ kinh Gia đình với Lời Chúa” như
sau:
Văn
Phòng Tòa Giám Mục Phú Cường
Ngày
31/1/2007 - Thứ Tư sau Chúa Nhật IV Thường Niên C
Trân
quí hiện tại
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô (Mc 6, 1-6)
Khi
ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người.
Đến ngày sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính
giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: "Bởi đâu
ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu
tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác
thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon
sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?" Và họ vấp
phạm vì Người. Chúa Giêsu liền bảo họ: "Không một tiên
tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình".
Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa
vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người
đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.
Suy
Niệm
“Má
ơi! Hai ngón tay con cử động được rồi”,
tiếng reo mừng của người thanh niên báo tin cho người mẹ đã
3 tháng nhọc nhằn chăm sóc anh ở bệnh viện. Người mẹ ứa nước
mắt, vui mừng nhìn bàn tay con mình. Lòng bà lại xen cả cảm
giác buồn tủi, vì người con bây giờ mới biết quí một cử động
của bàn tay, mà trước đây nó không biết nghe lời mẹ để làm việc
tốt lành.
Có
những khách du lịch vất vả đến chiêm ngắm cảnh vật, sông núi
Việt nam. Còn người Việt Nam thì phá hoại núi rừng, làm ô nhiễm
sông biển không chút xót xa. Có thể do tâm lý được thụ hưởng
quá nhiều, không còn biết giá trị điều ta đang có. Chỉ khi mất
rồi, ta mới thấy tiếc nuối. Lúc đó điều quí giá đã không còn,
hay ta không còn khả năng đón nhận. Có những bệnh nhân trẻ đã
tiếc nuối tuổi đời phung phí. Họ ước gì được sức khỏe trở lại
mà sống cho ý nghĩa. Nhưng đã hết cơ hội.
Tâm
lý thường tình này cũng đe dọa cả trong đời sống đức tin và
Ơn Thánh. Chúa Giêsu đến giữa nhân lọai, sống chia sẻ thân phận
con người, thay vì reo vui dâng lời cảm tạ, con người lại coi
khinh, xem thường. Có những người ngọai giáo, nghiêm trang khi
vào nhà thờ Công Giáo, còn người Công Giáo lại có thái độ thiếu
tin tưởng, cung kính. Người lương biết lạy trời, vái đất, còn
người con Chúa thì không biết thờ phượng Chúa cho phải đạo làm
con! Người đời tìm học lời khôn ngoan của các bậc hiền triết,
còn người Công Giáo thì lại không tha thiết với Lời Tin Mừng,
Lời đưa đến sự sống đời đời. Thiên Chúa bị khinh rẻ nơi chính
những người có Đạo. Hôm nay, Chúa cũng bị chính những người
“cùng quê hương” khai
trừ.
Lạy
Chúa Giêsu, vì thương yêu chúng con, Chúa đã đến chia sẻ phận
làm người như chúng con, để nâng chúng con lên làm Con Thiên
Chúa. Chúa dạy dỗ và hướng dẫn chúng con, khi ban cho chúng
con lề luật thánh, các Bí Tích, Lời Chúa. Nhưng chúng con đã
nhiều lần khinh rẻ, không lưu tâm. Xin giúp chúng con biết yêu
mến và quí trọng Ân Phúc Chúa ban, khi sốt sắng tham dự và cử
hành các mầu nhiệm Thánh. Amen.