Văn
Phòng Tòa Giám Mục Phú Cường
Ngày
6/1/2007 - Thứ Bảy Mùa Giáng Sinh
Con
là Con yêu quý của Cha
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô (Mc 1, 7-11)
Khi
ấy, Gioan rao giảng rằng: “Có Đấng đến sau tôi, nhưng quyền
lực hơn tôi, tôi không xứng đáng cúi xuống cởi dây giày cho
Người. Phần tôi, tôi đã rửa anh em trong nước, nhưng Người,
Người sẽ rửa anh em trong Thánh Thần”. Và đã xảy ra là trong
những ngày đó, Chúa Giêsu từ Nagiarét xứ Galilêa đến và chịu
phép rửa bởi Gioan ở sông Giođan. Khi vừa lên khỏi nước, Người
liền thấy trời mở ra, thấy Thánh Thần như chim bồ câu ngự xuống
trên mình. Và có tiếng từ trời: Con là con yêu quý của Cha,
con đẹp lòng Cha mọi đàng.
Suy
Niệm
Phép
rửa của Gioan dành cho những người hối tiếc về những lầm lỗi
của mình và muốn bày tỏ lòng quyết định từ bỏ chúng, dứt khoát
với chúng. Nhưng một phép rửa như thế thì liên hệ gì đến Chúa
Giêsu? Ngài há không phải là Đấng vô tội, và một phép rửa như
thế há không phải là hoàn toàn không cần thiết, không thích
hợp với Ngài hay sao? Với Chúa Giêsu thì phép rửa này có bốn
ý nghĩa:
Ba
mươi năm qua Ngài ở tại Nazaret, Ngài đã trung tín làm bổn phận
trong gia đình. Từ lâu Ngài đã ý thức rằng sẽ có lúc Ngài phải
rời bỏ gia đình, chắc Ngài đang chờ một dấu hiệu. Với Ngài,
sự xuất hiện của Gioan chính là dấu hiệu đó. Ngài thấy đó chính
là khoảnh khắc Ngài phải dấn thân vào chức vụ. Trong mỗi đời
sống đều có những khoảnh khắc quyết định mà người ta có thể
chấp nhận hay từ chối. Chấp nhận chúng là thành công, chối bỏ
chúng là hụt mất, thất bại. Mỗi người đều có một khoảnh khắc
để quyết định mà không bao giờ còn gặp lại. Một đời sống hoài
phí, thất vọng, bất đắc chí và thường một đời sống đầy thảm
kịch là một đời sống không biết quyết định. Một đời sống bỏ
mặc, đánh liều nhắm mắt đưa chân chẳng bao giờ là một đời sống
có hạnh phúc. Khi thấy Gioan xuất hiện, Chúa Giêsu biết là giờ
của Ngài đã điểm.
Thật
vậy, Chúa Giêsu không cần phải ăn năn tội, nhưng đây là lúc
mà dân chúng cần quay về với Thiên Chúa, và với phong trào trở
về đó, Ngài quyết định tự hòa mình vào. Có thể có người đang
sống thoải mái dư giả, sung túc, nhưng nếu người ấy thấy dấy
lên một phong trào có thể đem đến nhiều điều tốt đẹp hơn cho
những kẻ nghèo khổ bị chà đạp, phải cư ngụ trong những căn nhà
lụp xụp tồi tàn, phải lao động quá sức nhưng lại nhận những
đồng lương quá ít ỏi, không có lý do gì để người ấy không chịu
đến để hòa mình vào đó. Sự hòa mình thật sự có ý nghĩa khi một
người tự hòa mình vào một phong trào không phải vì chính mình
nhưng vì kẻ khác.
John
Bunyan là nhà truyền đạo nổi tiếng, trong một giấc chiêm bao,
ông thấy mình đi đến một cung điện được canh giữ cẩn mật, đòi
hỏi phải có một chiến trận để tìm đường vào. Tại cổng có một
người ngồi, tay cầm bút mực để ghi tên những người dám tấn công,
Trong lúc mọi người đang chùn lại thì ông thấy một người dung
mạo cường tráng, tiến đến bên cạnh người đang cầm bút và nói
"Thưa ông, xin hãy ghi tên tôi".
Khi thấy việc trọng đại trước mắt, ông bị buộc phải nói "Thưa
ông, xin hãy ghi tên tôi", và đó chính là điều
Chúa Giêsu đã làm khi Ngài đến để chịu phép rửa.
Chẳng
có ai nhẹ dạ bỏ nhà ra đi mà không biết mình đi đâu. Người ấy
phải biết chắc chắn mình đã hành động đúng. Chúa Giêsu đã quyết
định bắt đầu hành động và giờ đây, Ngài đang chờ đợi dấu ấn
của sự chấp thuận về phía Thiên Chúa. Vào thời của Chúa Giêsu,
dân Do thái nói về điều họ gọi là Bath Qol có nghĩa là "con
cái của tiếng gọi". Bấy giờ, họ tin là có nhiều
tầng trời, trên tầng cao nhất có Thiên Chúa ngự trong một vùng
ánh sáng không một ai đến gần được. Thật là hiếm có những cơ
hội mà các tầng trời mở ra và Thiên Chúa truyền phán. Theo họ,
Thiên Chúa ở xa đến nỗi người ta chỉ nghe được tiếng phán của
Ngài vọng lại từ nơi thật xa mà thôi. Với Chúa Giêsu tiếng phán
hoàn toàn trực tiếp. Theo thánh Maccô kể, đây là một kinh nghiệm
riêng của Chúa Giêsu chứ không mang ý nghĩa bày tỏ cho quần
chúng. Tiếng từ trời không nói, "này là Con yêu dấu của
Ta" như Matthêu đã ghi lại, nhưng phán thẳng với chính
Ngài rằng "Ngươi là Con Yêu dấu
của Ta". Lúc chịu phép rửa, Chúa Giêsu đã quyết
định phục tùng Thiên Chúa, và rõ ràng quyết định ấy được chấp
thuận, không có nghi ngờ gì cả.
Bấy
giờ, Chúa Thánh Thần ngự xuống trên Ngài. Ở đây có ý nghĩa biểu
tượng, Chúa Thánh Thần đã ngự xuống như chim bồ câu đáp đậu.
Hình ảnh dùng so sánh không phải là ngẫu nhiên. Chim bồ câu
tượng trưng cho sự nhu mì. Cả Matthêu và Luca đều kể lại cho
chúng ta cách truyền giảng của Gioan. Thông điệp của Gioan là
thông điệp của chiếc búa đang đặt gần gốc cây, về việc luyện
lọc khủng khiếp, về ngọn lửa thiêu rụi. Đó là một thông điệp
cấp báo sự tàn hại, hủy diệt, chứ không phải một thông điệp
của những tin tưcù vui mừng. Nhưng ngay từ đầu, bức tranh về
Chúa Thánh Thần được ví sánh với chim bồ câu là một bức tranh
nhu mì, hiền hậu, Ngài sẽ chiến thắng nhưng chiến thắng ấy sẽ
là chiến thắng của tình yêu thương.