Người
cha lý tưởng
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 15, 1-3.11-32)
Khi
ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa
Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người biệt phái và
luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông nầy đón tiếp những kẻ tội lỗi và
cùng ngồi ăn uống với chúng". Bấy giờ Người phán bảo họ
dụ ngôn nầy: “Người kia có hai con trai. Đứa em đến thưa với
cha rằng: “Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con”.
Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người
em thu nhặt tất cả tiền của mình trẩy đi miền xa và ở đó ăn
chơi xa xỉ, phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của,
thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó và nó bắt đầu cảm thấy
túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, Người
này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ heo ăn cho
đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó muốn hồi tâm lại
và tự nhủ: “Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn uống
dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói! Tôi muốn ra đi, trở
về với cha tôi và thưa người rằng: “Lạy cha, con đã phạm tội
đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa,
xin cha đối xử với con như một người làm công của cha”. Vậy
nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó
chợt trông thấy, liền động lòng thương; Ông chạy lại ôm choàng
lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu. Người con trai lúc đó thưa rằng:
Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; Con không đáng
được gọi là con cha nữa”. Nhưng người cha bảo các đầy tớ: “Mau
mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón
tay cậu, và xỏ giày vào chân cậu. Hãy bắt con dê béo làm thịt
để chúng ta ăn mừng, vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã
mất nay lại tìm thấy”. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.
Người
con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiéng đàn
hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện
gì. Tên đầy tớ nói: “Đó là em câïu đã trở về và cha cậu đã giết
con bê béo, vì thấy cậu ấy trở về mạnh khoẻ”. Anh liền nổi giận
và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh
trả lời: “Cha coi, đã bao năm con hầu hạ cha, không hề trái
lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một
con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn, còn thằng con của cha kia.
Sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn điếm nay trở về,
thì cha lại sai làm thịt con bê béo ăn mừng nó”. Nhưng người
cha bảo: “Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều
là của con. Nhưng phải ăn tiệc và vui mừng, vì em con đã chết
nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.
Suy
Niệm
Mọi
người, ai cũng có cha. Hình ảnh người cha luôn là một hình ảnh
đẹp. “Công cha như núi Thái Sơn”,
chúng ta thường nói như vậy để răn dạy con cái của mình !
Nhưng,
ở đời tìm được một người cha lý tưởng thì thật là khó. Cũng
có khi cha mẹ còn bị coi là cổ hũ, lạc hậu, khó tính… Mà dẫu
sao, đối với người con, thì danh xưng “cha”
là cả một sức mạnh hay âu yếm, an ninh và ấm cúng: “Có
người cha nào lại không chạnh lòng thương con cái”.
Cha mà không thương con thì chỉ có là “ông
kẹ”; mẹ mà không thương con thì chỉ có là “mẹ
mìn”. Thật ra, trong xã hội ngày nay, những người
cha “quái đản” không phải
là hiếm đâu !
Người
cha trong Tin Mừng hôm nay thuộc vào hạng “quí
hiếm”. Hiếm trong cách xử sự với con cái. Hiếm trong
cái nhìn lạc quan về tình yêu thương : ông có hai người con;
hai con mà chẳng con nào ra con nào. Thằng nhỏ thì bố còn sống
đấy đã đòi chia gia tài. Ăn chơi phè phớn, hết tiền, hết cái
ăn, kể cả cám heo cũng không có, mò về, chẳng những ông không
“xử” nó mà còn bày tiệc ăn mừng … vì nó còn khỏe !
Thằng
lớn cũng không khá hơn, có hơn thằng em một chút là nó không
bỏ đi thôi. Sống với bố mà nó cũng chẳng hiểu bố tí nào. “Ở
nhà mà lòng thì đi hoang”. Em về, bố mừng còn nó
thì ghen. Nó bảo bố quá đáng. Nó nói bố nó không biết nhìn.
Nó buồn vì bố nó vui. Nó ở nhà với bố chỉ để hy vọng bố nó cho
nó cái gì ! Ở với bố, nhưng nó và bố nó là hai thế giới xa lạ.
Thế mà bố nó vẫn bảo: “Con ơi, mọi
sự của cha là của con”.
Người
cha mà thánh Luca kể lại đúng là hiếm thật. Chẳng có ai như
ông. Chẳng có ai thương con bằng ông. Con bỏ đi. Ông buồn. Ông
ngóng trông con từng ngày. Thấy con từ xa, chưa kịp để nó tới,
“ông đã chạy lại”. Nó
chưa kịp nói, ông đã nói thay nó. Thay vì trách nó, ông lại
chỉ thấy dạt dào một tình thương.
Theo
thánh Luca, người cha ấy chỉ có là Thiên Chúa. Chỉ Thiên Chúa
mới đủ kiên trì, tình yêu và nhẫn nại đối với con cái mình.
Chỉ có Thiên Chúa, Cha, Đấng ở trên trời “mới
cho mặt trời mọc lên soi kẻ dữ người lành và làm mưa trên kẻ
ngay người ác”.
Thiên
Chúa là vậy, chạnh thương, nồng nàn, yêu không tính toán. Và
loài người, không ai là cha như Thiên Chúa được. Chỉ có Thiên
Chúa mới quên hết mọi lỗi lầm, mới cúi xuống trên người tội
lỗi. Chỉ có Thiên Chúa mới cố bám lấy tình thương khi con người
cố tình bội phản.
Như
vậy, khi cho chúng ta đọc bài này trong Mùa Chay, Giáo Hội muốn
chúng ta hãy học cách làm cha như Thiên Chúa. Nói cách khác,
Mùa Chay là dịp để chúng ta suy nghĩ về tình thương của Cha,
Đấng ngự trên trời và học nơi người tư cách làm một người cha
nơi dương thế.
Lạy
Chúa, xin tỏ tình thương của Chúa cho chúng con, để chúng con
trở nên những con người mẫu mực khôn ngoan trong vai trò là
một người gia trưởng. Và xin Chúa cũng biến đổi, nâng đỡ những
đứa con của Chúa, để giữa cảnh đời bon chen, nhiều cạm bẫy,
chúng con luôn đứng vững trong vòng tay âu yếm của Chúa. Amen.