Con
có muốn khỏi bệnh không?
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 5,1-3a.5-16)
Hôm
đó là ngày lễ của người Do Thái, Chúa Giêsu lên Giêrusalem.
Tại Giêrusalem gần cửa “Chiên”, có một cái hồ, tiếng Do Thái
gọi là Bếtsaiđa, chung quanh có năm hành lang. Trong các hành
lang nầy, có rất nhiều người đau yếu, mù lòa, què quặt, bất
toại nằm la liệt. Trong số đó, có một người nằm đau liệt đã
ba mươi tám năm. Khi Chúa Giêsu thấy người ấy nằm đó và biết
anh đã đau từ lâu, liền hỏi: “Anh muốn được lành bệnh không?”
Người đó thưa: “Thưa Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ, mỗi
khi nước động. Khi tôi lết tới, thì có người xuống trước tôi
rồi”. Chúa Giêsu nói: “Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về”. Tức
khắc người ấy được lành bệnh. Anh ta vác chõng và đi. Nhưng
hôm đó lại là ngày Sabbat, nên người Do Thái bảo người vừa được
khỏi bệnh rằng: “Hôm nay là ngày Sabbat, anh không được phép
vác chõng”. Anh ta trả lời: “Chính người chữa tôi lành bệnh
bảo tôi: “Vác chõng mà đi”. Họ hỏi: “Ai là người đã bảo anh:
“Vác chõng mà đi”. Nhưng kẻ đã được chữa lành không biết người
là ai, vì Chúa Giêsu đã lánh vào đám đông tụ tập nơi đó. Sau
dó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ, Người nói: “Nầy, anh
đã được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn khổ hơn
trước”. Anh ta đi nói cho người Do Thái biết: Chính Chúa Giêsu
là người đã chữa anh ta lành bệnh. Vì thế người Do Thái gây
sự với Chúa Giêsu, vì Người đã làm như thế trong ngày Sabbat.
Suy
Niệm
Người
bất toại 38 năm không được ai đưa xuống hồ để được khỏi bệnh.
Tình trạng người này coi như tuyệt vọng: 38 năm không phải là
ít, nó gần bằng một đời người; và 38 năm nằm liệt có thể ví
như đã chết, vì không có khả năng tự mình tìm phương thế cứu
lấy mình, dù nằm bên cạnh suối nước chữa bệnh. Hoàn cảnh anh
ta cũng hết sức khốn đốn: không có người thân, không còn bạn
bè vì bệnh quá lâu nên người ta bỏ anh, đúng như anh ta xác
nhận “tôi không có ai…”
Thế
nhưng giữa đám người đui mù, què quặt nằm la liệt ở Cửa Chiên,
Chúa Giêsu lại chọn con người này để chữa lành mặc dù anh ta
không hề lên tiếng van xin. Điều đó có nghĩa là, Thiên
Chúa luôn có mặt trong mọi nỗi đau của con người và khi con
người lâm cơn tuyệt vọng thì chỉ một mình Thiên Chúa khởi xướng
việc chữa lành, bởi những kẻ khốn khổ nhất là kẻ
được Thiên Chúa lưu tâm nhiều nhất: “Chúa
gần gũi những tấm lòng tan vỡ, cứu những tâm thần thất vọng
ê chề” (Tv 34, 19).
Câu
hỏi “Ngươi có muốn khỏi bệnh không?”
của Chúa Giêsu có vẻ như dư thừa, vì ai bị bệnh mà lại không
muốn được chữa khỏi. Thế nhưng, câu hỏi đó của Ngài cốt để gợi
lên hy vọng nơi người bệnh và để anh ta nói lên tình trạng tuyệt
vọng của mình. Nếu muốn được chữa lành, anh ta phải chọn chỗi
dậy, và nếu muốn khỏi bệnh anh ta phải tỉnh thức để giữ mình
và chừa bỏ tội lỗi sau khi đã được làm cho lành mạnh. Bởi vì,
Chúa Giêsu cho biết, giữa tội lỗi và bệnh tật có một mối liên
hệ rất ư gần gũi.
Hôm
nay, Chúa Giêsu cũng đặt câu hỏi đó đối với mỗi người trong
chúng ta là những kẻ mang đủ thứ bệnh tật trong tâm hồn: “Ngươi
có muốn khỏi bệnh không?”
Phải
chăng đã bao lần chúng ta cảm thấy bất lực và khốn khổ vì cứ
sa đi ngã lại trong một thứ tội nào đó mà không thể vượt qua
được? Thực ra, một phần lớn là vì chúng ta không thực sự muốn
đoạn tuyệt với tội, vẫn còn có một chút yêu thích luyến tiếc
nào đó đối với tội lỗi và muốn ở lại trong tình trạng cũ; hoặc
chúng ta không nhìn nhận mình bất lực mà cứ cậy dựa vào sức
riêng để chống lại tội lỗi để rồi chuốc lấy thất bại thảm hại;
hoặc tệ hơn, chúng ta ngã lòng không tin tưởng vào tình yêu
tha thứ và chữa lành của Thiên Chúa để rồi không chịu chỗi dậy
sau mỗi lần vấp ngã.
Những
lần té ngã, tái phạm là bình thường và không tránh được trong
thân phận làm người. Cái “khốn hơn”
ở đây là nằm bẹp luôn sau mỗi lần té ngã thay vì
vác chõng mà đi; cái “khốn hơn” còn
là việc tin rằng tất cả đều hoàn tất mà không biết việc vô cùng
cần thiết cần phải làm là tỉnh thức để chăm sóc sự sống hầu
cho nó mang lại hoa trái; nói cách khác, chúng ta đừng dựa vào
ân sủng để rồi cứ nằm im trong sự bất lực.
Lạy
Chúa, Chúa đã tha thứ và phục hồi sự sống thiêng liêng cho chúng
con trong Bí Tích Giải Tội; xin cho chúng con biết giữ gìn sự
sống ấy và làm cho nó tăng triển mỗi ngày để những ân huệ Chúa
ban cho chúng con không trở nên vô ích. Amen.