Phải
tiêu diệt Giêsu
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 11, 45-56)
Khi
ấy, trong số những người đến thăm cô Maria, có nhiều người tin
vào Chúa Giêsu. Nhưng trong nhóm có kẻ đi gặp người biệt phái
và thuật lại các việc Chúa Giêsu đã làm. Do đó, các thượng tế
và biệt phái họp công nghị, và nói: “Chúng ta phải xử trí sao
đây? Vì người nầy làm nhiều phép lạ. Nếu chúng ta để mặc người
ấy làm như thế, thì mọi người sẽ tin theo và quân Rôma sẽ kéo
đến phá hủy nơi nầy và dân tộc ta”. Một người trong nhóm là
Caipha làm thượng tế năm đó, nói với họ rằng: “Quý vị không
hiểu gì cả! Quý vị không nghĩ rằng, thà một người chết thay
cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt”. Không phải tự ông
nói điều đó, nhưng với danh nghĩa là thượng tế năm ấy, ông đã
nói tiên tri rằng, Chúa Giêsu phải chết thay cho dân, và không
phải cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa
đang tản mác về một mối. Bởi vậy từ ngày đó, họ quyết định giết
Người. Vì thế, Chúa Giêsu không còn công khai đi lại giữa người
Do Thái nữa. Người đi về miền gần hoang địa, đến thành phố tên
là Ephrem, và ở lại đó với các môn đệ. Khi đó đã gần đến Lễ
Vượt Qua của người Do Thái. Có nhiều người từ các miền lên Giêrusalem
trước lễ, để được thanh tẩy. Họ tìm Chúa Giêsu; họ đứng trong
đền thờ và bàn tán với nhau: “Anh em nghĩ sao? Người có đến
hay không?” Còn các thượng tế và biệt phái đã ra lệnh rằng,
nếu ai biết Người ở đâu, thì phải tố cáo để họ bắt Người.
Suy
Niệm
Khi
người ta đã đầy ắp trong lòng sự hận thù, thành kiến, cố chấp,
thì việc thánh thiện vẫn bị đồng hóa với tội ác. Mọi nỗ lực
yêu thương xây dựng, bị cho là khiêu khích gây chiến.
Khi
Chúa Giêsu làm phép lạ lẫy lừng, cho người chết đang thối rữa
sống lại, có nhiều người “đã tin vào
Người”. Khi ấy, những kẻ đã quyết loại trừ Chúa,
những người kiêu căng tự mãn, lại cho đó là một hiểm nguy, là
điều chướng mắt không thể chấp nhận. Họ họp Thượng Hội Đồng
để quyết định giết Chúa Giêsu.
Thời
nào cũng vậy, có người nhạy cảm với điều lành. Có người nhạy
bén theo ác quỉ. “Yêu nhau trái ấu
cũng tròn. Ghét nhau trái bồ hòn cũng méo”, quả
là không sai chút nào. Những người không muốn thay đổi nếp sống
tội lỗi của mình, thường cho lối sống của người lành là phá
hoại, là nguy hiểm. Dĩ nhiên, chiêu bài họ đưa ra bao giờ cũng
là vì những lý do cao cả. Mặc dù họ nhận ra “người
này làm nhiều dấu lạ”, nhưng họ nghĩ ra một nguy
hiểm giả tạo để có cớ mà giết Ngài, để ngăn chặn những bất lợi,
nguy hiểm cho họ, “Nếu chúng ta cứ
để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rôma
sẽ đến phá hủy cả dân tộc ta”. Họ sợ điều do họ
nghĩ ra chứ không phải là sự thật.
Khi
muốn loại trừ ai, khi không muốn chấp nhận chân lý, chúng ta
cũng thường nghĩ ra một nguy hiểm giả tạo, để có đủ lý do mà
khước từ, mà lên án. Chấp nhận bị vu khống, bị xuyên tạc, bị
loại trừ, đó là cách sống, là lý tưởng sống giữa đời của người
Kitô hữu. Dù bị hiểu lầm, xuyên tạc, người Kitô hữu hãy vững
mạnh, can trường để sống Tin Mừng. Sống thảo hiếu với Chúa là
Cha, chẳng bao giờ làm chúng ta phải hối hận nuối tiếc. Dù phải
trả giá cả mạng sống, nhưng đời chúng ta vẫn mãi cao đẹp.
Lạy
Chúa, xin giúp chúng con ý thức sứ mạng của người Kitô hữu sống
giữa đời. Rồi sẽ đến một ngày ai can đảm sống đức tin sẽ an
vui dù giờ chết đến. Xin cho chúng con dám sống lý tưởng: sống
thì cho anh em được hưởng nhờ phúc lộc. Chết thì đem lại cho
người khác được điều tốt lành. Amen.