|
|
Hãy
Tha Thứ
Hãy
tha thứ thì sẽ được thứ tha. Khi nói đến tha thứ thì chắc bạn
sẽ nghĩ ngay đến kẻ thù, hay những người làm phiền lòng đến ta.
Có
một câu chuyện xảy ra như sau: Tại một đền thờ kia. Khi vị mục
sư giảng về những tai hại của sự oán thù. Sau khi giảng xong,
vị mục sư hỏi các bổn đạo.
--Trong
các anh em hiện đang có mặt nơi đây, nếu có người nào không có
một kẻ thù, xin hãy đứng dậy xưng tên.
--Một anh cao bồi to lớn liền đứng lên nói.
--Dạ! Tôi đây!
--Vị mục sư hỏi:
--thế thì tuyệt qúa! Nhưng anh đã làm thế nào để không có một
kẻ thù.
--Anh trả lời, thưa mục sư, rất là dể dàng, hễ thằng nào mà đụng
đến tôi, thì tôi rút súng ra cho nó ba phát vào đầu là tiêu tan
hết mọi oán thù.
--Trời!!!!!!!!!!
Theo
tự nhiên, tha thứ cho một kẻ làm phật lòng mình còn rất khó, huống
chi nói đến tha thứ cho kẻ giết chết mình. Luật cũ thời cựu ước
dạy rằng, "Mắt đền mắt, răng đền răn" (Mt 5:38). Ai
đánh tôi một đấm, tôi sẽ trả lại một đấm. Luật xưa được dựa trên
sự công bằng xã hội. Nếu anh không xúc phạm đến tôi, thì tôi sẽ
không hề xúc phạm đến anh. Nhà nào ở nhà đó, không ganh đua cũng
đừng chen lấn. Nước giếng không phạm nước sông. Nếu bạn xem phim
tàu, thì bạn thường nghe rằng, "quân tử trả thù mười năm
chưa muộn." Phải chăng nếu muốn làm công tử thì phải phục
thù. Phải đợi đến một khoảng thời gian mươi năm hay sao? Bạn có
biết chắc là bạn sẽ sống tới ngày mai hay không? Mà hẹn lại mười
năm để trả thù. Vả lại, trong mười năm qua, người quân tử phải
sống trong sự hoang mang lo lắng phục thù cho người thân. Như
vậy có đáng là một người quân tử chăng? Quân tử phải là một người
biết rộng lòng tha thứ, quảng đại hy sinh thù riêng của mình để
cứu dân độ thế mới đúng chứ. Sao lại ngày đêm bỏ hết lý tưởng,
để một mực nuôi ý chí phục thù của mình?
Khi
Chúa Giêsu đến, Ngài dạy chúng ta rằng, "Hãy yêu thương kẻ
thù của mình, và làm ơn cho kẻ thù ghét mình" (Mt 5:44).
Vừa chợi nghe câu này, bạn có thể nói rằng, lời này chói tai qúa
ai nghe cho được. Kẻ kia người nọ, có thù không đội trời chung,
mà sao bây giờ dạy tôi phải bỏ qua cho nó. Chẳng lẽ để nó sống
khơi khơi trên mặt đất này để hại người vậy sao. Nhưng khi suy
nghĩ thật kỹ thì bạn sẽ thấy rằng, mức độ cao nhất của sự tha
thứ chính là thứ tha cho kẻ thù của mình. Muốn được tha thứ cho
ai thì phải có một đối tượng ngược oán thù. Những người đó, thường
là những kẻ thù hoặc những người bất công với chúng ta. Chứ ai
tha thứ cho người yêu thương mình. Vì khi yêu, thì đâu còn có
kẻ thù.
Thánh
Phanxicô lại dạy thêm rằng, "Chính lúc bạn thứ tha cho người
khác, là khi bạn được tha thứ."
Có
một cậu bé ngổ nghịch nọ, thường bị mẹ khiển trách, ngày nọ giận
mẹ nhưng không thể xúc phạm một cách trực tiếp, cậu chạy đến một
khu rừng vắng, cậu lấy hết sức mình mà thét lên một tiếng thật
to, "Tôi Ghét Người" cậu rất ngạc nhiên vô cùng vì trong
khu rừng có tiếng vọng lại "Tôi ghét người", cậu hốt
hoảng quay về với mẹ và khóc nức nở. Cậu không thể hiểu được là
từ trong khu rừng vắng này cũng đã có người thù ghét cậu. Người
mẹ nắm tay đưa cậu trở lại khu rừng và bảo cậu, "bây giờ
con hãy hét lớn lên, "Tôi yêu người" lạ lùng thay khi
cậu vừa dứt tiếng thì cũng có một tiếng vọng lại "Tôi yêu
người", lúc đó mẹ cậu mới giải thích cho cậu biết đó là định
luật trong cuộc sống. Con cho điều gì thì con sẽ nhận được điều
đó, ai gieo gió thì gặp bão, nếu con thù ghét người thì người
cũng sẽ thù ghét con như vậy, và nếu con yêu thương người thì
người cũng sẽ thương yêu con như thế.
Kể từ lúc hai ông bà Tổ Adong Evà phạm tội cho đến nay, ai trong
chúng ta cũng cần được tha thứ. Vì tha thứ chính là lúc hồi sinh,
nẩy mầm mọi mối giây liên hệ đã một lần khô héo vì tội lỗi, và
để cho tình yêu giữa người với người được tăng triển. Tha thứ
còn là lời mời gọi duy nhất để tình yêu lớn lên, là cửa ngõ để
cho người khác có cơ hội nối lại sợi giây tình người. Trái lại,
khi chối từ sự tha thứ, là chúng ta đã vô tình tự đóng chặt cửa
ngõ tình yêu, thắt chặt lại tâm hồn mình. Như vậy, chúng ta đã
chối từ một tình mến mà kẻ khác muốn trao tặng cho ta.
Những
tình yêu, mối liên hệ tái sinh sau khi được tha thứ thì lúc nào
cũng khác biệt phi thường. Như Thánh Phaolô, bởi vì hận thù tôn
giáo qúa nhiều, nên khi được ơn hối cải, Ngài đã trở nên điên
dại trong sứ vụ rao truyền danh Đức Kitô cho dân ngoại.
Trong
chúng ta có hai loại người: một con người tội lỗi và con người
công chính, nhưng thân xác chúng ta nặng nề hay hướng chiều về
tội lỗi. Vì thế, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có lỗi lầm khuyết
điểm, vì cuộc đời là nối tiếp những ý nghĩ bất chính và hành động
sai lạc. Lắm khi chúng ta cần được tha thứ hơn là tha thứ cho
người khác. Để gạt bỏ đi con người hận thù, tội lỗi, chán ghét
lẫn nhau giữa người với người, chúng ta hãy mặc lấy tinh thần
quảng đại thứ tha của Chúa Kitô. "Hãy tha thứ cho người xúc
phạm đến con, lý do rất đơn giản là vì con cần được thứ tha"
(Mt 18:21-22).
|
|