Suy Niệm của nguoi giong trom
Bài tháng 04 năm 2023
CHUYỆN ... CÁI BÀN THỜ 4-2023
Trong đời sống đạo của người Kitô hữu, thờ phượng Chúa xem chừng ra cũng có nhiều cung bậc khác nhau tùy vào hoàn cảnh kinh tế của xứ đạo, của gia đình và của mỗi cá nhân. Giàu thờ Chúa theo kiểu khác mà nghèo thờ Chúa theo kiểu khác. Giàu thì sở hữu Chúa thật to và nghèo thì Chúa của họ thật nhỏ bé.
Ở các xứ đạo to đùng hay kinh tế khá giả thì ta thấy những Nhà Thờ to đùng cùng với những tháp chuông cao chót vót mọc lên. Cũng là điều dễ hiểu vì kinh tế của dân ở xứ đạo đó sung túc cũng như phải có những ngôi Nhà Thờ và tháp chuông cao như thế để “xứng tầm”.
Còn, ở những cái nơi nghèo và nhất và vùng cao hay vùng xa thì ta lại thấy có những cái có thể nói là “chòi thờ”. Chẳng ngoa khi gọi là cái “chòi thờ” thì thật sự nó đơn sơ và có khi nó mong manh đến mức không tưởng nổi.
Bản thân tôi đã từng được dâng Lễ ở những cái “chòi thờ” như thế và lòng nhiều tâm tư lắm. Có khi lại dâng Lễ với chiếc bàn inox như chiếc bàn người ta bán phở. Và lòng lại mở ra với nhiều suy tư. Với những xứ giàu có và sung túc thì nội cái Bàn Thờ thôi cùng với gian Cung Thánh thì có thể xây được một cái Nhà Thờ nơi cộng đồng dân Chúa có đời sống nghèo khổ.
Rồi gia đình cũng vậy, ở những nơi giàu có và sung túc thì nhìn vô cái Bàn Thờ nhìn thấy choáng. Có những Bàn Thờ tại tư giá làm bằng gỗ quý giá trị có khi lên đến bạc tỷ. Bàn Thờ nơi những tư gia ấy nhìn sang trọng và lung linh lắm Chúa – Mẹ ở trong biệt thự bằng đá cẩm thạch cũng là cao giá lắm.
Có một hôm người ta đưa hình ảnh của Đức Cha kia đến thăm gia đình gia chủ mà nhìn Bàn Thờ gia đình ấy thật choáng. Tất cả phòng khách và nhất là Bàn Thờ được làm bằng gỗ quý và dĩ nhiên là cao giá
Ở cái nơi nghèo, nhà cửa thì xập xệ và có lẽ Bàn Thờ cũng đi theo giá trị của căn nhà. Có những gia đình chỉ có tượng chịu nạn mà thôi.
Có một ông kia, cảm được cái nghèo, cái khổ của người dân nơi xứ đó. Khi ông thấy nhiều gia đình thờ phượng Chúa sao mà đơn sơ quá, sao mà giản dị quá. Với những gia đình nghèo đó, họ chỉ có Chúa với tượng chịu nạn nhỏ bé cùng với bức hình Đức Mẹ (thường là Mẹ Hằng Cứu Giúp) làm bằng giấy và dán lên trên bức vách. Tượng Chúa và tượng Mẹ được làm bằng thạch cao và cũ lắm !Thấy vậy không thương mới là lạ.
Một ngày kia, ông nảy sinh ra ý định là đi đặt Bàn Thờ và chia sẻ cho từng hộ gia đình trong Giáo Xứ. Ý tưởng của ông được Chúa chúc phúc. Một ngày đẹp trời bộ tượng ảnh cùng với kệ gỗ Xoan xinh xinh được trao tặng cho bà con lối xóm.
Đơn giản lắm ! Bộ tượng Ba Đấng nhỏ nhỏ xinh tầm 3 tấc được làm bằng nhựa tổng hợp poly. 3 Đấng đứng trên quả địa cầu và bộ tượng đó được gọi là Ba Đấng Hòa Bình. Với ý nghĩa rằng Ba Đấng mà những ai tôn kính sẽ được Ba Đấng ban bình an cho gia đình. Dĩ nhiên là có tượng chịu nạn bởi lẽ ơn cứu độ của người Kitô hữu đó là Thập Giá. Cùng với Ba Đấng và tượng thánh giá chịu nạn đó lại là hình ảnh người Mẹ thân quen của mọi người : Mẹ Hằng Cứu Giúp.
Bàn Thờ đơn sơ ấy đã, đang và sẽ được gửi đến cho mỗi gia đình trong giáo xứ. Đơn giản chỉ vậy thôi !
Chuyện cái Bàn Thờ ! Cái ông nghĩ ra chuyện chia sẻ Bàn Thờ cho các hộ gia đình nghĩ đơn giản như thế này : “Nếu mình cứ nhắm đến gạo, mì tôm hay thực phẩm thì họ ăn vài hôm rồi lại hết. Và cứ nếu như chăm chăm đến chuyện gạo – mì tôm để gửi đến dân không khéo khi không còn nữa thì họ cũng không lui tới Nhà Thờ. Có chăng thì cho những trường hợp thật khổ mà thôi. Ăn ăn rồi cũng hết mà cái nhà không có đến cái Bàn Thờ tươm tấn thì không hay lắm ! Mà nếu cứ chăm chăm chuyện phát gạạo đâu ra mà lo quanh năm suốt tháng được. Có khi mình lo quá rồi họ đâm ra lười. Thôi thì chuyến này mình làm Bàn Thờ cho dân chúng là ăn chắc nhất”.
Cái suy nghĩ xem ra thiển cận của ông đó nhưng thấy có nhiều người ủng hộ. Gạo – mì ăn rồi cũng sẽ hết. Cái Bàn Thờ của gia đình sẽ còn mãi ở bên họ.
Và từ đây, xứ đạo đó dù gia đình có nghèo như thế nào đi chăng nữa thì vẫn có một Bàn Thờ tươm tất để qua ảnh tượng mà họ tôn kính họ dễ hướng lòng lên Chúa hơn.
Chuyện Nhà Thờ của giáo xứ, Bàn Thờ của mỗi hộ gia đình luôn luôn tùy thuộc vào kinh tế, vào thực trạng đời sống của giáo dân. Và, cạnh đó có lẽ là chuyện xin Lễ. Dẫu biết rằng Lễ là thiêng liêng, là vô giá nhưng rồi ở những nơi nghèo thì tấm lòng của họ đơn sơ lắm. Người nghèo chả có triệu này triệu kia để xin đâu. Với họ chỉ là dăm ba chục hay vài con cá hay quả bầu trái mướp mà thôi. Chúa lại thương và chả bao giờ chê bỏ những tấm lòng đơn sơ như thế.
Rồi chuyện cái Bàn Thờ cũng vậy thôi. Bàn Thờ to hay Bàn Thờ nhỏ không quan trọng. Miễn sao gia đình họ có Chúa là được rồi. Và dường như Chúa lại thích những tấm lòng đơn sơ và nghèo khó thì phải. Rồi đây chắc giáo dân nơi xứ đạo cái ông kia đang ở chắc là họ vui lắm. Đơn giản là ước mơ có một Bàn Thờ tươm tất để họ có thể qua đó đến gần với Chúa hơn.
Tạ ơn Chúa vì tất cả là hồng ân.
Tạ ơn Chúa cùng cái xứ đạo nghèo kia vì toàn dân nay đã có Bàn Thờ tươm tất.
Lm. Anmai, CSsR
NIỀM TIN ĐƠN THÀNH
Trong hành trình hành hương về với Mẹ, hết sức may mắn khi tôi được tiếp xúc với một tân tòng còn rất là “tân” bởi đơn giản cô bé mới được chính thức gia nhập Đạo Kitô Giáo vào chiều ngày hôm qua trước khi đến đây. Tâm tình của người ngoại đạo trở thành Kitô giáo này thật dễ thương.
Gần 8 năm về trước, trong lần đối diện căn bệnh thập tử nhất sinh của ba mình, cô bé đến trước Đài Đức Mẹ ở gần nhà và ... xin. Đơn thành, cô bé xin Chúa và Mẹ cho ba của cô bé vượt qua cơn thử thách khi nghe tin bác sĩ báo cơ may sống không còn. Và, như một phép lạ, cha của cô bé đã tỉnh dậy, đã sống bình thường dẫu còn hạn chế nhưng ngoài sức tưởng tượng của gia đình và nhất là bác sĩ.
Từ ngày cha cô ta bình phục, cô đã “bén duyên” với đạo. Từ ngày ấy, cứ mỗi Chúa Nhật, chả ai nhắc nhở hay thúc đẩy, cô bé vẫn đi lễ nhà thờ như người đã có đạo.
Dù bận rộn để học hành nhưng cô bé chưa bao giờ bỏ Lễ Chúa nhật suốt 8 năm qua.
Và rồi, chuẩn bị bước đường mới để qua xứ người du học. Cô chuẩn bị hành trang niềm tin của mình bằng cách đi học ... Giáo Lý. Sau 6 tháng học và tìm hiểu về Chúa, cô bé đã quyết định xin rửa tội.
Trong vài phút riêng tư, cô bé chia sẻ niềm tin của mình : “Ngày mỗi ngày con cứ phó thác cho Chúa đời con. Con thấy Chúa thương con và gia đình con nhiều lắm ...”.
Điều rất thật mà ngạc nhiên trong dòng tâm sự đó là có những lúc Chúa thử thách ghê lắm nhưng rồi cô bé lại vượt qua và cứ vững tin. Cô kể rằng khi đi thi tiếng Anh, lần ấy chỉ được 6 chấm. Nếu như được 6.5 thì coi như đạt nguyện ước. Khi cầm kết quả trong tay cô cũng buồn vì công sức kèm theo lời cầu nguyện nhưng kết quả chỉ có thế.
Thế nhưng rồi, khi làm hồ sơ để đi học, nhân viên họ báo cho biết rằng nếu như điểm là 6.5 sẽ bất lợi hơn so với 6. Vì nếu là 6 thì khi qua đó, sẽ có thời gian chuẩn bị để hội nhập và có một khoảng học bổng đáng kể để chập chững bước những bước rất khó nơi xứ người.
Với cái bảng điểm cũng như nhiều lần gặp khó khăn khác, lẽ ra cô sẽ nản và chẳng tin vào Chúa nhưng ngược lại. Cô bé nói rằng giờ cô nghiệm ra rằng : “Không phải mỗi lần đến xin Chúa là mình phải ép Chúa cho mình được cái này hay cái kia mà mình đến mình phải xin cho mình theo Thánh ý Chúa. Con thấy có những điều con xin Chúa không cho như ý, con cảm thấy cũng khó chịu nhưng dần dần, con khám phá ra rằng Chúa không cho mình như ý mình xin nhưng Chúa lại có cách của Chúa”.
Thế đó ! Một niềm tin có thể nói là đẹp và tinh tuyền. Đơn giản rằng cô bé có khi xin không được theo ý mình xin, hoàn toàn khác ý mình xin nhưng cô nhận ra rằng Chúa có cách của Chúa.
Với một tấm gương của đức tin và những chia sẻ rất thật của một người mới trở lại chắc có lẽ cũng ít nhiều đánh động với niềm tin của những người tin lâu năm như chúng ta. Tâm trạng chúng ta vẫn thường đến với Chúa và bảo Chúa hay nói đúng hơn là bắt Chúa phải làm theo ý của chúng ta. Nếu Chúa không làm theo ý chúng ta, chúng ta sẽ nghỉ chơi với Chúa và đi tìm thần thánh nào khác mà ta có thể điều khiển được.
“Thiên Chúa vẽ đường thẳng bằng compa”. Đúng như vậy khi ta nhìn vào cuộc đời của Đức Kitô trên thập giá. Không thể nào tin được rằng Chúa đã muốn con mình dâng mình hiến tế trên bàn thờ thập tự. Và, có thể không tin và đả phá lòng của Chúa Cha. Thế nhưng, trong niềm tin, qua thập giá mới đến vinh quang và chính Chúa Giêsu đã đi theo con đường ấy. Con đường thập giá của Chúa Giêsu quả là quá chua xót và đắng cay. Nhưng rồi cuối đường hầm hay nói cách khác “sau cơn mưa trời lại sáng”, ta lại thấy một Đức Kitô Phục Sinh vinh hiển trong vinh quang của Thiên Chúa Cha.
Niềm tin của người Kitô hữu chúng ta là niềm tin biến thiên của mỗi ngày, mỗi giây, mỗi phút trong cuộc đời. Người Kitô hữu luôn được mời gọi đặt cuộc đời mình theo Thánh Ý Chúa chứ không phải theo ý của mỗi người chúng ta.
Trên nẻo đường đức tin của ta, nhiều khi ta cũng nhận được chỉ 6.0 thay vì 6.5, nhiều khi ta không được như lòng sở nguyện như cô bé tân tòng kia nhưng biết đâu được bên dưới của những sự không vừa ý chúng ta Thiên Chúa lại mở cho chúng ta một con đường khác mà chúng ta không hề hay biết.
“Bạn hãy ký thác đường đời cho Chúa, và Chúa chính Chúa, Ngài sẽ ra tay”.
Tâm tình đó, bỏ ngỏ đó của một con người ký thác đường đời cho Chúa vẫn mời gọi mỗi người chúng ta. Có can đảm, có hoàn toàn tín thác cho Chúa như cô bé tân tòng mới rửa tội hay không đó là lời đáp trả của mỗi người chúng ta.
April 5, 2023