Suy Niệm của nguoi giong trom

bài số 07

 

 

CHÚT TÂM TƯ VỀ NGÀY KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO (17-10-2020)

          Trước khi gõ những dòng suy nghĩ thì tưởng nghĩ nên nhắc đến tâm tình của Cha Giuse Trần Sĩ Tín khi nói về truyền giáo.

          Cha nói rằng Hội Thánh chỉ có từ Evangelisatio – Evangelisation. Từ này dịch ra tiếng Việt là Phúc Âm hóa – không dịch là truyền giáo thời trước công đồng Vaticano II.

          Missio dịch là sứ vụ - không dịch là truyền giáo. Và Missionarius (Missinnaire – missionary) dịch là thừa sai không dịch là truyền giáo (như đã thấy mois missinnaire đã bị dịch là môn đệ truyền giáo!).

Bao lâu Hội Thánh Việt Nam chưa sống chính danh thì chẳng bao giờ có Phúc Âm Hóa và Tân Phúc Âm Hóa. Các thừa sai chúng ta hãy thay đổi trước - bằng không thì chẳng bao giờ chúng ta nói được rằng chúng ta trung thành với Hội Thánh.

          Câu nói “sống chính danh” có lẽ là cốt lõi nhất của ai nào đó Phúc Âm Hóa và Tân Phúc Âm Hóa.

          Thật ra, câu “sống chính danh” cách nào đó nên nghĩ tới lời của Chúa Giêsu : “Cứ dấu này người ta sẽ nhận ra anh em là môn đệ của Thầy đó là anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”.

          Và như vậy, chuyện đầu tiên là môn đệ của Thầy chứ không phải là môn để của ai đó để rồi người gọi là môn đệ phải sống chính danh của Thầy. Điều quan trọng nhất để sống chính danh đó là yêu thương nhau như Thầy đã yêu chứ cũng không phải yêu theo cách của sư phụ nào khác.

          Xác định như vậy thì ta mới lần mò và bước theo con đường mà từ ngàn xưa Chúa mời gọi. Cách đặc biệt, trong Khánh Nhật tạm gọi theo nghĩa mà từ xưa đến nay vẫn gọi là Khánh Nhật Truyền Giáo thì ta lại nổ lực cầu nguyện cho việc truyền giáo. Cũng nên nhớ sứ vụ truyền giáo – sứ vụ Phúc Âm Hóa không chỉ của riêng ai mà là của mọi Kitô hữu.

          Ngày nay, ta nghe quá nhiều về Hội Nghị Truyền Giáo (hay có nơi ghi là Loan Báo Tin Mừng). Trong các hội nghị đó, tham dự viên được nghe đủ các loại định hướng, đủ các loại phương án …

          Xem chừng nghị này, hội nghị kia, định hướng nó rất cần cho sứ vụ truyền giáo (hay loan báo Tin Mừng – Phúc Âm Hóa) thế nhưng chuyện quan trọng và cần thiết nhất nơi mỗi người đó chính là mình phải Phúc Âm Hóa bản thân của mình. Đâu chỉ cứ trao học bổng, làm việc bác ái xã hội, lo cho giáo dục là truyền giáo ? Những chuyện như học bổng, bác ái, giáo dục thì xã hội và những người chưa biết Chúa họ vẫn làm. Người Kitô hữu không dừng lại những chuyện đó như các tổ chức bác ái, xã hội, quỹ học bổng làm nhưng ngang qua đó mời gọi người khác nhìn đến Chúa, nghĩ đến Chúa để dần dần họ cảm thức về Chúa và khi đó họ mới theo Chúa.

          Có khi ta chăm chú quá nhiều vào chuyện vật chất, chuyện phát quà, chuyện tung tiền ra như một số người làm thì ta sẽ thu về con số không và hoàn toàn thất vọng. Đơn giản là ai nào đó gật đầu theo đạo khi nhận quà và vật chất thì trở thành đạo … gạo. Làm sao để ngang qua những tặng phẩm ta trao ban người ta nhận ra Thiên Chúa và gần nhất là cung cách sống của mỗi người chúng ta.

          Có người khoe rằng mình đã học khóa truyền giáo này truyền giáo kia hay là khoe rằng mình thường hay đóng góp này nọ. Học và đóng góp rất tốt nhưng cải thiện đời sống, Phúc Âm Hóa đời sống của bản thân đi kèm mới là điều tốt nhất.

          Định hướng, nghị định, tiêu chí truyền giáo xem ra có đó và còn đó. Thế nhưng chuyện quan trọng nhất là sống. Đơn giản là vì nói thì ai nói mà chả được. Cần là cần sống chứ không phải nói.

          Truyền giáo (hay loan báo Tin Mừng) không cứ nhất thiết là phải đến vùng sâu vùng xa, vùng chưa có người biết Chúa hay phải đi chỗ này chỗ kia. Cần và cần nhất là ngay trong gia đình mình, ngay bên cạnh nhà mình, ngay người cùng học chung lớp với mình, ngay người làm việc chung với mình ở các cơ quan công sở, nhà máy.

          Phúc Âm Hóa đời mình tạm hiểu là mình sống làm sao để cho người khác nhìn vào mình là người Kitô hữu thật sự, là người có Chúa Kitô thật sự chứ không phải là người mang cái mác Kitô. Chính cung cách sống của mình sẽ nói lên rằng mình có phải là người Kitô hữu thật sự hay không ?

          Có những người chuyên làm việc bác ái từ thiện, có những người trong ban này đoàn kia. Ở bên ngoài hay ở hội đoàn, ca đoàn, nhóm mà họ có “cổ phần” xem ra rất nhiệt tình và năng nổ nhưng rồi ở trong gia đình, trong cộng đoàn của người đó sống thì ngao ngán.

          Có khi ra đường thì rất phóng khoán và ta đây với cái vỏ bảnh bao nhưng về nhà đố ai nào đó mà ăn của người đó dù chỉ 1 xu. Có người rất thoải mái với bè bạn, với đồng nghiệp nhưng chính với người thân hay ruột thịt thì chả có chút gì.

          Chỉ nhìn vào cung cách đời thường của một người, ai ai cũng có thể nhìn được tâm tình và cung cách sống của họ. Có những người chả bao giờ mở miệng khoe khoang, có những người chưa xưng mình là Kitô hữu nhưng từ lời ăn tiếng nói của họ ta dễ nhận ra họ là người có Chúa.

          Như Đức Cố Giáo Hoàng Phaolo VI đã nói : Ngày hôm nay người ta cần chứng nhân hơn là thầy dạy ! Đúng như vậy ! Muốn xem truyền giáo là gì và như thế nào thì cứ mở bác Google ra, bác ấy sẽ chỉ cho đủ mọi phương cách và xem ra rất chuẩn. Vui một cái là bác Google chỉ thôi chứ bác chưa hề sống sứ vụ lon bao Tin Mừng bao giờ. Đừng biến ta thành Google là chỉ cho người khác sống truyền giáo mà ta lại không sống.

          Cứ đơn giản nghĩ như vậy chứ đâu hà cớ gì loa loa cái miệng rằng ta đây đi truyền giáo, ta đây sống ở vùng truyền giáo. Cần và cần lắm việc Tân Phúc Âm Hóa chính con người của mình thì khi đó mới gọi là sống sứ vụ loan báo Tin Mừng như lòng Chúa mong muốn.

          Có lẽ cũng chả cần nghĩ nhiều và nghĩ gì về truyền giáo. Chỉ cần nghĩ và cố gắng mình sống làm sao để cho người khác nhìn thấy Chúa Kitô đang hiện diện trong mình là đủ rồi. Có như thế, có Chúa trong đời mình thì chắc chắn người khác sẽ thiện cảm về Chúa và dĩ nhiên họ sẽ dễ dàng theo Chúa hơn thôi.

GIÁO DỤC : KHÓ LẮM AI ƠI (18-10-2020)

                Trồng cây xem ra đã khó nhưng có lẽ trồng người là chuyện khó hơn. Chuyện khó này không phải chuyện tính năm tính tháng như người ta vẫn lấy câu của ai nào đó mượn của người khác để nói về vai trò của giáo dục. Năm tháng là một chuyện nhưng chất lượng là gì trong những năm tháng đó mới là chuyện quan trọng.

                Mới đây, bỉ nhân xem được một cái “cờ líp” cực ngắn, chỉ với vài chục giây thôi nhưng giật bắn cả mình.

                “Cờ líp” ấy ghi lại hình ảnh một đứa bé tầm 3, 4 tuổi ngồi đối diện với Mẹ, tay bé cầm quyển sách và đôi mắt dường như đang chăm chú đọc. Mẹ bé nhìn thấy thương quá nên bước qua chỗ bé và hôn lên trán con như là tưởng thưởng cho sự chăm chỉ của con. Đáng tiếc thay là trong quyển sách bé cầm lại là chiếc điện thoại. Bé đang mải mê chơi điện thoại nhưng cũng không quên canh chừng mẹ. Khi mẹ đứng dậy là bé chuyển trang để trang sách chồng lên chiếc điện thoại mà mẹ không hề hay biết.

                “Cờ líp” ngắn đó như thay lời muốn nói cho một thực trạng của xã hội dối trá, gian xảo từ trong mái ấm gia đình.

                Chuyển “cờ líp” ấy cho cha anh. Cha anh xem xong và nói 1 câu xanh dờn : “Vợ chồng trong nhà còn dối nhau thì nói gì đến con”.

                Câu phán của cha ấy và hình ảnh hai mẹ con ấy làm bỉ nhân càng chạnh lòng.

                Quả thật, khi nhìn vào thực trạng của cuộc sống và nhất là về giáo dục thì ai ai cũng ngao ngán chuyện học giả thi dối mà có bằng thật mới đau.

                Chuyện xem ra đùa nhưng đau đớn : Một anh chàng đồng bào sau khi bị công an thổi vào vì vi phạm chở 4. Công an hỏi bằng thì anh đưa ra. Công an nói bằng của anh là bằng giả. Nghe vậy, chàng đồng bào nói với công an : “Anh nói làm sao chứ tui nói cho anh nghe. Tui mua bằng này bằng tiền thiệt. Tui mới bán mấy sào cà phê xong để mua bằng này mà !”.

                Người đồng bào đơn sơ là vậy đó ! Anh ta nói hoàn toàn chuẩn chứ không sai. Bằng của anh ta mua là bằng thật.

                Buồn và đau ở chỗ là không chỉ có cái bằng lái xe được mua mà nhiều bằng khác cũng được rao bán nhan nhản trên các điện thoại cá nhân.

                Cũng không khó lý giải cho chuyện giả giả thật thật trong ngành giáo dục. Ngày cả những người đứng trên bục giảng, những giáo sư cũng xài bằng giả nữa thì đòi đâu ra có bằng thật.

                Một người thân kể chuyện :

                Con có bầu con bé Nhi. Hai vợ chồng vào bệnh viện để sinh. Đến khám và chuẩn bị đỡ đẻ cho con đó lại là con nhỏ bạn học chung cấp 2. Hồi học chung nó học ngu lắm. Nó gần nhà con. Bẵng một thời gian gặp lại giờ nó là phó khoa sản ! Tối hôm đó, hai vợ chồng con rút lui đi qua bệnh viện khác để sinh chứ giờ từ chối con nhỏ đó đỡ đẻ cũng chết mà để cho nó đỡ cũng chết !”

                Chuyện này là chuyện thật và cũng rất phổ biến bởi ngày nay bằng cấp thật giả khó có thể lường

                Ông Cha em ở bên Úc về thăm nhà kể là có một đường dây làm bằng giả tận gốc. Tò mò hỏi làm sao được thì chú em nói là làm giả đến độ người từ VN qua Úc lên nhận bằng hẳn hoi chứ không phải đùa.

                Hết biết chuyện giả của nước nhà.

                Khởi đi từ sự giả trá ngay cái nền móng của xã hội đó là giáo dục để rồi nhiều người phải đối đầu với những sản phẩm giả đó.

                Thật sự mà nói, giáo dục của một xã hội, của một đất nước không phải là chuyện giản đơn.

                Giáo dục là một sứ vụ ! Đó cũng chính là tâm tình của Đức Tổng Giám Mục Giuse Nguyễn Năng trao đến các sinh viên trong ngày nhận học bổng Tôma Thiện.

                Ngày nhận học bổng ở Hoa Sen, Hồng Bàng và Gia Định, các tu sĩ – linh mục và giáo dân được mời gọi như những tấm gương cho các học sinh sinh viên. Những Kitô hữu sống triệt để lời sống khó nghèo sẽ là men, sẽ là muối cho việc học tập tại các Đại Học mà mình được gửi đến học.

                Với trách vụ Chủ Tịch Ủy Ban Giáo Dục Công Giáo trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, Đức Cha Phêrô Huỳnh Văn Hai – Giám Mục Giáo Phận Vĩnh Long dù bận mục vụ của Giáo Phận, của Giáo Sư Triết Học nhưng Đức Cha đã đặt hết tâm huyết của mình vào sứ vụ Hội Thánh trao phó. Qua những bài chia sẻ, những lá thư gửi sinh viên – học sinh Công Giáo, Đức Cha luôn nhắn nhủ học sinh – sinh viên Công Giáo cố gắng học tập và học thật tốt để giúp cho Giáo Hội và Xã Hội nữa.

                Thật thế ! Trách vụ giáo dục không phải là của riêng ai, của riêng Đức Cha Phêrô nhưng là của mọi người đặc biệt Kitô hữu. Mỗi Kitô hữu trong vị thế của mình phải sống thật để góp phần xua đuổi sự gian dối nhất là trong giáo dục.

Thật ra thì bản thân tôi không phải là người hoàn hảo nhưng rồi khi sống chung với nhau thì cố gắng thật mức cao nhất có thể chứ đừng lừa nhau. Mỗi người trong chúng ta ghét sự gian dối nên mỗi người hãy đẩy lùi gian dối nếu có trong mình và xây dựng đời mình bằng sự thật với người khác.

Mỗi người hãy cố gắng với cố gắng nhỏ nhoi của mình sẽ góp phần vào nền giáo dục nước nhà. Đừng ngồi đó để nguyền rủa bóng đêm nhưng hãy thắp lên ánh sáng của niềm vui, niềm tin và sự thật để ngày mỗi ngày nền giáo dục nước nhà được chuyển biến tốt hơn, trong sạch hơn. Có như thế mới có thể tránh được chuyện bằng giả mua bằng tiền thật và lấy tiền thật để mua bằng giả.

TẬN CÙNG CỦA NỖI ĐAU 18-10-2020

                Dẫu không ở hay đến vùng rốn lũ nhưng qua hình ảnh của người này người kia hay của bạn bè, ít nhiều tôi cũng cảm được nỗi đau của người đồng loại.

                Hình ảnh 2 con gà con “níu” được đôi dép để “quá cảnh” chờ ai đến cứu thật dễ thương và làm chạnh lòng người. Kèm theo đó là những chiếc xuồng đưa thực phẩm đến với những nơi nghèo không thể ra chợ được mà dù có muốn ra cũng chả ra được vì còn đường đâu để mà ra. Chưa hết, hình ảnh những ngôi nhà thờ bị nước lụt đến hàng ghế cũng đã làm nhói lòng người.

                Có lẽ cũng chả cần phải lắm lời để nói về cái nghèo, cái khổ của những người dân ở đây. Đơn giản lắm vì cái nghèo, cái khổ cứ như ôm chầm cuộc đời của họ. Những ngày đi hành hương Mẹ La Vang đã tận mắt chứng kiến những con người bán lưng cho trời bán mặt cho đất giữa khí trời rét buốt. Cơn lũ này cũng chỉ như là giọt nước tràn ly cho nhưng người nghèo mà thôi.

                Nước mình nghèo, dân mình khổ đã đành. Nhưng, có lẽ điều đau hơn nữa không chỉ là lũ mà là lòng người.

                Người ta quá cao ngạo để dựng lên một cái ban nghe hoành tráng : Ủy Ban phòng chống lụt bão !

                Dòng chữ đó như nói rằng những con người đó quá cao ngạo với Trời và kèm theo đó là ác với người.

                Mưa lũ là chuyện của Trời nhưng chính con người đã góp phần tăng thêm đau khổ cho đồng loại khi người ta vui vẻ … phá rừng. Những biệt phủ bao quanh nhà từ cái cổng cho đến cái ghế ngồi toàn bằng gỗ quý ! Thử hỏi ở đâu ra những thứ quý giá đó ! Xin thưa cứ hỏi những người có trách nhiệm. Chắc chắn những người có trách nhiệm về rừng sẽ có câu trả lời chứ không ai nào khác.

                Phá và phá ! Lẽ ra trồng và bảo vệ ! Tiếc thay ngôn từ và hành động nó lại cách quãng xa vời vợi.

                Nhìn những con người nghèo khổ chìm trong biển nước lại ngậm ngùi chua xót khi nhìn những cổng chào có giá tỷ này tỷ nọ. Kèm theo đó là tượng đài ngàn tỷ và phần mộ nào đó cũng ngàn tỷ !

                Dĩ nhiên chả phải mình tôi thấy, mình tôi biết. Có nhiều người can đảm đã lên tiếng và phải thiệt thân với nỗi yêu thương da diết tổ quốc thân thương của mình. Tôi cũng cùng cảm thức với những người đồng loại khi nhìn thấy nỗi đau của đồng loại thôi.

                Nhớ đến những vụ án vô ý làm thất thoát ngàn ngàn tỷ và nhớ đến bà con nghèo đang oằn mình trong rốn lũ lòng tôi tự nhủ những người làm thất thoát đó nghĩ chi ? Họ còn có lương tâm hay cảm thức người khi phá hoại đến như thế không ?

                Lại nhớ đến những phần học bổng ! Nhiều người và nhiều người chắt chiu để góp phần mình để lo cho những tài năng tương lai thì lại có quá nhiều người quăng tiền ra cửa sổ với những bộ sách in ra không dùng được. Lại đốt tỷ này đến tỷ khác mà không chút mảy may chua xót với người đồng loại.

                Nhìn cảnh đời và cảnh người, ai ai cũng thấy người nghèo cách đặc biệt ở vùng lũ đang ở tận cùng của nỗi đau. Nỗi đau này xem chừng ra kêu trời trời cũng không thấu vì nỗi đau này bị nhiều người bưng bít.

                Lại những đêm khó ngủ khi nhìn đến những người đồng loại phải sống trong cảnh khổ nhiều ngày nữa. Lại nghĩ vu vơ rằng không biết quà cho những người nghèo có đến tận tay họ hay không hay bị bẽ cò giữa xuồng nước.

                Nguyện ước có nhiều người hảo tâm hướng về vùng lũ và mở lòng ra để chung chia chút gì đó như xoa dịu bớt phần nào nỗi đau họ đang gánh chịu. Thương và thương lắm khi mình cũng như nhiều người khác nữa đang chịu cảnh tận cùng của nỗi đau.

 

 

ĐỜI & NHỮNG ĐIỀU KHÓ HIỂU- 23-10-2020

          Đời ! Thật sự không đơn giản và có những điều mà ta có cố tình hiểu cũng không thể hiểu ...

          Trên đường từ vùng núi về với quê nhà, không ngạc nhiên khi thấy từng đoàn xe (tải có, con có) thẳng tiến về miền Trung. Đơn giản là những ngày này, không cần phải nhiều lời, không phân biệt Lương - Giáo. lòng bảo lòng cứ đổ về miền Trung thương nhớ.

          Mới ngả lưng chút, dậy thì đã thấy những hình ảnh sống động của những người quen. Những người quen đó đã bỏ công bỏ việc và đến tận nơi tận chỗ. Chỉ cách đây ít ngày, chị ấy tưởng chừng như không bỏ được công việc nhưng chợt thấy Chị đang ở rốn lũ.

          Lòng bảo lòng, một nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Nha Trang nhắn tin : "Ta đang trên đường đi miền Trung. Cầu nguyện cho ta bình an ..."

          Vậy đó, nhiều và nhiều tấm lòng của nhiều người cứ đổ về miền Trung.

          Và, chả có gì để nói nếu như những tấm lòng nhân hậu đến với người nghèo suông sẻ như mọi người nghĩ. Thế nhưng rồi lòng chạnh lòng và có lúc tưởng chừng không dằn được cơn nóng sẽ ... văng tục.

          Thuở đời nay, ai đời đi làm từ thiện mà còn bị làm khó. Mà chả phải một chỗ một nơi nhưng lạ thay là nhiều nơi lắm.

          Nực cười khi đọc thấy văn bản phải thuê ghe thuyền của tổ chức này tổ chức kia đi vào vùng lũ ...

          Cười khi thấy khuôn mặt gian gian trấn 40% tiền của người nghèo từ đoàn từ thiện.

          Cười khi thấy báo chí đưa tin những người có trách nhiệm ở những vùng lũ đã bằng cách này hay cách khác trấn tiền cứu trợ của những đoàn thiện nguyện đến với người bị nạn.

          Cười hơn chút nữa khi mấy chục tấn lương khô đã chạy đi đâu đó thay vì đến cứu những người bị lũ lụt.

          Và, có lẽ cười rụng rốn với chị Thủy Tiên khi chị bị làm khó với số tiền chị thu được.

          Những gì đến với chị Thủy Tiên ắt hẳn làm cho ta vốn nhiều cảm xúc nay lại dâng trào cảm xúc : uất hật, giận dữ, bực dọc ... hận ! Hận bởi người tốt muốn sống tốt và làm việc tốt cũng không xong.

          Điều tế nhị và có lẽ cay đắng nhất đó chính là chữ Tín ! Chị Thủy Tiên đã đủ chữ Tín để có thể thu được trên trăm tỷ. Thử hỏi một tổ chức nào dù là tôn giáo hay không tôn giáo có thể thu được ngần ấy tiền hay không ? Thế nhưng, chỉ với cá nhân, chị đã làm nên điều kỳ tích mà có lẽ khó có ai làm được.

          Điều bi đát cũng như không thể hiểu được khi chị gặp phải điều mà ngay cả bản thân của chị cũng không thể hiểu.

          Thật ra mà nói, không chỉ bản thân tôi nhưng có lẽ nhiều và nhiều người lắm cũng như tôi rằng không hiểu. Mình không làm được và người khác làm thì nên chăng ta trân trọng người đó và ít nhiều gì không ủng hộ thì cũng xin đừng đả phá chuyện khác người tốt làm.

          Nói là khó hiểu nhưng thật sự thì dễ lắm. Đơn giản khởi đi từ lòng tham của con người và nhất là lòng chai dạ đá. Chính vì lòng chai dạ đá nên người ta không những không đồng cảm với người đồng loại mà còn bằng mọi cách để trấn áp người đồng loại.

          Sống giữa cuộc sống quá chơi vơi khi lòng người chai đá trước nỗi đau của người khác có khi mình cũng bâng khuâng lắm ! Chả hiểu từ đâu và tại sao người ta lại ra như vậy ? Lại nói khó hiểu nhưng dễ hiểu vì người ta được đào luyện và sống trong chế độ ...

          Thôi thì thay vì ngồi đó nguyền rủa những người lòng chai dạ đá, nên chăg ta thêm lời cầu nguyện. Xin Chúa đến và biến đổi lòng họ để họ mềm lòng và trái tim họ biết rung cảm trước nỗi đau của người đồng loại.

 

BÔM & CHUYỆN TÌNH CHA – CON

(CHUYỆN TÌNH CHA CON DIỄN VIÊN QUỐC TUẤN VÀ ANH TUẤN)

          Sinh ra được đứa trẻ bình thường đó là một điều may mắn, một ơn trên ... rất lớn mà đôi khi người bình thường không cảm nhận được. Có thể và chắc có lẽ ai rơi vào trường hợp như gia đình của diễn viên Quốc Tuấn.

          Thành công nhất đến với anh đó chính là chữ “buông”. Anh nói : “Con bị thiệt thòi đừng nghĩ là buông, buông là hỏng”. Chính vì không buông mà ngày hôm nay gia đình anh vẫn là gia đình bình an, hạnh phúc dẫu rằng biết bao nhiêu bão táp đã đến với mái ấm gia đình của anh.

          Cách đây 15 năm, gia đình anh chị như bao gia đình khác hân hoan chào đón mầm sống mới của gia đình. Thế nhưng, thay vào niềm vui, niềm hân hoan đó là biết bao nhiêu trăn trở, âu lo và cả ... xấu hổ nữa. Bôm : Hoa quả của gia đình anh cất tiếng khóc chào đời với khuôn mặt không bình thường, ngón tay không như bao người khác. Thế nhưng rồi, bằng nghị lực, với nghị lực, trong nghị lực và nhất là với sự chia sẻ của cộng đồng. Gia đình anh, nhất là anh, một người cha trên cả tuyệt vời luôn đồng hành với con suốt 15 năm trời qua.

          Anh không ngần ngại tâm sự : “Hồi đầu mà Bôm đẻ ra thì mọi người, ngay cả bác sĩ cũng không biết. Mắt lồi ra, tay bị dính, xương mặt biến dạng. Phải nói Bôm 10 năm phẫu thuật, lần vừa rồi bên Hàn thất bại và lần này mổ 3 tháng 3, không biết có thành công hay không ? Có những đêm thức dậy mình không tin đó là sự thật. Trên cả mức mình hy vọng, hôm nay quá vui. Nặng nề nhất đã qua và giờ gặt hái thành quả. Cả bố và con vượt qua quá trình chữa bệnh khủng khiếp”.

          Đứng trước hoàn cảnh như gia đình Anh Tuấn, xin đừng hỏi về tuyệt vọng hay thấy vọng nữa bởi lẽ gia đình quả khổ đau rồi. Thế nhưng khi được hỏi thì anh không ngần ngại chia sẻ về sự thất vọng hay tuyệt vọng thì anh nói thất vọng và tuyệt vọng nhiều lắm. Anh chia sẻ rằng khi mình bất lực, không đỡ được thì đó là khủng khiếp trước. Anh luôn cảm thấy thất vọng nhưng anh cũng an ủi con : “Cái gì nó cũng có cái trả giá. Khi mình nổ lực như thế ! Con cũng bình thường rồi”.

          Đau đớn khi anh chia sẻ : Hy vọng nhưng không biết có hy vọng hay không?

          Anh cũng tự nhận ban đầu anh xấu hổ lắm để rồi khi xem phim, khi thấy ai đó đau khổ anh lại chảy nước mắt. Đến giờ, anh cảm thấy bình thường và rồi đi bất cứ nơi đâu Anh cũng cho Bôm đi cùng, kể cả họp lớp. Khi họp lớp, Bôm cũng là thành viên của lớp Tuấn Anh.

          Anh ghi ơn trường học đã cưu mang Bôm năm cấp 1 và rồi năm cấp 2, Bôm chuyển qua trường Alpha. Trường Alpha đã đón nhận Bôm, yêu thương và chia sẻ để rồi Bôm học bình thường. Anh cảm thấy hạnh phúc khi nhà trường đồng hành với Bôm. Nhiều thầy cô giáo trực tiếp dạy Bôm đã chia sẻ rất chân tình về Bôm và người cha. Hình ảnh cha con Tuấn – Bốm đã để lại hình ảnh đẹp cho nhiều giáo viên.

          Dù không bình thường như bao người khác nhưng khả năng âm nhạc của Bôm hơn người. Biết rằng bệnh của Bôm không giao tiếp nhiều nên Anh Tuấn đã mua đàn organ cho Bôm. Dần dần Bôm có năng khiếu và sau khi chỉnh ngón tay yên lành thì Anh Tuấn thuê thầy Nam đến dạy cho Bôm và Bôm có khiếu và có ngày ngồi với đàn 4, 5 tiếng đồng hồ.

          Trong hoàn cảnh như vậy, Anh Tuấn đã hướng Bôm đến âm nhạc. Không ngờ Bôm đã thành công hơn nhiều người thiệt thòi như Bôm.

          Điều quan trọng nhất của mọi người, cách riêng của gia đình Anh Tuấn đó là để có tiền chạy chữa, trang trải cho mọi chuyện và đặc biệt là phẫu thuật cho con mình, Anh Tuấn đã không từ chối bất cứ một công việc gì. Anh chia sẻ rằng Anh làm bất cứ việc gì để có tiền, miễn đừng làm gì mất danh dự thôi.

          Đứng trước những đau khổ, những khó khăn của cuộc sống và có lúc cảm tưởng mình thất vọng thì xin mọi người rảo quanh một chút để nhìn xung quanh đời mình. Hãy chiêm ngă

          Rất khiêm tốn, Anh Tuấn nói : “Ai cũng như mình thôi, trong hoàn cảnh này thì ai cũng thế!”. Nói như anh thì dễ nhưng thực tế có rất nhiều người buông xuôi và ai oán Đời, ai oán Trời. Lẽ ra họ nên đón nhận và khắc phục hơn là ngồi đó để than van trách móc.

          Điều Anh gửi đến cộng đồng đó chính là sự chia sẻ, cảm thông của cộng đồng. Ban đầu, người ta tò mò “con ông Quốc Tuấn ra sao ?”. Khi mình biết cách thì từ tò mò sang đồng cảm, sẻ chia. Như thế, trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, ai ai cũng cần sự chia sẻ của mọi người, của cộng đồng.

          Cảm ơn anh : Diễn viên Anh Tuấn ! Anh đã để lại cho cuộc đời một nhân cách sống, một tấm lòng và một nghị lực phi thường để vượt qua những khó khăn cay nghiệt của cuộc sống. Anh cũng đã để lại một gương sống đẹp cho những người Bố trong nhịp sống của thời hiện đại.

 

October 23, 2020