| |
Tình
yêu vị tha và dâng hiến
Chúa nhật 4 mùa vọng Năm A
ĐỌC LỜI CHÚA
• Is 7,10-14: (14) Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con
trai, và đặt tên là Emmanuen.
•
Rm 1,1-7: (3) Xét như một người phàm, Đức Giêsu Kitô xuất thân
từ dòng dõi vua Đavít. (4) Nhưng xét như Đấng đã từ cõi chết sống
lại, Người đã được đặt làm Con Thiên Chúa với tất cả quyền năng.
•
TIN MỪNG: Mt 1,18-24 Truyền tin cho ông Giuse
(18) Sau đây là gốc tích Đức Giêsu Kitô: bà Maria, mẹ Người, đã
thành hôn với ông Giuse. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống,
bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. (19) Ông Giuse, chồng
bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định
tâm bỏ bà cách kín đáo. (20) Ông đang toan tính như vậy, thì kìa
sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: «Này ông Giuse, con
cháu Đavít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà
cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. (21) Bà sẽ sinh con
trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì chính Người
sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ». (22) Tất cả sự việc này
đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn
sứ: (23) Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai,
người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuen, nghĩa là «Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta».
(24) Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như sứ thần Chúa dạy và đón
vợ về nhà. (25) Ông không ăn ở với bà, cho đến khi bà sinh một
con trai, và ông đặt tên cho con trẻ là Giêsu.
CHIA
SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1.
Nếu gặp hoàn cảnh của Giuse, tâm trạng của bạn sẽ thế nào? Bạn
sẽ đối xử thế nào với người yêu mà bạn ngỡ là đã phản bội bạn?
2.
Trong trường hợp này Giuse đã hành xử thế nào? Tình yêu của Giuse
đối với Maria là thứ tình yêu nào? vị kỷ hay vị tha? chiếm đoạt
hay dâng hiến?
3. Tại sao Thiên Chúa lại chủ trương Đức Giêsu phải được sinh
ra bởi một người mẹ đồng trinh, nghĩa là không do sự kết hợp với
một người nam?
4. Giới răn yêu thương của Đức Giêsu phải được áp dụng ưu tiên
hàng đầu cho những ai? Tại sao?
Suy tư gợi ý:
1.
Tâm trạng của Giuse khi thấy Maria có thai
Theo tục lệ Do Thái, để trở nên vợ chồng thực thụ, đôi nam nữ
phải trải qua ba giai đoạn: (1) Hai gia đình tiếp xúc với nhau,
đồng ý cho đôi nam nữ tiến tới hôn nhân. (2) Đính hôn hay hứa
hôn: đôi nam nữ hứa hôn với nhau trước mặt hai gia đình, bà con,
bạn bè và mọi người. Kể từ đây, đôi nam nữ được coi như vợ chồng,
nhưng chưa được sống chung hoặc có quan hệ tính dục với nhau.
Mối liên hệ này chỉ được hủy bỏ khi một trong hai người qua đời,
hoặc khi tuyên bố ly dị. (3) Lễ cưới: đôi nam nữ chính thức là
vợ chồng và bắt đầu sống chung với nhau. Khi Maria thụ thai bởi
quyền năng Thánh Thần và Giuse được sứ thần báo mộng, thì hai
người đang ở giai đoạn thứ hai: đính hôn.
Trước khi được sứ thần báo mộng, Giuse thấy Maria – người bạn
đã đính hôn với mình – có thai. Cứ theo cách cắt nghĩa tự nhiên
cũng là duy nhất, thì rõ ràng Maria đã ngoại tình. Chắc chắn Giuse
rất bối rối, buồn phiền, thậm chí thấy mình bị xúc phạm mãnh liệt.
Theo luật dân sự, trong trường hợp này, Giuse có quyền từ hôn.
Chàng có thể tố cáo Maria về vụ việc này, và nhà cầm quyền Do
Thái có thể xử tử nàng bằng cách ném đá cho đến chết, chiếu theo
luật trong Đnl 22,23-24. Nhưng chàng không làm như thế. Mặc dù
cảm thấy như bị xúc phạm và phản bội, chàng chỉ định tâm bỏ nàng
cách kín đáo, cho đến khi được sứ thần báo mộng.
Mặc dù chỉ biết qua giấc mộng – nghĩa là không chắc chắn và rõ
ràng – rằng Maria thụ thai bởi Thánh Thần, Giuse đã chấp nhận
đem Maria về nhà mình, bất chấp dư luận không hay về mình. Vì
Giuse làm như thế, dư luận sẽ cho rằng: hoặc hai người đã quan
hệ vợ chồng một cách bất chính trước khi được phép, điều này chứng
tỏ hai người thiếu đạo đức; hoặc Giuse đã chấp nhận cái nhục «người
ta ăn ốc, mình đổ vỏ». Do đó, việc chàng chấp nhận Maria phải
nói là can đảm, hy sinh, và tình yêu của chàng đối với Maria quả
là chân thật và mãnh liệt. Chàng đúng là một người công chính,
cao thượng, biết tuân phục thánh ý Thiên Chúa.
2. Đức Giêsu sinh ra bởi một người mẹ đồng trinh
Việc Đức Giêsu được sinh ra bởi một người mẹ đồng trinh, không
do ý muốn của người nam, là do ý định khôn ngoan của Thiên Chúa.
Điều này rất quan trọng trong Kitô giáo. Đức Giêsu, Con Thiên
Chúa, với sứ mạng giải phóng con người khỏi tội lỗi, Ngài phải
hoàn toàn không bị vướng vào tội lỗi. Nếu chính Ngài mà còn có
tội, còn sống dưới ách tội lỗi, thì Ngài có thể giải phóng tội
lỗi cho ai? Mà mọi người sinh ra bởi người nam, đều vướng tội
tổ tông do Ađam truyền lại. Vì theo quan điểm của xã hội phụ hệ
Do Thái, sự kế thừa từ thế hệ trước sang thế hệ sau hoàn toàn
qua người nam. Do đó, nếu Đức Giêsu sinh ra từ một người nam,
Ngài không khỏi kế thừa tội tội tổ tông từ cha mình. Để Ngài không
chịu ảnh hưởng tội tổ tông, Thiên Chúa đã dùng quyền năng Thánh
Thần của mình để Đức Giêsu chỉ được sinh ra duy nhất từ một người
nữ – vốn là điều cần thiết để trở nên một người trần – mà không
do sự kết hợp với người nam. Nhờ thế, Ngài không bị ảnh hưởng
của tội tổ tông, lại hoàn toàn và duy nhất là Con của Thiên Chúa,
đồng thời vẫn là một con người trọn vẹn.
3.
Tình yêu đích thực trong đời sống vợ chồng
Trong sứ mạng cứu chuộc nhân loại, thì một trong những mục đích
quan trọng của Đức Giêsu là dạy con người sống yêu thương nhau.
Ngài đã lập nên luật mới cho kỷ nguyên của Ngài là: «Thầy ban
cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh
em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em» (Ga 13,34).
Ngài đã làm gương cho cả nhân loại bằng cách yêu thương đến tận
cùng (x. Ga 13,1), hy sinh cả mạng sống cho nhân loại mà mình
thương yêu (x. Ga 15,13). Nhưng Ngài không sống đời hôn nhân,
nên Ngài không thể có một tấm gương cụ thể của một người chồng
yêu thương vợ mình. Nhưng bù lại, cha nuôi của Ngài là thánh Giuse
đã cho nhân loại gương sáng ấy. Bài Tin Mừng cho thấy Giuse đã
yêu Maria bằng một tình yêu đầy tính vị tha và dâng hiến.
Tình
yêu trong đời sống vợ chồng có thể phân thành hai loại:
– tình yêu vị kỷ hay chiếm đoạt: Trong thứ tình yêu này, người
ta coi người mình yêu như một phương tiện để thỏa mãn nhu cầu
tình cảm của mình, hay như một đối tượng mà mình phải chiếm đoạt
làm của mình. Với tình yêu vị kỷ, người ta coi người mình yêu
phải phục vụ cho hạnh phúc của mình. Và người ta đặt hạnh phúc
của mình lên trên hạnh phúc của người mình yêu. Khi có sự xung
đột giữa hạnh phúc của mình và của người yêu, thì họ sẵn sàng
hy sinh hạnh phúc của người yêu cho hạnh phúc của mình, sẵn sàng
chấp nhận để người mình yêu đau khổ miễn mình được hạnh phúc.
Và họ không thể chấp nhận bị người yêu phản bội. Họ sẵn sàng đày
đọa người mình yêu vì sự phản bội ấy. Họ không thể chấp nhận cho
người mình yêu được hạnh phúc với một ai khác ngoài mình. Thực
ra, đây không phải là tình yêu đích thực. Người ta chỉ yêu chính
bản thân mình một cách gián tiếp qua người yêu của mình, chứ không
phải yêu thương người ấy thật sự.
– tình yêu vị tha hay dâng hiến: Với tình yêu này, người ta cảm
thấy có nhu cầu ra khỏi chính mình để hướng về người mình yêu,
sẵn sàng hy sinh để làm người mình yêu có giá trị hơn và được
hạnh phúc hơn. Người ta sẵn sàng chấp nhận mình thiệt thòi để
người mình yêu được lợi, chấp nhận đau khổ để người mình yêu hạnh
phúc. Với tình yêu này, người ta sẵn sàng thông cảm và tha thứ
cho người mình yêu khi người này lầm lỗi. Đây mới chính là tình
yêu đích thực mà Thiên Chúa muốn mọi cặp vợ chồng phải có đối
với nhau. Giuse đã yêu Maria bằng thứ tình yêu này.
Người yêu bằng tình yêu vị tha hay dâng hiến, gặp trường hợp tương
tự như Giuse – thấy người sắp kết hôn với mình có vẻ như phản
bội – thì chỉ biết đau khổ cho mình, chứ không hề muốn làm một
điều gì có hại cho người mình yêu. Người ấy sẽ nghĩ: nếu người
mình yêu cảm thấy sống với người khác sẽ hạnh phúc hơn sống với
mình, thì mình cũng sẽ an tâm và sẵn sàng chấp nhận đau khổ, hy
sinh để người mình yêu được hạnh phúc.
4. Đối tượng phải yêu thương hàng đầu là người trong gia đình
Giới răn yêu thương của Đức Giêsu cần được áp dụng cho tất cả
mọi người, kể cả kẻ thù hay người làm hại mình (x. Mt 5,44; Rm
12,20). Nhưng trước hết, nó phải được áp dụng ưu tiên cho những
người gần mình nhất, có quan hệ ruột thịt với mình, cùng sống
trong một gia đình hay một nhà với mình: cha mẹ, vợ chồng, anh
chị em, con cái, cháu chắt… Trong số đó không ai gần gũi mình
cho bằng vợ hay chồng mình, vì là vợ chồng thì «không còn là hai,
nhưng chỉ là một xương một thịt» (Mt 19,5; x. St 2,24; Ep 5,31).
Vì thế, giới răn yêu thương của Đức Giêsu phải được áp dụng ưu
tiên hàng đầu cho vợ hay chồng mình, rồi tới cha mẹ, con cái mình.
Nếu những người ruột thịt này mà ta không yêu thương được bằng
một tình yêu chân thật, vị tha, dâng hiến, thì ta không thể yêu
ai khác bằng tình yêu này được. Mọi thứ tình yêu ta có đối với
người khác đều chỉ là tình yêu vị kỷ, hoặc tệ hơn nữa, tình yêu
môi miệng, tình yêu đóng kịch, tình yêu xây dựng trên sự đổi chác
quyền lợi… Đó không phải là tình yêu đích thực.
Thiết tưởng trong việc chuẩn bị đón Chúa đến, không gì thích hợp
và đẹp lòng Thiên Chúa cho bằng canh tân, đổi mới lại tình yêu
trong chính gia đình của mình. Hãy yêu mọi người trong gia đình
mình bằng một tình yêu chân thật, mãnh liệt, đầy tính vị tha và
dâng hiến. Tình yêu đối với gia đình sẽ là mẫu mực và là căn bản
để từ đó ta áp dụng đối với tất cả mọi người.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, xin cho con có được một tình yêu đích thực, thứ tình
yêu vị tha, dâng hiến, chứ không phải thứ tình yêu mang tính vị
kỷ, chiếm đoạt, hay tình yêu giả hiệu, ngoài môi miệng. Xin cho
con biết áp dụng tình yêu đích thực ấy ngay trong gia đình của
con, để từ đó lan tỏa ra với tất cả mọi người.
Nguyễn
Chính Kết 2005
|
|