Suy Niệm Thường Niên
Chúa nhật 18 Thường niên, năm A
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
Chúa Nhật 18 TN-A-2020
Có mấy chiếc bánh ?
Chúa Giêsu không bao
giờ làm phép lạ để làm loá mắt thiên hạ
bằng sự lạ lùng.
Khi chống lại sự cám
dỗ của Satan trong sa mạc, Chúa
không làm ảo thuật ngoạn mục là khiến đá
biến thành bánh trong nháy mắt hay gieo mình xuống từ
nóc đền thờ.
Chúa làm phép lạ
chỉ để cứu giúp người khác và từ
sự cộng tác của họ.
Tại Cana, Chúa không khiến cho sáu
chum đầy rượu tức khắc mà lại bảo
các gia nhân: "Hãy đổ
nước đầy các chum!" (Ga 2,
7). Các môn đệ sau một đêm vất vả
chẳng bắt được con cá nào, Chúa không truyền
lệnh cho cá đầy thuyền mà bảo Simon "ra khơi mà thả lưới
đánh cá" ( Lc 5, 4 -7). Trong phép
lạ hoá bánh ra nhiều cũng vậy: "Các anh có mấy chiếc bánh?" ( Mc 6, 38). Chúa đã làm phép lạ từ 5
chiếc bánh và 2 con cá của một cậu bé.
- Chúa Giêsu làm phép
lạ hoá bánh ra nhiều với mục đích đào
tạo lòng tin của các môn đệ.
Ngài tỏ ra cho
các môn đệ thấy lòng xót thương của Ngài
đối với dân chúng "vì
họ như cừu chiên không người chăn giữ". Chúa chạnh lòng
thương và chữa lành các bệnh nhân chứng tỏ
Người là vị Mục tử mà ngôn sứ Eâdêkien
đã nói đến ( Ed 34). Chúa muốn các môn đệ nhận ra Ngài là Chúa
Chiên, là Mục tử nhân lành. Phép lạ
hoá bánh là cả một bài dạy bằng thực hành
về người chăn chiên tốt lành. Chính các môn đệ còn được "tập
sự" chia sẽ công việc của chủ chăn. Họ phải đi kiếm bánh, phân phát cho dân chúng và thu lượm những gì còn sót lại.
- Phép lạ hoá bánh là dấu
chỉ báo trước Thánh Thể "Người cầm lấy 5 chiếc bánh và 2 con cá,
ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng,
bẻ ra, trao cho các môn đệ" ( Mt 14, 20).
Trong Tiệc Ly "Ngài cấm lấy bánh, chúc
tụng" ( Mc 14, 22). Cử chỉ
Bẻ Bánh đã trở thành nét đặc trưng của
Chúa Giêsu ( Lc 24, 30) và của Giáo hội (
Cv 2, 42).
- Ðược bánh ăn, dân chúng
muốn "bắt lấy
Người tôn lên làm vua" ( Ga 6,
15). Họ tiếp nối Satan cám dỗ Ngài
lần nữa. Chúa Giêsu nhắc nhở
họ rằng người ta sống không chỉ nhờ
cơm bánh "Hãy ra công làm
việc, đừng vì lương thực hư nát
nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi
đến sự sống đời đời mà Con
Người sẽ ban cho các ngươi" (Ga 6, 27). Họ xin cho được ăn mãi
thứ bánh ấy và Chúa đã bảo họ: "Chính Ta là bánh trường sinh. Ai
đến với ta không hề phải đói, ai tin vào ta,
chẳng khát bao giờ" ( Ga 6,
35). Chóp đỉnh của mạc khải về Bánh
hằng sống chính là "Ai ăn thịt ta và uống máu ta thì
được sống muôn đời, và ta sẽ cho
người ấy sống lại vào ngày sau hết"
(Ga 6, 54). Ăn thịt, uống máu
nhấn mạnh đến cái chết trên thập giá
của Chúa.
"Bánh ta sẽ ban"
hướng về cái chết của Chúa Giêsu và gợi
đến Tiệc Thánh Thể lưu niệm vĩnh
viễn sự chết cứu độ của Chúa trên
Thập giá. Giá trị cứu rỗi của
của cái chết trên Thập giá được hiện
tại hoá lụôn mãi trong Tiệc Tạ Ơn của Giáo
Hội. Người tín hữu được
sống dồi dào khi ăn uống Mình
Máu Chúa Giêsu.
- Chúa vẫn tiếp tục
đồng hành cùng Giáo hội, thực hiện công trình
cứu độ trong Giáo hội, qua Giáo hội và với
Giáo hội.
Các anh có mấy chiếc bánh? (
Mc 6, 38), đó vẫn mãi mãi vừa là câu hỏi,
vừa là lời mời gọi khẩn thiết của
Chúa Kitô. Trao cho chúng ta Bánh Lời Chúa và Bánh
Thánh Thể, Chúa mời gọi chúng ta bẻ ra và trao cho anh
em mình.
Bánh
Lời Chúa:
"Lời
đã trở nên xác phàm và cư ngụ giữa chúng ta" ( Ga 1, 14). Lời Thiên Chúa là Lời
Quyền Năng, nhưng Ngài lại trao cho con người
sứ mạng công bố lời Ngài "Thuở xưa nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã
nói với cha ông chúng ta qua các Ngôn sứ" ( Dt1, 1). Cũng một sứ mạng ấy
được tiếp nối trong Giáo hội hôm nay "Ngài sai các ông đi rao giảng
Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân" ( Lc 9, 2). Sứ mạng đó là nhiệm
vụ cốt yếu của các tông đồ "Chúng tôi không thể sao nhãng
Lời Thiên Chúa để lo giúp việc bàn ăn" ( Cv 6, 2) và chính Thánh Phaolô kêu lên "khốn cho tôi nếu tôi không rao
giảng tin mừng". Thế là con người
tội lỗi được giao trách nhiệm công bố
Lời thánh hoá, con người yếu đuối công
bố Lời quyền năng, con người giới
hạn công bố Lời vĩnh cửu. Một vinh dự
quá đổi lớn lao.
Lời Chúa có thể đọc và
giải thích ngoài phụng vụ, trong phạm vi cá nhân hoặc khi làm việc đạo
đức. Khi đó Lời Chúa là cơ hội ban ơn
hiện sủng và hiệu năng ở đây là hiệu
năng "do nhân"
(ex opere operantis), tuỳ thuộc thái độ tâm hồn
của người đọc và người nghe.
Lời Chúa
được công bố khi cử hành phụng vụ. Ðó là Lời do
Chúa Giêsu hoặc Giáo hội ấn định,
được công bố nhân danh Chúa và Giáo hội bời
Thừa tác viên chính thức.
Lời Bí Tích mang hiệu năng
"do sự" ( ex opere operato), qua các bí tích, Chúa Kitô ban ân
sủng cho người lãnh nhận.
Sứ vụ công bố Lời Chúa
được thực hiện trong tác động của
Thánh Thần. Bởi thế người rao giảng Tin
mừng chỉ có thể thực sự giảng Lời
Chúa nhờ quyền năng và tác động của Thánh
Thần. Chính Thánh Thần tác động lên người nói
cũng như người nghe, để Lời
được công bố không còn là Lời của
người phàm nhưng là Lời Thiên Chúa. Dù ta có cố
gắng đến đâu cũng không thể cải hoá lòng
người vì: "Không ai có
thể tuyên xưng Ðức Giêsu là Chúa mà không do Thánh thần" ( 1 Cor 12, 3) và "Nếu như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề
vất vả chỉ là uổng công"(Tv 127, 1).
Các Con có mấy
chiếc Bánh Lời Chúa để trao cho anh em? Chúa
vẫn luôn hỏi chúng ta điều ấy mỗi ngày. Bởi đó, cần trau dồi Lời Thiên Chúa, vì
người được sai đi để công bố
Lời Thiên Chúa chứ không phải lời của thế
gian, cho dẫu lời ấy có khôn ngoan đến đâu
chăng nữa. Ðồng thời cũng phải trau dồi
lời con người, là khả năng nói, loan báo, kỹ
năng diễn đạt tư tưởng và rao giảng
để Lời Chúa chinh phục các tâm hồn.
Công bố Lời Chúa vừa là
một hồng ân vừa là một trách
nhiệm. Là hồng ân vì con người
tầm thường được Thiên Chúa mời gọi
làm ngôn sứ. Là trách nhiệm vì phải nổ lực
để chu toàn sứ vụ.
Bánh Thánh Thể:
Bánh và rượu tương
trưng đầy đủ chính con người chúng ta.
Bánh là kết quả công lao khó nhọc
của con người. Người ta thường nói:
Ðổ mồ hôi, sôi nước mắt mới có mà ăn.
Bánh như thế tượng trưng công lao khó nhọc của con người và chính sự sống con
người. Bên cạnh đời sống
vật chất còn có đời sống tinh thần. Vì thế cùng với bánh chúng ta dâng rượu. Rượu tượng trưng cho mọi nỗi vui
buồn sướng khổ của đời
người: khi vui ta uống chén rươụ mừng
nhưng khi buồn ta uống chén rượu giải khuây. Dâng lên Chúa bánh và rượu là chúng ta dâng lên
tất cả đời sống với mọi nỗi vui
buồn sướng khổ, tất cả dệt nên
cuộc sống hiện tại của chúng ta.
Ðến Nhà Thờ dâng Lễ,
mỗi tín hữu mang lễ vật riêng là chính đời
sống của mình, nhưng khi dâng lễ, nó
được thu hợp lại thành
lễ vật chung của cộng đoàn dâng lên Chúa.
Tấm bánh được hình thành bởi trăm ngàn
hạt lúa miến đã được xay nát ra và hoà
trộn với nhau trong chậu bột;ly rượu là kết quả của nhiều trái nho
được ép ra và hoà tan với nhau. Cả
hai tượng trưng đầy đủ ý nghĩa
cộng đồng cho lễ vật mỗi người
cũng như lễ vật toàn thể cộng đoàn. Qua Lời Truyền Phép của Linh mục, Chúa Kitô làm cho
bánh rượu trở thành Thịt Máu của Ngài;
đồng thời Ngài cũng biến đổi những
hy sinh, những hạnh phúc đau khổ, những trách
nhiệm của cộng đoàn trong hiến lễ
để rồi khi mỗi người rước lễ
họ đón nhận Mình và Máu Chúa Giêsu là đón nhận
lại của lễ mình dâng lên mà giờ đây đã
được thánh hiến. Người tín hữu
được lớn lên trong đức tin, trong lòng
mến nhờ ân sủng của Thánh
Thể Chúa Kitô "Chính tôi là Bánh trường sinh. Ai
đến với tôi không hề phải đói; ai tin vào
tôi, chẳng khát bao giờ" ( Ga 6, 35). "Tôi là bánh hằng sống từ
trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ
được sống muôn đời" ( Ga 6, 51). Thánh Thể
như thế là mối hiệp nhất giữa Thiên Chúa và
con người; là quà tặng Thiên Chúa trao ban cho nhân
loại, và chính là lương thực thiêng liêng, bảo
đảm hạnh phúc trường cửu của chúng ta.
Bởi đó tham dự thánh lễ cách đầy
đủ tích cực trọn vẹn với tất cả
con người là cách tốt nhất đáp lại tình
thương của Chúa, yêu mến Thánh Thể.
Chúa Giêsu vẫn luôn "chạnh lòng thương xót".
Chúa vẫn hỏi chúng ta mỗi ngày "Các anh có mấy chiếc bánh?".
Lm Giuse
Nguyễn Hữu An 31-7-2014
Lm. Giuse Nguyễn Hữu An
July 8, 2020