Suy Niệm Chúa nhật thường niên
Chúa nhật 17 A - Lm Hưng Lợi Dcct
Khôn ngoan
tìm được viên ngọc quý (Mt 13,44-52 )
CHÚA
NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN, năm A
Đọc Tin Mừng của Chúa Giêsu người ta không
khỏi ngạc nhiên và cảm phục vì Chúa dùng những
dụ ngôn, những câu chuyện thực tế đời
thường để nói về Nước Trời. Ngạc nhiên vì Chúa Giêsu không giảng
dạy những sự viễn vông ở trên trời cao hay
nói những lý thuyết khô cằn, cứng nhắc,
nhưng Ngài luôn dùng những câu chuyện đời
thường để giúp con người dễ hiểu,
dễ nhận ra điều Ngài muốn nói, muốn
nhắn nhủ, muốn dạy bảo vv…Chúa ban cho con
người trí khôn, sự khôn ngoan để con
người biết điều gì nên làm, điều gì phải
tránh. Vua Salomon xin sự khôn ngoan để vua
biết đem lại sự hạnh phúc cho dân tộc
của ông. Tin Mừng của thánh Matthêu (13,44-52) cho chúng ta thấy rõ điều ấy:
” Nước Trời giống như chuyện một
thương gia đi tìm ngọc quý. Tìm
được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán
tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy “.
DỤ NGÔN MUỐN NÓI GÌ ? :
Tin Mừng của Chúa Giêsu là những lời vàng ngọc
đưa nhân loại, con người và mỗi
người đi từ ngạc nhiên này đến
ngạc nhiên khác, đi từ cảm phục này đến
lòng kính tin,cậy trông và yêu mến. Lời
của Chúa đã được gieo vãi từ bao ngàn năm
qua nhưng ngay từ thời Ngài, các Kinh sư, Luật
sĩ và Pharisiêu, cùng nhiều người đã không đón
nhận và còn chống đối lại Ngài. Họ có
mắt mà không thấy, có tai mà không nghe.
Do đó, Chúa đã chúc phúc cho những con người
nhỏ bé, những Anawim, những người nghèo của
Ngài: các tông đồ, những kẻ bị hất hủi
bên lề xã hội đã lắng nghe, thực thi Lời
của Chúa bởi vì họ có mắt đã nhìn thấy Chúa,
có tai đã biết nghe Lời của
Ngài. Tin Mừng hôm nay gồm hai dụ ngôn “
Kho Tàng “ và “ Viên Ngọc Quý “. Hai dụ ngôn này cho con
người, cho mỗi người chúng ta thấy sự
khôn ngoan của người tìm ra kho tàng, cũng như
người tìm được viên ngọc quý. Họ về nhà bán tất cả sản nghiệp
đang có để tậu cho bằng được kho
tàng và viên ngọc quý vì họ biết rằng kho tàng và viên ngọc
quý còn đáng giá gấp bội so với của cải,
sản nghiệp họ đang quản lý. Kho bau và viên ngọc quý, Chúa dùng để giúp con
người nghiệm ra điều quý giá nhất là Nước
Trời, Ngài muốn nói. Nước Trời là giá
trị cao quý nhất, tuyệt đối mà của cải,
danh vọng trần gian, giá trị con người cho là
tốt đẹp đều phải lu mờ, nhường bước cho Nước Thiên Chúa. Nước Trời là phần rỗi, là ơn
cứu độ Chúa đem tới cho nhân loại. Nước Trời là sự sống đời
đời, là nước hằng sống Chúa hứa ban cho
người nữ bên giếng Giacóp. Đây là giá
trị tuyệt đối, giá trị cao vời,
người môn đệ của Chúa phải quan tâm
trước hết, sẵn sàng hy sinh cho dù có phải thí mạng
mình để chiếm cho bằng được. Bởi
vì, khi vào đời con người tay trắng tay, khi nhắm mắt xuôi tay, con người
cũng ra đi với hai bàn tay trắng. Con người là
bụi tro, sẽ trở về với cát bụi. Tuy nhiên,
người môn đệ Chúa đã cảm nghiệm sâu xa: ” Sự sống thay đổi chứ không
mất đi. Và trần gian này chỉ là
nơi tạm, Chúa đã dọn sẵn cho môn đệ Chúa
một nơi ở vĩnh viễn là Nước Trời
“. Người môn đệ Chúa phải sẵn sàng
đón nhận Lời Chúa chỉ dạy và sẵn sàng tìm
kiếm cho bằng được Nước Thiên Chúa.
CON NGƯỜI PHẢI ĐÁP TRẢ LÀM SAO VỀ
LỜI MỜI GỌI CỦA CHÚA:
Con người đang sống ở trần gian giữa
những trăn trở, giữa những
xoay chuyển, vần xoay của vật chất. Do đó,
con người phải vất vả làm ăn, cực
khổ với cuộc sống để đấu tranh
sinh tồn. Đây là điều cần
thiết và hoàn toàn chính đáng. Tuy nhiên, cuộc
đời chỉ là tạm bợ, như gió thoảng,
như mây bay, như hơi thở vv…Cuộc đời này
rồi sẽ qua đi không ai có thể tự hào, tự mãn
mình không cần gì hết, mình sẽ sống mãi mà không bao
giờ chết. Chính vì thế, con
người phải tìm kiếm sự gì là quý giá nhất,
sự sống vĩnh cửu và tìm kiếm Nước Thiên
Chúa. Đời là một cuộc
chơi. Cuộc vui nào rồi cũng mau
qua. Cuộc tiệc nào rồi cũng
phải tới giờ chấm dứt. Người
môn đệ Chúa phải là người khôn ngoan
định đoạt đời mình, con người có
tự do nhưng tự do Chúa cho là để con
người biết định đoạt phần
rỗi của mình. Cuộc sống hôm nay
sẽ định đọat cho tương lai sau này. Chúa nói: “ Hãy tỉnh thức và
cầu nguyện “. Chúa luôn nhân từ, thương yêu con
người, Ngài luôn tha thiết chờ đợi conngười
trở về, tin tương vào Ngài và Ngài sẵn sàng đưa
vòng tay ôm chầm lấy người
hối cải như người con hoang đang trở
về đã được cha yêu thương đón
nhận và thứ tha. Vâng, con người
phải mau mắn đáp trả tình thương vô biên
của Ngài và sống tình con ngoan hiền với Ngài.
ÁP DỤNG VÀO THỰC TẾ CUỘC ĐỜI:
Những năm làm việc truyền giáo, tôi đã
được chứng kiến biết bao cảnh
thương tâm và xúc động đến rơi lệ
mỗi lần đi xức dầu ở xa được
hân hoan đón nhận những tâm hồn biết ăn
năn sám hối trở về cùng Chúa và biết rằng
cuộc đời này là bể dâu, cuộc đời mau
qua, chóng tàn như hoa phù du sớm nở chiều tàn.
Một hôm tôi nghe tiếng điện thoại của Ban
phần việc ở xa nhà xứ 25 cây số, mời tôi
đi xức dầu cho một bà cụ già gần 80
tuổi. Bà cụ đã hơn 40 năm không
xưng tội, xa Chúa vì ở vào trường hợp éo le
và không có cơ hội gặp các vị chủ chăn. Khi tôi đi Honda tới, bước vào nhà và tiến
đến bên giường bà cụ, bà ôm chầm lấy
tôi khóc nức nở, bà nói với tôi câu rất cảm
động:” Cha ơi, con sung sướng lắm vì gặp
Cha, con đã xa Chúa quá nhiều nhưng con tin vào Chúa,
cuộc đời con sắp hết, đời là tạm
bợ, con muốn về với Chúa. Bà tiếp tục khóc
và khóc to, khóc nức nở, tôi khuyên bà và nói về tình
thương của Chúa đối với bà cụ, rồi
tôi giúp bà xưng tội, xức dầu, trao Mình Thánh cho bà
cụ. Bà cụ sung sướng nói với tôi, con cám ơn
Cha vì Cha đã cứu con, đã đem Chúa cho con. Tôi vô cùng
sung sướng và chỉ một tuần sau bà cụ đã
trở về với Chúa, chính tôi đã cử hành lễ an táng cho bà cụ tại tư gia.
Vâng tình thương Chúa vô biên, trần gian sẽ qua đi
nhưng kho báu, viên ngọc quý là Chúa, là Nước Trời
mới quý giá, mới ưu tiên hàng đầu để
người môn đệ Chúa đáng kiếm tìm.
Lạy Chúa Giêsu, xin tăng thêm đức tin cho chúng con
để chúng con biết tìm kiếm Nước Trời
hơn là chỉ chú tâm đến những sự phù phiếm,
chóng qua. Amen.
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :
1-Kho báu và viên ngọc quý là gì ?
2-Cuộc sống ở trần gian có vĩnh viễn không ?
3-Nước Trời là gì ?
4-Tại sao chúng ta phải tìm kiếm Nước Trời ?
Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
Chúa Nhật XVII THƯỜNG NIÊN, năm A
Mt, 13, 44-52
KHO BÁU CỦA Thiên Chúa
Kho báu Tin Mừng của thánh Matthêu nói tới ở đây là bảo vật quí báu : Nước Trời hay chính Đức Giêsu. Chính vì Nước Trời là bảo vật vô song, quí giá đến độ con người phải hy tất cả để chiếm hữu lấy.Nước Trời có hai giai đoạn, lúc đầu kẻ lành, người dữ, sự lành, sự dữ, bóng tối ánh sáng lẫn lộn với nhau, nhưng tới ngày tận thế, Chúa sẽ phân chia, phân rẽ ra rõ ràng.
Kết thúc phần loan báo mầu nhiệm Nước Trời bằng ba dụ ngôn “ Lúa và cỏ lùng “ “ Hạt cải “ “ Nắm men “. Ba dụ ngôn này nói lên giá trị tuyệt đối của Nước Trời. Tuần này, toàn bài Tin Mừng có thể chia thành ba khúc : “ Hai dụ ngôn bảo vật và viên ngọc quí “ “ Dụ ngôn chiếc lưới “ “ Lời kết thúc chung cho các dụ ngôn “. Nước Trời thật giá trị, thật cao quí như bảo vật, như ngọc hiếm. Do đó, người tìm ngọc hay ông thương gia đều rất trân trọng, quyết liệt đòi chiếm hữu chúng cho bằng được.Chúng ta có thể hiểu được rằng trước thời Chúa Giêsu hay chính thời Chúa Giêsu đang sống khi có chiến tranh xẩy đến người ta đem chôn giấu các bảo vật, vàng, ngọc xuống đất để tránh kẻ xâm lăng lấy đi. Khi biết được thửa ruộng, thửa vườn nào có của quí, vàng, ngọc chôn giấu, người ta sẵn sàng bán tất cả để mua lấy thửa vườn, thửa ruộng với ước vọng tìm được của quí giá dưới đất.Nước Trời là nơi người Kitô hữu luôn mong chờ đi đến. Người Kitô hữu sẽ hân hoan vui sướng tìm đủ cách để chiếm hữu với đức tin, với sự cố gắng hy sinh ngay cả phải bỏ cả mạng sống…Nước Trời cũng giống như chiếc lưới thả xuống: dụ ngôn này tương tự dụ ngôn lúa và cỏ lùng. Lúc đầu cá lớn cá bé, cá không ăn được lẫn lộn với nhau nhưng sau đó người ta lựa cá tốt cho vào giỏ, cá xấu quăng đi. Ngày cùng tận của thế giới cũng vậy,Chúa sẽ phân chia kẻ lành, người dữ vv…Chúa nói trong phần cuối của Tin Mừng hôm nay về những Kinh sư, những người am tường thần học, giỏi về luật lệ, nếu họ biết lợi dụng cái tốt cái xấu trong kho, nghĩa là biết dùng kiến thức, sự khôn ngoan để tìm hiểu Nước Trời, họ sẽ chiếm hữu được nó.
Thật thế, Nước Trời nghĩa là Chúa Giêsu và Lời của Ngài đã đến trong trần gian từ lâu lắm rồi. Con người phải biết trân trọng, chóng vánh đón nhận với lòng hân hoan, dạ đơn thành, với sự hân hoan, vui vẻ đến nỗi nếu cần phải hy sinh tất cả để được Nước Trời. Con người và chúng ta đã có thái độ dứt khoát để luôn chân thành lắng nghe Lời Chúa và đón nhận Chúa chưa ? Chúng ta đã để chỗ ưu tiên cho Chúa và Giáo Hội hay chưa hay chúng ta vẫn thờ ơ với Lời Chúa và Nước Thiên Chúa ?
Vâng, những người mà Tin Mừng nói tới là những người khôn ngoan đã biết sàng lọc, chọn lựa, đã biết tìm cho mình cái gì là giá trị, là quý hóa nhất cho mình. Họ khôn ngoan vì biết cân nhắc, biết phân định rõ ràng cái gì xấu, cái gì tốt : lúa và cỏ dại, bảo vật, vàng, ngọc, cá tốt, cá xấu vv…Những người này là những người đã dám từ bỏ, liều mất mạng sống, dám bán hết gia tài sự nghiệp, dám dấn thân vì Chúa, vì Giáo Hội, vì tha nhân để chỉ có một mục đích duy nhất là tìm được Nước Trời.
Xin mượn lời của Philippe Cochinaux, o.p.viết để kết luận bài chia sẻ này : Điều mà Chúa Giêsu và vua Salômôn nhắc nhở chúng ta, ấy là cái kho báu chôn giấu trong ruộng và viên ngọc quí ấy minh họa một lời nói khác của Đức Giêsu, cũng được ghi lại trong Matthêu ” kho tàng anh em ở đâu thì lòng anh em cũng ở đó “. Kho tàng của chúng ta đang ở đâu ? Là câu hỏi được đưa ra, mời chúng ta tự hỏi.Có nghĩa là Thiên Chúa đang ở đâu, trong cuộc đời chúng ta ? Câu trả lời thì đơn sơ, đơn sơ làm sao : ở trong lòng chúng ta.Mà nói như vậy là thế nào ? Điều quan trọng không phải là những ý tưởng tốt lành của chúng ta, ngay cả những lời tuyên bố của chúng ta cũng không phải. Điều quan trọng là chúng ta dùng thời giờ của mình như thế nào, đem sự quan tâm của mình, những tài năng cá nhân, nội tâm của mình, sử dụng vào những điều gì “.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con ơn khôn ngoan như vua Salômôn đã xin với Chúa để chúng con biết tìm kiếm Nước Trời và đừng quá bám víu vào những sự chóng qua ở đời này. Amen.
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :
1.ÔBAC đã dành cho Nước Trời bao nhiêu phần trăm trong ngày ?
2.ÔBAC có coi Nước Trời là ưu tiên số một trong đời sống của mình chưa ?
3.Vua Salômôn đã xin gì với Thiên Chúa ?
4.Thế nào là khôn ngoan ?
5.ÔBAC đã dám liều thân tìm kiếm Nước Trời hay còn gì cản trở ÔBAC trong việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa ?
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT