Suy niệm với Lm Tường
sẵn sàng -cn 32a
lm vũđình Tường 2017
‘Sẵn sàng chưa’ là câu nói người nào cũng có lúc nói và người nào cũng có lúc nghe người khác hỏi mình đã sẵn sàng chưa. Trẻ em nghe cha mẹ hỏi câu này thường xuyên; người lớn cũng nghe câu hỏi này thường xuyên; vợ chồng nghe hỏi câu này thường xuyên. Có người cần rất nhiều thời gian chuẩn bị, kẻ khác lại mau chóng, nhanh gọn hơn. Hạnh phúc thay cho ai có được tính kiên nhẫn bởi gia đình họ được yên vui đầm ấm.
Trước khi ra đi cần chuẩn bị ít nhiều, đi gần chuẩn bị ít hơn, đi xa chuẩn bị nhiều hơn và người đi du lịch thường xuyên học từ kinh nghiệm. Họ mang những gì cần thiết cho chuyến đi mà không mang dư bởi nó trở thành gánh nặng cho chuyến đi. Họ cũng tính toán dự đoán những điều có thể xảy ra ngoài í muốn và chuẩn bị ít nhiều cho điều đó, đề phòng lỡ có xảy ra thì họ đã có chuẩn bị mà không lâm vào thế kẹt.
Dụ ngôn mười trinh nữ đi đón chàng rể hôm nay cho thấy có hai nhóm. Cả hai đều chuẩn bị cho chuyến đi. Nhóm một mang đèn nhưng không chuẩn bị thêm dầu kèm theo vì họ tính toán rất khít khao. Nhóm hai mang đèn còn kèm thêm dầu dự phòng trong trường hợp bất trắc xảy đến và họ đã đoán đúng. Vì lí do nào đó chàng rể đến trễ hơn dự định và nửa đêm có tiếng loan báo chàng rể đến. Cả hai cùng ngủ nhưng khi có tiếng loan báo chàng rể đến thì nhóm một nhận ra đèn của hỏ họ hết dầu. Họ xin nhóm hai chia dầu cho nhưng bị từ chối với lí do không đủ dầu cho cả hai. Trong lúc nhóm một đi mua thì chàng rể đến và họ đã trễ chuyến đi bởi cửa đã đóng và không được vào. Mới nghe thì rõ ràng là thiếu lịch sự và cảm thông cho kẻ lữ hành lỡ độ đường. Xét kĩ để biết có nhiều yếu tố quyết định chọn lựa của việc giúp đỡ khi cần thiết. Nhóm hai cho biết rõ họ mang vừa đủ dầu cho chính họ mà không có dư để chia sẻ. Giúp đỡ khi có thể, không thể giúp đỡ khi không có thể. Sợ hãi là yếu tố chính quyết định nên giúp đỡ hay từ chối giúp đỡ- sợ không đủ cho cả hai. Dụng cụ chuyển dầu từ bình vào đèn có sẵn sàng hay không, hơn nữa trường hợp gió làm tắt đèn thì làm sao thắp đèn lại được. Trong khi nhóm kia đi mua dầu thì cửa phòng đóng và đến trễ bị từ chối cho biết yếu tố thời gian khá quan trọng trong việc từ chối giúp đỡ. Hãy tưởng tượng bạn đang chờ nơi quan thuế trước khi vào máy bay mà người ta đã kêu tên bạn mau mau lên máy bay bạn có thể nhường cho ai đi trước bạn chăng. Làm thế bạn chắc chắn sẽ lỡ chuyến bay.
Xét rộng ra trong đời có nhiều thứ chúng ta không thể chia sẻ, dù muốn hết sức mình cũng đành bất lực, đứng ngó hoặc từ chối mà không thể giúp đỡ. Cha mẹ có thể dậy con bài học khôn ngoan mà không thể chia sẻ khôn ngoan của mình cho con. Cha mẹ có thể dậy cho con học hành mà không thể san sẻ túi khôn, kiến thức của mình cho con. Cha mẹ có thể chia sẻ tiền tài, của cải cho con mà không thể cho sức khoẻ. Cha mẹ có thể chạy chữa cho con mà không thể bệnh thay cho con. Bác sĩ có thể giải thích bệnh mà đôi khi không biết cách chữa trị. Thân hữu có thể cảm thông cho nhau nhưng không thể chia sẻ đau khổ của nhau. Người ta có thể than khóc người đã mất mà không thể cho họ sức sống. Giáo Hội giáo huấn đức tin mà không thể bắt người khác tin nếu người đó không chịu lãnh nhận. Cha mẹ có đạo đức nhưng không bảo đảm con cháu sẽ sống đạo đức. Phúc âm kêu gọi chúng ta chuẩn và sẵn sàng và ai làm người đó được hưởng, không thể làm thay cho người khác và cũng không thể hưởng dùm người khác. Chuẩn bị và sẵn sàng là mục đích chính trong bài bởi điều này không ai thay thế được; chính cá nhân người đó phải làm cho mình. Cộng đoàn Kitô hữu có thể cầu thay nguyện giúp, nâng đỡ, an ủi nhưng chính đương sự phải tự giúp bằng cách cộng tác với cộng đoàn để được nâng đỡ ủi an. Thời gian đóng yếu tố quan trọng nên đừng hững hờ, cho là có đủ thời gian để đối phó với sự việc. Sự việc đến lúc nửa đêm có tiếng loan báo chàng rể đến ra đón chàng. Bạn có nhiều thời gian nhưng bạn không biết khi nào chàng rể đến, nửa đêm. Đúng thế, nửa đêm nhưng khi nào là nửa đêm? Hơn nữa nửa đêm lại là lúc tối trời, cửa nhà đều đóng. Thiếu chuẩn bị và sẵn sàng là tự chuốc vạ vào thân.
Lm Vũđình Tường
TiengChuong.org
Tuần 32a thường niên
Lm Vũđình Tường 2014
Nhà thờ Mẹ
Vương cung Thánh Đường Lateran là nhà thờ mẹ của mọi nhà thờ Công Giáo trên toàn thế giới. Thánh Đường được Đức Thánh Cha Clemens XII thánh hoá và dâng hiến cho Đức Kitô. Sau này để kính nhớ Hai thánh Gioan Tông Đồ và Gioan Tiền Hô nên nhà thờ được biết đến là Vương Cung Thánh Đường Thánh Gioan Lateran. Ngày lễ kính hoàn vũ liên kết giữa các thánh đường địa phương với Vương Cung Thánh Đường mẹ Lateran. Đây cũng là dấu hiệu liên kết chặt chẽ trong tình yêu Đức Kitô với vị đại diện Ngài nơi trần thế là Đức Thánh Cha.
Lateran là tên của một gia đình quí tộc. Gia đình này có hai người con làm toàn quyền là Sextius and Plautinus đại diện hoàng đế nơi vùng đất mới chiếm đóng, thay mặt hoàng đế điều hành quốc sự. Sau này vua Nerô kết tội Plautinus làm phản và tài sản của gia tộc bị tịch thu. Constantine lúc đó là một tướng quân, theo cha đánh giặc thắng nhiều trận và đạt chức đại diện hoàng đế. Có lần Constantine phải đối diện với một đạo quân hùng hậu và ông rất lo lắng. Trong giấc mơ nghe tiếng nói là khắc hình thánh giá vào khiên thuẫn sẽ thắng trận. Ông hạ lệnh cho quân lính khắc hình thánh giá vào khiên thuẫn và ra trận, lạ lùng thay trên bầu trời cũng cùng dấu hiệu đó nơi đám mây trước mặt và ông thắng trận vẻ vang. Ông trở thành vị vua Thiên Chúa giáo đầu tiên và trở lại đạo ở tuổi 40. Sau khi lên làm vua Constantine thực hành chính sách khoan hồng, ra lệnh tha cho tất cả mọi người từng chống đối ông và đồng thời cho phép tự do tôn giáo. Đạo ai nấy giữ, chấm dứt hơn ba trăm năm Thiên Chúa giáo bị bách hại. Chính sách khoan hồng khôn ngoan này tạo cho ông nhiều uy tín, lấy được lòng tin nơi dân chúng và cảm hoá những kẻ chống đối mà không cần phải học tập, cải tạo. Bởi chính họ nhìn thấy lòng nhân ái của ông mà tự cải hoá. Do lòng đạo đức của người mẹ và vợ Constantine hiến cho Giáo Hội khu đất thuộc gia tộc Lateran làm nơi cư trú cho Đức Thánh Cha và đây là Vương Cung Thánh Đường cổ kính nhất còn sót lại. Đây cũng là nơi sinh ra kinh tin kính hiện nay còn xử dụng thường được biết đến như là kinh tin kính Nicene. Có hai kinh tin kính một là Nicene và hai là kinh tin kính các thánh tông đồ.
Trải qua lịch sự Vương Cung thánh đường bị nhiều biến cố tànphá, ba lần bị cháy, một lần bị động đất và bỏ hoang, thiếu chăm sóc trong thời gian gần 70 năm khi Đức Thánh Cha dời qua sống bên Pháp. Mỗi lần như thế Lateran bị tàn phá nặng nề nhưng rồi như con đường thập tư, mỗi lần đổ xuống lại được vực lên và mỗi lần vực lên như thế lại tiếp tục công bố tình yêu Chúa cho nhân loại và lòng thứ tha cho kẻ đánh phá mình.
Không phải gỗ đá ban sức sống cho thánh đường mà chính là các Kitô hữu họp nhau cầu nguyện tạo nên sức sống cho thánh đuờng qua lời Chúa và các bí tích. Mỗi khi Kitô hữu gặp nhau cầu nguyện thánh đường có sức sốnb bởi chúng ta nhận sức sống từ Lời Chúa và từ Mình và Máu Thánh Đức Kitô và chính sức sống này làm cho thánh đường sống động. Nhiệm vụ của các Kitô hữu là bảo vệ, coi sóc nơi thờ phượng và làm cho nhà Chúa luôn sống động bởi nó là dấu hiệu của đức tin trong ta. Mỗi lần chúng ta phạm tội là chúng ta tự làm hại đền thờ Chúa Thánh Thần trong ta. Vì thế chúng ta cần siêng năng lãnh nhận các bí tích, nhận Lời Chúa và nhận Mình và Máu Thánh làm sức sống nuôi dưỡng đền thờ Chúa Thánh Thần.
Trong thời gian tại thế Đức Kitô nhiều lần thăm viếng đền thờ và có lần Ngài than con nguời biến đền thờ của Cha Ngài thành nơi buôn bán, lừa đảo, trộm cắp. Tự trong thâm tâm ai cũng biết là khi vào nhà thờ cần phải giữ im lặng, cần phải tôn kính vì đó là nhà Chúa nhưng rất nhiều khi chúng ta bị đám đông cám dỗ, thấy họ bất kính nơi thánh đường chúng ta cũng bắt chước làm theo. Điều cần luôn nhớ là không phải lúc nào đại đa số cũng đúng, nếu không chúng ta vô tình coi thường nơi thờ phương, là nơi thánh, mà coi thường nơi thánh chính là dấu hiệu của một đức tin chưa trưởng thành, thiếu chiều sâu.
Đức Kitô gọi đền thánh Jêrusalem là nhà của Cha Ngài nơi Thiên Chúa ngự trị nơi trần gian và phải dùng con mắt đức tin để chiêm ngắm. Đức Kitô thiết lập Giáo Hội nơi trần thế mà Ngài là đầu và chúng ta là chi thể. Một chi thể phạm tội làm toàn thân nhơ nhuốc. một chi thể đớn đau toàn thân bị ảnh hưởng. Mội chúng ta là đền thờ Chúa Thánh Thần bởi Chúa ở nơi ta và ta ở trong Chúa. Chúng ta liên kết với Chúa qua lời Ngài, qua các bí tích và qua việc đón nhận Mình và Máu Thánh Chúa làm của ăn nuôi linh hồn. Mừng kính Vương Cung Thánh Đường chúng ta không phải mừng kính gỗ đá, đền đài mà chính là thân xác và linh hồn ta. .
..
Lm Vũđình Tường
TiengChuong.org
Lm Vũ Đình Tường- Vietcatholic.net
November 8, 2017