| |
“Không ai bởi nữ nhân sinh
ra trọng hơn Gioan Tẩy Giả”
Bài
Phúc Âm theo Thánh Mathêu của Chúa Nhật Thứ Ba Mùa Vọng Năm A
hôm nay có hai phần rõ rệt, phần thứ nhất Chúa Giêsu làm chứng
về mình, và phần thứ hai Chúa Giêsu làm chứng về Gioan Tẩy Giả.
Tuy phần Phúc Âm hôm nay nói về những lời Chúa Giêsu làm chứng
về mình hơi có vẻ lạc đề với ý nghĩa của Mùa Vọng là thời điểm
trông đợi Người đến như một Đấng Thiên Sai, Đấng Cứu Tinh dân
Do Thái cũng là Đấng Cứu Thế của chung nhân loại, nghĩa là thời
điểm Chúa Giêsu chưa giáng sinh, chưa “đến trong thế gian để làm
chứng cho chân lý” (Jn 18:37) là chính Người, nhưng phần thứ nhất
này cần phải có và không thể thiếu để làm nổi bật phần thứ hai.
Tại sao? Theo tôi, tại vì mối liên quan mật thiết giữa Chúa Giêsu
và Gioan Tẩy Giả là Tiền Hô của Người, một mối liên hệ đã được
tiên tri Isaia loan báo từ trước và cũng đã được chính Chúa Giêsu
trích lại trong bài Phúc Âm hôm nay, đó là: “Thánh Kinh đã viết
về con người này như sau: ‘Ta sai sứ giả của Ta đi trước Con để
dọn đường lối cho Con sẵn sàng’”. Như thế, mối liên hệ giữa Chúa
Giêsu và Gioan Tẩy Giả đây là mối liên hệ của một kẻ đi trước
với vai trò “sứ giả” để làm công việc “dọn đường” cho một “Đấng
đến sau”. Đúng thế, sứ mệnh của Gioan Tẩy Giả với biệt hiệu Tiền
Hô chính là sứ mệnh của một “sứ giả” loan báo “Đấng đến sau” mình
cho dân Yến Duyên biết, để sửa dọn lòng dân chúng, nhờ đó họ có
thể nhận biết và chấp nhận Đấng “quyền năng hơn” (Mt 3:11) ngài,
khi Đấng ấy “tỏ mình ra cho Yến Duyên” (Jn 1:31) “vào thời sau
hết” (Heb 1:2). Sứ mệnh này của Gioan Tẩy Giả đã được chính thân
phụ của thánh nhân là tư tế Giacaria bật miệng nói trước từ khi
thánh nhân mới lọt lòng mẹ, như Phúc Âm Thánh Luca thuật lại ở
đoạn 1 câu 76 và 77 như sau: “Hỡi con, con sẽ được gọi là tiên
tri của Đấng Tối Cao. Vì con sẽ đi trước Chúa để dọn đường lối
ngay thẳng cho Ngài, ở chỗ tỏ cho dân chúng biết về việc họ được
cứu thoát khỏi tội lỗi”.
Đến
đây, vấn đề đã được sáng tỏ, đó là, nếu Dân Ngoại muốn nhận biết
“Đấng Cứu Tinh Nhân Trần” Redemptor Hominis, họ cần phải chấp
nhận chứng tá liên quan đến Người là chính lời rao giảng về Người
cũng như chứng nhân thừa sai của Người thế nào, đối với trường
hợp dân Do Thái cũng thế, để có thể nhận biết Đấng Thiên Sai,
Đấng họ đợi trông như đã được tiên báo trong Thánh Kinh của họ,
họ cần phải chấp nhận những lời tiên tri nói về Người, và để có
thể chấp nhận những lời tiên tri liên quan đến Đấng Thiên Sai
ấy, họ còn phải chấp nhận cả con người của vị tiên tri ấy nữa,
bằng không, những lời tiên tri của các vị ấy về Đấng Thiên Sai
đối với họ chỉ là giả tạo. Không biết có phải nhận thấy rằng thành
phần môn đồ của mình không tin vào lời chứng của mình về “Đấng
đến sau”, mà, như phần đầu của bài Phúc Âm hôm nay thuật lại,
Gioan Tẩy Giả ở trong tù mới sai họ trực tiếp đến với Đấng ấy
để họ có thể nghe tận tai và thấy tận mắt những gì thánh nhân
đã nói là sự thực, chứ tự mình, thánh nhân hoàn toàn không có
vấn đề về những gì ngài tin vào Đấng ấy. Nếu quả thực đúng như
vậy, thì việc sai các môn đồ đến hỏi Chúa Giêsu rằng: “’Có phải
‘Ngài là Đấng phải đến chăng’ hay chúng tôi còn phải đợi một Đấng
nào khác?” trong bài Phúc Âm hôm nay, Gioan Tẩy Giả như âm thầm
muốn nhắn nhủ với các môn đồ của ngài rằng: “Đấy, nếu các con
không tin thày, thì các con hãy tự mình đi mà coi sẽ biết. Phần
thày, thày không cần phải làm như thế. Bằng không, khi thày chưa
bị ngục tù thày đã đến quan sát xem Ngài có thật là Đấng phải
đến hay không rồi. Thày đã thấy Ngài và biết rằng Ngài là ‘Đấng
Thiên Chúa tuyển chọn’, Đấng ‘uy quyền hơn’ thày, thế thôi. Các
con đã quên lời thày khẳng định với các con khi các con có lần
báo cho thày biết về việc dân chúng kéo đến xin Người làm phép
rửa cho đông hơn thày rồi sao. Thày đã nói với các con lúc ấy
rằng: ‘Không ai có thể làm gì nếu không được từ trên ban cho’
(Jn 3:27)”.
Thật
vậy, để trả lời cho vấn nạn của môn đồ Gioan Tẩy Giả về nguồn
gốc của mình, Chúa Giêsu đã nói đến “uy quyền” của Người, một
“quyền uy” được thể hiện qua lời nói và việc làm của Người, tức
Người muốn nói đến những gì Gioan Tẩy Giả thày của họ không làm
được như Người (chẳng hạn các phép lạ) hay không làm được bằng
Người (chẳng hạn về nội dung và tác dụng của lời Người rao giảng):
“Các người hãy về thuật lại cho Gioan những gì các người đã nghe
và đã thấy (chắc có thể trước khi lên tiếng hỏi Chúa Giêsu, thành
phần môn đồ của Gioan Tẩy Giả đã âm thầm nghe lời Người nói và
đã thấy việc Người làm rồi), đó là kẻ mù được thấy, kẻ què được
đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại,
và kẻ nghèo được nghe rao giảng tin mừng”. Câu Chúa Giêsu trả
lời cho thành phần môn đồ của Gioan Tẩy Giả chẳng khác gì như
Người có ý xác nhận với họ rằng: “Điều thày của các người làm
chứng về Tôi rất là chính xác, như những gì các ngươi đã nghe
và đã thấy đấy”. Như thế, khi Chúa Giêsu tự làm chứng về mình
thì đồng thời Người cũng làm chứng cả cho Gioan Tẩy Giả nữa. Tuy
nhiên, với thành phần môn đồ của Gioan Tẩy Giả thì Người làm chứng
về Gioan Tẩy Giả một cách gián tiếp như vậy, một việc làm chứng
trực tiếp căn cứ vào lời của Gioan làm chứng về Người, còn đối
với chung dân chúng ở lại sau khi các môn đồ của Gioan “đi khỏi”,
Người lại làm chứng cho Gioan Tẩy Giả một cách trực tiếp, liên
quan đến chính bản thân và sứ vụ của thánh nhân, khi Người cho
họ biết rằng thánh nhân thực sự là vị tiên tri Tiền Hô của Đấng
Thiên Sai được Thánh Kinh nhắc đến trong Sách Tiên Tri Isaia,
và Người kết luận: “Tôi bảo thật cho các người biết, trong lịch
sử không hề có một người nào do phụ nữ sinh ra lại cao trọng hơn
Gioan Tẩy Giả”. Vấn đề được đặt ra ở đây là, chẳng lẽ thánh nhân
lại cao trọng hơn cả Mẹ Maria, một nhân vật cũng do phụ nữ sinh
ra, song lại là một đệ nhất tạo vật về ân sủng, thậm chí hơn cả
Chúa Giêsu hay sao, vì Người cũng là người thật, cũng được sinh
ra bởi một người nữ? Nếu quả thực như vậy thì, theo ý của Chúa
Giêsu ở đây, thánh nhân cao trọng nhất trong cả loài người đây
phải hiểu như thế nào?
Đúng
thế, trong cả loài người không có một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy
Giả theo lời mạc khải và tuyên bố của Chúa Giêsu ở đây, theo tôi,
có thể hiểu về vai trò Tiền Hô của thánh nhân. Là một Tiền Hô,
thánh nhân không phải chỉ thực hiện việc rao giảng về Đấng Thiên
Sai, như những vị tiên tri cũng thuộc thời Cựu Ước trước ngài,
mà còn tự mình nhận diện Người, và nhất là chẳng những điểm mặt
Người cho dân Do Thái thấy, mà còn giới thiệu Người cho dân Tân
Ước nữa. Thánh nhân vừa tự nhận diện vừa điểm mặt Đấng Thiên Sai
cho dân Do Thái, khi thánh nhân tuyên bố trong Phúc Âm Thánh Gioan
ở đoạn 1 câu 34: “Giờ đây chính tôi đã thấy và làm chứng: ‘Đó
là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn’”. Cũng trong Phúc Âm Thánh Gioan
câu 35 ngay sau đó, thánh nhân còn giới thiệu Đấng Thiên Sai cho
cả dân Tân Ước như sau: “Ngày hôm sau Gioan lại ở đó với hai môn
đồ của mình. Khi thấy Chúa Giêsu đi ngang qua thì nói: ‘Kìa! Chiên
Thiên Chúa đó!’”. Thành phần dân Tân Ước đây, như Phúc Âm Thánh
Gioan ghi nhận tiếp ở câu 27, đó là: “Hai môn đệ nghe ngài nói
thế thì đã đi theo Chúa Giêsu”. Phải, Cựu Ước và Tân Ước gặp nhau
chính vào lúc này, cách nhau giữa ngày hôm trước và “ngày hôm
sau”. Giao điểm giữa Cựu Ước và Tân Ước cũng chính là ở chỗ này,
ở địa điểm “Chúa Giêsu đi ngang qua” ấy. Bởi vì, sau khi hai môn
đệ của thánh nhân đã “đến mà xem chỗ Người ở và đã ở lại với Người
hôm đó”, như Phúc Âm Thánh Gioan tiếp tục cho biết ở câu 39, và
kể tiếp ở các câu 40-42 như sau: “Một trong hai người môn đồ đã
nghe Gioan mà theo Người này là Anrê anh em của Simon Phêrô. Việc
đầu tiên của Anrê là đi tìm người anh em của mình là Simon mà
nói rằng: ‘Chúng tôi đã gặp Đấng Thiên Sai!’. Anh đã dẫn người
anh em của mình đến với Chúa Giêsu, Đấng đã nhìn người anh em
ấy mà phán: ‘Con là Simon, con Gioan; tên của con sẽ được gọi
là Kêpha (tức là Đá)”.
Việc
giới thiệu Đấng Thiên Sai cho dân Tân Ước như thế hết sức quan
trọng. Ở chỗ, nếu giới thiệu sai, nghĩa là nếu Đấng Thiên Sai
ấy là một kitô giả, thì Giáo Hội Kitô giáo bây giờ cũng chỉ là
một tôn giáo nhân bản, đạo bởi người, hơn là một thiên đạo, đạo
bởi trời. Mà nếu Đấng Thiên Sai là một kitô giả thì ơn cứu chuộc
cũng là giả, vì Đấng Thiên Sai ấy không phải là Đấng Cứu Thế,
“vị trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người” (1Tim 2:5).
Về phần dân Do Thái, chính vì họ không chấp nhận chứng của Gioan
(xem Gioan 5:35-36) nên họ mới tiếp tục chờ Đấng Thiên Sai của
họ cho tới nay. Bởi thế, nếu trong Dự Aùn của Thiên Chúa, chỉ
có một nhân vật được tuyển chọn làm Mẹ Thiên Chúa là Trinh Nữ
Maria đầy ơn phúc, thì cũng chỉ có một nhân vật duy nhất được
tuyển chọn làm tiền hô cho Thiên Chúa Làm Người, và nếu vai trò
tiền hô là một vai trò độc nhất vô nhị vô cùng quan trọng đến
đức tin và phần rỗi đời đời của loài người như thế, thì thân phận
của con người tiền hô Gioan Tẩy Giả quả thực là một con người
“cao trọng” nhất vậy. Thậm chí, có thể nói, nếu về nhân tính Đấng
Thiên Sai là con của Trinh Nữ Maria thế nào, thì về thời điểm,
Gioan Tẩy Giả cũng “cao trọng” hơn cả “Con Người Giêsu Kitô” (1Tim
2:5) lúc Người đến để được thánh nhân làm phép rửa cho, cũng như
để nhờ phép rửa của thánh nhân mà, như thánh nhân tuyên bố ở Phúc
Âm Thánh Gioan ở đoạn 1 câu 31: “Người có thể tỏ mình ra cho dân
Yến Duyên”. Nếu Gioan Tẩy Giả, khi làm phép rửa cho Đấng Thiên
Sai, đã đóng vai trò như thể “cha thiêng liêng” của Người, nghĩa
là về vai vế “cao trọng” hơn Người, như trong liên hệ huyết tộc
thánh nhân là anh họ của Người, mà còn ai “cao trọng” hơn Đấng
Thiên Sai, thì quả thực, đúng như lời Chúa Giêsu mạc khải và tuyên
bố về con người vị tiền hô của Người trên đây: “Tôi bảo thật cho
các người biết, trong lịch sử không hề có một người nào do phụ
nữ sinh ra lại cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả”, kể cả Mẹ Maria.
Cho
dù Giáo Hội Công Giáo Rôma vẫn mừng Lễ Sinh Nhật của Mẹ Maria
ở bậc lễ kính, còn của Thánh Gioan Tẩy Giả ở bậc lễ trọng, thế
nhưng, về lãnh vực ân sủng, như Chúa Giêsu khẳng định trong cùng
một câu Người tuyên nhận tính chất “cao trọng” nơi tác vụ của
Gioan Tẩy Giả, đó là: “Tuy nhiên, một kẻ nhỏ mọn nhất trong vương
quốc của Thiên Chúa còn cao trọng hơn ngài”. Bởi vì, như Chúa
Giêsu nói trong Phúc Âm Thánh Gioan đoạn 5 câu 35, “ngài là một
cây đèn chiếu sáng” mà thôi, nghĩa là, theo Thánh Ký Gioan cắt
nghĩa ở đoạn 1 câu 6-8: “ngài đến như một chứng nhân làm chứng
cho ánh sáng, để nhờ ngài tất cả mọi người có thể tin tưởng, nhưng
ngài chỉ làm chứng cho ánh sáng thôi, chứ chính ngài không phải
là ánh sáng”. Trong khi đó, Kitô hữu nói chung, và các tông đồ
ngày xưa ở Bài Giảng Trên Núi nói riêng, bao gồm cả Anrê, người
môn đệ của Gioan Tẩy Giả, người đã nghe thánh nhân giới thiệu
Đấng Thiên Sai, đã đi theo Người, ở với Người, nhận ra Người và
rủ anh em mình đến cùng Người, thành phần môn đệ theo lời Chúa
Giêsu mạc khải và khẳng định về họ, được Phúc Âm Thánh Mathêu
ghi nhận ở đoạn 5 câu 14: “Các con là ánh sáng thế gian”, một
thứ ánh sáng không phải tự họ mà có, song phản chiếu Đấng tuyên
bố cũng trong Phúc Âm Thánh Gioan ở đoạn 8 câu 12: “Tôi là ánh
sáng thế gian”. Như thế, sở dĩ “một kẻ nhỏ mọn nhất trong vương
quốc của Thiên Chúa còn cao trọng hơn ngài”, hơn Gioan Tẩy Giả
là con người “cao trọng” nhất trong thành phần được phụ nữ sinh
ra, là vì họ được hiệp thông với Con Thiên Chúa Làm Người, một
trạng thái hiệp thông bí tích khiến cho họ có thể phản ảnh Người
về phương diện chứng nhân tông đồ. Chính vì ở trong trạng thái
hiệp thông ân sủng thần linh này mà Giáo Hội mới là hiền thê,
là nhiệm thể (bên trong hay thuộc về) Chúa Kitô, và Kitô hữu mới
là chi thể của Người, trong khi đó, Gioan Tẩy Giả chỉ đóng vai
trò phù rể (bên cạnh hay sát cạnh) trong tiệc cưới Nước Trời,
trong Mầu Nhiệm Nhập Thể của Thiên Chúa Làm Người mà thôi, như
chính ngài tự nhận ở Phúc Âm Thánh Gioan đoạn 3 câu 29: “Chính
chàng rể mới là người lấy cô dâu. Người phù rể đợi ở đó nghe chàng
rể và hân hoan nghe thấy tiếng của chàng. Đó là niềm vui của tôi,
và là một niềm vui trọn vẹn”.
Vấn
đề thực hành sống đạo: Thánh Gioan Tẩy Giả đã làm chứng cho Chúa
Kitô, một “Đấng đến sau” thánh nhân; Giáo Hội Kitô giáo chúng
ta làm chứng cho Chúa Kitô, Đấng đã đến: “triều đại Thiên Chúa
đã đến” (Mt 3:2). Bởi thế, thánh Gioan Tẩy Giả đã làm chứng cho
Chúa Kitô như một vị tiên tri Tiền Hô, còn Dân Tân Ước làm chứng
cho Người như một chứng nhân Tông Đồ. Mà đã nói đến chứng nhân
là phải nói đến Thánh Thần, như lời Chúa Giêsu đề cập tới ở Phúc
Âm Thánh Gioan đoạn 15 câu 26-27: “Thần Chân Lý đến từ Cha… sẽ
làm chứng về Thày. Các con cũng phải làm chứng nữa”, hay như lời
Người báo cho các môn đệ biết trước khi Người thăng thiên về trời
ở Sách Tông Vụ đoạn 1 câu 8: “Các con sẽ nhận được quyền năng
khi Thánh Thần xuống trên các con; rồi các con sẽ là những chứng
nhân của Thày…”. Vậy Thánh Thần nơi Gioan Tẩy Giả với Thánh Thần
nơi Các Tông Đồ nói riêng, cũng như thành phần Kitô hữu nói chung,
có khác nhau không? Nếu cũng chỉ là một Thánh Thần thì tại sao
Chúa Giêsu chưa sống lại, tức chưa đến lúc thông Thánh Thần của
Người ra cho các Tông Đồ, như Phúc Âm Thánh Gioan ghi nhận ở đoạn
20 câu 22 cũng như ở đoạn 7 câu 39, Thánh Gioan Tiền Hô đã có
thể làm chứng về Người? Phải chăng không có Thánh Thần không ai
có thể cảm nhận được Thiên Chúa, Vị Thiên Chúa Làm Người như dân
Do Thái vẫn mong đợi, cũng là Vị Thiên Chúa “hiện có, đã đến,
và sẽ đến” (Rev 1:4), như ý nghĩa làm nên Mùa Vọng chúng ta đang
cử hành đây?
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
|
|