dongcong.net
 
 


Đức Tin kiên trì của Mẹ Maria và Thánh Giuse

Bước vào tuần thứ tư Mùa Vọng, chúng ta thường mang cảm giác như niềm vui mừng Chúa giáng sinh đang ở trước ngưỡng cửa tâm hồn mỗi người. Những món quà tình thương, những cây thông được trang hoàng, tất cả đã sẵn sàng mời Hài Nhi đến viếng thăm. Tin Vui Cứu Độ này được khởi đầu qua cuộc thanh luyện đức tin của hai nhân vật tiên khởi trong Tân Ước, đó là Mẹ Maria và Thánh Giuse mà thánh Mátthêu đã thuật lại trong bài Tin Mừng hôm nay.

Mẹ Maria trân trọng và giữ kín mầu nhiệm nhập thể khỏi mọi cặp mắt nghi hoặc. Mẹ âm thầm nhẫn nại chờ đợi sự can thiệp khôn ngoan và kịp thời của Thiên Chúa. Không chia sẻ biến cố Truyền Tin với người Bạn đời không có nghĩa là Mẹ chối từ tín nhiệm vào Thánh Giuse. Thật ra, đàng sau lối ứng xử của Mẹ là một thách đố cam go để sống đúng vai trò người Nữ Tỳ tín trung của Giavê. Giữa chuỗi ngày sống trong đêm trường đức tin, Mẹ Maria không đặt câu hỏi lúc nào Chúa sẽ ra tay. Nhưng nơi Mẹ, niềm tín thác và cậy tin trở thành sức mạnh giúp Mẹ can trường suốt thời gian mong đợi vị Cứu Tinh chào đời. Chúng con xin cám ơn Mẹ đã để lại gương sống Mùa Vọng sao cho trọn vẹn chữ hướng vọng về nguồn chân lý bằng con tim khiêm tốn và nhẫn nại, để giữa bao ngang trái cuộc đời chúng con bén rễ sâu vào Lời Chúa và làn theo bước chân Người bằng sự tín thác tuyệt đối. Nhờ đó tâm hồn chúng con sẽ nên hiền hoà, tế nhị trước những thử thách nơi gia đình, cộng đoàn, bạn bè, và nơi công sở. Đặc biệt biết dõi theo gương vâng phục của Thánh Giuse trước thánh ý nhiệm mầu của Chúa.

Thánh Giuse, một con người trầm lặng nhưng tiềm ẩn một niềm tin thật sống động, bất hủ. Thánh Giuse đã không tra vấn Mẹ Maria. Ngài tôn trọng những riêng tư của Mẹ. Thế giới thinh lặng của thánh nhân đã đưa đức tin của Ngài đến mức độ bén nhạy. Ngài đã hiểu thấu tường tận chiều kích kỳ diệu của chương trình nhập thể của Ngôi Hai trong sứ mạng làm cha nuôi của Đấng Emanuel. Một tặng vật vô giá xứng với sự công chính của thánh Giuse. Thật món quà nào cũng có giá phải trả. Đức tin và niềm vui sống trong đức tin cũng vậy, Mẹ Maira và Thánh Giuse chính là những người đầu tiên đã cảm nhận cách sâu xa giá trị linh thiêng của đêm Con Thiên Chúa giáng trần. Từng ngày trôi qua, Thiên Chúa hằng thiết tha mời gọi chúng ta sẵn sàng để tay Thiên Chúa thanh luyện qua những gian truân, hầu dám chọn Ngài làm cùng đích đời người, dám mở lòng lắng nghe tiếng Người, và mau mắn thi hành thánh ý Người bằng đời sống đức tin thiết thực.

Lạy Thiên Chúa chí ái, Mùa Vọng qua đi, niềm vui Giáng Sinh sẽ đến và rồi lại lìa xa chúng con. Chúng con không thể giữ mãi niềm vui Giáng Sinh nơi những cảm giác chóng qua. Nhưng những cảm nghiệm tình yêu Giáng Sinh chỉ tồn đọng trong chúng con khi tâm hồn chúng con biết chuẩn bị đón Chúa bằng một cuộc sống đức tin cụ thể. Nhất là những lúc cõi lòng chúng con tan nát đối diện sự chia lià của người thân hữu, lúc mang trong mình cơn bệnh hiểm nghèo hay những dày vò tâm linh, chúng con vẫn tin tưởng vào bàn tay kỳ diệu của Chúa Tình Yêu và can đảm thưa xin vâng với trọn tình mến...

Sr. Magdalena Oanh, MTGQN

Suy Niệm Chúa Nhật IV Mùa Vọng A-2016

“Ở-cùng-chúng-ta” là tên gọi đặc biệt của Thiên Chúa. Đó là lời tiên báo của tiên tri Isaia sống trước Đức Giêsu 700 năm, ông khẳng định rằng: “Này đây một Trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta." (x. Is 7,14).

Thật vậy, từ khi dựng nên con người, Thiên Chúa luôn tìm mọi cách để ở với con người. Ngài ở với con người qua công trình sáng tạo (x. St 1,1-31). Ngài lấy bùn đất và thổi sinh khí để dựng nên con người (x. St 2,7). Ngài lấy xương sườn ông Adong để dựng nên bà Evà (x. St 2,18-25). Khi con người sa ngã phạm tội, chính Ngài có mặt ở đó và hứa ban Đấng Cứu Thế. Ngài phán với con rắn rằng:“Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó.” (x. St 3,15). Trong lúc chờ đợi thực hiện lời hứa đó, Thiên Chúa đã ở với con người bằng cách: “Ngài đã tuyển chọn Abraham, và Ngài đã ký kết một giao ước giữa Ngài với ông và dòng dõi của ông, Ngài đã làm cho họ trở thành dân của Ngài và ban cho họ Luật của Ngài qua tay Môsê. Nhờ các tiên tri, Ngài đã chuẩn bị dân Ngài đón nhận ơn cứu độ dành cho toàn thể nhân loại.” (GLHTCG số 72).

Và, “khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà, và sống dưới Lề Luật, để chuộc những ai sống dưới Lề Luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử.”(Gl 4,4-5). Theo chương trình đã định trước, Tin mừng hôm nay kể lại cho chúng ta về biến cố truyền tin cho ông Giuse (x. Mt 1, 18-24). Qua biến cố này, Thánh sử Mathêu xác nhận cho chúng ta thấy về gốc tích của Đức Giêsu và về vai trò của Thánh Giuse. Đức Giêsu sinh bởi bà Maria do quyền năng Chúa Thánh Thần. Thánh Giuse được chọn làm Cha nuôi của Đức Giêsu. Như vậy, Đức Giêsu chính là Thiên Chúa thực sự ở với loài Người. Ngài mang trong mình dòng máu nhân loại và ở với loài người bằng xương bằng thịt trong suốt thời gian ba mươi ba năm: Ba mươi năm sống đời ẩn dật; ba năm đời sống công khai. Trong ba năm đó, Ngài đi rao giảng Tin mừng khắp mọi nơi, Ngài gặp gỡ tiếp xúc với mọi hạng người. Đặc biệt, Ngài quan tâm giúp đỡ những người nghèo khó, ốm đau, bệnh tật. Nhờ Ngài mà “người mù được thấy, người què đi được, người phong hủi được khỏi, người điếc được nghe, người chết sống lại, và tin mừng được loan báo cho kẻ nghèo khó.” (x. Mt 11,5).

Trước khi về trời, Ngài còn tuyên bố: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế.” (x. Mt 28,20). Ngài ở lại với chúng ta qua Giáo Hội, nơi Đức Giáo Hoàng, các Giám Mục, các linh mục là những người đại diện cho Ngài ở trần gian này; Ngài ở lại với chúng ta qua Lời của Ngài như chính Ngài đã nói: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.” (Ga 14,23); Ngài ở lại với chúng ta qua các Bí tích, nhất là Bí tích Thánh Thể: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6,56); Ngài ở lại với chúng ta nơi những người nghèo, những người bé mọn (x. Mt 25, 31-46) và trong chính tâm hồn của mỗi chúng ta, vì thân xác của chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa: “Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?” (I Cor 3, 16).

Như vậy, vì tình thương nên Thiên Chúa đã tìm mọi cách để ở với loài người. Thánh Phaolô trong bài đọc II, đã cảm nhận sâu sắc ơn gọi làm Tông đồ của Ngài là nhờ Đức Giêsu, Ngài nói: “Nhờ Người, chúng tôi đã nhận được đặc ân và chức vụ Tông Đồ, làm cho hết thảy các dân ngoại vâng phục Tin Mừng hầu danh Người được rạng rỡ.”(x. Rm 1,5). Qua đó, Ngài cho biết: “Cả anh em, là những người đã được kêu gọi để thuộc về Đức Giê-su Ki-tô.”(x. Rm 1,6). Vì thuộc về Đức Giêsu Kitô nên Ngài ước mong cho mọi người chúng ta được nên thánh (x. Rm 1,7). Phần chúng ta, có bao giờ chúng ta cảm nhận được hạnh phúc có “Chúa - ở - cùng” chúng ta hay không? Có bao giờ chúng ta cảm nhận được ơn gọi làm Kitô hữu của chúng ta là nhờ Đức Giêsu hay không? Khi chúng ta cảm nhận được điều đó, chúng ta mới có thể chu toàn ơn gọi làm người kitô hữu, làm tông đồ của Chúa và ơn gọi nên thánh như Thánh Phaolô.

Thiên Chúa ở với loài người không những để chia sẻ, ban ơn, nâng đỡ loài người mà còn là mẫu gương tuyệt vời cho mỗi người chúng ta. Trong cuộc sống gia đình, để vợ chồng, cha mẹ con cái có thể chu toàn bổn phận làm người kitô hữu, làm tông đồ và nên thánh, thiết tưởng mỗi thành viên trong gia đình cần cố gắng ở với nhau, hiện diện cùng nhau trong mọi sinh hoạt của cuộc sống.

Nhưng, trong thời buổi kinh tế thị trường, vợ chồng, cha mẹ, con cái hiện diện bên cạnh nhau thường xuyên là một điều hết sức khó khăn. Lý do có lẽ vì công ăn việc làm, vì việc học hành. Tôi đã thấy đa số các gia đình, nhất là ở thành phố: vợ đi làm ca ngày, chồng đi làm ca đêm, con cái đi học xa nhà…Đó là chưa nói tới các trường hợp vợ hoặc chồng phải đi xuất khẩu lao động, cả hai người phải xa nhau lâu năm lâu tháng. Vì thế, ít khi các thành viên trong gia đình gặp nhau một cách đầy đủ. Chính vì xa nhau qúa lâu, vợ chồng thiếu thốn tình cảm, gặp nhiều cám dỗ, nên có rất nhiều cặp vợ chồng bị đỗ vỡ.

Vì vậy, cần phải tạo điều kiện để các thành viên trong gia đình hiện diện bên cạnh nhau, để cầu nguyện với nhau, chia sẻ, nâng đỡ với nhau khi vui khi buồn, nhất là các thành viên giúp nhau vượt qua những khó khăn đau khổ trong cuộc sống. Điều này, chúng ta học nơi gia đình Thánh Gia. Sau khi nghe Thiên thần báo mộng, Thánh Giuse đã mau mắn rước Đức Mẹ về nhà mình, và từ đó các Ngài hiện diện cùng nhau trong những vui buồn sướng khổ của cuộc sống: Khi Đức Mẹ sinh Đức Giêsu nơi hang đá; khi dâng Đức Giêsu vào đền thánh; khi đưa Hài Nhi trốn sang Ai cập; khi đưa Hài Nhi trở về quê quán; khi đi lên Giêrusalem để dự lễ; khi Trẻ Giêsu bị lạc mất, hai ông bà cố gắng đi tìm. Cuối cùng, hai ông bà cũng tìm thấy Hài Nhi đang đàm đạo với các bậc vĩ vọng ở trong Đền Thờ. Đức Cha Gaillot nhận định rất chí lý rằng: “Sống rộng lượng là tốt, nhưng ‘sống với’ tốt hơn; công việc từ thiện là cần thiết, nhưng ‘hiện diện bên cạnh’ cần thiết hơn.”

Để các thành viên có thể “hiện diện bên cạnh” nhau, xin đề nghị các thành viên trong gia đình cần thực hiện bốn cùng: cùng ăn cơm chung, cùng cầu nguyện chung, cùng làm việc chung, cùng nhau giải trí. Nếu không thể thực hiện được trọn vẹn bốn cùng trên đây thì hãy cố gắng tạo điều kiện để thỉnh thoảng gặp gỡ nhau, cầu nguyện và giải trí cùng nhau.

Lạy Đấng Emmanuel, xin tiếp tục hiện diện và đồng hành với chúng con để chia sẻ, quan tâm và giúp đỡ chúng con trong mọi biến cố vui buồn của cuộc sống. Amen.

Lm. Anthony Trung Thành

Chúa Nhật 4 Mùa Vọng A

Ðừng Ngại

 

X Lời Chúa (Mt 1,18-24)

18 Sau đây là gốc tích Ðức Giêsu Kitô: bà Maria, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giuse.  Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. 19 Ông Giuse, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo.

20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần hiện đến báo mộng cho ông rằng: "Này ông Giuse, con cháu Ðavít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. 21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ."

22 Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ: 23 Này đây, Trinh Nữ sẽ thu � thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuen, nghĩa là "Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta."

24 Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà.

X Suy Niệm

Tin Mừng Luca nói đến việc truyền tin cho Ðức Mẹ,
còn Tin Mừng Mátthêu lại nói đến việc truyền tin cho Giuse.
Sứ thần Chúa giải tỏa nỗi lúng túng và bối rối của ông,
khi báo cho ông hay
thai nhi nơi người vợ chưa cùng ông chung sống
là do quyền năng Thánh Thần.
Sứ thần mời gọi ông cứ đón nhận Maria làm vợ,
và chấp nhận thai nhi như con mình.
Giuse đã nói tiếng Xin Vâng.
Ông đón lấy những mầu nhiệm mà ông không hiểu heat.
Maria là một mầu nhiệm.
Người con sắp sinh ra bởi Thánh Thần cũng là mầu nhiệm.
Giuse đã để cho các mầu nhiệm vây bọc mình.
Cả cuộc đời Giuse là chiêm ngắm các mầu nhiệm
diễn ra một cách bình thường, sát bên ông.
Và chính cuộc đời của ông cũng là một mầu nhiệm.

Giuse chấp nhận ý định của Thiên Chúa
dù nó phá vỡ ước mơ ông ấp ủ từ lâu.
Ông muốn làm chồng cô Maria, người ông yêu mến,
nhưng Thiên Chúa lại muốn ông làm bạn của cô thôi.
Ông muốn là cha của một đàn con đông đúc,
nhưng ông chỉ là cha nuôi của Ðức Giêsu.
Bề ngoài, Giuse vẫn gánh trách nhiệm làm chồng, làm cha,
nhưng căn tính sâu xa của ông, ít ai biết.
Ông sống một mình mầu nhiệm đời ông trước Thiên Chúa.

Giuse đã mau mắn nói tiếng Xin Vâng.
Ông luôn bị đánh thức vào lúc đang an nghỉ.
Sứ thần Chúa bảo ông chỗi dậy để làm điều gì đó.
Ông bỏ dở giấc ngủ và lên đường giữa đêm khuya.
Từ Nadarét lên Bêlem, từ Bêlem đi Ai cập, rồi lại trở về.
Giuse chịu trách nhiệm về những kho báu Chúa giao.
Vâng phục một cách đơn sơ: đó là thái độ của Giuse.
Hôm nay có thể Chúa không nói với tôi qua giấc mơ,
nhưng qua bao con đường khác,
rất riêng tư, mà chỉ mình tôi cảm nhận được.
Nếu tôi mau mắn nói tiếng Xin Vâng như Giuse,
tôi sẽ góp phần vào việc cứu độ cả thế giới.

Ðể Con Thiên Chúa làm người, cần tiếng Xin Vâng của Maria,
nhưng cũng cần tiếng Xin Vâng khiêm tốn của Giuse.
Nhận Maria đang mang thai về nhà mình,
và đặt tên cho Hài Nhi trong tư cách một người cha:
những hành động ấy đã cho Giuse một chỗ đứng đặc biệt
trong lịch sử cứu độ.
Chúng ta không thể đoán được điều gì sẽ xảy ra,
nếu như Giuse cứ cương quyết bỏ Ðức Maria.
Nhờ Giuse, Ðức Giêsu đã là người thuộc nhà Ðavít.
Những lời hứa của Thiên Chúa đã ứng nghiệm (x. 2Sm 7,13).
Cùng với Giuse, xin được gọi tên Con Thiên Chúa là GIÊSU.
Cùng với cả vũ hoàn, xin gọi tên Ngài là EMMANUEL.
GIÊSU là Thiên-Chúa-ở-với-ta cho đến tận thế.

X Gợi Ý Chia Sẻ

Theo kinh nghiệm của bạn, Thiên Chúa thường nói với bạn bằng những cách thức nào?  Có khi nào bạn xin vâng khi dự tính của bạn bị tan vỡ không?

Con Thiên Chúa được gọi bằng nhiều tên: Giêsu, Kitô, Con vua Ðavít, Emmanuel.  Bạn thích tên nào hơn cả?  Tại sao?

X Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,
sống cho Chúa thật là điều khó.
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.
Chúa đòi con cho Chúa tất cả
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.

Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.
Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà
để cây đời con sinh thêm hoa trái.
Chúa cương quyết chinh phục con
cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.

Xin cho con dám ra khỏi chính mình,
ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan
để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,
dù phải chịu mất mát và thua thiệt.

Ước gì con cảm nghiệm được rằng
trước khi con tập sống cho Chúa
và thuộc về Chúa
thì Chúa đã sống cho con
và thuộc về con từ lâu.  Amen.

 

trích mana..

 

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)