|
Nét
chim thần trong chất máu Việt
Những dịp chuyển sang một năm mới, một thế kỷ mới, một ngàn năm mới, con mắt
mỗi người tự nhiên mở rộng tầm nhìn, xa hơn và rộng hơn, chứ
không chỉ luẩn quẩn ba cái chuyện lẩm cẩm thường ngày. Nhiều
điềm cho thấy những thay đổi sâu xa trong tâm khảm con người
sau những tiến bộ vượt bậc về khoa học kỹ thuật nhưng cũng
thật quằn quại sầu thảm với những cuộc cắn xé nhau vì miếng
ăn, vì quyền lợi hơn kém, và thấm mệt vì những hồ hởi thấy
vậy mà chẳng phải vậy... NHỮNG
DẤU CHỈ LẠ
Tờ
The Times-Picayune ở New Orleans dịp đầu năm mới cho biết những
chiều hướng của người Mỹ vào những ngày cuối
cùng cựa
mình bước sang vòng quay mới: những gì sẽ lui đi và những
gì sẽ bước tới. Nhiều sở thích mới đang diễn tiến cho thấy
những
dấu chỉ khá lạ.
Người ta thích hào hứng bàn chuyện điềm thời đại chứ không
dửng dưng sống qua ngày.
Thích
màu quần áo tươi mát nhiều hơn màu trầm đậm.
Thích ngọc trai hơn là cơn thôi miên ám ảnh kim cương.
Thích làm việc chân tay vận động cơ thể thay vì phải để
giờ chạy bộ cho bớt ứ mỡ.
Thích đi dự những buổi hòa nhạc sống động thay vì
chỉ nghe đĩa.
Thích đi xem phim ở rạp lý thú hơn thuê băng hình
về nhà.
Tin vào máy đo độ nói dối hơn là lời thề suông.
Thích ứng cử viên độc lập hơn người thuộc đảng phái
với quyền lợi phe nhóm.
Thích làm vườn hơn là lo nuôi chó nuôi mèo.
Thích để đất trong vườn trồng cây hơn là trồng thảm
cỏ.
Thích đọc báo và xem chương trình về nhà cửa và làm
vườn hơn là nhạc khích động MTV.
Thích tiến tới tích cực giải quyết hơn là dậm chân
tiêu cực than trách.
Thích những gì thực tế hơn là những bài học cũ rích.
Thích đề cao tuổi trưởng thành hơn là chỉ tô điểm
và ham hố tuổi trẻ.
Thích tìm sách dạy nấu ăn hơn là học chơi quần vợt.
Thích chụp hình người hơn là cảnh thiên nhiên tổng
quát.
Thích tìm đến những tiệm sách đạo thay vì những sách
báo dâm ô đã truyền độc làm ung thối.
Thích những nhà khảo cứu Thánh Kinh hơn những tay
hùng biện trên màn ảnh Tivi.
Thích đề cao những giá trị tinh thần hơn là những
khoe mẽ bề ngoài.
THỜI
ĐIỂM ĐI TÌM GIÁ TRỊ MỚI
Cứ
nhìn qua những dấu chỉ thời đại thì cũng đủ thấy con người
đã nếm đủ trái đắng, đã thấy những hồ
hởi kiếm
tìm ở ngoài
để đo giá trị đời sống là trật đường rầy. Đời
nào mà lại đi tin cái bảng quảng cáo bên đường về một
tiệm bán quần
áo mắc
tiền: "Bạn
là chính quần áo bạn mặc" (you are what you wear). Nghĩa là từ thâm thâm, không ít người thấy mình rẻ
rúng chẳng có giá trị gì, nên phải lo tô điểm
bằng quần áo loại sang, xe láng, nhà to, chưa
kể cái
mặc cảm phải
bon chen
chôm chỉa chút hư danh cho bớt tủi. Từ văn vẻ
thì gọi là vong thân: tôi đánh mất tôi. Từ tâm
lý bây
giờ gọi
là mất tự tin,
không cảm thấy có bản lãnh và an toàn bên trong
(secure), nên phải lo phóng rọi kiếm chác từ
phía ngoài một cách
tội nghiệp.
Nhưng tâm lý cũng chứng minh một điều: càng phóng
tìm càng sa lầy chán chường với kết quả là bị
ê càng, giống
kiểu cắn
phải cục sỏi vậy.
Niềm
tin của người Việt là mỗi người đã có sẵn kho tàng giầu có
trong tâm. Quí là quí ở tấm
lòng. Tốt
gỗ hơn tốt
nước
sơn. Nên đến với nhau phải cần xả bỏ những
cái mặt nạ che phủ con
người thật của mình thì dòng lực tình mới phát
khởi được. Người Do Thái có nghi thức rửa tay
trước khi
vào dự tiệc
với nhau,
có ý để cho lòng trở nên thanh sạch thì mới
đến với nhau thật tình được. Người Việt mình trước
đây cũng
có nghi
thức tương
tự: Miếng trầu làm đầu câu chuyện. Mỗi người
tự nghiền nát cái ích kỷ của mình ra thì mới
phát
sinh màu
đỏ là màu tình
son sắt, và mới gặp gỡ được con người thật
của nhau.
Vì
không tự tin, không thấy mình là ai, nên con người mới phải
lo bon chen chộp giật để
che phủ
cái bất
ổn bên trong.
Đó là
câu truyện chim phượng hoàng trong đàn gà
con.
Truyện
kể ngày xưa có một người đi săn nhặt được một cái trứng phượng
hoàng trên núi
liền đưa
về ấp chung với ổ
trứng gà ở
vườn sau nhà. Được một thời gian thì các
trứng đều nở thành một đàn gà con và một
chú phượng
hoàng bé
xíu.
Chú
phượng hoàng cứ thế lớn lên trong đám gà, và làm mọi sự như
những con gà khác,
vì nghĩ
mình
là gà. Chú
ta cũng
bới
đất tìm sâu mà ăn. Lâu lâu cũng tranh
lộn với nhau về những đống rác có nhiều đồ
ăn. Chú
ta cũng tập
kêu "cục
tác, cục tác". Thỉnh thoảng chú cũng thử vỗ cánh bay lên sà sà được một chút như những con
gà khác. Rồi chú tự nghĩ: "Gà mà! Bay thế nào được."
Thời
gian cứ thế trôi qua, phượng hoàng đã lớn và đã già. Một ngày
kia nó nhìn
lên bầu
trời
trong xanh
thấy
một con
chim
vĩ đại đang bay lượn trong gió lộng,
xoè cánh rợp trời, thật oai hùng. Nó
đầy vẻ
thán phục
liền hỏi
các con gà
khác: "Con
gì vậy?" Thì được trả lời: "Đó là chim phượng hoàng, là vua các loài chim... Mà thôi, đừng có ham. Mày và
chúng tao đều là gà mà."
Và
rồi nó không nghĩ gì thêm nữa, tiếp tục sống như gà. Nó đã
chết mà vẫn
nghĩ mình
là gà ở vườn
sau
nhà, không
bao
giờ biết bay lên.
TIN
VUI TÔI TÌM THẤY TÔI TRONG CHẤT MÁU VIỆT
Hình
ảnh chim phượng vốn nằm sâu trong máu người Việt và trở thành
nét văn
hóa căn bản:
mình là
con của chim Tiên.
Trứng
rồng lại nở ra rồng, chim Tiên
lại đẻ ra dòng chim Tiên. Qua các văn
hóa khác
nhau
trên thế
giới,
chim bay là biểu
tượng
của tinh thần vươn cao, của hồn
thiêng bất tử.
Nhưng
chim có bay lên được hay không là do ở con mắt niềm tin
được như
thế. Đánh
mất
lòng tự tin
về chính mình là
căn nguyên
của mọi sa đọa đổ vỡ. Chim
mà lại không biết bay thì quả là một điều
mâu thuẫn
và phi
lý tự
thân.
Từ thời mới gọi
là vong
thân, bật gốc, đánh mất căn
tính. Chính vì thế mà tôi cần phải
đi tìm tôi.
Truyện
Gốc Rễ (Roots) của Alex Haley có đoạn nói về phong
tục đặt tên
cho con rất
cảm
động và ý
nghĩa thời tổ tiên
người
Mỹ Đen còn ở Phi Châu. Tối
hôm đó, chính người bố bế con ra
ngoài trời
chỉ cho
con nhìn lên
cao nơi
muôn vàn tinh
tú đang
lấp lánh, rồi thì thầm nói
vào tai con một tên mới: con sẽ vươn
lên
như vậy
con nhá;
đời con
không chỉ
lệt bệt
ở mặt
đất này.
Đặt
tên đúng là nghi thức xác quyết hướng đi của một
người.
Cũng là
lễ điểm đạo
của nhiều
tôn giáo.
Vì thế mà người
mình có thói quen chọn
tên hiệu trong dịp lễ Quan hay
lễ Đinh
khi bước chân vào tuổi
trưởng thành khai mào cuộc đời hoạt
động;
trong truyền thống đạo
Chúa thì chọn thêm tên trong ngày
lễ Thêm
Sức ghi
mốc tuổi
lớn. Tất
cả đều nói
lên lòng xác
quyết
tự tin và ý hướng đời mình.
Đây cũng là điều quan trọng
cho việc
tìm đặt
tên cho
con thời
nay. Vì
nhiều cái tên
chỉ cốt
cho kêu, chứ chẳng có nghĩa
gì cả, nhất là đặt những
cái tên
Âu Mỹ cho
tiện đi
học hay
đi làm!
Để
khai mào cho giai đoạn hoạt động, Đức Giêsu đã
nhận nghi
thức Phép
Rửa tại sông
Gio-Đan.
"
Chịu phép rửa xong, Đức Giêsu vừa từ dưới nước đi lên, bỗng
trời mở ra, và Người
thấy Thần Linh Thiên Chúa tựa như con chim bồ câu đậu xuống
trên Người. Và kìa có tiếng từ trời phán
rằng: "Đây
là Con yêu dấu của
Ta, Ta hài lòng về
Người." (Mt 3:16-17).
Ngài
đã lên đường với cái nhìn chính xác
về giá trị
đời mình
là Con yêu
dấu của
Thiên Chúa,
hòa
nhập
với hình ảnh
chim
thần đầy lực tỏa
sáng, chim bồ câu
thanh thoát,
chứ không
phải
những
giá trị giả tạo
vốn trói buộc và làm
nhiều người
vong thân.
Đây
đúng là
lễ nghi tấn
phong tước
vị đích thực của
Đức Giêsu khi làm
người
và của mỗi người
sinh ra
trên mặt
đất này,
là những hòang
tử hay công chúa của
Chúa trời đất.
Lễ
Quan hay lễ Đinh của người
Việt là thời
điểm
xác quyết
niềm tin
về hình
ảnh chính
mình, hướng
đi đời
mình: nhận
ra mình
là dòng chim
tiên, chim thần, mang
sẵn tiềm lực
bay lên
được và hồn
thiêng bất
tử
PHÚT
TÌM LẠI ĐƯỢC MÌNH
Hình
ảnh chim tiên hay chim
thần là
con người
thật trong
mỗi người
đây
rồi. Cái
tôi giả
vốn bị che
phủ kéo ghì
xuống cần
phải được
tẩy rửa để con
người thật
hiện
hình bay
lên được
như chim
bồ câu. Đây
cũng là lúc
tôi đi
tìm tôi và
tìm thấy
tôi. Một
người hay
một dân tộc
chỉ có thể
vươn lên
với con
mắt nhìn
thấy như vậy về
chính mình.
Giá trị đã
có
sẵn bên
trong. Con
mắt niềm
tin này
mới tạo
được
sức mạnh,
khơi được
thần hứng,
phát khởi
nguồn
phú túc.
Xin được
phút
giây xả buông
mọi bụi
bặm phù
du ràng
buộc
để nhận lãnh
thần
hứng với niềm
tự
tin Thánh
Thần
Chúa như chim
bồ câu
hiện hình qua
mình,
qua lời Thánh
Kinh.
Lòng
xác quyết
quí hơn vàng
bạc
Chọn
đúng
tên
vượt
mặt
sang
giầu.
(Cách
Ngôn
22:1)
Lm.
Dũng Lạc Trần Cao Tường - (từ tác phẩm Khúc Sáo Ân Tình, Thời Điểm xuất bản) g
|