Suy niệm của Lm Jude Siciliano, OP
+
CHÚA NHẬT XIV TN (B-2021)
Êdêkien 2: 2-5; T.vịnh 122; 2 Côrintô 12: 7-10; Maccô 6: 1-6
Tôi ở Texas, nhưng tôi biết ở các nơi khác trên toàn nước xe hơi thường có những nhản dán trên mặt kính phía sau xe như "Chủ của tôi là một người thợ mộc Do thái". Các thông báo hằng tuần trong nhà thờ đều có "Chúa Giêsu, Đấng Cứu Chuộc". Có những bảng chỉ dẫn trên cao hai bên đường xa lộ mời gọi chúng ta hãy nghe và đưa lời Chúa vào mình như "Tin Mừng của Chúa Giêsu”. Các bạn thấy tên Chúa Giêsu gắn khắp nơi chung quanh chúng ta rất nhiều; trên xe Honda, Verizon, với Texas A&M và IBM. Lẻ cố nhiên, trong nhà thờ có các hình tượng. cây thánh Giá và các bài thánh ca, kinh nguyện luôn luôn gắn liền với tên Chúa Giêsu. Chúng tôi kết thúc lời cầu nguyện bằng: "Nhờ Dức Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta...”
Không phải chỉ chúng ta, nhưng dân chúng khắp nơi đều biết Chúa Giêsu. Ngài có tiếng là là người chữa lành mọi bệnh. Chúng ta đã nghe những câu chuyện về những người đã được lành bệnh sau khi họ đã cầu nguyện với Chúa Giêsu. Có nhiều bài báo nói về những sự khôn ngoan của Chúa Giêsu làm cho những người nghèo. Thật là tốt đẹp khi Đấng được Thiên Chúa sai đến thực hiện, Đấng Thiên sai đã nhập thể, mang bản tính Thiên Chúa luôn hiện diện trong đời sống của chúng ta. Chúa Giêsu rất quan trọng cho chúng ta và chúng ta thấy nhiều nơi nhắc đến Ngài.
Nhưng, có một cách là Chúa Giêsu có thể ở khắp mọi nơi, và không ở nơi nào cả. Khi người ta nói đó như là "sự quá quen thuộc làm chúng ta xem thường". Chúng ta không đi xa như thế, nhưng sự quá quen thuộc làm chúng ta thờ ơ, không nghĩ đến và chúng ta tưởng là đã có sẵn rồi. Chúa Giêsu có thể ở rất gần, Ngài yên lặng trong tâm hồn chúng ta. Ngài ở đó và khắp mọi nơi… Như cái xe hơi đậu trước cửa nhà phải không? Như cái máy giặt và sấy quần áo phải không? Như nghe bản tin chiều trên truyền hình với ông Lester Holt phải không? Các tiệm McDonalds và cà phê Starbucks cách độ vài dãy nhà?
Bởi thế, chúng ta có thể nói như những người ở nơi Chúa Giêsu sinh trưởng. “Thật thế, chúng ta biết ông Giêsu mà, Ông là một trong những người chúng ta. Ông ở đó đã lâu năm rồi”. Chúng ta, là người thường có thói quen, coi mọi sự như đương nhiên đã có đó, như… hình ảnh Chúa Giêsu đang ở giữa chúng ta. Trong lúc chúng ta tỉnh thức, chúng ta luôn nghĩ đến việc làm, việc đi học, về tài chính, về trách nhiệm trong gia đình về việc đưa con cái đi học chung xe với người khác v.v… Có một nguy cơ là xem Chúa Giêsu hình như đang ở “tại quê hương của Ngài” và chúng ta có thể quên Ngài, vì Ngài quá quen thuộc với chúng ta tựa như các các đồ đạc trong nhà như bàn ghế của chúng ta.
Hôm nay chúng ta có thể học được điều gì từ câu chuyện trong bài Phúc âm. Nó sẽ cho chúng ta mở to mắt để nhìn được những gì chúng ta đang thiếu. Chúa Giêsu trở về quê hương của Ngài là nơi mọi người dân rất quen biết nhau. Họ biết Mẹ Ngài và gia đình Ngài. (“Anh chị em” Ngài có thể là anh chị em chú bác, cô dì, trong một cộng đoàn khắng khít với nhau. Hay cũng có thể là con của thánh Giuse trong đời vợ trước). Họ biết Chúa Giêsu làm nghề thợ mộc. Họ biết danh tiếng Chúa Giêsu về hành vi khôn ngoan của Ngài.
Dân chúng ở đó rất quen thuộc với Chúa Giêsu. Họ biết Ngài hằng ngày, và họ thường nói chuyện với Ngài. Có thể Chúa Giêsu là người đã sửa mái nhà cho họ, hay đã làm một cái ghế cho họ. Có thể họ thích Chúa Giêsu, nhưng họ không muốn bước tới một bước quan trọng nữa vì quá quen thuộc... Ngoài sự hiểu biết cặn kẻ về ông ta, họ không muốn tin rằng cái vẻ ngoài quá bình thường đó trong đời sống thường nhật lại là hành vi của Thiên Chúa qua thân xác của ông Giêsu, sẵn sàng làm những việc lớn lao cho họ và sẵn sàng ban cho họ ơn khôn ngoan thiêng liêng.
Nếu dân chúng nhìn qua những điều tầm thường xãy ra hằng ngày của Chúa Giêsu, họ sẽ thấy sự khác biệt. Có thể họ khăn gói lên đường đi theo Chúa Giêsu, và đời sống của họ có thể thay đổi vì Chúa Giêsu Họ có thể nhìn nhau theo một cách mới như những người được Thiên Chúa thương yêu. Họ có thể đối xử với nhau tử tế hơn, giống như cách Chúa Giêsu đã đối xử với họ và với mọi người chung quanh Ngài. Họ có thể thay đổi giá trị, và không đối xử với nhau theo cách đo lường về nhà cửa to lớn không, có tài khoản để trong ngân hàng, theo địa vị trong xã hội, theo chủng tộc, hay tôn giáo. Có thể, không có gì giống với họ, vì họ biết Thiên Chúa qua hình ảnh của Thiên Chúa trong Chúa Giêsu.
Có điều gì bình thường trong cuộc bằng ổ bánh mì và chén rượu nho? Có thể có vài nơi không có phổ cập xử dụng mặt hàng này; vì ở đó không có nhiều, chúng ta có thể dùng loại rượu tốt hơn tại nhà riêng của mình. Những lời cầu nguyện này, bằng nghi thức này… là một phần rất bình thường của cuộc sống chúng ta đến nỗi chúng ta có thể quá quen với chúng và quên đi những gì đang được cung cấp ở đây cho chúng ta, đó chính là Thần Khí ban sự sống của Chúa Giêsu Kitô.
Hãy nhìn lại các bảng quảng cáo treo trên cao ở hai bên xa lộ có nội dung "Chúa Giêsu Đấng Cứu Chuộc". Ngài cứu chuộc việc gì? Ngài giúp chúng ta khỏi đi theo con đường hẹp đầy u tối. Ngài cứu chúng ta khỏi sự mê muội. Ngài giúp chúng ta thoát khỏi mặc cảm tội lỗi, tự buộc tội chính mình. Ngài cứu chúng ta khỏi bỏ quên Thiên Chúa, Đấng đã đến với chúng ta một cách tầm thường mổi hằng ngày - trong những bộ mặt quá quen thuộc và trong bánh và rượu.
Quay về bài đọc thứ nhất trích sách ngôn sư Êdêkien. Chúa Giêsu và ông Êdêkien không phải là người lạ từ xa đến để rao giảng lời Chúa cho dân chúng. Bài đọc hôm nay nhắc chúng ta rằng: Họ chính là những người “quen thuộc trong làng” chúng ta. Thật thế, bởi các chị em phụ nữ và nam giới thường được mời gọi để nói lời gì, hay để làm gương cho cộng đoàn chúng ta, trong gia đình, trong hoàn cảnh xã hội, hay trong cộng đoàn địa phương.
Cũng như ông Êdêkien, chúng ta được mời gọi lên để phục vụ và nói về Thiên Chúa của chúng ta trên vùng đất lưu đày này. Và đây có phải là đất lưu đày không? Ai là người có đức tin có thể cảm thấy là họ đang ở “trong nhà họ”, trên mảnh đất của chính mình không? Có bao nhiêu người trên trái đất này hoàn toàn phản ánh đầy đủ về Thiên Chúa của người Israel. là Thiên Chúa của chúng ta, Đấng đã đến giúp những người di tản, giúp người bị giam cầm, và giải phóng những người nô lệ; cho kẻ đói ăn trên hành trình đi tìm tự do và làm tổ ấm cho dân Ísrael, là đám quần chúng đi theo Thiên Chúa.
Nhân dịp chúng ta mừng ngày lễ Độc Lập ở Hoa Kỳ, chúng ta cầu xin Thiên Chúa đừng bỏ rơi đất nước chúng ta. Vì, chúng ta cũng giống như dân chúng thời ngôn sứ Êdêkien và Chúa Giêsu, có một lịch sử ngoan cố, luôn bách hại và không phải lúc nào cũ để dành chỗ để nghe lời ngôn sứ ở giũa chúng ta. Lẽ cố nhiên lời nói của ngôn sứ nghe không được êm tai. Nhưng thái độ lịch sự và lễ phép thường không là cách nói của ngôn sứ. Cũng như dân chúng trong làng Chúa Giêsu, chúng ta cũng đã la lên hay còn tệ hơn là phớt lờ những lời tiên tri của ngôn sứ thường không êm tai và gây khó chịu trong cộng đoàn chúng ta.
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP
14th SUNDAY (B-2021)
Ezekiel 2: 2-5; Psalm 123; 2 Corinthians 12: 7-10; Mark 6: 1-6
I live in Texas, but I know this happens in other parts of the country. I see bumper stickers that say things like, "My boss is a Jewish carpenter." Church bulletin boards announce, "Jesus saves!" Signs along the roads invite us to hear visiting preachers with a "Jesus Message." You see Jesus’ name around a lot; along with Honda, Verizon, Texas A&M and IBM. In church, of course, there are statues and crucifixes and hymnals proclaiming the name of Jesus. We end our prayers with, "Through your Our Lord Jesus Christ…."
Not just us, but people all over know about him. He has a reputation for cures; we have heard stories about someone getting well after praying to him. He has a good press for saying wise things and showing care for the needy. It is very good that the one who was sent from God, God enfleshed, is so much a part of our lives. He is important to us and we have lots of reminders of him everywhere we turn.
But there is a way in which he can be everywhere, and nowhere. They say "familiarity breeds contempt." Well, we won’t go that far, but familiarity can breed indifference and taking-for-granted. He can be so present that he just fits comfortably into the background of our lives; he’s there everywhere... Like our car out front? The washing machine and dryer? Lester Holt on the evening news? The McDonalds and Starbucks every few blocks?
So, we can say like the people in his "native place" – "Oh sure, we know Jesus. He’s one of ours. Been around for years." We are creatures of habit and we can take things for granted, especially if they are always around… like Jesus. We have a lot on our minds that take up our every waking moment: work, school, finances, family responsibilities, carpooling with the kids etc. There is a danger that Jesus may be here in his "native place" and we miss them, because he’s so familiar to us, so much a part of the furnishings.
We can learn something from today’s gospel story; maybe it will open our eyes to what we are missing. Jesus returns to his native place where people are very familiar with them. They know his mother and family. ("Brothers and sisters" may have been his cousins in a close-knit community, or maybe Joseph’s children by a previous marriage.) They know Jesus’ trade, he is the carpenter. They also know his reputation for mighty deeds and his wisdom.
They were very familiar with him, he was part of the daily scene; someone they talked to frequently; maybe he even repaired a roof for them, or made them a chair. They probably even liked him. But they weren’t willing to take the important next step, beyond familiarity...beyond knowing facts about him. They were not willing to believe that beyond his most ordinary appearances and his, up-till-then, most-ordinary life, that God was there acting through Jesus, ready to do some powerful things for them, and willing to give them divine wisdom.
What a difference it could have made if they looked beyond the everyday appearances and ways of their native son. Maybe they wouldn’t have packed up and followed him, but their lives could have changed because of him. They would have looked at one another in a new way, as God-loved. They would have treated each other better, the same way that Jesus treated people. They might have changed their priorities and not measured themselves, or others, by the size of their houses, bank accounts, social status, race, or religion. Maybe, nothing would have been the same for them, because they would have known God, by knowing God in Jesus.
What could be more ordinary than bread and wine? There’s not a lot there and we probably serve a better grade wine in our own homes. This ritual, these prayers, this food… so ordinary, so much a part of our lives that we can get used to them and forget what is being offered here to us: the very life-giving Spirit of Jesus Christ.
Let’s look again at the familiar billboard up the road that says, "Jesus saves." From what? Saves us from going up blind alleys. Saves us from aimlessness. Saves us from guilt and self-incrimination. Saves us from missing God, who comes in the most ordinary, everyday ways to us – in familiar faces and in bread and wine.
A moment with the first reading, from the prophet Ezekiel. Jesus and Ezekiel didn’t come from the outside, as strangers, to preach to the people. Today’s readings remind us that they were "local boys." It is good to remember that, since we women and men are often called to speak a word, or set an example for those immediately around us; in our family, social circle, or our local community.
Like Ezekiel we are called to serve and speak for our God in this land of exile. And it is a land of exile isn’t it? What believing person could possibly feel "at home" in his, or her land? Are there any people on the face of the earth who fully reflect the God of Israel. Our God, who has come to the aid of the displaced; rescued the enslaved; liberated the imprisoned; fed the hungry on their rushed journey to freedom and made a home for the Israelites, a band of people who cast their lot with God?
As we celebrate our nation’s Day of Independence, we pray that God will not give up on us as a nation, for we, like the people of Ezekiel and Jesus’ times have a history of obstinacy and have not always provided space and a hearing for the prophets in our midst. Of course their voices have not always been pleasing to listen to; but politeness and proper etiquette have not always been the prophets’ style. Like Jesus’ home town folk, we too have shouted down, or worse, ignored the prophetic irritants in our communities.
2 tháng 7 năm 2021
CHÚA NHẬT XIV TN (B) 8-07-2018
Êzêkien 2: 2-5; Tvịnh 122; 2 Côrintô 12: 7-10;
Máccô 6: 1-6
Lm. Jude Siciliano, OP
Phần đông người giáo dân chúng ta không biết nhiều về lịch sử dân Israel, và cũng không biết tên các Vua giỏi hay dở đã cai trị Israel. Nhưng, tôi chắc là ngay cả những người chưa đọc Kinh Thánh có thể kể tên vài vị ngôn sứ. Các ngôn sứ đã để lại dấu ấn của họ về sự hình thành của dân Thiên Chúa qua nhiều thế kỷ cho đến bây giờ.
Hôm nay bài đọc thứ nhất kể chuyện ơn gọi ngôn sứ Edêkien. Bốn lần ông ta kể về những lời Thiên Chúa gọi ông ta. Tất cả những lần này điều nói về việc Thiên Chúa sai ông đi rao giảng cho những người dân Israel cứng đầu cứng cổ cải lại Thiên Chúa. Chúng ta, là những phàm nhân, không thể gánh vác nổi với những sự việc quan trọng, và đôi khi có những việc nguy hiểm đe dọa đến tánh mạng khi làm ngôn sứ. Nhưng, Thiên Chúa gọi ông Edêkien và các ngôn sứ khác đều luôn luôn có sự giúp đở lớn lao của Chúa Thánh Thần. Ông Edêkien hân hoan nói khi Thiên Chúa ban ơn Thánh linh thì "một Thần Khí đã nhập vào tôi đúng như lời Người phán với tôi và làm cho chân tôi đứng vững".
Ông Edêkien không chỉ nói về việc đứng vững trên đôi chân phải không? Một ngôn sư bất kỳ ở tuổi nào, ngay cả chính chúng ta, đều cần được ơn Thần Khí của sức mạnh mà ông Edêkien đã nhận được để chúng ta đứng vững.
Khi chúng ta được gọi đứng lên: bênh vực quyền lợi của người khác, phù hợp với giới luật của Thiên Chúa và để an ủi người bị áp bức chúng ta cần được sự giúp đở của Chúa Thánh Linh vì sợ rằng tinh thần của chúng ta thì hạn hẹp vì nhiệm vụ. ngay cả trong khuôn khổ gia đình, hay nơi cơ quan làm việc, cộng đoàn giáo xứ hay trong định chế chính trị, là một rủi ro và có người cho đó là việc làm thiếu hiểu biết. Người dân không thích thay đổi cách làm hay cách suy nghỉ và họ không thích những người kêu gọi họ thay đổi, và đó là điều được nêu ra trong phúc âm đọc hôm nay.
Trong khi tôi lái xe đi quanh các đường lộ và đường cao tốc ở Texas tôi thấy các giấy dán thêm trên xe hơi khác như "chủ tôi là một thợ mộc người Do Thái". Bảng tin của giáo xứ ghi "Giêsu Đấng Cứu Độ". Những bảng lớn dọc hai bên đường nói đến tên Chúa Giêsu và những lời hứa trao ban cho những ai tin vào Ngài. Dân chúng đều biết Chúa Giêsu là ai, và Ngài đã chữa lành và dạy những lời khôn ngoan. Các bức tượng và tranh ảnh trình bày Chúa Giêsu trong gia đình và ở nơi công cộng đã nói lên điều đó.
Thật đáng quý khi thấy Đấng Thiên Chúa sai đến nhập thể và sống giữa chúng ta làm chúng ta nhớ nhiều đến Ngài. Nhưng có một cách mà Ngài ở khắp mọi nơi và cũng không ở nơi nào cả! Sự quen thuộc có thể gây sự thờ ơ. Chúa Giêsu hiện diện trong đời sống chúng ta rất nhẹ nhàng như tấm giây dán trên tường, như máy giặt, như tiêm ăn McDonald gần nhà, hay như người phát thanh viên thông báo tin tức ban chiều. Chúng ta có thể nói như những người sống trong quê hương của Chúa Giêsu "Ồ! chắc rồi, tôi biêt Giêsu. ông ấy là một người trong chúng tôi, ông ta đã ở đó nhiều năm rồi". Nơi đất nước của chúng ta có nhiều chuyện xãy đến trong suy nghỉ của chúng ta trong mỗi sáng khi chúng ta thức dậy. Điều nguy hiểm nhất là chúng ta có thể quên Chúa Giêsu đang ở giữa chúng ta, vì Ngài là người quá quen thuộc, và trong đời sống hằng ngày, chúng ta cũng có bao nhiêu chuyện khác phải lo toan nữa,
Có lẻ phúc âm hôm nay giúp mở mắt chúng ta trông thấy điều mà chúng ta chưa nhận biết – Đấng mà chúng ta trót quên. Hãy để ý đến sự tương đồng giữa đời sống chúng ta và Chúa Giêsu. Chúa Giêsu trở về quê quán, nơi mà dân chúng quá quen thuộc với Ngài (Anh chị em bà con họ hàng trong đại gia đình của Ngài). Họ biết ông Giêsu làm nghề thợ mộc. Họ biết Giêsu đã làm nhiều việc lớn lao và tỏ ra rất khôn ngoan. Trước khi ông Giêsu ra đi giảng dạy họ đã biết ông ta và đã từng nói chuyện với ông ta. Có thể ông ta đã sữa mái nhà cho họ, hay đã đóng cho họ một cái ghế. Có thể họ đã thích ông ta.
Nhưng, họ không sẵn sàng thực hiện bước quan trọng kế tiếp - ngoài sự quen thuộc và biết thật sự về Ngài - Là họ không muốn tin vào Ngài, mặc dù Ngài sống đơn sơ như người dân thường, và họ không sẵn sàng chấp nhận là qua Chúa Giêsu Thiên Chúa đã đến trong đời sống của họ. Thiên Chúa vẫn hiện diện, sẵn sàng làm nhiều việc lớn lao cho họ. Thiên Chúa sẵn sàng chia sẻ sự khôn ngoan của Ngài cho họ vì tự thân, họ không làm được những việc đó.
Thật là một việc khác hẵn nếu họ chấp nhận những điều Chúa Giêsu đem đến cho họ. Họ có thể nhìn thấy bản thân họ và bao nhiêu người khác là người dược Thiên Chúa yêu thương. Do không tự đánh giá được bản thân nên họ có thể đối xử với nhau bằng nhiều cách, khác với cách Chúa Giêsu đối xử với dân chúng. Họ thay đổi cách xử thế với nhau thông qua giá trị của: nhà cửa, tiền tài, và địa vị trong cộng đoàn. Mọi sự sẽ khác hẵn với họ khi họ đã biết Thiên Chúa qua sự chấp nhận Chúa Giêsu.
Có gì bình thường cho bằng bánh và rượu nho phải không?. Hôm nay trên bàn thờ không có nhiều vật phẩm đó. Có lẻ ở nhà chúng ta có rượu nho ngon hơn. Phụng vụ, kinh nguyện hôm nay có vẻ bình thường. Những vật phẩm đó là một phần trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Vì là quen với chúng nên chúng ta có thể quên đi ý nghĩa của vật phẩm trên bàn thờ. Chính nhờ Thần Khí mà ông Edêkien đã lãnh nhận làm cho ông ta đứng vững để đem về cho Thiên Chúa dân Israel. Và cũng chính Thần Khí của Chúa Giêsu Kitô mà chúng được lãnh nhận hôm nay qua Lời Chúa giúp chúng ta nhận được lương thực nuôi chúng ta để cùng nhau chia sẻ.
Có lẻ chúng ta nên nhìn lại các bảng quảng cáo hai bên lề đường lộ "Giêsu Đấng Cứu Độ" và tự hỏi "cứu khỏi cái gì?" Ngài cứu chúng ta khỏi nơi tăm tối nhỏ hẹp; khỏi bị lạc hướng; khỏi tội lỗi và buồn phiền. Giúp chúng ta luôn có Thiên Chúa, là Đấng hằng ở với chúng ta hằng ngày trong đời sống bình thường, qua khuôn mặt của những người anh em tại “quê hương” của chúng ta.
Chuyển ngữ: FX. Trong Yên, OP
14th SUNDAY (B) July 8, 2018
Ezekiel 2: 2-5; Psalm 123; 2 Corinthians 12: 7-10;
Mark 6: 1-6
by Jude Siciliano, OP
Most people are not very knowledgeable about Israel’s history, nor can they name the great king’s who ruled and misruled. But, I bet even these non-Bible readers can name at least a few of the prophets. The prophets have made their mark on the formation of God’s people through the centuries, right up to the present time.
Today’s first reading narrates the call of the great prophet Ezekiel. Four times he tells about the occasions when God called him. All of these accounts tell of how God is sending him to preach to the hardhearted and rebellious Israelites. On our own we humans are not up to the important, and sometimes, life-threatening task of prophesying. But God’s call to Ezekiel and to the other prophets always includes help – big help! – the gift of God’s Spirit. Ezekiel tells with wonder of the moment when God gifted him: "the Spirit entered me and set me on my feet."
He’s not just talking about standing upright, is he? A prophet in any age, including our own, also needs the same life-giving and fortifying spirit Ezekiel received – to stand us up on our feet.
When we are called upon to speak up for: the rights of others, conformity to God’s law and comfort for the afflicted, we need help, lest our own spirit shrink from the task. Being a prophet, even in the confines of our homes, workplace, church community, or civil setting, is a risky and, some would say, a foolish business. People don’t like to change their ways of acting and thinking and they don’t like the one calling them to make those changes. Which takes us to today’s gospel.
As I drive around our Texas roads and highways I see bumper stickers that say, "My boss is a Jewish carpenter"; church bulletin boards read, "Jesus saves!" Large billboards along the roads invoke the name of Jesus and make promises to those who believe in him. People all know something about Jesus; his reputation for cures, and his wise sayings. Statues and paintings depict him in both private and public places.
It seems good that the one who was sent from God and was God-in-flesh is so much a part of our lives. We have many reminders of him. But there is a way he can be everywhere, but nowhere. Familiarity can breathe indifference. He can be so present that he just fits comfortably into the background of our lives, like wallpaper, our washing machine, the McDonald’s just a few blocks away, and our evening newscaster. We can say, as the people did in his native place, "Oh sure, we know Jesus. He’s one of us. He has been around for years." In our "native place," we have lots on our minds that take up our every waking moment. There is a danger that we miss Jesus’ among us, because he so familiar to us, so much part of the furnishings of our lives – and we have other things on our minds.
Perhaps today’s gospel will open our eyes to what we are missing – whom we missing. Notice the parallels to our own lives. Jesus returns to a place where people are very familiar with him. ("Sisters" and "brothers" may have been his cousins in the close knit community in which he was raised.) They know his trade, he’s the carpenter. They know he has done mighty deeds and is noted for his wisdom. Before he left to go preaching he was part of the local scene, someone they would have spoken with daily. Maybe he even repaired a roof, or made a chair for them. They probably even liked him.
But they weren’t willing to take the important next step – beyond familiarity, beyond knowing the facts about him. They weren’t willing to believe that, despite his most ordinary appearances and his, up till then, most ordinary life, that in Jesus, God had entered their lives. God was there ready to perform powerful deeds on their behalf, willing to share a wisdom with them they could not achieve on their own.
What a difference it would have made had they accepted what he was bringing to them! They would have seen themselves and one another, as God-loved. They would have treated each other differently, the way Jesus treated people. They might have changed their priorities and not measured themselves, or others, by the size of their homes, property, or their standing in the community. Nothing would have been the same for them, because they would have known God, by knowing God in Jesus.
What could be more ordinary than bread and wine? There’s not a lot on the altar today. We probably serve a better grade wine in our own homes. This ritual, these prayers, seem so ordinary. They are so much a part of our lives that we can get used to them and forget what is being offered here to us. It is the same Spirit that was given to the prophet Ezekiel, that set him on his feet and sent him to bring God’s word to the Israelites. It is the very Spirit of Jesus Christ and it is given to us here today through the Word we hear and the food we share.
Maybe we can look again at the familiar billboard signs by the roadside. "Jesus saves" and ask "From what?" Saves us from going down blind alleys. Saves us from aimlessness. Saves us from guilt and self-incrimination. Saves us from missing our God, who comes in the most everyday and ordinary ways to us – those familiar faces in our own "native place." 2018
XUA ĐUỔI VÀ KHƯỚC TỪ
CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN (B)
Lm Jude Siciliano, OP
Các bài đọc hôm nay giới thiệu ba vị tiên tri cùng chung một số phận. Ðó là Ezekiel, Thánh Phaolô và Chúa Giêsu. Ba vị đều bị xua đuổi, khước từ, tại chính quê hương mình. Lý do đơn giản chỉ vì sứ điệp mà các vị rao giảng cho họ. Ezekiel sống giữa những người Do thái lưu đầy tại Babylon. Thánh Phaolô bênh vực chức vị và sứ vụ của mình chống lại những kẻ tự xưng là chính thống, nghi ngờ tính hợp pháp của Ngài. Ngài chịu "khổ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì danh Ðức Kytô". Chúa Giêsu thì đang ở làng Nazarét cùng với các môn đệ. Cả ba đều gặp sự chống đối quyết liệt của các thính gỉa ương ngạnh trong chính dân tộc mình. Nhưng các vị lại cảm nhận rõ sứ điệp mình rao giảng là từ Thiên Chúa . Chẳng hạn tiên tri Ezekiel nói: "Thần khí đã nhập vào tôi đúng như lời Ðức Chúa phán với tôi và làm cho chân tôi đứng vững, tôi đã nghe tiếng Người nói với tôi…." Hiện thời ông đang sống giữa một dân tộc bại trận, bị phát lưu sang đất lạ. Nhưng Thiên Chúa có một sứ điệp gởi đến dân Ngài và Ezekiel phải truyền đạt. Chính Thiên Chúa đã thúc đẩy ông chu toàn nhiệm vụ "Ngài làm cho chân tôi đứng vững".
Ở phép rửa bên sông Giođan, Chúa Giêsu cũng lãnh nhận một công tác tương tự: "Vừa lên khỏi nước Người liền thấy các tầng trời xé ra và Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên mình" (Mc l,l0) Cả hai Chúa Giêsu và tiên tri Ezekiel, đều phải rao giảng sự thật cho dân tộc mình, cảnh cáo về lối sống và những sai lầm họ đã lựa chọn. Sứ điệp đó khó nghe và dễ mất lòng, cho nên gặp nhiều chống đối. Các sứ giả tiên tri khác đều ở trong những hoàn cảnh tương tự, bị bách hại và bị giết chết. Riêng Chúa Giêsu còn mạnh mẽ tố cáo các nhân vật đồng thời xây dựng đền đài lộng lẫy, tưởng niệm các tiên tri mà tổ tiên họ đã giết hại.
Trong hầu hết các trường hợp Kinh thánh, sứ giả được Thiên Chúa lựa chọn đều thuộc tầng lớp dân dã, rao giảng cho quần chúng bình dân. Thí dụ như bài tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu rao giảng cho dân làng Ngài. Họ biết rõ cội nguồn của Ngài. Ngài đã từng sống giữa họ, thuộc về giai cấp thấp hèn trong làng, họ chẳng lạ chi nhà cửa, cha mẹ, họ hàng của Ngài. Bề ngoài Ngài chẳng có dáng dấp gì đặc biệt, tầm thường như mọi người, làm nghề thợ mộc, láng giềng với họ. Cho nên họ rất đỗi ngạc nhiên. Làm sao thượng đế tối cao và thánh thiện lại có thể truyền đạt ý muốn qua một người tầm thường như thế? Bây giờ chúng ta có thể đặt câu hỏi tương tự về những biến cố, sự vật, sứ giả đời thường hiện nay! Có thể là Thiên Chúa sử dụng chúng ta để mưu ích cho giáo dân trong giáo xứ? Có thể là Thiên Chúa nói với chúng ta qua thân nhân, bà con chòm xóm? Kinh nghiệm cho hay khi lớn tuổi hoặc về già, nhiều người vẫn còn nhớ lại thời niên thiếu của mình, nhất là những lời dạy bảo hoặc gương lành của ông bà cha mẹ và lấy đó làm kim chỉ nam hướng dẫn mình suy nghĩ và hành động: "Mẹ tôi hồi ấy thường nói với tôi như thế này, thế nọ" … "Cha tôi hiền và tốt bụng với láng giềng. Người yêu tôi lắm, khi tôi còn nhỏ…."
Ðúng là cũng chính Ðấng Thiên Chúa , xưa kia đã phán bảo dân Do thái lưu đầy qua tiên tri Ezekiel, thì nay cũng đang nói với chúng ta trong cuộc tha hương lữ thứ riêng mỗi người, qua các bài đọc Chúa nhật hôm nay. Vậy thì chúng ta đang bị đầy ải ở những nơi đâu? Lưu vong như thế nào? Thưa, đó là những lúc chúng ta cảm thấy mình không còn ở "quê hương chân thật" nữa. Bất hạnh vì nghĩ tai họa xẩy đến, những biến cố không có lợi, như bệnh tật yếu đuối, khổ đau. Chúng ta nghiệm ra khi mình không được yên ổn, trái lại đang bị đầy đọa trong trí khôn, thân xác. Những tương quan tồi tệ với người chung quanh, xa lạ về văn hóa ngôn ngữ, không đồng bộ với hàng xóm láng giềng trong các sinh hoạt thường nhật, khát khao mảnh đất quê hương như Thiên Chúa đã hứa, chán ngấy những tin tức chiến tranh, tiêu diệt chủng tộc, nghèo đói, bất công, áp bức, chia rẽ, kỳ thị… Những cuộc tha hương hay vong thân này và còn nhiều nữa khiến chúng ta bồn chồn lo lắng, khi nghe các bài đọc. Ðúng thế, chúng ta đang sống kiếp lưu đầy như dân Do thái xưa, chúng ta chưa phải đã định cư trên đất hứa, chưa cảm thấy như ở quê hương chân thật. Tuy nhiên, một ngày nào đó, chúng ta sẽ được ở đất hứa với Thiên Chúa và mọi sự sẽ tốt đẹp. Ngay lúc này chúng ta còn phải vật lộn, trong những cố gắng nho nhỏ, để chống lại điều dữ, phát huy điều lành, phục hồi sự ngay chính cho cá nhân và hoàn cảnh khác nhau. Chúng ta biết rằng công việc như thế chẳng hề có tận cùng trên chốn lưu đầy này.
Tiên tri Ezekiel và Chúa Giêsu cũng đã thi hành sứ vụ như vậy, các Ngài là thành phần của quần chúng mà các Ngài phải rao giảng, để sửa lại những đường lối, não trạng sai lầm, những suy nghĩ lệch lạc. Các Ngài thúc dục họ thực hiện những đổi thay cần thiết trong cuộc sống riêng tư và công cộng. Các Ngài đã gặp nhiều chống đối từ phía lãnh đạo xã hội và tôn giáo. Mặt khác, các Ngài cũng được sai đến để yên ủi khuyến khích các nạn nhân. Những người bị thiệt thòi trong cán cân công lý. Họ được nghe các tiên tri đoan hứa: Một ngày nào đó Thiên Chúa sẽ chấn chỉnh mọi sự. Rứt khoát là như vậy. Thiên hạ sẽ sống trong an lạc và công lý. Ðối với những ai bị áp bức, các Ngài tuyên bố Thiên Chúa đã lưu ý đến tình trạng khốn khổ của họ. Ngài sẽ ra tay báo oán ác nhân và sửa chữa những nỗi bất công. Ðối với những linh hồn can đảm, dám xả thân vì chính nghĩa, đòi hỏi công bằng xã hội, các ngôn sứ đem lời khuyến khích của Thượng đế, để họ tiến xa hơn trong công việc lành thánh.
Người làng của Chúa Giêsu không phủ nhận các việc làm lạ lùng, sự khôn ngoan thông tuệ của Ngài. Nhưng họ không có khả năng nhìn thâu qua các công việc cụ thể, cảm giác được. Họ không chấp nhận sứ điệp của Ngài bởi chẳng nhìn thấy nó đến từ Thiên Chúa. Làm thế nào, một con người bình thường, hàng xóm thường ngày của họ, lại có thể rao giảng những điều cao siêu nhân danh Thượng đế? Hơn nữa, ông lại có thể giải thoát khỏi tội lỗi? Và khai mở một tương lai hoàn toàn mới? Họ có thể ngạc nhiên về những gì mình xem và nghe thấy. Nhưng vâng theo và thay đổi nếp sống thì không. Thật đáng tiếc! Nếu như họ tin vào sự khôn ngoan của Chúa Giêsu, chắc chắn họ đã được Lời Chúa hướng dẫn và khích lệ. Nếu họ hiểu được các phép lạ của Chúa Giêsu, họ đã có thể cảm nghiệm cánh tay quyền phép của Thiên Chúa . Sau khi Chúa Giêsu chịu chết họ đã hãnh diện treo trên cổng làng mình tấm bảng ghi nhớ : "Ðức Giêsu Kytô đã sinh ra và lớn lên tại đây" hoặc có lẽ họ đã lấy tên Ngài đặt cho một quảng trường hoặc hội quán thể thao nào đó. Nhưng bất hạnh, họ đã để lỡ cơ hội, không nhận ra bàn tay Thiên Chúa với tới họ qua vị tiên tri qúi danh là Giêsu. Ðúng như lời các ngôn sứ xưa : "Không một tiên tri nào được tôn trọng nơi quê hương mình".
Như vậy chúng ta có thể lượng định dân làng Nazarét đồng hương, đồng thời với Chúa Giêsu đã lây nhiễm thái độ của những kẻ yếm thế, thất vọng, không còn tin tưởng, cậy trông Thiên Chúa hành động trong cuộc đời mình. Cản trở đường lối Thiên Chúa trong các biến cố sinh hoạt thường ngày, do những tập tục tự mình tạo nên. Họ không thấy Chúa Giêsu là Ðấng thiên sai cha ông họ mong đợi.
Nếu như chúng ta cũng theo não trạng Do thái, chờ đợi một Thiên Chúa oai hùng, phán với dân Ngài qua tiếng sấm, tiếng sét, ánh chớp chói lòa, thì chúng ta phải đợi chờ lâu lắm, chẳng biết đến bao giờ. Lại nữa, nếu chúng ta cũng theo não trạng Do thái chờ đợi một ai đó vạch ra con đường tương lai chắc chắn, phân biệt rõ ràng điều dữ phải tránh, điều lành phải làm, để rồi vững bụng biết mình đang đi trên đường chính nẻo ngay, thì chúng ta có lẽ phải đợi chờ đến ngàn năm, vạn kiếp thiên thu.
Phải, Thiên Chúa kêu gọi chúng ta làm tiên tri và chúng ta cũng chỉ là những con người bình thường. Nếu như Ngài sai chúng ta làm ngôn sứ trong chính quê hương mình, thì Ngài sẽ kiện cường chúng ta, công nhận, dậy bảo và nuôi dưỡng chúng ta. Ðúng thật, hôm nay Ngài thực hiện điều đó nơi mỗi người chúng ta. Công việc phải làm là lắng nghe Lời Ngài trong buổi phụng vụ này. Bởi lẽ trong các bài đọc chúng ta sẽ được nghe Chúa Thánh thần nhắc nhớ chúng ta đang sống kiếp lưu đầy. Chính Ngài làm cho "đôi chân vững vàng" và sai gởi chúng ta đi loan báo cho anh em đồng bào, đúng như khi xưa Thần khí đã sai phái Ezekiel, Thánh Phaolô và Chúa Giêsu rao giảng cho dân tộc Do thái. Chúng ta cũng cần suy gẫm lại bánh rượu, trên bàn thờ hôm nay, chúng chỉ là những hoa mầu dân dã, nhưng lại là của ăn thức uống cần thiết cho các sứ giả thời nay. Vì sao ? Có nhiều lý do, và một trong các lý do đó là ban sức mạnh cho mỗi người trong những cuộc lữ thứ cá nhân: đau khổ bệnh tật, nghèo đói hoạn nạn… Sống trong tình huống lưu đầy với bao lo lắng trần gian, chúng ta không có nhiều cơ hội hồi tưởng : Trái đất này không phải là quê hương vĩnh cửu. Quê hương vĩnh viễn phải là nước trời. Bàn tiệc Thánh Thể hôm nay chỉ là bữa ăn của những kẻ tha hương. Nó giúp chúng ta mạnh sức và tập trung tư tưởng, ý chí vào đường lối Thiên Chúa. Nó nuôi dưỡng hy vọng vào quê hương chân thật, cho hưởng trước những ngọt ngào vui thỏa của quê hương đó và mạnh dạn làm chứng cho thế gian biết: Có một nơi gọi là thiên quốc, nhân loại phải nỗ lực tiến về, không loại trừ một ai! Xin Chúa cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta, tránh được thái độ vô tín của dân làng Nagiazet, mau mắn tin vào Chúa Giêsu và xứ vụ của Ngài. Ngõ hầu Ngài có thể thực hiện nhiều dấu lạ giữa chúng ta, nhờ đó cộng đoàn giáo xứ nhanh chóng tiến triển trong đức tin. Amen.
Lm Jude Siciliano, OP7/1/2015
Chúa Nhật XIV THƯỜNG NIÊN (B)
Êdêkien 2: 2-5; T.vịnh 122; 2 Côrintô 12: 7-10; Máccô 6: 1-6
LẮNG NGHE LỜI CHÚA ĐỂ TRỞ NÊN NGƯỜI PHỤC VỤ NHỎ BÉ CỦA ANH EM
Sau khi nghe bài đọc thứ nhất về ơn gọi làm ngôn sứ của Ê-dê-ki-en, chúng ta muốn nói ngay "tiếp theo", và rồi qua các bài sách khác hy vọng sẽ nghe được nghe những điều có ý nghĩa hơn cho đời sống của chúng ta. Nghĩ kỹ lại chúng ta không được thị kiến nào cả. Nay nghe tiếng nói của Thiên Chúa gọi chúng ta làm ngôn sứ. Ngay cả khi chúng ta cảm thấy được gọi nói với một người nào, hay hành động về một vấn đề gì, lời gọi ông Ê-dê-ki-en có thể làm chúng ta dừng lại. Thiên Chúa sai ông Ê-dê-ki-en đến với một dân tộc "phiến loạn lòng trơ tráo, mặt chai đá". Chừng ấy cũng đủ làm một phàm nhân trả lời "thôi quên chuyện đó đi".
Nhưng chúng ta không nên vội tiến tới. Thật ra ông Ê-dê-ki-en được Thiên Chúa giao cho một trách nhiệm khó khăn, và ông ta là một phàm nhân như tất cả chúng ta.Ông ta sợ hải, và ai lại không sợ chứ? Chổ này là đoạn thứ hai phần đầu của sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en. Sách bắt đầu với: trời mở ra với thị kiến thần linh, có gió bão thổi đến, có đám mây lớn và lửa rập rờn, hào quang vang cả xung quanh, và từ giữa như thể kim ngân long lanh từ lửa. Và từ giữa có gì giống tựa bốn sinh vật giống tựa người ta. Mỗi sinh vật có bốn mặt và bốn cánh. Các sinh vật đi trên bánh xe dưới đát. Có gì như kim ngân long lanh coi dường như lửa làm vòng xung quanh. Đó là hình dáng của cái gì giống tựa vinh quang Đức Chúa (Ed 1: 28). Rồi thần linh Thiên Chúa vào trong ông ta để đỡ ông ta "Đứng dậy".
Thiên Chúa có lời phán cho dân chúng, và chọn con người như chúng ta nói lên lời đó. Các ngôn sứ không tự do nghĩ trách nhiệm của họ là gì, nhưng họ là những người Thiên Chúa sai đi. Và đó la tất cả điều khác biệt. Thiên Chúa chọn người; Thiên Chúa bảo chúng ta "đứng dậy đi"; Thiên Chúa cho sứ mạng phải nói gì; Thiên Chúa chọn sứ mạng sẽ như thế nào v.v… Trong tay Thiên Chúa là tất cả: sứ mạng, ngôn sứ, và dân chúng.
Thiên Chúa chọn ông Ê-dê-ki-en nói lời an ủi cho dân Israel đang bị tù đày và thất bại. Thiên Chúa hứa sẽ làm cho họ phấn khởi lên (Ed 36). Thiên Chúa sẽ làm cho núi non, gò mỗng, lòng suối, xương khô trong thung lũng sẽ sống lại và trở nên một dân tộc mới (Ed :37). Đây là bắt đâu trách nhiệm của Ê-dê-ki-en, và ông ta cảm thấy không đủ sức. Ông ta chưa được có thị kiến về việc Thiễn Chúa sẽ làm gì cho dân chúng. Thiên Chúa làm sao thức tỉnh dân chúng trong tù đày và đem họ trở về quê quán của họ? Chỉ có Thiên Chúa mới biết, và mới làm được. Và đó mới là điểm chính: Thiên Chúa nắm giử tất cả. Nhưng, Thiên Chúa cần người thường dân muốn đáp lại lời gọi của Ngài - và đây là bổn phận của chúng ta.
Thiên Chúa có thể đem dân chúng ra khỏi thất bại. Chúng ta có biết một cộng đoàn nào, hay một nhóm người nào trong xã hội đã bị thất bại, chán nãn không? Chúng ta có được gởi đến với họ để nói lời an ủi phấn khởi họ, và hành động theo lời nói của chúng ta hay không? Có thể chúng ta, những Ê-dê-ki-en, không được gởi đến với một cộng đoàn nhưng đến với từng cá nhân. Hãy nhìn xung quanh chúng ta, trong gia đình, nơi sở làm, bạn bè, hàng xóm, hay người nào trong viện dưỡng lão. Chúng ta sẽ nói gì với họ? Chúng ta sẽ làm gì cho họ? Đến bây giờ chúng ta chưa biết được. Nhủng, qua phép rửa tội, chúng ta tất cả được gọi làm ngôn sứ để nói lời an ủi, và thử thách của Thiên Chúa cho những ai cần đến.
Chúng ta sẽ làm gì? Việc đầu tiên bài sách nói với chúng ta là: "như Thiên Chúa đã bảo tôi..." Việc đầu tiên làm ngôn sứ là nghe lời Thiên Chúa. Chúng ta cũng như ông Ê-dê-ki-en sẽ được Thiên Chúa mời gọi, "Và Chúa Thánh Thần ngự trong tôi và đặt trên đôi chân của tôi." đó là Thiên Chúa đã chọn chúng tôi và được giao một sứ vụ cho chúng tôi, như một người lắng nghe Lời Chúa phán.
Bài sách Ê-dê-ki-en đưa đến bài phúc âm. Cũng như các ngôn sứ khác, ông Ê-dê-ki-en cho thấy những yếu điểm của người phàm. Hình dáng và lịch sử của người đó có thể làm mất tín nhiệm như chúng ta thấy trong kinh nghiệm ông Ê-dê-ki-en là Thiên Chúa có thể làm nhiều điều vinh quang qua người phàm.
Trong xóm làng của Chúa Giêsu, Ngài chỉ là một "người phàm". Chúa Giêsu đã sinh ra như tẩt cả chúng ta, qua một hài nhi yếu ớt và cần phải được nuôi dưỡng. Lúc Chúa Giêsu là hài nhi, Ngài cần phải có người săn sóc. Phúc âm không phải là thần thoại Hy lạp nói về các chúa của họ sinh ra khôn lớn và ra lệnh ngay. Không, Chúa Giêsu sinh ra như tất cả người phàm, yếu ớt và cần phải có người nuôi dưỡng săn sóc.
Trước đoạn phúc âm đọc ngày hôm nay, Chúa Giêsu đã làm nhiều phép lạ như; khi Ngài chịu phép rửa có tiếng từ trời phán xuống "Con là Con yêu dấu của Cha. Cha rất hài lòng về con". Sau khi Chúa Giêsu bị quỷ dữ cám dỗ trong hoang địa, Ngài gọi các môn đệ đầu tiên. Ngài chửa người bị quỷ ám trong hội đường, và ngủỏ̀i bại liệt ỏ̉ Capharnaum; Ngài trừ quỷ ám một người sống trong nghĩa địa ở Ghê ra sa; Ngài cứu con gái ông hội trưởng hội đường đã chết được sống lại; Ngài chửa người phụ nữ bị băng huyết v.v... Chúng ta vẫn còn trong phần đầu phúc âm thánh Mác cô, nhưng Chúa Giê su đã làm nhiều việc lạ lùng, chúng ta đã nghe Ngài nói là Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.
Tất cả những việc làm lớn lao đó ngừng ngay khi Ngài trở về quê quán Ngài. Các bạn bè và bà con trong gia đình có đó. Nhưng họ không chấp nhận Ngài. Ngài chỉ là một người thường như họ và như chúng ta. Có thể bà con trong họ hàng muốn có một người có nhiều sức mạnh hơn để cứu thoát họ khỏi ách nô lệ đàn áp của đế quốc La mã, và khỏi cảnh nghèo nàn. Trước kia Chúa Giêsu đã giúp những người cần được giúp đở, nhưng vì sao Ngài lại không tỏ sức mạnh hơn để giúp bà con họ hàng? Thật sự họ chỉ cần thế thôi
Người dân muốn những dấu hiệu mạnh mẽ của Thiên Chúa đến họ với một cánh tay thần lực để giải cứu họ. Nhưng khi Chúa Giêsu nói với họ về dấu chỉ Triều Đại Thiên Chúa khởi sự nhỏ bé như hạt cải "loại hạt giống nhỏ nhất trong các thứ hạt", thì làm sao Thiên Chúa tỏ sức mạnh quyền uy trong hạt cải được? Và vì thế họ thất vọng nên chống đối Ngài.
Chúng ta cũng có thể có thái độ đó nếu chúng ta mong đợi Thiên Chúa tỏ mình trong các việc làm hùng hậu rềnh rang. Trái lại, Chúa Giêsu đã bày tỏ sự hiện diện của Thiên Chúa qua quyền uy khác: quyền uy để giúp người khác chứ không phải giúp chúng ta. Một quyền uy dịu dàng, không ép buộc người khác phải làm theo ý mình một quyền uy cảm thông và nhẹ nhàng khi người khác mong đợi sức mạnh.
Đáng lý dùng quyền uy để đánh tan kẻ thù của Thiên Chúa, thì Chúa Giêsu chấp nhận đau khổ và sự chết. Ngài phó thác mọi sự trong bàn tay Thiên Chúa, và tha thứ cho kẻ thù, ban cho họ một đời sống mới, đời sống mà thế gian không nhận ra vì là đời sống bình thường của những người bình thường như chúng ta. Chúng ta chấp nhận sự yếu đuối và sự thiếu sót của chúng ta, Nhưng chúng ta chấp nhận thần linh Thiên Chúa và Lời Thiên Chúa nói để nâng đở chúng ta và giúp chúng ta "đứng dậy".
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP
14th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
Ezekiel 2: 2-5; Psalm 123; 2 Corinthians 12: 7-10; Mark 6: 1-6
After hearing our first reading, about Ezekiel’s call to be God’s prophet, we might have an impulse to call out, "Next!" and quickly move on to the other readings, hoping for more pertinent material for our lives. After all, we haven’t had any visions, or heard a divine voice commissioning us as prophets. Even if we felt called to speak up for some person, or act on behalf of an issue, the message to Ezekiel should give us pause The people the prophet is being sent to are, "Hard of face and obstinate of heart." That’s enough information to make any mere mortal respond, "Forget about it!"
But let’s not move on too quickly. It is true that Ezekiel is getting a difficult task from God, and that he is all-too human – like the rest of us. He is fearful and who wouldn’t be? We are at the beginning of the book of Ezekiel, only chapter 2. The book begins with a pyrotechnic display by God. God’s entrance into Ezekiel’s life is preceded by flashing, stormy winds, four-faced creatures on spectacular chariots and a figure surrounded by fire, seated on a heavenly throne. The first chapter ends, "Such was the vision of the likeness of the glory of the Lord" (1:28). No wonder Ezekiel, a mere mortal, timid and knocked off his feet by what he saw, needed God’s spirit to enter him and "set me on my feet."
God has a word for people and chooses humans like us to speak it. Prophets don’t assume their task on their own, but are appointed by God. And that makes all the difference. God chooses the ministers; God "sets us on our feet"; God gives the message; God chooses the shape our ministry will take, etc. The choice of the message, the prophet and the people, are in the hands of God.
Ezekiel is being called to speak encouraging words to the defeated and exiled Israel. He will promise a revived heart for them (chapter 36). God will re-awaken the valley of dry bones and form a new people (chapter 37). Ezekiel is at the beginning of his ministry, he doesn’t feel up to the task. He has not begun to see God’s vision for the people take shape. How is God going to revive the exiled people and bring them back to their homeland? Only God knows and only God can. That’s exactly the point: God is in charge. But God needs willing, ordinary people to respond to God’s call – that’s where we come in.
God can restore the people out of their defeat. Do we know a community, or group in society, who are lost and desperate – defeated? Are we being called to go to their side and speak words of encouragement and back those words with actions? Perhaps we "Ezekiels" are not called to go to a community, but to individual persons. Look around our families, colleagues at work, friends, the person next door, someone in a nursing home. What shall we say to them? What will we do for them? At this stage we may not know, but by our baptisms we are all called to be prophets, to speak God’s comforting and challenging words to people who need to hear it.
What shall we do? The first thing the text says to us today is, "As the Lord spoke to me….." That’s our first job as prophets, to listen to God’s Word. When we do that, what happened to Ezekiel will happen to us as well, "the Spirit entered into me and set me on my feet." There it is. We may be mere humans, but God has chosen us and assigned a task for us, as well as a people we are to minister God’s Word to.
The Ezekiel reading complements today’s gospel. Ezekiel, like the other prophets, shows multiple signs of his frail humanity. Appearances and personal history can be deceiving because, as we can tell from Ezekiel’s experience, God works wonders through ordinary folk.
To his hometown neighbors Jesus certainly seems like "ordinary folk." Our God was born the way the rest of us were, as a helpless baby needing constant care. As an infant, Jesus’ survival depended on others. The Gospels are not Greek legends, where the gods are born fully grown, already walking and giving orders. No, Jesus was born the way all humans are, totally helpless and dependent.
Prior to today’s section in Mark’s gospel, Jesus has been doing some extraordinary things. His baptism by John was accompanied by an affirming voice from the heavens, "You are my beloved Son. On you my favor rests." After his desert testing Jesus called his first disciples, cured the man in the synagogue with the unclean spirit and the paralytic in Capernaum; expelled the legion of devils from the Gerasene man, raised the daughter of Jairus, cured the woman with hemorrhage, etc. We are still early in Mark, but already Jesus is doing wonderful things as he proclaims, in word and deed, the coming of the reign of God.
All this good activity comes to an abrupt halt when Jesus returns to his "native place." His family friends and neighbors are there. But they reject him. He was too ordinary: just like them, just like us. Perhaps his townsfolk felt they needed a person exhibiting more powerful signs. They needed rescuing from their Roman oppressors and their dire poverty. Jesus may have helped some needy people he met in the early stages of the narrative, but why couldn’t he multiply his powers and spread the benefits over more people? Certainly the need was there.
The people wanted the powerful signs of God’s finally coming with a strong right arm to rescue them. But when Jesus spoke about the signs of the kingdom’s presence, he spoke of scattered seeds and, to emphasize the kingdoms small beginnings, he compared it to a mustard seed, "the smallest of all of the seeds of the earth" (11th Sunday, Mark 4:26-34). Where was God’s show of power and mighty arm in a tiny mustard seed? Mark sums up their reaction, "And they took offense at him."
So would we if we only look for God in spectacle, grand sizes and loud displays. Instead, Jesus has revealed God’s presence in a different kind of power: the power used only to help others, not ourselves; a gentle power that does not force or coerce people to do our will; the power of compassion and gentleness, when others are expecting force.
Instead of using power to destroy God’s enemies, Jesus accepts suffering and death. He places his fate in God’s hands, forgives his enemies and offers us all new life, lived in a way that the world does not recognize because it comes in such ordinary ways, by such ordinary people, like us. We accept our weaknesses and limitations, but also accept God’s Spirit and the word God speaks to empower us and "set us on our feet."
2015
July 5, 2021