| |
BẢN
HƯƠNG KHINH BỈ
Ngày
kia, có một anh chàng tên là Dương Bố, lúc ra khỏi nhà để đi thăm
bạn bè, thì mặc bộ đồ trắng, nhưng dọc đường, chẳng may gặp cơn
mưa to, áo quần bị ướt đẫm, anh ta phải ghé vào nhà người quen,
mượn tạm được một bộ đồ đen mặc đỡ. Khi trời hết mưa, anh ta trở
về nhà, thì bị con chó bông nhà anh ta, xổ ra sủa ầm ĩ, xông tới
muốn đớp anh ta, vì coi anh ta như một người xa lạ, khiến anh
ta nổi xung đùng đùng, bèn vớ lấy cây gậy toan đập chết con chó
một trận nên thân. May nhờ người anh ruột từ trong nhà bất ngờ
bước ra, biết được sự thể công việc, nên khuyên can, Dương Bố
mới dừng tay không rượt theo để đập chết con chó nữa.
Dương
Bố nổi giận với con chó, đó là một điều nông nổi chẳng nên làm,
vì nó là loài vật đâu có trí khôn, làm sao nó biết phân biệt người
nhà với khách lạ, khi anh ta đang mặc bộ đồ mầu trắng lại đổi
ra mầu đen. Nó là con vật, chỉ có thể phân biệt được người này
với kẻ kia, qua cách phục sức của họ bên ngoài: Người ra đi, mặc
bộ đồ trắng là người quen, còn người trở về đổi bộ đồ đen chắc
là người lạ, có thế thôi.
Còn
loài người chúng ta mới đáng kết tội; bởi lẽ, chúng ta là loài
có trí khôn, biết suy nghĩ, phân biệt phải trái, điều lành điều
dữ, điều thiện điều ác, điều chính điều tà... Thế nhưng, thường
thường người ta cũng chỉ biết đánh giá trị kẻ khác, theo dáng
vẻ bên ngoài của họ, y như con chó không nhìn nhận ra chủ nó,
khi ông thay bộ đồ trắng ra bộ đồ đen. Đó mới chính là điều đáng
trách khiến chúng ta phải suy nghĩ.
I.
NHÃN QUAN HẸP HÒI KIÊU CĂNG
Trong
bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, những người đồng hương với Chúa,
mặc dầu rất sửng sốt khi nghe Chúa giảng dạy những lời khôn ngoan,
chứng kiến biết bao việc lạ lùng Chúa đã thực hiện; nhưng với
tâm trí kiêu căng tự phụ, thấy ai hơn mình thì ghen tương. Đúng
như người ta nói: "Trâu cọc ghét trâu ăn". Lại thêm
cái óc yên trí: "Bụt nhà không thiêng". Nên họ đã dám
mỉa mai phạm thượng tới Chúa khi nói: "Ông này chẳng phải
là bác thợ mộc, con bà Maria sao?" Khi tường thuật lại sự
kiện này, Thánh Sử Marcô đã phải kết luận rằng: "Họ đã vấp
phạm vì Người", để nói lên cái thực trạng cố chấp của họ.
Chúa
Kitô đã thấu tỏ tâm tư của họ, nên Ngài đã công khai vạch trần
cái tâm trạng chai đá cứng lòng tin của họ, bằng lời quả quyết:
"Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương,
gia đình, họ hàng mình".
II.
SỰ THẬT CỦA XÃ HỘI HÔM NAY
Thông
thường trong đời sống hằng ngày của con người thời nay, cũng như
người Do Thái thời Chúa Kitô, người ta thường mắc phải cái tật
xấu này là hay xét đoán tha nhân theo trí óc hẹp hòi nông cạn
của mình như lời Chúa đã nói: "Người ta chỉ xét đoán theo
diện mạo bên ngoài, còn Thiên Chúa thì thấu suốt tận tâm can con
người". Hơn nữa, người ta lại còn bị cái ác cảm, yên trí
về địa vị, dòng tộc, gia cảnh của người khác, để coi thường, để
dèm pha, để hạ giá và coi khinh tha nhân. Mặc dầu đôi khi, không
thể phủ nhận được những điều hay, điều tốt nơi những việc làm
của tha nhân, thì họ lại tìm cách cắt nghĩa khác theo ý nghĩ vạy
vò của họ, để mặc cho những việc làm của tha nhân một hình thức
không mấy tốt đẹp. Chẳng hạn, khi thấy người này làm việc thiện
giúp đỡ những người nghèo túng, thiếu thốn thì lại mỉa mai cho
họ là người khoe khoang. Khi thấy kẻ khác được thành công, được
may mắn thì lại chụp mũ cho là do mánh khóe mưu mô mà được như
thế... Những trường hợp tương tự như vậy, chúng ta thường thấy
nơi xã hội loài người chúng ta ngày nay. Thật là bất công, khi
thấy kẻ khác hơn mình, được danh giá địa vị hơn mình, được thành
công may mắn hơn mình, đã không chung vui chia sẻ chúc mừng, lại
còn ghen tương, dèm pha, hạ giá, mỉa mai, bêu xấu và mặc cho họ
một chủ ý bất lương.
III.
THÁI ĐỘ CỦA CON CÁI CHÚA
Dân
Do Thái đã từng được nghe những lời giáo huấn khôn ngoan, những
giáo lý cao siêu phát ra từ môi miệng Chúa Kitô, giúp con người
đạt được hạnh phúc, làm cho xã hội được lành mạnh, khiến người
ta biết sống tương thân tương ái hòa thuận thương yêu nhau, đến
làm cho họ phải sửng sốt bỡ ngỡ. Thế rồi, họ còn được chứng kiến
bao nhiêu phép lạ Chúa làm để tỏ lòng thương yêu họ, làm cho bánh
hóa nhiều nuôi sống họ lúc bị đói lả; chữa lành bao nhiêu người
ốm đau bệnh tật, phục sinh kẻ đã chết, khu trừ ma quỉ... Biết
bao nhiêu phép lạ Chúa đã thực hiện tỏ lòng yêu thương dân tộc,
tỏ quyền năng cao cả của một Thiên Chúa, để cứu dân tộc Ngài tuyển
chọn khỏi ách nô lệ Ai Cập... Nhưng họ vốn cứng lòng tin, vốn
ương nghạnh chống đối không tin nhận Chúa Kitô là Đấng Thiên Sai
nhân loại đợi trông. Chính vì lòng kiêu căng cố chấp mà họ đã
không nhận ra Chúa Cứu Thế, bởi cuộc sống khiêm nhu, tầm thường,
nghèo nàn của Chúa đã không hợp với nhãn quan lầm lạc của họ.
Vì theo quan niệm tự mãn, tự cao, tự đại, vinh sang oai hùng của
dân tộc được Thiên Chúa tuyển chọn, cần phải có một Chúa Cứu Thế
uy hùng quyền năng cao cả, đến thống trị, trên Ngai Hoàng Đế Israel,
bá chủ Thế giới.
Chính
vì cái nhãn quan hẹp hòi nông cạn và quan niệm kiêu căng đó, mà
họ đã chẳng khác gì như "Con chó" không nhận ra chủ,
không nhận ra Chúa và bao nhiêu ơn phúc Chúa dành cho họ, là dân
Ngài đã tuyển chọn.
Kết
Luận
Chúng
ta là con cái Chúa, đã được Chúa yêu thương tuyển chọn làm con,
xin Chúa ban cho chúng ta được những ơn cần thiết sau đây:
1.
Biết nhận ra Chúa để tôn thờ Ngài xứng đáng, biết nhận ra các
ơn Chúa ban để cảm tạ Ngài, hầu sống xứng đáng hơn địa vị làm
con cái Thiên Chúa với biết bao ơn phúc Ngài ban.
2.
Học nơi Chúa bài học nhân từ, biết phán đoán cách khách quan và
ngay lành cho tha nhân, nhìn nhận điều hay điều tốt của người
khác, không chủ quan nông cạn, hẹp hòi xét đoán kết tội tha nhân
theo nhãn quan bên ngoài và quan niệm vạy vò, ghen tương, độc
đoán, kiêu căng của mình.
Lm.
Minh Vận, CMC
|
|