suy tư tin mừng, của trầm thiên thu

Chúa nhật 15 thường niên, năm B

+++

NỢ ĐỜI

Sống trên đời này, chắc hẳn không ai lại không mắc nợ – cụ thể là tiền bạc, không nhiều thì ít, dù chỉ là một số tiền nhỏ – vài ngàn, vài trăm, vài triệu (theo mệnh giá tiền VN). Nói cho “văn hoa” thì món nợ là trái khoản. Dù ít hay nhiều cũng phải trả nợ, không thể không thanh toán, bởi vì còn nợ ngày nào thì “nặng mình” ngày đó, khổ tâm lắm. Ai đã từng mắc nợ thì có kinh nghiệm về tình trạng ăn không ngon, ngủ không yên. Món nợ to thì phiền phức hơn: Người ta đến nhà kêu réo, thậm chí còn bị “xã hội đen” hành hung.

Xét về phương diện tinh thần, chúng ta mắc nợ nhiều lắm: nợ cha mẹ, nợ gia đình, nợ thầy dạy, nợ hàng xóm, nợ bạn bè,... không nợ cách này thì cách khác, không trực tiếp thì gián tiếp. Đó là “nợ ân tình” mà chúng ta phải trả, không vay vẫn mắc nợ, thậm chí là muốn nợ và phải nợ. Thánh Phaolô nói: “Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật.” (Rm 13:8)

Nếu bạn là người bình thường, bạn MẮC NỢ những người khuyết tật, người tâm thần.
Nếu bạn là người còn cha mẹ, bạn MẮC NỢ những người mồ côi.
Nếu bạn là người có một gia đình, bạn MẮC NỢ những người mình ên, tứ cố vô thân.
Nếu bạn là người có nhà ở, bạn MẮC NỢ những người vô gia cư, ở trọ.
Nếu bạn là người an cư lạc nghiệp, bạn MẮC NỢ những người tha phương cầu thực.
Nếu bạn là người khỏe mạnh, bạn MẮC NỢ những người bệnh hoạn.
Nếu bạn là người xinh đẹp, bạn MẮC NỢ những người không được xinh xắn.
Nếu bạn là người giàu có, bạn MẮC NỢ những người nghèo khó.
Nếu bạn là người hạnh phúc, bạn MẮC NỢ những người đau khổ.
Nếu bạn là người may mắn, bạn MẮC NỢ những người bất hạnh, đau khổ chồng chất.
Nếu bạn là người thành công, bạn MẮC NỢ những người thất bại.
Nếu bạn là người có công ăn việc làm, bạn MẮC NỢ những người thất nghiệp.
Nếu bạn là người còn trẻ, bạn MẮC NỢ những người già nua.
Nếu bạn là người được ăn no mặc ấm, bạn MẮC NỢ những người đói khát.
Và còn rất nhiều cái “nếu” khác nữa…

Chúa Giêsu nói: “Người nghèo bên cạnh anh em lúc nào cũng có.” (Ga 12:8) Giữa cơn đại dịch corona này, chúng ta mới cảm nhận nhiều về Lời Chúa. Và Ngài cho biết rằng chúng ta phải trả món nợ yêu thương cho tới đồng xu cuối cùng. (Mt 5:26)

Khi dịch bệnh hoành hành, ngoài việc hy sinh của các các nhân viên y tế, chúng ta cảm thấy xúc động khi có những nơi chia sẻ phần ăn cho những người khó khăn, cũng rất cảm động và khâm phục những người thực sự nghèo nhưng họ chỉ nhận phần vừa đủ, họ nói để dành phần cho người khác nữa. Tuy nhiên, thực sự thật buồn khi thấy có một số người tham lam, lợi dụng, giành lấy hơn một phần lương thực, thậm chí có kẻ còn lén đi ăn trộm phần chia sẻ dành cho người nghèo. Họ chỉ giành lấy cho mình mà không dành cho người khác.

Làm sao trả nợ đời? Cách trả nợ đơn giản nhất là chân thành cầu nguyện cho họ. Nếu có vật chất để chia sẻ thì quá tốt rồi. Thánh Ambrôsiô nói: “Người giàu cho người nghèo thật ra không phải là bố thí, nhưng là trả nợ. Luật công bình rất rõ ràng, một người tốt không được tránh né sự thật, không được gây tổn thiệt bất công cho bất kỳ ai, không được lường gạt hay lừa đảo.”Và Thánh Basiliô phân tích: “Chiếc bánh anh em để dành là của những người đói khát; chiếc áo nằm trong rương của anh em là của những người trần trụi; vàng bạc anh em chôn giấu dưới đất là của những người nghèo túng. Nếu mọi người đều chỉ nhận theo nhu cầu của mình và nhường phần dư cho những người túng thiếu, thì có lẽ không còn ai giàu có, không còn ai nghèo túng, không còn ai khốn cùng.”

Việc thiện liên quan đức ái, có giá trị cao và giúp người ta dễ vào Thiên Đàng hơn. Chân phước Richard Rolle: “Để lên Thiên Đàng, chúng ta phải vượt qua một con đường dài, bao nhiêu việc lành chúng ta làm, bao nhiêu lời kinh chúng ta đọc, bao nhiêu tư tưởng tốt lành chúng ta suy nghĩ trong chân lý, cậy trông và đức ái, là bấy nhiêu bước chân chúng ta tiến về quê trời.”

Thiên Chúa coi trọng đức nghèo khó. Sống giản dị là một cách từ bỏ chính mình. Đừng tưởng mình có tiền thì mình xài thoải mái, của mình chứ chẳng của ai. Hãy nghe Thánh Nicholas Flue nói: “Anh em hãy tỉnh táo và chăm chỉ. Hãy tránh mọi thứ hào nhoáng trong cách ăn mặc là cái sẽ loại trừ anh em khỏi Thiên Đàng.” Không đơn giản như chúng ta tưởng đâu!

Bác ái đối với người nghèo: “Nước dập tắt lửa hồng, bố thí đền bù tội lỗi.” (Hc 3:30) Cách thanh toán nợ đời là sám hối, chia sẻ, yêu thương và tha thứ. Nếu tín nhân còn nợ gì thì cũng được Thiên Chúa tẩy trắng, xóa án: “Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông.” (Is 1:18) Ngài chỉ muốn CỨU ĐỘ mọi người, không muốn TRỪNG PHẠT ai cả!

Bất cứ nợ gì Chúa cũng tha hết, nhưng có một món nợ không thể thanh toán: “Nợ máu Chúa không tha, nhưng hãy còn nhớ mãi, tiếng những người nghèo khổ, Chúa chẳng quên bao giờ.” (Tv 9:13)
Cuối cùng, trong những ngày khốn khổ vì cơn dịch bệnh lan tràn khắp nơi, chúng ta cùng tâm niệm mối phúc này: “Phúc thay kẻ lưu tâm đến người nghèo khổ: trong ngày hoạn nạn, sẽ được Chúa cứu nguy.” (Tv 41:2)

TRẦM THIÊN THU
Cuối tháng 06-2021

CHẦU THÁNH THỂ ĐỂ CỨU THẾ GIỚI
Tại sao cách phản ứng của chúng ta đối với các vụ bê bối lạm dụng tình dục giáo sĩ, sự thiếu đức tin của Kitô hữu, và thậm chí cả COVID-19, lại rất kém cỏi như vậy? Chúng ta có ngay câu trả lời dưới đây!
“Việc Chầu Thánh Thể sẽ cứu thế giới.” Đó là những lời tôi đã nghe nhiều linh mục nói trên mạng xã hội trong những tháng gần đây, và đó là sự thật. Giáo Hội đã lãng quên trung tâm của mình do những ham muốn trần tục của các thành viên bận rộn với những mưu cầu thực dụng. Xu hướng con người thường xuyên ở trong tình trạng làm việc điên cuồng khiến chúng ta rời xa tâm điểm của mình. Điều này thường không được thực hiện vì ý xấu, nhưng sự bận rộn này thường trở thành thần tượng sai lầm. Chúng ta đặt nó cao hơn việc cầu nguyện. Chúng ta đặt các thiết kế, các chương trình nghị sự và nhiệm vụ của riêng mình lên trên Đức Kitô. Chúa Giêsu Kitô nói gì với Mácta khi cô thất vọng về cô em Maria? Ngài nhắc nhở Mácta và chúng ta rằng Maria đã “chọn phần tốt nhất.” Ngài cho chúng ta thấy tính ưu việt của lời cầu nguyện.
Giáo Hội ngày nay đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng đức tin sâu sắc. Nó bắt đầu trong hệ thống cấp bậc và tỏa xuống khắp Giáo Hội. ĐGH Bênêđictô XVI đã nhiều lần chỉ ra cuộc khủng hoảng đức tin này liên quan những gì đang khiến Giáo Hội ngày nay đau yếu. Chính sự khủng hoảng đức tin này theo nhiều cách đã dẫn đến các vụ bê bối lạm dụng tình dục giáo sĩ, làm mất rất nhiều linh hồn ra khỏi Giáo Hội, và sự tầm thường đã chiếm lấy quá nhiều giáo xứ. Ở nhiều nơi, đức tin đã trở thành rô-bốt, vô hồn và trần tục.
Nền tảng để phát triển đức tin của chúng ta đến từ việc cử hành Hy Tế Thánh Thiêng của Thánh Lễ, nơi chúng ta đến với nhau để được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và Sự Hiện Diện Thực Sự của Ngài trong Bí Tích Thánh Thể. Ở đâu đó, Dân Chúa đã mất dấu Chúa trong việc thờ phượng. Chúng ta đã biến nó thành cái gì đó về chúng ta và cách cảm nhận của chúng ta. Các linh mục coi đó là cơ hội để bắt buộc tính cách của chúng ta phải tuân theo phụng vụ, điều này khiến giáo dân cũng phải làm như vậy. Chúng ta không còn cảm giác siêu việt về sự Hiện Diện Thực Sự của Chúa Kitô trong các nhà thờ và trong Thánh Lễ.
Đa số các giáo xứ của chúng ta là rất nhiều những gương mặt xa lạ, những người cùng nhau đến thờ phượng mỗi tuần một lần và sau đó không bao giờ gặp lại nhau. Đó không phải là sự hiệp thông đích thực, nhưng thường được coi là hiện trạng không nên thay đổi. Đừng bận tâm rằng chúng ta đang mất người ta với tỷ lệ đáng kinh ngạc bởi vì sự giả mạo này không thể giữ được con tim và khối óc của con người trong cuộc cạnh tranh với sự quyến rũ của thế gian. Chúng ta không muốn làm rung chuyển con thuyền, gây thiệt hại cho chính chúng ta và cái giá phải trả của vô số linh hồn.
Chúng ta đã được ban tặng món quà cao quý nhất khả dĩ tưởng tượng trong Sự Hiện Diện Thực Sự của Đức Kitô. Ngài đã để lại cho chúng ta mình và máu, linh hồn và thần tính của Ngài, để nuôi dưỡng và hướng dẫn chúng ta. Trong khi việc đổi mới cách thờ phượng đích thực trong Thánh Lễ là điều quan trọng hàng đầu, thì việc gia tăng các giờ Chầu Thánh Thể là một phần thiết yếu cho sự đổi mới này. Chúng ta phải trở thành một dân tộc tôn thờ Đức Kitô, những người đến trước mặt Ngài với tất cả con người của mình và không tìm cách tránh mặt Ngài. Mọi thứ bận rộn của chúng ta đều là cách tránh mặt Ngài. Đó là cuộc chạy trốn khỏi Thập Giá bởi vì Sự Hiện Diện Thực Sự của Ngài và Thập Giá không thể tách rời.
Trong sự im lặng của giờ Chầu Thánh Thể, chúng ta được phơi bày trần trụi với tư cách cá nhân và với tư cách Giáo Hội. Chúng ta được dẫn dắt để đối đầu với tất cả bóng tối bên trong chúng ta. Mọi thứ giữ chúng ta khỏi xa Ngài, khỏi dính bén với ma quỷ, xác thịt và thế gian. Chính tại đây mà Giáo Hội phải đến để tìm kiếm ánh sáng Đức Kitô, ánh sáng này soi thấu mọi phần tối tăm của chúng ta và giữ chúng ta khỏi xa Ngài. Trong tất cả các vụ bê bối, tham nhũng, trần tục và khó khăn, chính xác đó là những gì chúng ta đã và đang né tránh sự im lặng của tình yêu cháy bỏng và Tôn Nhan Thánh Thể của Ngài.
Các thống kê kinh ngạc về niềm tin của người Công giáo vào Sự Hiện Diện Thực Sự đã gây đau lòng. Điều đau lòng hơn nữa là nhiều linh mục truyền phép Thánh Thể cũng không còn tin nữa. Đây không chỉ là vấn đề trong giáo dân. Cuộc khủng hoảng đức tin này diễn ra rất sâu sắc và đi vào trung tâm của mọi ơn gọi mà Chúa Kitô mở rộng cho các thành viên trong Giáo Hội của Ngài. Câu trả lời sẽ không đến từ việc cải cách thủ tục và quan liêu, mà sẽ chỉ đến khi chúng ta sẵn lòng yên lặng và đến trước Thánh Thể. Câu trả lời cho sự khủng hoảng đức tin là trở lại cầu nguyện sâu sắc như một cộng đoàn trước Chúa Giêsu Thánh Thể.
Trong cuộc sống hằng ngày, các gia đình và các linh mục cũng chạy trốn hết việc này sang việc khác mà không hề nghĩ đến việc dừng lại để dành thời gian, dù chỉ 10 phút, cho Chúa Giêsu Thánh Thể nơi Nhà Tạm. Chúng ta đã đặt mọi thứ của thế gian này lên trên Đức Kitô. Ngài bị bỏ rơi trong vô số Nhà Tạm trên khắp thế giới. Chúng ta quá bận rộn đối với Ngài ngay cả khi chúng ta tuyên bố sẽ làm công việc của Ngài. Công việc của chúng ta sẽ chết nếu chúng không được sinh ra từ hoa trái của sự cầu nguyện và tìm kiếm Tôn Nhan Ngài, như ĐHY Robert Sarah thường nhắc nhở chúng ta.
Tốc độ điên cuồng này tiết lộ sự lười biếng thâm căn cố đế đã chiếm hữu chúng ta. Điều này khiến chúng ta ngủ yên trong Vườn Dầu khi Chúa của chúng ta đau khổ trong Nhiệm Thể của Ngài ngày nay. Chúa Kitô cảnh cáo các tông đồ phải tỉnh thức vì Ngài biết Thập Giá ở gần. Đối với chúng ta, Thập Giá luôn ở trong tầm tay. Cuộc đời này là Thập Giá – bi kịch, khó khăn, hoạn nạn đang chờ chúng ta bất cứ lúc nào. Nếu chúng ta không cố gắng tỉnh thức với Ngài qua việc cầu nguyện và Chầu Thánh Thể, chúng ta sẽ không chuẩn bị để trải qua thử thách của cuộc đời này. Đó là lý do cách phản ứng của chúng ta đối với các vụ bê bối lạm dụng tình dục giáo sĩ, sự thiếu đức tin của Kitô hữu, và thậm chí cả COVID-19, lại rất kém cỏi như vậy. Đức tin sẽ tàn lụi nếu không được nuôi dưỡng qua đời sống cầu nguyện sâu sắc, tập trung vào Sự Hiện Diện Thực Sự của Đức Kitô.
Chúng ta có thể tiếp tục có các cuộc họp, chương trình nghị sự, kế hoạch trong giáo xứ và gia đình của chúng ta, nhưng nếu chúng ta không tái tập trung vào Chúa Giêsu Thánh Thể thì tất cả các kế hoạch đó sẽ chỉ là cát bụi, không sinh hoa kết quả lâu dài. Chúng ta sẽ tiếp tục đẩy người ta ra khỏi băng ghế của chúng ta, sẽ tiếp tục chấp nhận sự tầm thường, tiện nghi, thay vì mời gọi nên thánh tận gốc rễ. Chúng ta được tạo nên hơn cả những gì thế giới này có thể cung cấp cho chúng ta, nhưng sự thật đó không được sống trong các giáo xứ của chúng ta. Nhìn chung, chúng ta trông giống như nền văn hóa thịnh hành, đó là lý do chúng ta không thể truyền giáo cho người khác.
Không phải các kế hoạch nhân tạo của chúng ta sẽ cứu được Giáo Hội và thế giới. Đó là chính Chúa Giêsu Kitô. Ngài đã cho chúng ta câu trả lời về sự khao khát của trái tim con người. Ngài đã cho chúng ta giải pháp đối với tất cả những gì làm chúng ta đau khổ. Câu trả lời đó là Sự Hiện Diện của Ngài đang chờ đợi chúng ta trong tất cả các Nhà Tạm trên thế giới. Đã đến lúc phải đưa Ngài ra để dân sự của Ngài thờ phượng Ngài. Đã đến lúc tất cả chúng ta cam kết tôn thờ Ngài và đặt Ngài là ưu tiên cao nhất trong cuộc đời mình. Không gì trên thế giới này mạnh mẽ hơn Sự Hiện Diện Thực Sự của Chúa Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể. Khi nào chúng ta sẽ bắt đầu sống sự thật này một cách triệt để? Đã đến lúc ngừng lập kế hoạch, nói chuyện và tạo chiến lược. Đã đến lúc chúng ta quỳ gối trước Tôn Nhan Ngài để thờ lạy trong thinh lặng, để Ngài có thể đổi mới Giáo Hội và thế giới.
CONSTANCE T. HULL
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
Thượng tuần tháng 07-2021

 

KHƯỚC TỪ và GIŨ SẠCH

Trong cuộc sống có nhiều thứ cần phải biết khước từ và giũ sạch. Rất cần can đảm để có thể dứt khoát. Khước từ cái xấu là hành động tốt, khước từ cái tốt là hành động xấu. Khước từ không dứt khoát thì như giặt đồ không sạch. Đối với tâm linh cũng tương tự.
Có kiểu khước từ đáng yêu thì cũng có kiểu khước từ đáng sợ. Kinh Thánh nói: “Người tội lỗi khước từ lời khiển trách, tìm đủ lẽ để làm theo ý mình.” (Hc 32:17) Thật đáng quan ngại biết bao!
Theo Chúa đòi hỏi phải khước từ mạnh mẽ hơn – cả tinh thần và vật chất. Xét theo nghĩa đen, khước từ là giũ bỏ  cái gì đó. Muốn nhẹ mình thì phải bỏ, muốn bỏ thì phải buông, càng bám chặt thì càng nặng người, đúng như người ta thường nói: “Già lừa ưa nặng.”
Chắc rằng ai cũng có kinh nghiệm ít nhiều về sự từ bỏ, nhất là đối với chất gây nghiện như rượu bia hoặc thuốc hút. Quả thật, không dễ gì mà bỏ ngay được, có người bỏ năm lần bảy lượt vẫn chưa được. Chất gây nghiện bình thường mà còn vậy, huống chi ma túy. Người nghiện ma túy cứ tái nghiện nhiều lần, rất hiếm người bỏ được. Nghiện thứ gì thì khổ thứ đó.
Ngày nay còn thứ nghiện @ gọi là nghiện internet, internet addiction hoặc cyber addiction. Chứng nghiện này cũng gây rối loạn tâm sinh lý. Không ai có thể cứu mình, ngoại trừ chính mình. Điện thoại thông minh là điện thoại khôn, nhưng nó khiến người ta hóa khốn. Kinh Thánh nhắc nhở chí lý: “Trong mọi chuyện lớn nhỏ, đừng tỏ ra vô ý thức.” (Hc 5:15)
Nghiện là đam mê lệch lạc quá độ. Nghiện gì cũng “chết” – chết ảo và chết thật. Nhưng vì sức khỏe của chính mình, và có liên quan người khác, rất cần quyết tâm khước từ. Khước từ chất gây hại để bảo vệ hệ miễn nhiễm, nhất là trong tình trạng dịch bệnh lây lan lúc này. Chất gây hại cho thân xác còn nguy hiểm như vậy thì chất gây hại cho linh hồn càng nguy hiểm hơn bội phần. Dù xác hay hồn, có khỏe mạnh mới có thể làm việc hiệu quả. Sức khỏe thể lý có ảnh hưởng tới sức khỏe tinh thần và linh hồn.
Từ bỏ những thứ tầm thường để có thể làm những điều tốt đẹp – cho mình và cho tha nhân, đặc biệt là lợi ích cho Thiên Chúa, cụ thể là công việc chung của mọi tín nhân: Loan báo Tin Mừng. Chính Chúa Giêsu đã truyền lệnh: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.” (Mc 16:15) Đó là trọng trách Chúa Giêsu trao cho những người tin vào Đức Giêsu Kitô – Đấng Ngôi Lời.
Không hẳn “ra đi” là phải đến nơi kia, tới nơi nọ. Thánh nữ Teresa Lisieux không ra khỏi bốn bức tường dòng kín mà vẫn đến được mọi nơi trên thế giới này. Vấn đề quan trọng là tinh thần truyền giáo của Chị Thánh. Ngày nay, với internet, người ta có thể đi đến bất cứ nơi nào và biết được nhiều chuyện dù chỉ ngồi một chỗ. Đó là một lợi thế cho những ai biết tận dụng theo hướng tốt, nhưng có thể là mối nguy hiểm cho những ai tò mò, chỉ tìm hiểu những chuyện không nên biết. Lợi bất cập hại.
Ngày xưa, sau khi xung khắc, Amátgia nói với Amốt: “Này thầy chiêm ơi, mau chạy về đất Giuđa, về đó mà kiếm ăn, về đó mà tuyên sấm! Nhưng ở Bết Ên này, đừng có hòng nói tiên tri nữa, vì đây là thánh điện của quân vương, đây là đền thờ của vương triều.” (Am 7:12-13) Ông Amốt đã không được người ta tiếp nhận. Nghe lạ mà không lạ, bởi vì chính Chúa Giêsu – Ngôn sứ của mọi ngôn sứ – cũng đã bị người ta khước từ khi Ngài trở về Nadarét. (Mt 13:53-58; Mc 6:1-6; Lc 4:16-30) Một tình huống phũ phàng như vậy khó có thể tưởng tượng được!
Ông Amốt nói với Amátgia: “Tôi không phải là ngôn sứ, cũng chẳng phải là người thuộc nhóm ngôn sứ. Tôi chỉ là người chăn nuôi súc vật và chăm sóc cây sung. Chính Đức Chúa đã bắt lấy tôi khi tôi đi theo sau đàn vật, và Đức Chúa đã truyền cho tôi: “Hãy đi tuyên sấm cho Israel dân Ta.” (Am 7:14-15) Ngôn sứ Amốt không dám nhận mình là ngôn sứ nhưng ông thực sự là ngôn sứ, dù ông bị “ép buộc” làm ngôn sứ, đi rao giảng cho dân Israel.
Ngôn sứ Amốt là ai? Ông là người thuộc miền Nam Giuđê nhưng đi rao giảng ở miền Bắc Israel. Ông là người đương thời với hai ngôn sứ Hôsê và Isaia, hoạt động vào khoảng năm 750 TCN, thời vua Giêrôbôam II. Ngôn sứ Amốt qua đời năm 745 TCN.
Xưa nay đức tính được đề cao là lòng trung hiếu. Trong tác phẩm Lục Vân Tiên, cụ Đồ Chiểu đã đề cập đức trung hiếu ở ngay câu lục bát đầu tiên: “Trai thời trung hiếu làm đầu, gái thời tiết hạnh làm câu trau mình.” Nói là nói vậy, chứ nam hay nữ đều cần cả trung hiếu và tiết hạnh. Thiên Chúa cũng quý mến người trung hiếu. Thánh Vịnh gia bộc bạch: “Tôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán, điều Chúa phán là lời chúc bình an cho dân Người, cho kẻ trung hiếu và những ai hướng lòng trí về Người. Chúa sẵn sàng ban ơn cứu độ cho ai kính sợ Chúa, để vinh quang của Người hằng chiếu toả trên đất nước chúng ta.” (Tv 85:9-10) Chắc chắn ai cũng mơ ước một đất nước “đại đồng” như vậy, nhưng có lẽ ước mơ vẫn chỉ là mơ ước đối với chúng ta trên thế gian này, càng tệ hại hơn đối với cư dân ở các quốc gia vô thần.
Dù có thế nào thì chúng ta cũng vẫn phải không ngừng ước mơ, khao khát, mong mỏi,… Nếu có Thiên Chúa thì chắc chắn điều đó sẽ đạt được. Thời kỳ “đáng mơ ước” đó thực sự đã đến với chúng ta, ngay trên thế gian này: “Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hoà bình công lý đã giao duyên. Tín nghĩa mọc lên từ đất thấp, công lý nhìn xuống tự trời cao. Vâng, chính Chúa sẽ tặng ban phúc lộc và đất chúng ta trổ sinh hoa trái. Công lý đi tiền phong trước mặt Người, mở lối cho Người đặt bước chân.” (Tv 85:11-14) Nước Chúa đã đến, việc còn lại là trách nhiệm của chúng ta: Bài trừ mọi bất công và thực hiện công lý. Có công lý ắt sẽ có hòa bình. Chưa có hòa bình vì chúng ta chưa thực hiện công lý – nghĩa là chúng ta còn đàn áp nhau, áp bức kẻ yếu, đè bẹp kẻ nghèo khổ, thậm chí còn “dàn cảnh” để đàn áp dân lành. Thánh Phaolô khuyên: “Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác.” (Rm 12:21)
Napoléon nói: “Thế giới phải chìm đắm trong đau khổ không vì tội ác của những kẻ xấu, mà vì sự im lặng của những người tốt.” Đúng vậy. Và có liên quan vấn đề cá nhân: “Dối trá và lừa lọc là hành động của kẻ ngu xuẩn không đủ trí óc để trung thực.” (Benjamin Franklin)
Thiên Chúa biết phàm nhân “dẻo miệng” lắm, hứa rồi quên, nhưng Ngài vẫn hết mực yêu thương và chính thức thiết lập Kế Hoạch Cứu Độ – ngay từ khi Ông Bà Nguyên Tổ phạm tội bất tuân lệnh của Thiên Chúa. Thật diễm phúc khi chúng ta có một Thiên Chúa tuyệt đối như vậy. Thảo nào Thánh Phaolô đã không thể lặng im mà phải lên tiếng: “Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Trong Đức Kitô, từ cõi trời, Người đã thi ân giáng phúc cho ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần. Trong Đức Kitô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người.” (Ep 1:3-4)
Rõ ràng hạnh phúc chồng lên hạnh phúc, niềm vui nối kết nỗi mừng. Tại sao? Bởi vì không chỉ chúng ta được gọi Thiên Chúa là Thân Phụ, mà còn được Ngài quan tâm chăm sóc không ngừng: “Theo ý muốn và lòng nhân ái của Người, Người đã tiền định cho ta làm nghĩa tử nhờ Đức Giêsu Kitô, để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời, ân sủng Người ban tặng cho ta trong Thánh Tử yêu dấu. Trong Thánh Tử, nhờ máu Thánh Tử đổ ra chúng ta được cứu chuộc, được thứ tha tội lỗi theo lượng ân sủng rất phong phú của Người.” (Ep 1:5-7)
Quả thật, dành cả đời đời của tỷ tỷ người để tạ ơn Ngài cũng không đủ chứ nói chi tới một cuộc đời của mỗi chúng ta. Thánh Phaolô cho biết chi tiết: “Ân sủng này, Thiên Chúa đã rộng ban cho ta cùng với tất cả sự khôn ngoan thông hiểu. Người cho ta được biết thiên ý nhiệm mầu: thiên ý này là kế hoạch yêu thương Người đã định từ trước trong Đức Kitô. Đó là đưa thời gian tới hồi viên mãn là quy tụ muôn loài trong trời đất dưới quyền một thủ lãnh là Đức Kitô. Cũng trong Đức Kitô, Thiên Chúa là Đấng làm nên mọi sự theo quyết định và ý muốn của Người, đã tiền định cho chúng tôi đây làm cơ nghiệp riêng theo kế hoạch của Người, để chúng tôi là những người đầu tiên đặt hy vọng vào Đức Kitô, chúng tôi ngợi khen vinh quang Người.” (Ep 1:8-12)
Tất cả là hồng ân. Thật vậy, Cựu Ước đã xác định: “Lành dữ, sống chết, giàu nghèo, tất cả đều do Đức Chúa.” (Hc 11:14) Không gì ngoài Thánh Ý Chúa, nhưng trong mọi hoàn cảnh, “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định.” (Rm 8:28) Sống theo Thánh Ý Chúa là điều quan trọng tuyệt đối. Nhận biết được như vậy là bắt đầu trưởng thành tâm linh. Nhưng muốn trưởng thành trong đời sống Kitô giáo, chúng ta cần phải có ba yếu tố quan trọng: Yêu Thương, Tha Thứ, và Chấp Nhận. Đó là tam-giác-sống như điều kiện ắt có và đủ.
Để động viên chúng ta sống tích cực, Thánh Phaolô cho biết: “Trong Đức Kitô, cả anh em nữa, anh em đã được nghe lời chân lý là Tin Mừng cứu độ anh em; vẫn trong Đức Kitô, một khi đã tin, anh em được đóng ấn Thánh Thần, Đấng Thiên Chúa đã hứa. Thánh Thần là bảo chứng phần gia nghiệp của chúng ta, chờ ngày dân riêng của Thiên Chúa được cứu chuộc, để ngợi khen vinh quang Thiên Chúa.” (Ep 1:13-14) Có tin tưởng thì mới chờ đợi, khi chờ đợi thì phải hành động, chứng tỏ bằng hành động là can đảm gặp gỡ tha nhân, muốn gặp gỡ thì phải đứng dậy và vào đời, vào đời hôm nay để vào trời ngày mai. Đức Mẹ Fatima đã đặt vấn đề: “Nếu người ta biết thế nào là đời đời thì người ta sẽ hành động bằng mọi giá.” Và có điều đặc biệt này: “Cửa Thiên Đàng rất thấp, chỉ những người hạ mình mới có thể vào được.” (Thánh Elizabeth Seton)
Trình thuật Mc 6:7-13 (≈ Mt 10:5-15; Lc 9:1-6) đề cập việc Đức Giêsu sai Nhóm Mười Hai đi loan báo Tin Mừng. Ngài sai họ đi từng đôi, từng cặp. Để cung cấp “hành trang” cho họ lên đường, Ngài ban cho họ quyền trừ quỷ. Tuy nhiên, Ngài đưa ra chỉ thị xem chừng “không giống ai” chút nào: Không được mang gì khi đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. Chúa Giêsu nói rất rõ ràng, không úp mở, không bóng gió, thế mà ngày nay vẫn thấy có người làm trái ngược, xao lãng cái chính mà chú trọng cái phụ, lem nhem về chuyện tiền bạc, tìm mọi cách để có thể vơ vét...
Biết con người sợ khó, thích nhàn, mê tiền, hám lợi, thế nên Chúa Giêsu bảo các môn đệ “ra đi với đôi tay trắng,” không được dính bén vật chất, vì vật chất sẽ gây mù quáng. Ngài căn dặn rất cặn kẽ: “Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi. Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ.” (Mc 6:10-11) Người ta không tiếp nhận mình thì thôi, đi nơi khác chứ cũng không ghét bỏ ai. Tự nhiên vậy thôi, như tục ngữ Việt Nam có câu: “Tránh voi chẳng xấu mặt nào.” Chúa Giêsu luôn sống bình dân, tự nhiên và thanh thản. Ngài không muốn ai miễn cưỡng nên Ngài không bao giờ ép buộc ai.
Vâng lời Thầy Giêsu, các môn đệ ra đi rao giảng Nước Trời, kêu gọi hoán cải, trừ quỷ, xức dầu và chữa khỏi bệnh tật. Sống tốt giữa đời thường, thể hiện lòng thương xót, nhất là trong tình trạng dịch bệnh hiện nay, để nêu gương sáng. Đó là cách sẵn sàng và can đảm vào đời và sống giữa bầy sói. Khước từ tiện nghi cho mình để giũ sạch mọi thứ tham lam, tà tâm, mưu ma chước quỷ.
Lạy Thiên Chúa nhân lành, xin giúp chúng con biết khước từ chính mình để có thể thay đổi những gì cần thay đổi, biết chia sẻ những gì cần chia sẻ, dám giũ sạch mọi đam mê trần tục, biết khó với chính mình và sống nghiêm túc, để người khác có thể nhận ra Ngài là Cha giàu lòng thương xót. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU

 

TRỞ NGẠI ĐỐI VỚI ĐỨC TRONG SẠCH

Để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Thiên Chúa trên trời và ngay cả ở dưới đất này, chúng ta phải nỗ lực phối hợp để đạt được đức tính khó nhất là lòng trong sạch. Chúa Giêsu đã dạy sứ điệp này rất rõ ràng trong Bài Giảng Trên Núi – Bát Phúc: “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.” (Mt 5:8)
Trong bài viết ngắn này, chúng tôi muốn trình bày nhiều nguy cơ cản trở nhân đức quý giá nhất này, nhưng cũng đòi hỏi nhiều nhất đối với nhân đức này về sự trong trắng, sự thanh sạch của trái tim, để một ngày nào đó tất cả chúng ta sẽ có thể chiêm ngưỡng Thánh Nhan Thiên Chúa, điều mà Thánh Tôma Aquinô gọi là “tầm nhìn tuyệt vời về Thiên Chúa,” với đôi mắt chúng ta được hé mở để chiêm ngưỡng Thánh Nhan Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Thật vậy, nếu chúng ta không biết đến những nguy hiểm, cạm bẫy và cám dỗ bao quanh chúng ta thì việc đạt được cùng đích sẽ khó khăn hơn nhiều.

1. BA MỤC TIÊU CHÍNH
Sinh ra trong thân phận con người, tất cả chúng ta (ngoại trừ Chúa Giêsu và Mẹ Maria) đều phải chiến đấu chống lại ba trở ngại chính đối với đời sống tâm linh, sự thánh hóa và sự cứu rỗi đời đời của chúng ta: ma quỷ, xác thịt và thế gian.
Thiên Chúa cho phép ma quỷ hiển thị cho trí tưởng tượng của chúng ta những hình ảnh không thanh khiết. Chúng ta có trách nhiệm bác bỏ và khước từ chúng ngay lập tức! Thế gian cố gắng trình bày cho chúng ta sự hào nhoáng, không trang nhã, không trong sạch và sự dâm loạn là hoàn toàn bình thường, có thể chấp nhận.
Vì hậu quả của Nguyên Tội mà tất cả chúng ta đều thừa kế từ cha mẹ đầu tiên của mình là Ađam và Êva, chúng ta được thụ thai và sinh ra với sự ham muốn nhục dục, nghĩa là chúng ta có xu hướng bẩm sinh đối với tội lỗi. Trong đó là tội dâm dục là chính, có thể được định nghĩa ngắn gọn thế này: “Sự ham muốn rối loạn về khoái cảm nhục dục.”
Tất cả chúng ta đều phải chiến đấu với những ba thù: ma quỷ, xác thịt và thế gian! Nhưng với ân sủng của Thiên Chúa, tất cả đều có thể! Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta: “Trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta.” (Rm 8:37) Chúa Giêsu xác định: “Can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16:33)

2. KHÔNG ĐOAN TRANG
Đức Mẹ Fatima nói rằng hầu hết các linh hồn bị hư mất vĩnh viễn trong Hỏa Ngục vì phạm điều răn thứ 6 và thứ 9 – cả hai đều đề cập đức trong sạch, tầm quan trọng của việc sống khiết tịnh. Đức Mẹ tiết lộ cho Giaxinta rằng có nhiều cuộc hôn nhân không tốt đẹp.
Đức Mẹ cũng nói rằng nhiều kiểu trang phục khiếm nhã sẽ xuất hiện trên thế giới và xúc phạm Thiên Chúa một cách nghiêm trọng. Giáo lý Công giáo nói rằng khiêm tốn là người bảo vệ đức khiết tịnh. Vì vậy, không đoan trang dưới mọi hình thức là cửa ngõ mà người ta phạm nhiều tội ô uế.
3. ĐIỆN THOẠI, TRUYỀN THÔNG XÃ HỘI & INTERNET
Tất cả những điều này có thể được sử dụng để tôn kính và vinh danh Thiên Chúa – để loan báo Tin Mừng, rao giảng Phúc Âm, như những công cụ truyền giáo hữu hiệu, như những phương tiện để hoán cải và cứu các linh hồn. Điều này hoàn toàn rất đúng! Tuy nhiên, mạng xã hội là con dao hai lưỡi, nó có thể được dùng cho những điều rất tốt lành nhưng cũng có thể được dùng cho những điều xấu xa khôn lường.
Thánh Inhaxiô dạy chúng ta trong tác phẩm “Nguyên Tắc và Nền Tảng” rằng chúng ta được mời gọi sử dụng thụ tạo vì danh dự và vinh quang của Thiên Chúa, chứ không phải như một phương tiện cho sự diệt vong và sự hủy hoại vĩnh viễn của chúng ta.

4. HÌNH ẢNH ĐEN
Tất nhiên, một phần rõ ràng tiếp theo của chủ đề internet, điện thoại và mạng xã hội là sự hiện diện và sử dụng phổ biến nội dung khiêu dâm. Nhiều người coi nội dung khiêu dâm là loại ma túy hiện đại. Cho đến nay, nó có sức lan tỏa, ảnh hưởng và chi phối nhiều nhất, nhất là đối với nam giới, mặc dù nó cũng được phụ nữ sử dụng càng ngày càng nhiều. Ảnh hưởng của nó có sức tàn phá khủng khiếp.
Những tác động phổ biến của phim ảnh khiêu dâm là gì?
a. Con Người Thành Đồ Vật – Người đó không còn được nhìn nhận về phẩm giá và số phận bẩm sinh của họ nữa, mà là đồ vật để xem, để dùng và vứt bỏ. ĐGH Phanxicô đã đề cập khái niệm “xã hội bị loại bỏ.”
b. Tâm Trí Ô Nhiễm – Tâm trí đáng lẽ phải là vị trí và trung tâm để thu hút sự thật nhưng cuối cùng lại bị biến thành một hầm chứa chất thải luân lý. Thay vì nhìn lên trời, người ta lại tập trung ánh mắt và chú ý vào những gì thấp hèn, trần tục, nhơ nhớp và bẩn thỉu tràn ngập toàn bộ con người họ.
c. Leo Thang – Nói ra thật đáng buồn, điều thường xảy ra đối với hình ảnh khiêu dâm là càng xem thì người ta càng muốn xem nhiều hơn và với mức không lành mạnh hơn.
d. Tê Liệt – Người xem hình ảnh khiêu dâm càng ngày càng trở nên vô cảm hơn đối với những gì thuần khiết, cao quý, tốt đẹp và đáng ca ngợi. Tâm trí, trái tim và cảm xúc của họ trở nên chai sạn, xơ cứng.
e. Nghiện Ngập – Được coi như một loại ma túy hiện đại, hình ảnh khiêu dâm có thể dễ dàng hình thành chứng nghiện mau chóng và ở giới trẻ. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng nó có thể mạnh hơn việc nghiện một số loại ma túy nào đó.
f. Hành Động Theo Hình Ảnh – Hơn nữa, việc nghiện nội dung khiêu dâm có thể dễ dàng dẫn đến các tội thực sự chống lại đức trong sạch: thủ dâm, gian dâm, mại dâm, ngoại tình, loạn luân, đồng tính luyến ái,... Những hành động này cũng có thể gây nghiện nhiều.
g. Rạn Nứt Gia Đình – Một lưu ý rất quan trọng là nhiều gia đình đã phải rời xa nhau do sử dụng phim khiêu dâm. Chúa Giêsu nâng tầm quan trọng của sự thánh thiện trong lĩnh vực thanh sạch qua lời dạy của Ngài trong Bài Giảng Trên Núi: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi.” (Mt 5:27-28)
Điều Chúa Giêsu muốn nói là một người đàn ông đã kết hôn mà cố tình xem nội dung khiêu dâm thì thực sự đang phạm tội không chung thủy, một hành vi ngoại tình về tinh thần và tình cảm đối với vợ mình. Điều này thường có thể dẫn đến rạn nứt hôn nhân, đồng thời kéo dài và gây thiệt hại không thể bù đắp cho những đứa con vô tội đang bị đe dọa.
h. Hận Thù Thiên Chúa – Thánh Tôma Aquinô, tiến sĩ thiên thần, nói rằng thường có những người hoàn toàn tự phó mình cho tội lỗi của dục vọng và sự ô uế bằng cách thù ghét Chúa. Có lẽ nào ngày nay nhiều người trẻ đã khước từ Giáo Hội, các Bí Tích và đời sống cầu nguyện bởi vì nô lệ và nghiện một số tội với động lực là phim ảnh khiêu dâm?
i. Buồn Bã – Đã xảy ra thường xuyên khi cha mẹ nhìn vào tấm hình của con cái khi chúng Rước Lễ Lần Đầu và tỏa ra sự hồn nhiên, trong sáng và vui vẻ với cả con người của chúng! Giờ đây, ngày tháng trôi qua và sự trong trắng của chúng đã bị hủy hoại do tiếp xúc và sử dụng phim ảnh khiêu dâm, niềm vui đã biến mất và nỗi buồn ảm đạm lấp ló trên khuôn mặt chúng. Thủ phạm là gì? Phim ảnh đen!
j. Nguy Cơ Mất Đời Đời – Trong hầu hết các vấn đề nghiêm trọng và trầm trọng nhất là khi một người đã hoàn toàn từ bỏ bản thân mình cho thứ khiêu dâm và ô uế, nếu họ chết trong tình trạng này mà không có dấu hiệu ăn năn, thì khả năng thực sự sẽ mất Thiên Chúa muôn đời. Đức Mẹ Fatima đã cảnh báo thế giới cả trăm năm trước rằng tội xác thịt là nguyên nhân chính dẫn đến sự mất linh hồn mãi mãi!

5. VĂN HÓA CẤU KẾT VÀ TÁN TỈNH VỘI VÃ

Tóm lại, cần phải nói rằng xã hội hiện đại khuyến khích các cuộc tán tỉnh vội vã, non yếu và chưa trưởng thành, dễ dàng chống lại đức trong sạch. Kinh Thánh dạy rằng có một thời cho mọi thứ ở dưới mặt trời. (Gv 3:1-8) Điều này bao gồm thời gian và địa điểm để mọi người thiết lập mối quan hệ tán tỉnh dẫn đến hôn nhân. Điều đó cũng có nghĩa là thời gian và cách sử dụng tình dục thích hợp chỉ diễn ra trong bối cảnh của Bí tích Hôn Phối.
Đáng buồn thay, tất cả ý tưởng sống thử, hôn nhân thử, chung chạ với nhau, sao cũng được, thực sự là một thứ đại dịch nghiêm trọng đang lan tràn toàn xã hội. Tình dục chỉ có vị trí thích hợp giữa một nam và một nữ đã cử hành Bí tích Hôn Phối, trong đó cả hai tự hiến cho nhau như một tặng phẩm tình yêu và với sự cởi mở đối với cuộc sống – nghĩa là cởi mở đối với việc sinh con đẻ cái như một món quà thực sự từ Thiên Chúa.
KẾT LUẬN

Tóm lại, đây là một số trở ngại lớn hoặc những chướng ngại vật cản trở chúng ta sống trọn vẹn đức trong sạch, đòi hỏi rất nhiều nhưng rất cần thiết. Bằng ý thức và nhận thức về những cạm bẫy có thể xảy ra, với tư cách là những binh sĩ dũng cảm của Chúa Giêsu và Mẹ Maria, chúng ta có thể cảnh giác, cầu nguyện, tràn đầy năng lượng, và cuối cùng giành chiến thắng trong trận chiến sống Mối Phúc Thật: “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.” (Mt 5:8) Sau đó, phần thưởng của chúng ta sẽ là được mãi mãi chiêm ngắm Thánh Nhan Tuyệt Vời của Thiên Chúa ở trên trời.

Nguyện xin Trái Tim Vẹn Sạch và Vô Nhiễm Mẹ Maria là nơi trú ẩn chắc chắn của chúng ta bây giờ và mãi mãi!

ED BROOM, OMV
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
Chiều 06-07-2021

 

TAY KHÔNG

(Chúa nhật XV TN, năm B-2018)

Người ta xác định: “Có bột mới gột nên hồ”. Tay không mà làm nên chuyện mới là người tài giỏi. Chẳng dễ gì đối với con người, nhưng đối với Thiên Chúa thì “không thể thành có thể” (Mt 19:26; Lc 1:37), điển hình minh nhiên là công cuộc tạo thành vũ trụ của Thiên Chúa.

Loại “thuận ngôn” luôn “nghịch nhĩ”. Thế nên người Việt thường nói: “Sự thật mất lòng”. Thời nào cũng vậy, điều tốt ít được người ta chăm chú, nhưng điều quấy lại được người ta “chú ý”. Nói như vậy không có nghĩa là điều tốt bị coi thường, mà vì cái xấu như cái gai dễ nhận ra lắm. Lời ngay thẳng và chân thật làm người ta “khó chịu”, còn lời nịnh bợ hoặc tâng bốc lại làm người ta thích thú. Tuy nhiên, lời thật rất quan trọng: “Nói lời ngay thẳng bằng ăn chay cả tháng” (tục ngữ).

Thánh Vịnh gia xác định: “Lời Chúa phán là lời chân thật, như bạc nấu trong lò đã bảy lần tinh luyện” (Tv 12:7). Nhưng người ta không vui vẻ đón nhận, thậm chí còn tìm mọi cách để tránh né hoặc “dập tắt”, bởi vì Lời Chúa nói thẳng nói thật, “xoáy sâu” và “chạm” vào những nhược điểm của con người, những điều mà người ta chỉ muốn “sống để bụng, chết mang theo”. Và do đó, người ta tìm mọi cách chèn ép, đàn áp, hành hạ và bắt bớ những người “dám” nói và dám sống đúng Lời Chúa.

SẴN SÀNG LÊN ĐƯỜNG

Thời nào cũng vậy, xưa cũng như nay, cứ thấy ai có “tính thẳng thắn thật thà” thì người ta tỏ vẻ khó chịu, không ưa, tìm cách gièm pha hoặc xa tránh. Bóng tối chẳng bao giờ ưa ánh sáng. Thời Cựu Ước, các ngôn sứ thường bị ghét chỉ vì có những câu nói thật rất nhức nhối – chẳng hạn như ngôn sứ Hô-sê hoặc A-mốt. Thật thế, ông A-mát-gia đã nói với ông A-mốt: “Này thầy chiêm ơi, mau chạy về đất Giu-đa, về đó mà kiếm ăn, về đó mà tuyên sấm! Nhưng ở Bết Ên này, đừng có hòng nói tiên tri nữa, vì đây là thánh điện của quân vương, đây là đền thờ của vương triều” (Am 7:12-13). Một lời nói rất… “sốc”! Danh từ “thầy chiêm” thường có nghĩa là “chiêm tinh gia”, nhưng ở đây hẳn là không có nghĩa đó mà có thể nghĩa là “thầy chiêm bao”, ý nói người đó không thực tế, mơ hồ hoặc ảo tưởng.

Nhưng với lòng khiêm nhường, ông A-mốt liền trả lời thẳng thắn: “Tôi không phải là ngôn sứ, cũng chẳng phải là người thuộc nhóm ngôn sứ. Tôi chỉ là người chăn nuôi súc vật và chăm sóc cây sung” (Am 7:14). Ôi, lời nói rất thật, rất thẳng, rất rõ ràng, và cũng rất khiêm nhường. Rồi ông cho biết rằng chính Đức Chúa đã bắt lấy ông khi ông đi theo sau đàn vật, và Đức Chúa đã truyền cho ông: “Hãy đi tuyên sấm cho Ít-ra-en dân Ta” (Am 7:15). Ông A-mốt dễ thương quá chừng luôn!

Vâng, ông A-mốt chỉ là một người bình thường mà thôi, có thể bình thường nhất trong những người bình thường, là dân lao động nghèo, là người vô sản “chính hiệu”, nhưng Thiên Chúa đã tuyển chọn ông và trao cho ông sứ vụ “tuyên sấm cho dân Ít-ra-en”. Tất nhiên ông ông thể thoái thác, vì không ai có thể cưỡng lại Thiên Chúa, nhưng ông cũng không miễn cưỡng chấp nhận trọng trách, mà vì Thiên Chúa đã “nhẹ nhàng ép buộc” ông, như Thánh Phaolô đã từng thổ lộ: “Tình yêu Đức Kitô thôi thúc tôi” (2 Cr 5:14). Đó là cách “triệt buộc” thú vị, như kiểu người ta thích gọi tình yêu là “Thú Đau Thương” (tên ca khúc của Nhạc sĩ Phạm Duy phổ thơ của Thi sĩ Lưu Trọng Lư).

Như có ý nói về ngôn sứ A-mốt, Thánh Vịnh gia bộc bạch: “Tôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán, điều Chúa phán là lời chúc bình an cho dân Ngài, cho kẻ trung hiếu và những ai hướng lòng trí về Ngài” (Tv 85:9). Thiên Chúa không cần biết người đó là ai, thuộc giai cấp nào, mà Ngài chỉ cần người đó TRUNG TÍN và CHÂN THẬT, Ngài “sẵn sàng ban ơn cứu độ cho ai kính sợ Ngài, để vinh quang của Ngài hằng chiếu toả trên đất nước chúng ta” (Tv 85:10). Để nhờ đó, “tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hoà bình công lý đã giao duyên. Tín nghĩa mọc lên từ đất thấp, công lý nhìn xuống tự trời cao” (Tv 85:11-12). Đất nước an bình vì tôn trọng công lý, không có công lý thì không thể có hòa bình đích thực: “Khốn cho ngươi, hỡi đất nước có vua cai trị là một thằng nhãi con, có người lãnh đạo là những đứa mới sáng ra đã lo chè chén” (Gv 10:16).

Bất cứ ai cũng cần công lý, cần được đối xử bình đẳng. Người quyền thế và giàu sang có thể không cần công lý, vì họ luôn sống ung dung, an nhiên tự tại, muốn gì được nấy, thâm chí chính họ còn là kẻ coi thường công lý, bất chấp đạo lý mà áp bức người khác. Còn người nghèo khổ luôn cần công lý, vì họ luôn bị đàn áp, bị bóc lột, bị khinh miệt, bị hành hạ, bị chèn ép,… Họ “thấp cổ, bé miệng”, có kêu cũng chẳng ai thèm nghe, nhưng họ vẫn cương quyết đòi lại công lý, đòi lại công bình xã hội, vì đó là quyền căn bản của con người (nhân quyền) và họ cũng có đầy đủ phẩm giá của con người (nhân phẩm). “Con giun xéo lắm cũng quằn” và “con chó bị dồn đến chân tường cũng phải cắn lại”. Đó là tự vệ, là nhân quyền cơ bản để sinh tồn. Vì nghèo mà hóa hèn, họ khổ lắm, khổ trăm đường. Kinh Thánh phân tích rạch ròi: “Cái khôn của người nghèo bị khinh dể, lời người ấy nói chẳng ai chịu lắng nghe” (Gv 9:16).

“Khốn cho ai lơ là với công việc của Đức Chúa!” (Gr 48:10). Ngược lại, ai hăng say nhiệt thành thì được Thiên Chúa chúc phúc, hứa “sẽ tặng ban phúc lộc và đất trổ sinh hoa trái” (Tv 85:13). Người ta nói: “Đất lành chim đậu”.  Dĩ nhiên rồi, bởi vì đất không lành làm sao chim dám đậu? Chim sợ hãi vì “đất không lành, đất nhậu luôn chim”. Khắp nơi trên thế giới ngày nay không ngừng xảy ra xung đột vì vắng bóng công lý, thiếu sự tôn trọng nhân phẩm và nhân quyền. Chúa biết vậy nên Ngài mới bảo mọi người “ra khơi” và “lên đường” để loan báo Tin Mừng cho mọi người, nhất là những người vô sản: “Công lý đi tiền phong trước mặt Ngài, mở lối cho Ngài đặt bước chân” (Tv 85:14).

Cần lắm sự sẵn sàng. Có sẵn sàng thì mới mau mắn, có mau mắn thì mới có thể nhiệt thành làm việc cho Thiên Chúa, vì Nước Trời. Đó là sứ vụ chung của mọi tín nhân – những người đã lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy.

THI HÀNH SỨ VỤ

Sứ vụ là sứ mệnh, nhiệm vụ, sự sai phái,… cách hiểu của Công giáo là truyền giáo hoặc loan báo Tin Mừng. Phúc Âm chuyển tải sứ mệnh giải thoát người ta khỏi mọi bất công – xã hội và tinh thần. Những người cần được giải thoát, tức là cần biết Tin Mừng cứu độ của Chúa Giêsu, là giai cấp vô sản, là dân lao động, là những người thuộc giai cấp hạ lưu, “ăn bữa nay, lo bữa mai”, không có gì dư, luôn sống khổ sở và đầy nỗi lo lắng, không biết ngày mai ra sao. Yêu thương người nghèo là điều cần thiết, vì đó là thực hiện điều Chúa Giêsu đã dạy. Tuy nhiên, chúng ta cũng nên coi chừng vì có thể chúng ta vẫn LỢI DỤNG hoặc BÓC LỘT NGƯỜI NGHÈO ngay khi chúng ta có những động thái tưởng chừng là yêu thương giúp đỡ họ. Lòng tốt vẫn có thể “ẩn khuất” sau tấm-bình-phong-của-lòng-bác-ái. Thật đáng quan ngại!

Theo Chúa Giêsu vừa dễ vừa khó. Ngài đã từng cảnh báo: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa” (Lc 9:62). Thật vậy, điều kiện theo Chúa “khắc nghiệt” lắm: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14:26). Không chỉ vậy, Ngài còn bắt buộc rõ ràng và dứt khoát: “Hãy từ bỏ chính mình và vác thập giá mình hằng ngày mà theo Tôi” (Mt 16:24; Mc 8:34; Lc 9:23). Bất cứ vấn đề gì “chạm” đến cái tôi đều rất khó, khó lắm, nhưng chính lúc có thể từ bỏ chính mình cũng là lúc thanh thản vác thập giá mình mà bước theo Chúa.

Đồng tiền liền khúc ruột. Kho tàng ở đâu thì lòng ở đó (Lc 12:34). Tài sản có ít nhất hai ý nghĩa – nghĩa đen và nghĩa bóng. Tài sản là vật chất còn khó bỏ huống chi tài sản là những “ý riêng” của chính mình – loại “tài sản” đặc biệt và vô cùng “quý giá”. Và như vậy, chưa hẳn là người giàu vật chất khó theo Chúa, và người nghèo vật chất dễ theo Chúa. Nhưng dù giàu hay nghèo, về tinh thần hay vật chất, chúng ta vẫn được Thiên Chúa mời gọi và truyền lệnh “từ bỏ mọi sự mà theo Ngài”, nhất là phải “từ bỏ chính mình”.

Phải công nhận rằng dù sao chúng ta cũng là những người may mắn vì được biết Chúa và đi theo Chúa, dù mức độ khác nhau, được quyền tự do theo Ngài chứ không bị bắt buộc, và hạnh phúc được thân thưa: “Abba! Cha ơi!”. Người Cha đó là chính Thiên Chúa, là Thân Phụ của Đức Giêsu Kitô, Chúa của chúng ta. Niềm hạnh phúc đó càng gia tăng gấp bội! Thánh Phaolô nói: “Trong Đức Kitô, từ cõi trời, Ngài đã thi ân giáng phúc cho chúng ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần. Trong Đức Kitô, Ngài đã chọn chúng ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước Thánh Nhan Ngài, chúng ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Ngài” (Ep 1:3-4). Phàm ngôn không thể diễn tả hết niềm vui sướng lớn lao như thế!

Đúng như vậy, Thánh Phaolô xác định rằng “theo ý muốn và lòng nhân ái của Ngài, Ngài đã tiền định cho chúng ta làm nghĩa tử nhờ Đức Giêsu Kitô, để chúng ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời, ân sủng Ngài ban tặng cho chúng ta trong Thánh Tử yêu dấu” (Ep 1:5-6). Thánh nhân đưa ra cách giải thích thật tuyệt vời: “Trong Thánh Tử, nhờ máu Thánh Tử đổ ra mà chúng ta được cứu chuộc, được thứ tha tội lỗi theo lượng ân sủng rất phong phú của Ngài” (Ep 1:7). Đó chính là lòng thương xót của Thiên Chúa. Nhờ Thiên Chúa thương xót mà chúng ta mới được làm thân nhân của Ngài, chứ chúng ta hoàn toàn bất xứng, và cũng không có quyền đòi hỏi chi cả.

Hơn thế nữa, Ngài còn cho chúng ta được biết thiên ý nhiệm mầu: Thiên ý này chính là kế hoạch yêu thương mà Ngài đã tiền định trong Đức Kitô (Ep 1:9). Thánh Phaolô xác định: “Đó là đưa thời gian tới hồi viên mãn, là quy tụ muôn loài trong trời đất dưới quyền một thủ lãnh là Đức Kitô” (Ep 1:10). Mọi sự đều không ngoài “kế hoạch của Thiên Chúa”, và chính trong Đức Kitô, chúng ta đã được nghe lời chân lý là Tin Mừng cứu độ chúng ta. Thánh Phaolô nhấn mạnh: “Trong Đức Kitô, một khi đã tin, anh chị em được đóng ấn Thánh Thần, Đấng Thiên Chúa đã hứa. Thánh Thần là bảo chứng phần gia nghiệp của chúng ta, chờ ngày dân riêng của Thiên Chúa được cứu chuộc, để ngợi khen vinh quang Thiên Chúa” (Ep 1:13-14).

Vì thế, việc “rao truyền Nước Chúa” hoặc “loan báo Tin Mừng” không chỉ là lời mời gọi của Đức Kitô mà còn là trách nhiệm của mọi người tin nhận Ngài là Đấng Cứu Thế, Đấng là Thiên-Chúa-Con-Người.

Một hôm, Chúa Giêsu gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Đó là những “hạt giống” được gieo vào “đất thế gian”. Ngài ban cho các ông quyền trừ quỷ và ra chỉ thị cho họ: “KHÔNG được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; KHÔNG được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng; được đi dép, nhưng KHÔNG được mặc hai áo” (Mc 6:8-9). Đó là “chỉ thị ba không” Chúa trao làm kim chỉ nam khi họ ra đi làm nhiệm vụ. Vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị, chức tước,… là những thứ có ma lực khiến người ta thoái hóa mau chóng. Ai “dính líu” những thứ đó sẽ khó “đứng vững”, dù đó là ai. Chúa Giêsu không muốn ai sa vào “bẫy tinh vi” của ma quỷ nên Ngài muốn chúng ta phải sống “tinh thần nghèo khó” như những người vô sản chân chính. Sống thật chứ không nói suông hoặc lý luận biện hộ, từ xưa Thiên Chúa đã khuyến cáo “rát tai” về nhiều thứ (Am 5:10-15), nhất là kiểu phụng tự hình thức (Am 5:21-24).

Ngoài ra, Ngài còn dặn dò các ông: “Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi. Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ” (Mc 6:10-11). Chúa Giêsu cho phép “phản đối” điều sai trái hoặc người cố chấp. Giáo huấn Xã hội Công giáo cũng đề cập trách nhiệm phải TỐ GIÁC ĐIỀU ÁC theo tinh thần đó. Vâng lệnh Đức Kitô và theo thể thức Ngài dạy, “các ông đi rao giảng và kêu gọi người ta ăn năn sám hối; các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh” (Mc 6:12-13). Đúng ý Chúa thì tất cả đều “mát mái, xuôi chèo” và “thuận buồm, xuôi gió”, vì Chúa Giêsu đã xác định: “Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15:5). Chắc chắn là như thế!

Trong Kinh Thánh có nhiều “mối khốn”, một trong số đó là vấn đề liên quan chân lý và công lý: “Khốn cho những ai biến LẼ PHẢI thành ngải đắng, và vứt bỏ CÔNG LÝ xuống đất đen” (Am 5:7). Đó là vấn đề luôn nóng bỏng và mang tính thời sự, nhất là trong xã hội Việt Nam ngày nay. Cứ hành động theo linh hứng của Chúa Thánh Thần, còn kết quả thế nào là do Thiên Chúa định đoạt: Phaolô trồng, Apôlô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên (2 Cr 3:6).

Lạy Thiên Chúa công minh chính trực, xin ban thêm sức mạnh để chúng con đủ can đảm mà hành động theo đúng Tôn Ý Ngài, hành động trong sự thật mọi lúc và mọi nơi, làm gì cũng chỉ để vinh danh Ngài và cứu rỗi các linh hồn, chứ không có ý đánh bóng chính mình. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

July 7, 2021