ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ

ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B

Chúa nhật 4 tháng 7 năm 2021

 

Thân ái chào anh chị em,

Phúc Âm Chúa Nhật tuần này (Mk 6:1-6) nói với chúng ta về tình trạng bất tin tưởng của những người đồng hương với Chúa Giêsu. Sau khi rao giảng ở các làng mạc khác của xứ Galilêa, Chúa Giêsu đã trở về Nazarét, nơi Người đã khôn lớn với Mẹ Maria và Bõ Giuse; và vào ngày hưu lễ, Người bắt đầu giảng trong hội đường. Nhiều người lắng nghe Người xì xèo với nhau rằng: Bởi đâu hắnlại khôn ngoan như thể nhỉ? Hắn chẳng phải là con bác thợ mộc và bà Maria, những người dân làng quá quen thuộc của chúng ta hay sao?" (vv.1-3). Đối lại với phản ứng này, Chúa Giêsu đã khẳng định sự thật đã từng trở thành một lời nói khôn ngoan phổ thông, đó là "một vị tiên tri không được trân trọng ở quê hương xứ sở của mình, nơi họ hàng của mình và nơi gia đình của mình" (v.4). Chúng ta đã từng nói điều này nhiều lần...

Chúng ta hãy suy nghĩ về thái độ của những người đồng hương với Chúa Giêsu. Chúng ta có thể nói rằng họ đã quen biết Chúa Giêsu, nhưng họ đã không nhận biết Người. Đó là những gì khác biệt giữa quen biết và nhận biết. Thật vậy, tính chất khác biệt này giúp chúng ta hiểu rằng chúng ta có thể hiểu biết những điều khác nhau về một con người nào đó, có được một ý nghĩ nào đó về người ấy, dựa vào những gì người khác nói về người ấy, chúng ta có lẽ còn gặp được người ấy hết lúc này đến lúc khác trong khu xóm của mình; thế nhưng, tất cả những điều ấy vẫn chưa đủ. Đó mới là một thứ kiến thức thôi, theo tôi, mới là những gì bình thường, nông cạn, những gì chưa có tính chất nhận biết về cái đặc thù của con người đó. Tất cả chúng ta đều có nguy cơ này, đó là chúng ta nghĩ chúng ta biết nhiều về một người nào đó, một con người thậm chí tệ hại, chúng ta sử dụng những nhãn hiệu này nọ để gán ghép cho họ, và nhốt họ vào trong những gì là thành kiến của chúng ta. Những người đồng hương của Chúa Giêsu đã quen biết Người 30 năm trời vẫn cứ như thế, nên họ cứ tưởng họ đã biết hết mọi sự! "Vậy thì thằng nhỏ này không phải là đứa bé chúng ta đã từng thấy khôn lớn, người con trai của bác thợ mộc và bà Maria hay sao? Những điều này từ đâu mà có chứ?" Tâm trạng bất tin tưởng này... thực sự cho thấy họ chưa bao giờ nhận biết được Chúa Giêsu thực sự là ai. Họ vẫn ở tầm mức ngoại diện, và chối bỏ những gì là mới mẻ về Chúa Giêsu.

Ở đây chúng ta đụng tới cái then chốt thực sự của vấn đề này, đó là chúng ta để cho tính chất thuận lợi của thói quen và tính chất độc đoán của thành kiến chi phối làm chủ, khó cởi mở trước những gì là mới mẻ và để cho mình cảm thấy lạ lùng bỡ ngỡ. Chúng ta cai trị bằng những thái độ, với những thành kiến... Nó thường xẩy ra trong đời sống khi chúng ta tìm kiếm thấy những gì từ cảm nghiệm của chúng ta, thậm chí tìm kiếm nơi con người ta chỉ thấy những gì đối nghịch với những ý tưởng và đường lối suy nghĩ của chúng ta, để không bao giờ cố gắng thay đổi. Điều này thậm chí xẩy ra với cả Thiên Chúa nữa, và ngay cả với thành phần tín hữu chúng ta nữa, chúng ta là thành phần cứ nghĩ rằng chúng ta hiểu biết Chúa Giêsu, chúng ta đã quá biết về Người, và chỉ cần lập đi lập lại những điều bao giờ cũng giống nhau là đủ. Như thế vẫn chưa đủ với Thiên Chúa. Thế nhưng, nếu không cởi mở với những gì là mới mẻ, nhất là - xin anh chị em nghe cho kỹ đây - cởi mở trước những gì là lạ lùng của Thiên Chúa, không biết ngỡ ngàng bàng hoàng, thì đức tin trở thành một thứ kinh cầu buồn chán, dần dần trở thành nhạt nhẽo vô nghĩa như một thói quen, một thứ thói quen xã hội.

Tôi vừa nói đến chữ bàng hoàng ngỡ ngàng. Bàng hoàng ngỡ ngàng là gì? Bàng hoàng ngỡ ngàng xẩy ra khi chúng ta được gặp gỡ Thiên Chúa: "Tôi đã gặp Chúa". Thế nhưng chúng ta đọc thấy trong Phúc Âm đó là nhiều lần một con người gặp gỡ được Chúa Giêsu và nhận biết Người thì họ đã cảm thấy bàng hoàng ngỡ ngàng. Phần chúng ta, chúng ta cần phải theo đuổi con đường này, đó là nhờ được gặp gỡ Thiên Chúa mà cảm thấy bàng hoàng ngỡ ngàng. Nó như là một thứ bảo chứng thư chứng tỏ việc gặp gỡ ấy là những gì thực sự xẩy ra chứ không phải là những quen thuộc.

Sau hết, đâu là lý do tại sao những người đồng hương của Chúa Giêsu đã không nhận biết và tìn vào Người? Tại sao? Đâu là lý do? Chúng ta có thể nói vắn tắt rằng họ không chấp nhận cái đê hèn của việc Nhập Thể. Họ đã không hiểu biết mầu nhiệm Nhập Thể này, họ lại còn không chấp nhận mầu nhiệm ấy: họ đã không biết được nó. Họ đã không biết được lý do và họ đã nghĩ nó là những gì là đê hèn khi tính chất bao la cao cả của Thiên Chúa lại được tỏ ra ở những gì là bé mọn nơi xác thịt, khi Người Con Thiên Chúa lại trở thành người con của một bác thợ mộc, khi thần linh lại phải ẩn kín nơi loài người, khi Thiên Chúa lại có dung nhan hình hài ngôn ngữ, hành vi cử chỉ của một con người tầm thường. Đó là một thứ đê hèn: việc nhập thể của Thiên Chúa, tính chất cự thể của Người, 'đời sống hàng ngày' của Người. Thiên Chúa đã trở thành cụ thể nơi một con người, Con Người Giêsu Nazarét, Người đã trở thành một kẻ đồng hành tiến bước, Người đã biến mình làm một với chúng ta. Chúng ta có thể nói với Chúa Giêsu rằng "Chúa là một người trong chúng con". Thật là một lời cầu nguyện tuyệt vời! Chỉ vì một người trong chúng ta hiểu biết chúng ta, hỗ trợ chúng ta, tha thứ cho chúng ta, yêu thương chúng ta rất nhiều. Một vị chúa trừu tượng, xa cách thực sự thì thoải mái hơn, vị chúa không dính dáng gì đến những tình huống nào hết, và chấp nhận một thứ đức tin xa vời với đời sống, với các vấn đề, với xã hội. Hay chúng ta thậm chí còn muốn tin vào một vị chúa 'gây ra những tác dụng đặc biệt', vị chỉ thực hiện những gì là phi thường và bao giờ cũng gây ra những cảm xúc mạnh. Anh chị em ơi, Thiên Chúa lại đích thân nhập thể: Vị Thiên Chúa khiêm hạ, Vị Thiên Chúa dịu dàng, Vị Thiên Chúa ẩn thân, Ngài cận kề gần gũi chúng ta, sống với những gì là bình thường của cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

Bởi thế, những gì xẩy ra cho những người đồng hương của Chúa Giêsu cũng xẩy ra cho chúng ta nữa, khi chúng ta có nguy cơ không nhận biết Người khi Người băng ngang qua chúng ta. Tôi xin lập lại một câu nói tuyệt vời của Thánh Âu Quốc Tinh: "Tôi cảm thấy sợ hãi Thiên Chúa, sợ Chúa, khi Người băng ngang qua". Thế nhưng, hỡi Thánh Âu Quốc Tinh, tại sao ngài lại sợ chứ? "Tôi sợ rằng tôi không nhận ra Người, tôi sợ rằng khi Chúa băng ngang qua: Timeo Dominum transenuntem. Chúng ta không nhận ra Người, chúng ta bị Người làm cho ghê sợ, chúng ta nghĩ tưởng theo cõi lòng của chúng ta về thực tại này.

Giờ đầy, trong nguyện cầu, chúng ta hãy xin với Đức Mẹ, Vị đã đón nhận mầu nhiệm của Thiên Chúa nơi đời sống hằng ngày của Mẹ ở Nazarét, cho có được một đôi mắt và tấm lòng thoát khỏi những gì là thành kiến, và có được một cặp mắt mở ra để được bàng hoàng ngỡ ngàng: "Lạy Chúa xin cho chúng con được gặp gỡ Chúa!" và khi chúng ta gặp gỡ Chúa thì xẩy ra tâm trạng bàng hoàng ngỡ ngàng này. Chúng ta gặp gỡ Người một cách bình thường: bằng đôi mắt mở ra trước những gì là lạ lùng của Thiên Chúa, trước sự hiện diện thấp hèn và kín đáo của Người nơi cuộc sống hằng ngày.

 

https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210704.html

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

 

kinh truyền tin với ĐTC

8 tháng 7-2018

Kinh Truyền Tin với Đức Thánh Cha ngày 8 tháng 7-2018

ĐTC Phanxicô: Chúa mời gọi chúng ta khiêm nhường và ngoan ngoãn lắng nghe Ngài

 

Thiên Chúa không theo những định kiến và lý luận của con người. Mầu nhiệm Nhập Thể là sự vấp ngã của con người khi họ không hiểu và chấp nhận một Thiên Chúa cao cả lại mang lấy thân xác con người, sống và hoạt động như con người, yêu thương và cứu độ qua con người. Thiên Chúa đã đảo lộn cách suy nghĩ lý luận đó của con người. Đó là ý tưởng được Đức Thánh Cha Phanxicô chia sẻ trong bài huấn dụ trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa nhật mùng 08/07. Ngài mời gọi các tín hữu khiêm nhường và ngoan ngoãn lắng nghe Chúa. Đức Thánh Cha bắt đầu bài huấn dụ:

“Trang Tin mừng hôm nay (x. Mc 6,1-6) kể lại việc Chúa Giêsu trở về làng quê Nadarét và Ngài giảng dạy trong hội đường Do thái vào ngày Sabát. Từ khi Chúa Giêsu rời khỏi Nadarét và bắt đầu rao giảng tại các làng và các làng mạc lân cận, Ngài chưa bao giờ đặt chân trở lại quê hương của mình. Hôm nay Ngài đã trở về. Do đó, có cả làng đến lắng nghe người con của xứ sở, người con mà danh tiếng của vị thầy khôn ngoan và người chữa lành quyền năng đã lan khắp vùng Galilê và xa hơn nữa. Nhưng điều có thể được xem như là một sự thành công, thì lại trở thành một sự từ chối mạnh mẽ, đến nỗi Chúa Giêsu không thể thực hiện phép lạ nào tại đó, mà chỉ chữa lành được một ít người (x. câu 5).

Thánh Máccô đã xây dựng cách chi tiết tiến trình của ngày hôm đó: đầu tiên dân làng Nadarét lắng nghe, rồi ngạc nhiên; sau đó họ bối rối tự hỏi: “Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là sao?”; và cuối cùng, họ vấp ngã vì Ngài, khi biết Ngài chỉ là người thợ mộc, con bà Maria và họ đã nhìn thấy Ngài lớn lên giữa họ (cc. 2-3). Bởi thế Chúa Giêsu kết luận với một thành ngữ đã trở thành ngụ ngôn: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình (c.4).”

ĐTC nói tiếp trong bài huấn dụ: “Chúng ta tự hỏi mình: tại sao những người đồng hương với Chúa Giêsu lại từ ngạc nhiên trở nên không tin? Họ đã so sánh giữa nguồn gốc khiêm nhường của Chúa Giêsu và các khả năng hiện có của Ngài: một thợ mộc, không học hành, nhưng giảng dạy hay hơn các kinh sư ký lục và thực hiện các phép lạ. Và thay vì mở lòng mình trước thực tại, họ lại vấp ngã. Theo dân thành Nadarét, Thiên Chúa quá cao cả để có thể hạ mình nói qua một con người đơn hèn như thế! Đó là sự vấp ngã của mầu nhiệm nhập thể: sự kiện khó chấp nhận khi  một Thiên Chúa nhập thể làm người, suy nghĩ với tâm trí của con người, làm việc và hành động với đôi tay con người, yêu thương bằng trái tim con người, một Thiên Chúa lao nhọc, ăn uống ngủ nghỉ như một người trong chúng ta. Con Thiên Chúa đảo lộn kế hoạch của con người: không phải các môn đệ rửa chân cho Chúa, nhưng chính Chúa đã rửa chân cho các môn đệ (x. Ga 13, 1-20). Đây là lý do của sự vấp ngã và không tin, không chỉ của thời đại đó, mà của mỗi thời đại, ngay cả ngày nay.

Sự đảo lộn mà Chúa Giêsu thực hiện giúp cho các môn đệ ngày xưa và cả ngày nay kiểm tra chính cá nhân mình và cộng đoàn. Thật ra, ngay cả trong thời đại chúng ta, cũng có thể có những định kiến ngăn cản chúng ta đón nhận thực tế. Nhưng hôm nay Chúa mời chúng ta có thái độ khiêm nhường lắng nghe và ngoan ngoãn chờ đợi, bởi vì ơn Chúa thường đến với chúng ta theo cách bất ngờ, không giống như chúng ta chờ mong.

Ví dụ, chúng ta cùng suy nghĩ về Mẹ Têrêsa Calcutta. Một nữ tu bé nhỏ - không ai cho mẹ 10 lia – mà mẹ đã đi khắp các con đường để đón những người hấp hối để họ có một cái chết xứng đáng. Người nữ tu bé nhỏ này với lời cầu nguyện và hành động của mình đã thực hiện những điều kỳ diệu! Sự bé nhỏ của một phụ nữ đã cách mạng hoạt động bác ái trong Giáo hội. Đó là một mẫu gương cho chúng ta ngày nay.

Thiên Chúa không theo những định kiến. Chúng ta phải cố gắng mở tâm hồn và tâm trí để đón nhận thực tại thần linh xảy đến với chúng ta. Nó đòi phải có đức tin: thiếu đức tin là một cản trở đối với ơn của Thiên Chúa. Rất nhiều Kitô hữu sống như thể Thiên Chúa không hiện diện: họ lặp đi lặp lại các cử chỉ và dấu hiệu của đức tin, nhưng chúng không tương hợp với sự gắn bó thật sự với con người của Chúa Giêsu và Tin mừng. Ngược lại, mỗi Kitô hữu – tất cả chúng ta, mỗi người trong chúng ta -  được mời gọi đào sâu sự thuộc về căn bản này khi tìm cách làm chứng cho nó với một lối sống thích hợp luôn được hướng dẫn bởi tình bác ái.

Chúng ta cầu xin Chúa, qua lời chuyển cầu của Đức Trinh nữ Maria, cởi bỏ sự cứng cỏi của trái tim và sự chật hẹp giới hạn của tâm trí, để chúng ta mở lòng ra với ân sủng, với chân lý và với sứ vụ thiện hảo và thương xót, được ban cho tất cả, không trừ một ai. (Rei 08/07/2018)

https://youtu.be/tYpt6w8FtyE

 

Hồng Thủy

July 7, 2021