| |
Đừng sợ
Giáo Hội Việt Nam ngay cả trong thời kỳ 300 bắt đạo cũng không
trải qua những khủng hoảng trầm trọng như thời gian gần đây. Hoang
mang và lo sợ. Nghi kỵ và phân rẽ. Chung quy cũng vì hai cụm từ
“quốc doanh”
và “thuần hóa”.
Đối
với nhiều Kitô hữu, nhiều linh mục, nhiều giám mục Huỳnh Công
Minh như một thứ “giáo hoàng đen” có
thực quyền điều hành Giáo Hội Việt Nam ,cũng như Lưu Bách Niên
là một thứ “giáo hoàng đen”
của Trung Hoa. Thực tế Huỳnh Công Minh và Lưu Bách Niên như thế
nào thì không ai rõ lắm, nhưng quả tình bóng dáng, và hơi hướm
những người nay đang làm cho nhiều người yếu bóng vía phải sợ
hãi và thấy choáng váng.
Rất
may, lời Chúa của Chúa Nhật tuần này đã làm cho chúng ta được
an ủi và thêm tin tưởng: “Thầy để lại
bình an cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban
tặng. Lòng các con đừng xao xuyến và đừng sợ hãi”
(Gioan 14: 27).
Chỉ
một câu Phúc Âm này cũng đủ để chúng ta, những Kitô hữu nhiệt
thành và yêu mến Chúa Giêsu cảm thấy được an ủi, và bình thản
trên hành trình đức tin và đời sống đạo. Đức Cố Giáo Hoàng Gioan
Phaolô II cũng đã trưng dẫn lời Chúa Giêsu “đừng
sợ” để làm phương châm và hướng đi cho triều đại giáo hoàng
của ngài, và lịch sử đã minh chứng rằng, ngài đã thành công vì
đã tin và sống với lời của Thiên Chúa. Thật vậy, con thuyền Giáo
Hội do ngài hướng dẫn đã phải băng qua những vùng biển có đá ngầm,
những dòng nước xoáy mạnh, và những trận cuồng phong thật ghê
gớm. Nhưng vì không sợ, không tháo lui; và nhất là có Chúa ở trên
thuyền, cuối cùng ngài đã dẫn đưa con thuyền Giáo Hội vượt qua
những hiểm nguy ấy trước khi trao tay lái lại cho vị kế nhiệm
mình, để vui mừng về với Chúa, đấng đã gọi và chọn ngài.
Một
số sóng to, gió lớn chúng ta có thể nhìn thấy. Nhưng một số sóng
ngầm, đá ngầm tuy rất nguy hiểm, nhưng chúng ta lại không nhìn
thấy.
Cộng
Sản vô thần. Tôn giáo cực đoan. Thần học giải phóng. Duy vật cực
đoan. Ly di. Phá thai. Đồng tính. Hôn nhân đồng tính. Chuyển đổi
phái tính. Những chủ thuyết và trào lưu sống này được coi như
những cơn sóng dữ đã và đang nhắm vào con thuyền Giáo Hội.
Ngoài
ra, phong trào linh mục đồng tính. Linh mục có vợ. Linh mục phụ
nữ. Giáo sỹ lạm dụng tình dục. Giáo hội quốc doanh. Tu sĩ quốc
doanh. Thiếu trưởng thành về tôn giáo. Sống đạo tình cảm. Tất
cả được coi như những đợt sóng ngầm, những tảng đá ngầm có khả
năng đục thủng, và phá hủy con thuyền Giáo Hội mãnh liệt hơn cả
những cơn sóng dữ ở trên.
TẢNG
ĐÁ NGẦM QUỐC DOANH
Con
thuyền Giáo Hội Việt Nam, gần đây cũng đang va vào tảng đá ngầm
“quốc doanh”, mà hậu quả là tạo nên những chao đảo và rạn nứt.
Từ
lâu, tín hữu Việt Nam vẫn biết rằng có tảng đá ngầm “quốc doanh”
đâu đó trên hải trình của con thuyền Giáo Hội Việt Nam. Nhưng
nay thì tảng đá này đang từ từ lộ diện, khiến cho nhiều người
trên con tầu này run sợ và hoảng hốt.
Hốt
hoảng và hoang mang khi thấy hàng loạt tu sĩ nam nữ, linh mục,
tu sĩ nam nữ, nhất là các giám mục, tổng giám mục, và hồng y ồ
ạt xuất ngoại. Kết quả là những rạn nứt trầm trọng.
Rạn
nứt từ phía các giám mục, từ phía các linh mục, tu sĩ nam nữ,
và giáo dân. Rạn nứt đối với những người bên quê nhà, và rạn nứt
giữa những người Công Giáo Việt Nam đang sống tại hải ngoại, khiến
nhiều người bi quan đã cho rằng Giáo Hội Việt Nam đã bị “thuần
hóa”. Hình ảnh đang làm nhiều người chú ý trong bối cảnh hiện
nay là hành động của nhóm “linh mục quốc doanh”, mà tên tuổi nổi
vượt nhất là Huỳnh Công Minh.
Nhưng
đó chỉ là những phần nổi của tảng băng chìm này, bên dưới nó là
như thế nào thì không ai biết, chỉ có Chúa biết. Tuy nhiên, bằng
với cái nhìn có tính cách nhân loại, thì đây là một sự thiếu lãnh
đạo trầm trọng. Dường như Chúa Giêsu, nhà lãnh đạo tối cao và
duy nhất của Giáo Hội Hoàn Vũ, của Giáo Hội Việt Nam đang bị lu
mờ, khi một số những thành phần hướng đạo dân Chúa tự để mình
bị cuốn hút vào những cái bên ngoài, và bị thu hút bởi sức quyến
dũ của trần thế.
Một
giám mục gần đây trong một thánh lễ tại một cộng đoàn ở Orange
County đã không ngần ngại nói rõ mục đích xuất ngoại ăn xin của
ngài. Mà lý do xuất ngoại ăn xin này là vì thấy “đấng
nọ đấng kia sau khi xuất ngoại đã có khả năng làm được việc này,
việc nọ.” Và cũng theo lời giám mục này, thì từ khi nhậm
chức giám mục, và sau 3 năm suy nghĩ, thì lần này đã “can đảm”
bị gậy, mũ áo đi ăn xin.
Giám
mục ăn xin, còn tổng giám mục và hồng y thì “tha phương cầu thực”.
Chuyến nhật du của Tổng Giám Mục Saigon chưa hết tai tiếng, gần
đây lại phái đoàn linh mục Saigon thăm mục vụ Giáo Hội Trung Quốc
từ 23 đến 28 tháng 4 năm 2007. Sao mà Tổng Giáo Phận Saigon nó
có nhiều điều gây lấn cấn và tranh cãi thế. Hay lại cũng tại Huỳnh
Công Minh.
Xuất
ngoại qua Pháp, qua Mỹ bị lật tẩy, bị phê bình, bây giờ lại quay
sang “viếng thăm mục vụ” Nhật và Trung Quốc.
Thật
khó để biện minh được cái chủ ý trong sáng và thánh thiện của
hành động mục vụ như vậy trong tình trạng xã hội hiện nay của
Việt Nam. Phải chăng đó chỉ là một trận tuyến khác, nhằm gây hoang
mang, khủng hoảng và phân tán thêm vào những cái vốn đã gây hoang
mang, và chia rẽ hiện nay trong Giáo Hội Việt Nam. Trong khi các
con chiên, bổn đạo đói nghèo, xác xơ, bị đem bán làm nô lệ tình
dục qua các nước lân bang. Trong khi hàng triệu vụ phá thai và
băng hoại luân lý của giới trẻ Việt Nam đang cần thăm viếng mục
vụ, các người có trách nhiệm lại mũ áo, gậy gộc xềnh xang sang
thăm viếng các nước lân bang. Thật là khó hiểu, và cũng thật là
điều gây ra nhiều tranh cãi.
Viết
đến đây tôi nghĩ lại câu chuyện của linh mục chính xứ của tôi
tại Việt Nam, và câu chuyện này khiến tôi suy nghĩ và cảm phục.
Sau khi đi tù cải tạo về, linh mục chính xứ hiện nay của xứ đạo
tôi được cử về nhận xứ. Việc đầu tiên của linh mục chính xứ này
làm là bán đi toàn bộ gỗ, gạch, sắt, thép, mà linh mục chính xứ
trước đã mua để chuẩn bị phá và xây lại thánh đường mới. Linh
mục tân chính xứ này đã gặp phản kháng của một số giáo dân, nhưng
ngài vẫn cương quyết thực hiện điều ngài suy nghĩ với lý luận
hết sức thực tế và theo đúng tinh thần Phúc Âm. Ngài đã giải thích
hành động của mình là thánh đường tương đối còn tốt, không cần
phải phá bỏ. Lại nữa, trong xứ còn có nhiều giáo dân nghèo khổ,
túng thiếu cần được nâng đỡ và an ủi. Tuy nhiên, để tránh những
chống phá của một số quá khích, ngài đã dùng một ít tiền bán vật
dụng tu bổ lại gian cung thánh.
ĐỪNG
SỢ:
Câu
hỏi được đặt ra ở đây là trước hiện tượng suy thoái lãnh đạo.
Trước sức công phá của hỏa ngục như vậy, liệu chúng ta, những
Kitô hũu có lý do sợ hãi, nao núng và chia rẽ không?
Tôi
cho là không. Hãy nhớ lại lời Chúa Giêsu đã nói với Phêrô: “Thầy
sẽ xây Giáo Hội thầy trên đá này, mà dù cửa hỏa ngục dấy lên cũng
không phá nổi” (Mt 16:18). Hỏa ngục dấy lên còn chưa
phá được huống hồ một mình Hùynh Công Minh, Trương Bá Cần, Thiện
Cẩm, ...hay ngay cả giám mục Nguyễn Văn Sang...
“Cửa
hỏa ngục dấy lên cũng không phá được”,
huống hồ chỉ mấy anh cán ngố ngồi ở Bắc Bộ Phủ, ở Ba Đình Hà Nội.
Một trăm năm trước khi có bọn họ đã có Giáo Hội và con thuyền
Giáo Hội vẫn tiến tới. Một trăm năm sau ngày bọn họ qua đi, Giáo
Hội ấy cũng vẫn tồn tại. Bởi vì Giáo Hội là Giáo Hội của Chúa,
và do chính ngài lập nên và hướng dẫn.
Tôi
cũng không tin rằng “Giáo Hội Việt Nam
đã bị thuần hóa”, dù linh mục Nguyễn Hữu Lễ đã thề
độc rằng, đó là những lời của giám mục quá cố Nguyễn Quang Tuyến
đã tâm sự với ông.
Nhiều
khi do tâm lý hoảng hốt và sợ hãi của chính chúng ta đã làm cho
chúng ta sợ hãi. Hoặc thái độ cực đoan, quá khích của một số trong
chúng ta để gây hoang mang, chia rẽ. Có thể người Cộng Sản đã
nắm bắt được tâm lý này. Những giáo phẩm và giáo sỹ sợ “mất mặt”,
sợ “không được trọng kính”, và sợ “bị công khai lý lịch”. Còn
tín hữu thì sợ “mất linh hồn”, sợ “mang tội chống cha, chống Chúa”,
nên họ đã dùng tâm lý hoang mang, sợ hãi ấy để làm cho chúng ta
tưởng rằng Giáo Hội Việt Nam đã hoàn toàn thuần hóa, rằng những
người Cộng Sản Việt Nam đang điều hành Giáo Hội chứ không phải
là Thần Linh Thiên Chúa, không phải là chính Chúa.
Hơn
300 năm cấm đạo, hằng trăm ngàn Kitô hữu đã anh dũng đổ máu đào
vì đạo Chúa. 2000 năm lịch sử, Giáo Hội của Chúa đã trải qua mấy
phen cấm cách và bắt bớ. Nhưng tất cả những thế lực thù hận đã
qua đi, chỉ còn lại Giáo Hội là vẫn trường tồn. Trong Giáo Hội,
nếu có một người gục ngã, thì cũng có ngàn người đứng lên bảo
vệ niềm tin và sự thánh thiện của Giáo Hội.
Cựu
ïTổng Thống Hoa Kỳ Frankin D. Roosevelt đã nói một câu rất ý nghĩa:
“Không có gì đáng sợ bằng chính sự
sợ hãi”. Có lẽ ông đã hiểu được ý nghĩa lời mà Chúa
Giêsu đã nói với các môn đệ: “Đừng sợ”.
Và đây cũng là lời kêu gọi mà Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II
đã dùng để mở đầu triều đại giáo hoàng của ngài. Ngài đã dùng
lời này để nói với những người đang ngưỡng vọng về ngài như một
người làm đầu Giáo Hội: “Đừng sợ”.
Thật
ra, như vừa trình bày trên, chính cái hoang mang, lo lắng ấy đang
làm bóng hào quang Cộng Sản, hào quang “quốc doanh”, nhưng sự
thật bọn họ cũng chỉ là những thứ chết nhát, ít ai trong họ dám
nhìn vào sự thật. Và chính bọn họ cũng đang hù dọa lẫn nhau bằng
sợ hãi. Để rồi làm tăng thêm sự sợ hãi trên Giáo Hội.
PHẢI
LÀM GÌ
Có
lẽ các giám mục Việt Nam và Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng cần
phải điều chỉnh lại quan niệm sợ hãi này nơi chính mình và nơi
giáo dân. Thật ra những cơn sóng quốc doanh, những thủ đoạn bắt
bí, và chèn ép cũng đang từ từ lộ diện. Sức công phá của nó có
thể được coi là mãnh liệt, nhưng sự phá hủy tận cùng không phải
là ở những cái mà chúng ta nhìn thấy. Nó tiềm ẩn và nằm sâu lắng
trong quan niệm, tâm lý và lối sống đạo của người Công Giáo Việt
Nam. Phải làm sao vượt ra ngoài những lề thói cảm tình, và sống
đạo hình thức. Phải làm sao không nhìn nhà thờ, mà nhìn vào đền
thờ của Chúa Thánh Thần là linh hồn và giá trị đạo đức thật của
mỗi người. Không phải chỉ vâng lời các linh mục, giám mục một
cách máy móc, mà là một sự tôn tính thật tình, có ý tưởng và quan
niệm trưởng thành. Những cái này sẽ làm cho sức mạnh tâm linh
và làm bừng lên một sức sống trưởng thành có sức phá tan sự sợ
hãi, và đem vào cuộc sống tâm linh mỗi người một sức sống mới.
Hồng
y, tổng giám mục, giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, và giáo dân,
tất cả đều là con cái Chúa. Tất cả đều là hành xử theo ơn gọi
cá biệt và buộc phải tôn trọng và nhìn nhận những giá trị riêng
biệt của nhau. Tất cả đều cần đến nhau, bổ túc cho nhau, và cùng
nhau đồng hành tiến về nhà Cha. Không ai bị trị, và cũng không
ai cai trị. Không ai tự cho mình độc quyền thánh thiện, độc quyền
hiểu và sống lời Chúa, mà tất cả đều được tác động và khởi hứng
từ Thần Linh Chúa.
Sống
đạo như vậy, thì linh mục, và giám mục không cần phải băn khoăn
đến tòa giám mục rộng hay nhỏ, đẹp hay không đẹp, và do đó, nhu
cầu sửa sang, xây cất không phải là điều cốt yếu. Mà đã không
cần thiết thì cũng không cần phải đi “ăn xin”. Linh mục cũng không
cần phải quan tâm đến việc phá nhà thờ và xây lại. Không có nhu
cầu xây cất, thì cũng không có nhu cầu xuất ngoại. Và như vậy,
Cộng Sản cũng không làm khó mình, hay “ban” cho mình điều gì.
Và khi không cần phải xin, thì cũng không sợ bị bắt bẻ.
Tóm
lại, lời Chúa hôm nay khiến Kitô hữu chúng ta cần phải xét lại
cuộc sống và lối nhìn của mình. Mỗi người, mỗi thành phần cần
phải “đấm ngực” ăn năn, và sửa đổi. Đừng để sự sợ hãi làm chúng
ta hoang mang, nghi ngờ, và chia rẽ nhau. Và nhất là đừng cho
bọn Cộng Sản cái quyền sinh sát Giáo Hội để rồi sợ hãi bọn chúng.
Thật ra chúng ta chỉ sợ mình không sống trúng và sống thân mật
với Chúa và giáo lý của ngài mà thôi.
T.s.
Trần Quang Huy Khanh
|
|