dongcong.net
 
 

Suy Niệm - chia sẻ

Ở LẠI TRONG CHÚA

Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa Giêsu 2022

Con người phải có niềm tin. Niềm tin cho ta hy vọng và lạc quan trong cuộc sống. Niềm tin không hẳn là tin tưởng vào khả năng nghị lực của mình. Niềm tin là tin tưởng, trông cậy vào Đấng quyền năng có thể phù hộ và dẫn dắt cuộc đời chúng ta luôn bình an và dẫn đưa ta đến sự sống đời đời. Tất cả sinh hoạt của các tôn giáo đều thể hiện niềm tin ấy. Khi an vui họ dâng lời tạ ơn Đấng tối cao. Khi khó khăn họ phó thác. 

Đối với người tin theo Chúa, là đặt niềm tin của mình vào Đấng hằng sống và hằng mong được sống đời đời bên Chúa. Đây là điều Chúa Giê-su đã hứa: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ” (Ga 11,25).Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa. ” (Mt 6,33)

Tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đi trên con đường công chính của Ngài luôn là điều vượt khả năng của con người. Ngay cả những vị thánh cũng có những quá khứ lầm lỗi, yếu đuối nhưng từng bước bám vào Chúa mà các ngài chiến thắng cám dỗ để hôm nay đạt được sự sống đời đời.

Đôi khi chúng ta cũng ao được được nhìn thấy Chúa, được đụng chạm vào Chúa như các thánh để được nâng đỡ hồn xác đầy yếu đuối của chúng ta. Thực ra không cần phải đi đâu xa, Chúa vẫn đang đụng chạm tới chúng ta trong từng hơi thở của nhịp sống. Chúa luôn hiện diện trong từng biến cố cuộc sống nhưng chúng ta đã không nhận ra Ngài.

Khi chúng ta lãnh nhận Mình Máu Thánh Chúa, không những Chúa đụng chạm mà còn trở nên của ăn, của uống thấm nhập vào linh hồn và thân xác của chúng ta. Chính chúng ta được nhận lấy và đụng chạm Mình Thánh nơi lòng bàn tay, tới lưỡi, xuống cổ và vào bao tử. Chúng ta được hưởng nếm Chúa qua hình bánh và rượu. Các thừa tác viên còn được cầm giữ Mình Máu Thánh Chúa khi trao ban cho mọi người. Mấy khi chúng ta cảm nghiệm được sự hiện diện đích thực của Chúa nơi tâm hồn chúng ta. Chúa hiện diện trong tấm bánh nhỏ mà chúng ta rước lễ mỗi ngày hay mỗi tuần. Có sự hiện diện của cùng một Chúa Giêsu trong Bí Tích trong bất cứ nơi nào.

Được Chúa Giêsu Thánh Thể nuôi dưỡng, cũng có nghĩa chúng ta phải từ bỏ chính mình, để đặt niềm tin nơi Chúa và để cho Chúa hướng dẫn. Qua bí tích Thánh Thể chúng ta được tháp nhập vào thân thể của Đức Giê-su và là chi thể của Ngài. Thánh Phaolô tông đồ nhắc chúng ta nhớ rằng: “Chén chúc tụng mà chúng ta dâng lên Chúa, lại chẳng phải là thông hiệp với Máu Chúa Kitô sao? Tấm bánh chúng ta bẻ ra, chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao? Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều, nhưng chỉ là một thân thể, vì tất cả chúng ta cùng thông phần vào một tấm bánh” (1Cr 10:16-17).

Lạy Mẹ Maria, Mẹ luôn hiệp thông mật thiết với Đấng là Bánh Hằng Sống, xin Mẹ giúp chúng con biết sống thân thiết với Chúa và với anh chị em đồng loại qua việc luôn ở lại trong tình yêu Chúa. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền 

https://www.youtube.com/watch?v=yQOIyPgT_Fs 

 

Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa Giêsu, năm C-2019

BÀI HỌC TỪ DÒNG SÔNG

Trong một giờ học, thầygiáomở một tấm bản đồ ra và hỏi các học viên: "Các bạn hãy nhìn xem, những dòng sông trên bản đồ này có đặc điểm gì?"

Các học viên trả lời: "Tất cả đều không chảy thẳng theo một đường mà chảy quanh co, gấp khúc."

"Tại sao lại như vậy? Hay nói cách khác, tại sao những dòng sông đó không chảy theo đường thẳng mà lại chảy đường vòng như thế?" – thầygiáotiếp tục hỏi.

Sau đó thầy mới nhẹ nhàng đúc kết: Dòng sông luôn chảy quannh co để ôm ấp đất, thẩm thấu vào mọi ngõ ngách nó đi qua, để không nơi nào dòng sông đi qua mà không để lại màu xanh sự sống.

Dẫu rằng, dòng sông cũngcó lúc cạn, nhưng chẳng vì thế mà dòng sông lo âu, rồi toan tính giữ nước cho mình. Từ quá khứ, xuôi nguồn vào tương lai, nước làm thành dòng sông chứ không phải dòng sông làm nên nước. Từ ý nghĩ đó, dòng sông vào đời tự do theo ơn gọi của nó.

Cuộcđời con người cũng thế, nếu ngày nào chúng tabăn khoăn bắt dòng sông cuộc đời ngưng trôi chảy dấnthân cho đời, ngày đó cuộc đời thành ao tù.Con người sống là để yêu thương và yêu thương không ngừng. Ngày nào con người không còn biết yêu thương tức là cuộc đời con người đó đã chấm dứt với anh em, với xã hội vì họ thực sự đã chết trong lòng người thân của mình.

Hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa là dịp để chúng ta khơi nguồn sức sống từ dòng chảy tình yêu của Chúa. Chúa yêu ta mà chẳng cần lý do, vì Ngài là tình yêu. Chúa yêu ta đến nỗi hiến trao chính Thánh Thể Ngài làm của ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Khi ta rước Mình Thánh Chúa là ta được nuôi dưỡng bởi chính sức sống thần linh của Chúa, để từ nay Chúa sống trong ta và ta được nên một với Ngài trong huyền nhiệm tình yêu. 

Thế nên, nếu nước đưa dòng sông thành nguồn, ơn sủng trời cao đưa con người vào đờivà được tắm gội trong hồng ân Thiên Chúa. Conngười hãy học hỏi dòng sông khôngganh tị vớidòng sông khác. Nó dâng vui khi nước nguồn đổ tới. Nó thong thả khi nguồn nước nghỉ ngơi.Chúa  vẫn luôn mời gọi con người hãy an nhiên sống như dòng sông, không so sánh nhỏ nhen, không ghen tức, nhưng luôn biết chia sẻ dòng chảy tình yêu đến mọi người.

Dòng sông phảitìm vềbiển cả. Nó xuôi nguồn để tới cùng đích. Nó luôn luôn chảy, luôn luôn giã từ để tới nơi không còn từ giã. Cuộc đời cũng thế thôi. Ta vào đời là xuôi dòng về với trùng khơi. Bởi đó, ta hãysống như dòng nước mãi cho đi, cho đi không ngừng cho tới ngày ta về với biển cả là Thiên Chúa.

Chúa Giê-su đã luôn sống cho đi, cho đi tới hơi thở cuối cùng. Cuộc đời Ngài luôn đem yêu thương tới cho mọi người, mọi nơi. Ngài không bám víu vào danh lợi thú trần gian. Ngài luôn trao ban vì Ngài biết một ngày nào đó Ngài sẽ về với biển cả bao la là Thiên Chúa Cha thì Ngài chẳng cần gì, vì có Chúa Cha là có mọi sự.

Ước gì cuộc đời chúng ta cũng đừng bao giờ chịuràng buộc vào những bờ đất. Bởi dòng sông phải buông bờ mà đi. Ngày nào dòng nước dừng lại, lưu luyến một bến bờ nào đó, nó chỉ tàn phá nhau thôi. Nước thành sóng và bờ tan hoang. Conngười đôi khi phải dám vì Chúa mà buông bỏ mọi sự, vì Chúa mà sống thanh thoát, quảng đại và trao ban để cuộc đời chúng ta hoàn toàn tuỳ thuộc vào Chúa và dành trọn vẹn cho Ngài.

Xin cho chúng ta khi rước mình Máu Thánh Chúa cũng được trở nên giống Chúa trong tình yêu để luôn yêu thương và hiến trao cuộc sống mang lại tình yêu hạnh phúc cho tha nhân. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Chạnh lòng thương
Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa Giêsu, năm C

Mỗi người chúng ta đã từng nghe, từng nói những câu mời gọi sống tình liên đới và chia sẻ bác ái với nhau trong tình làng nghĩa xóm như: “Lá lành đùm lá rách”, hay “Nhiễu điều phủ lấy giá sương – Người trong một nước phải thương nhau cùng”. Sự liên đời đồng cảm với nhau trong tình thần “Tứ hải giai huynh đệ”  để có thể “thương người như thể thương thân”. Đó là những lời răn dạy của tổ tiên, là khuôn vàng thước ngọc cho đời sống của người dân Việt chúng ta. Một dân tộc đặt chữ tình lên trên mọi mối quan hệ giữa người với người để có thể “tối lửa tắt đèn có nhau”. Thế nhưng, có mấy ai đã thực sự sống điều đó? Có mấy ai đã thực sự sống đùm bọc lẫn nhau? Tại sao một nền văn hóa tương thân tương ái của dân tộc Việt Nam mà lại có sự chênh lệch giầu nghèo quá lớn như ngày hôm nay? Ở giữa những phồn hoa của nền kinh tế thị trường hôm nay vẫn còn đó những mảnh đời đói rách bần cùng, kiếm ăn từng bữa, đôi khi cũng chỉ được bữa cơm, bữa cháo! Ngày nay khi xã hội thay đổi, cuộc sống người dân ngày càng ấm no, hạnh phúc. Thì ở đâu đó rất gần chúng ta vẫn còn có những mảnh đời lạnh giá cả về thể xác lẫn tâm hồn. Họ là những người vô gia cư bị xã hội đẩy ra bên lề xã hội. Họ là những em bé bị bỏ rơi, bị lợi dụng đang ăn xin, bán vé số, lượm ve chai … Họ là những người tật nguyền không có tiền để đến bệnh viện đành chấp nhận sống lây lất qua ngày ... Họ là những con người nghèo đang chờ từng hạt cơm rơi hay từng nghĩa cử bác ái của chúng ta.

Song le, cái đói, cái nghèo không chỉ đến với một vài cá nhân nhưng đôi khi cũng bám vào cả một làng, một xã. Theo báo Nông Nghiệp VN, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế, có  một ngôi làng mà cư dân phải đối mặt  với nạn  đói quanh năm. Đó là làng Trung Chánh, xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc, một ngôi làng không ruộng, không vườn, ăn không đủ no, trẻ con không được đến trường. Báo Nông Nghiệp ghi nhận về tình cảnh khốn khổ của dân làng này qua đoạn ký sự như sau.

        Làng Trung Chánh nằm sát đầm Cầu Hai, phá Tam Giang. Cuộc sống ở đây chỉ theo đuổi con tôm, con cá ở đầm. Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, cả thôn từ già đến trẻ lại kéo nhau "gieo mình" xuống đầm, xuống biển mưu sinh. Cứ như vậy, người và lưới rong ruổi khắp các con đầm, kênh, lạch và ra tận biển từ đêm đến sáng hôm sau. Trong làng chỉ còn lại những người già yếu và trẻ con 3-4 tuổi trong những căn nhà lụp xụp, xiêu xẹo, dột nát.

Làng Trung Chánh 6 giờ sáng, khi những "chuyến đò đêm" trở vào bờ. Cả thôn náo nhiệt tiếng í ới gọi nhau, đàn ông xả lưới, đàn bà quảy hàng đi chợ, trẻ con hò nhau phụ giúp bố mẹ nhặt từng con tôm, con tép còn sót lại. Đã từ lâu dân Trung Chánh hình thành nên thói quen bất đắc dĩ là mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm: "Cả thôn này không có bữa cơm trưa, bữa tối, thường thì chỉ ăn "bữa cơm chính" vào lúc 8-9 giờ sáng, rồi sau đó cả làng cùng đi ngủ, đến tối lại đi làm"  một người dân tên  Hạnh tâm sự như thế. Và cái tên "làng đói" cũng ra đời từ đó. Buổi trưa, cả thôn không có lấy một nhà nổi lửa. Không gian đìu hiu, chỉ có bóng dáng những đứa trẻ con đầu tóc vàng hoe vì nắng, vì gió tụ tập quanh những bóng tre. Chúng vẫn chưa đến tuổi làm nghề nên vẫn còn được chơi đùa thoả thích. Còn cha, mẹ, anh chị của chúng đã tranh thủ ngủ lấy lại sức sau một đêm dài thức trằng trên đầm, trên phá.

Cũng theo báo Nông Nghiệp VN, khi kể  về chuyện nợ của người dân trong thôn, cư dân Mai Thị Gái chua xót nói với phóng viên "Chú không tin cứ đi hỏi mười người trong thôn này thì có đến... mười một người mắc nợ. Khổ lắm chú ơi. Hồi trước còn có cơm mà ăn, nhưng mấy tháng nay, nhiều gia đình đã chuyển sang...ăn cháo".

Xem ra làng Trung Chánh đang thiếu một tấm bánh được chia sẻ, được trao ban cho họ. Đất nước chúng ta đang ngày một giầu có vật chất nhưng lại nghèo tấm lòng. Nghèo đến mức chỉ tìm kiếm của cải cho mình mà vẫn chưa bao giờ thỏa mãn. Nghèo đến mức chẳng nghĩ rằng mình có khả năng cho đi. Nghèo đến mức chỉ nghĩ vun quén cho bản thân mà quên rằng mình còn có bổn phận chia sẻ cho anh em trong tình liên đới anh em một nhà. Cái đói, cái nghèo lận vào cuộc đời người dân làng Trung Chánh vì không được sự quan tâm của cộng đồng xã hội. Nếu “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ” thì cả một làng đói khổ sao cả một dân tộc không chạnh lòng với những đói khổ của anh em mình?

Hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa là dịp để chúng ta nhìn lên tình yêu của Chúa. Chúa đã trao ban chính sự sống của mình cho thế gian được sống. Chúa còn trao ban cả Máu Thịt Ngài để trở nên của ăn của uống cho chúng ta. Có người cho rằng bánh và rượu làm sao trở nên Thịt và Máu của Chúa Giê-su được. Thực ra, chúng ta ăn bánh và rượu vẫn biến đổi thành thịt và máu của chúng ta thì Chúa Giê-su cũng có thể biến bánh và rượu trở nên Máu Thịt Ngài. Điều quan yếu không dừng lại ở việc bánh và rượu trở nên Máu Thịt Ngài mà hệ tại ở việc Ngài trao ban chính sự sống đó cho chúng ta. Để “ai ăn bánh này sẽ không chết muôn đời”. Như vậy, bánh và rượu trở nên Mình và Máu thì dễ, điều quan yếu là chúng ta có dám trao ban chính sự sống đó cho tha nhân hay không?

Nguyện xin Mình và Máu Thánh Chúa cũng biến đổi chúng ta trở nên giống Chúa. Giống Chúa ở trái tim biết chạnh lòng thương xót trước những khổ đau của anh em. Giống Chúa ở tấm lòng sẵn sàng làm bất cứ điều gì để vơi đi nỗi khổ của anh em trong tình liên đới chân thành. Giống Chúa ở việc cũng trở thành tấm bánh được sẻ chia cho tha nhân được sống hạnh phúc. Xin Chúa chúc lành cho những ước nguyện cao dẹp của chúng ta để mỗi cuộc đời chúng ta thực sự là tấm bánh đem lại cho nhân thế sự no thỏa và niềm vui, hạnh phúc. Amen.

2 tháng 6 năm 2010 kính Thánh Tâm Chúa Giêsu

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền - dongcong.net

June 17, 2022

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)