| |
“THÁNH THẦN KHẤN XIN NGỰ ĐẾN…”
Theo Sách Tông Đồ Công
Vụ (cuốn sách ghi lại các hoạt động truyền giáo của các Thánh
Tông Đồ vào thuở ban đầu của Giáo Hội), Chúa Giêsu sau khi sống
lại, đã hiện ra với các Thánh Tông Đồ nhiều lần trong vòng “40
ngày” (Cv 1:3) Trong những lần hiện ra đó, Chúa Giêsu
Phục Sinh đã “nói chuyện với các Ông
về Nước Trời”, củng cố đức tin cho các Ông về việc
Chúa thực sự đã sống lại, chuẩn bị tâm hồn các Ông để “đón
nhận Chúa Thánh Thần” và trao cho các Ông nhiệm vụ
truyền giáo “cho đến tận cùng trái đất”.
Sau đó Chúa Giêsu đã “lên Trời trước
mặt các Ông” (Cv 1:1-9).
“Chúa
Giêsu Lên Trời”
chỉ có nghĩa là Ngài không còn hiện ra với các Tông Đồ nữa; tuy
nhiên, Chúa Giêsu vẫn ở cùng các Thánh Tông Đồ và Giáo Hội Chúa,
như lời Chúa đã hứa “Thầy vẫn còn ở
với chúng con mỗi ngày cho đến tận thế…” (Mat 28:20).
Chúa Giêsu vẫn họat động truyền giáo với các Thánh Tông đồ: “Các
Tông đồ ra đi rao giảng các nơi, có Chúa cùng họat động với các
Ông…" (Matcô 16,20…). Chúa Giêsu vẫn là vị Chủ
Chăn Chính của Giáo Hội. Các Đức Giáo Hòang chỉ là vị “Đại Diện”
(Vicar) của Chúa Giêsu nơi trần gian; nhưng không “kế vị” Chúa
Giêsu. Qua họat động của Chúa Thánh Thần, Chúa Giêsu vẫn rao giãng,
ban ơn Thánh hóa chúng ta qua các phép Bí Tích, ban ơn tha tội,
Tế lễ trên Bàn Thờ, nuôi dưỡng chúng ta bằng Mình và Máu Thánh
Chúa trong Bí Tích Thánh Thể…
Trước
khi “Lên Trời”, Chúa Giêsu
đã hứa với các Thánh Tông Đồ là Chúa Thánh Thần sẽ đến (Cv 1:8);
(Gn 16:7…). Chúa Thánh Thần là “Đấng
Bảo Trợ” (The Advocate), là “Đấng
an ủi” (the “Paraclete”, “Comforter”).
Đúng
như lời Chúa Giêsu đã hứa, Chúa Thánh Thần đã hiện xuống dưới
“hình lửa” trên từng Tông
Đồ và các Tông Đồ “được tràn ngập ơn
Chúa Thánh Thần” (Cv 2: 1-4). Ngày đó trùng vào ngày
Lễ Ngũ Tuần. Lễ Ngũ Tuần là Đại Lễ của Do Thái Giáo, vào đúng
vào ngày thứ 50 sau ngày Chúa Giêsu sống lại (‘Pentecost’ ‘ngày
thứ 50); vì thế chúng ta mừng Lễ Chúa Thánh Thần vào ngày thứ
10 sau Lễ Chúa lên Trời. Lễ Chúa Giêsu Lên Trời được mừng vào
ngày Thứ Năm sau Chúa Nhật VI mùa Phục Sinh (đúng 40 ngày sau
Chúa Nhật Phục Sinh), nhưng thường được chuyển vào Chúa Nhật VII
mùa Phục Sinh. Như vậy Lễ Chúa Thánh Thần được mừng vào Chúa Nhật
sau Chúa Nhật VII mùa Phục Sinh; sau đó chúng ta bước sang Mùa
Thường Niên, chu kỳ II.
Ngày
Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống là ngày khởi đầu của Giáo Hội, ngày
“Sinh Nhật” của Giáo Hội,
cũng là ngày khởi đầu công cuộc truyền giáo của Giáo Hội. Ơn Chúa
Thánh Thần đã biến cải các Tông đồ trở nên những người can đảm,
những người thông hiểu Kinh Thánh và nhớ lại các điều Chúa Giêsu
đã giảng dạy. Các Ngài không còn “đóng
kín cửa vì sợ người Do Thái” (Ga 20:19); nhưng bắt
đầu rao giảng cho dân chúng đang tụ họp chung quanh nơi các Ngài
ở (Cv 2:14…) và đã có nhiều người ăn năn sám hối và xin chịu Phép
Rửa để gia nhập Giáo Hội Chúa (Cv 2:41).
Từ
ngày đó, nhờ ơn Chúa Thánh Thần, công cuộc truyền giáo của Giáo
hội tiếp tục phát triển qua thời gian cho đến ngày nay, và Giáo
hội được mở rộng đến các dân tộc (Luca 24:47) để đem Tin Mừng
tình thương và ơn cứu rỗi đến cho mọi người, để “ai
tin thì sẽ được cứu rỗi...” (Matcô 16:15…). Qua các
thời gian, Chúa Thánh Thần vẫn che chở Giáo hội Chúa qua “mọi
cơn gian nan khốn khó!”; qua bao cuộc “bách hại” khủng khiếp.
Ngay
từ thuở ban đầu, Giáo hội đã bị “bách hại” mà vị tử đạo đầu tiên
là Thánh Têphanô. Các Giáo hữu đầu tiên đã phải tản mát đi khắp
nơi để bảo vệ đức tin và đi đến đâu lại rao truyền Đạo Thánh Chúa
cho mọi người họ gặp gở hàng ngày; nhờ thế càng thêm nhiều người
được rao giảng Tin Mừng và gia nhập Giáo Hội Chúa. Đó là phong
trào “Diaspora” của người Kytô hữu thuở Giáo hội lúc ban đầu.
Khi
Giáo hội tràn lan đi khắp nơi, tới Thủ đô Rôma thì cuộc bách hại
trở nên dử dội hơn với Néron và nhiều Hòang Đế Rôma khác, suốt
hai ba thế kỷ cho đến năm 313. Trong những cuộc bách hại đó, từ
các vị Giáo Hòang (mà đầu tiên là Thánh Phêrô), các Giám Mục,
và mọi Kytô hữu đều bị lùng bắt và bị hành hạ dã man cho đến chết,
có người bị thiêu sống, có người bị ném cho thú dử ăn thịt nơi
các hý trường tại Rôma. Thánh Phaolô và các Tông Đồ đều bị tử
đạo. Thánh Gioan bị đày ra đảo Patmos . Lúc đó chẳng có một tổ
chức “Nhân quyền” nào, hoặc một tổ chức nào có thể lên tiếng để
bênh vực. Các vua chúa có toàn quyền bách đạo. Các Tin hữu không
còn đường nào trốn chạy, phải vào các Nghĩa trang để đào các hầm
mộ mà trú ẩn trong những điều kiện thật khổ sở; đó là các “Catacombes”
đào sâu xuống đất và dài hằng cây số. Các “Hầm Mộ” hiện còn ở
Rôma, mà khách hành hương có thể đến thăm viếng để thấy đức tin
của các tín hữu lúc ban đầu mạnh mẽ như thế nào. Tất cả đều nhờ
ơn Chúa Thánh Thần. Cũng nhờ ơn Chúa Thánh Thần họat động trong
Giáo hội mà dù bách hại tàn bạo như vậy, nhưng Giáo hội tại Rôma
lúc đó không bị tiêu diệt, trái lại vẫn triển nở, vẫn lan tràn
đi khắp nơi cho đến ngày nay. Trái lại các Hòang Đế Rôma cũng
như đế quốc Rôma hùng vĩ như vậy đã tan biến đi, nay chỉ còn là
“vang bóng một thời”.
Ngay
tại quê hương Viêt Nam, Giáo hội lúc ban đầu cũng bị các vua chúa
triều Nguyễn bách hại thật tàn bạo và bằng nhiều cách khôn khéo,
như chủ trương “Gia Tô phân sáp…” Tất cả đều nhằm tiêu diệt Đạo
Chúa, dù mới được chớm nở tại quê hương chúng ta. Dầu vậy Giáo
Hội tại Việt Nam cũng đã không bị tiêu diệt, mà vẫn triển nở;
còn các triều đại Nhà Nguyễn đều đã đi vào dỉ vãng.
Nếu
không có Chúa Thánh Thần nâng đở che chở làm sao Giáo hội mới
chớm nở ở Rôma, ở Việt Nam, và nhiều nơi khác trên thế giới không
bị tiêu diệt dù bị đàn áp tàn bạo như vậy. Những người Cộng Sản
vô thần cũng đã tìm đủ mọi cách để tiêu diệt đức tin của các tín
hữu nơi các nước họ đã chiếm được. Với những tính tóan rất kỹ
lưỡng họ đã tin tưởng mạnh mẻ là Giáo hội sẽ bị họ tiêu diệt mau
chóng ở khắp nơi họ tràn đến; nhưng chế độ Công Sản đã bị sụp
đổ ở hầu hết các nơi; nhưng Giáo hội ở các nơi đó vẫn không bị
tiêu diệt mà vẫn phát triển nhờ Chúa Thánh Thần che chở, giữ gìn.
Đạo
Thánh Chúa không phải chỉ bị bách hại ở một nơi nào đó, vào một
thời kỳ nào đó; nhưng luôn bị bách hại ở mọi nơi và dưới thật
nhiều hình thức khác nhau do mưu mô của “ma quỷ thế gian” bày
đặt ra; vì “bóng tối thì luôn ghét ánh sáng...” Chúng ta hãy luôn
cầu xin Chúa Thánh Thần ngự đến để canh tân thế giới chúng ta,
để bảo vệ nhân quyền và tự do Tôn giáo, “hiệp nhất chúng ta nên
một” trong cùng một gia dinh nhân loại và ban hòa bình cho các
tâm hồn, các gia đình và thế giới chúng ta.
Xin
Chúa Thánh thần ngự đến giúp chúng ta là các tín hữu của Chúa,
luôn biết sống làm sao để “làm chứng cho Chúa” bằng chính đời
sống lương thiện, công chính, và hòa hợp, yêu thương đối với mọi
ngừơi. Xin Chúa Thánh thần ngự đến để giúp chúng ta biết đem Tin
Mừng tình thương của Chúa đến cho mọi người chung sống với chúng
ta trong cuộc sống hàng ngày: trong gia đình, trong khu xóm, nơi
sở làm, trừơng học…Xin Chúa Thánh thần ngự đến để gìn giữ Gíao
Hội qua mọi cuộc bách hại, và gìn giữ chúng ta luôn nắm vững Đức
Tin tinh tuyền giữa bao chủ trương sai lạc của thế giới hôm nay.
Lm.
Anphong Trần Đức Phương
|
|