Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng

của Đức Thánh Cha Phanxicô

 

Chúa nhật 4 phục sinh, năm C-2022

ĐTC Phanxicô: (8 tháng 5 năm 2022): Lắng nghe, biết Chúa và theo Chúa

Trưa Chúa nhật 8/5, Chúa Nhật thứ Tư Phục Sinh, Lễ Chúa Chiên Lành, Đức Thánh Cha đã cùng đọc Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng với đông đảo tín hữu hiện diện tại quảng trường thành Phêrô. Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh, Đức Thánh Cha nói đến 3 động từ chính của bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay: nghe, biết và theo.

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin Mừng của Phụng vụ hôm nay nói với chúng ta về mối dây liên kết giữa Chúa và mỗi người chúng ta (x. Ga 10,27-30). Để làm điều này, Chúa Giêsu sử dụng một hình ảnh dịu dàng và đẹp, đó là hình ảnh của người mục tử với con chiên. Và Chúa Giêsu giải thích điều đó bằng ba động từ: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi và tôi biết chúng và chúng theo tôi” (câu 27). Ba động từ: nghe, biết, theo. Chúng ta hãy xem ba động từ này.

Trước hết, con chiên nghe tiếng chủ chiên. Sáng kiến ​​luôn đến từ Chúa; mọi sự bắt đầu từ ân sủng của Người: chính Người kêu gọi chúng ta hiệp thông với Người, nhưng sự hiệp thông này được sinh ra nếu chúng ta mở lòng lắng nghe. Lắng nghe có nghĩa là sẵn sàng, ngoan nguỳ, dành thời gian cho đối thoại. Ngày nay chúng ta bị choáng ngợp bởi những lời nói và sự vội vàng, khi luôn phải nói và làm điều gì đó. Nhiều khi hai người nói chuyện với nhau, một người chưa nói hết ý thì người kia đã cắt ngang… Nếu không để cho người kia nói thì làm sao nghe được. Đây là điều tệ của thời đại chúng ta. Ngày nay chúng ta bị cuốn theo lời nói, luôn cần phải nói một điều gì đó, chúng ta sợ thinh lặng. Thật khó để lắng nghe, lắng nghe đến cuối câu chuyện, để cho người khác diễn tả ý của họ, lắng nghe trong gia đình, ở trường học, nơi làm việc, ngay cả trong Giáo hội! Nhưng đối với Chúa trước hết cần phải lắng nghe. Người là Lời của Cha và Kitô hữu là con cái của sự lắng nghe, được kêu gọi để sống với Lời Chúa luôn cầm theo trên tay. Chúng ta hãy tự hỏi mình xem chúng ta có phải là con cái của sự lắng nghe không, liệu chúng ta có thời gian dành cho Lời Chúa không? Liệu chúng ta có dành không gian và sự quan tâm cho anh chị em của mình không. Ai lắng nghe người khác thì biết lắng nghe Chúa, và ngược lại. Và người ấy cảm nghiệm được một điều rất đẹp, đó là được chính Chúa lắng nghe: Người lắng nghe chúng ta khi chúng ta cầu nguyện với Người, khi chúng ta tâm sự với Người, khi chúng ta cầu khẩn Người.

Do đó, lắng nghe Chúa Giêsu trở thành cách để khám phá ra rằng Người biết chúng ta. Đây là động từ thứ hai, liên quan đến người mục tử tốt lành: Người biết chiên của Người. Nhưng điều đó không chỉ có nghĩa là Người biết nhiều về chúng ta: biết theo nghĩa Kinh thánh có nghĩa là yêu thương. Có nghĩa là Chúa, trong khi “đọc tâm hồn chúng ta”, Người yêu thương chúng ta, và không kết án chúng ta. Nếu chúng ta lắng nghe Người, chúng ta khám phá ra điều này, rằng Chúa yêu chúng ta. Con đường để khám phá tình yêu Thiên Chúa là lắng nghe Người. Khi đó mối quan hệ với Người sẽ không còn vô vị, lạnh nhạt hay phiến diện nữa. Chúa Giêsu tìm kiếm một tình bạn ấm áp, một sự tin tưởng, một sự gần gũi. Người muốn ban cho chúng ta một nhận ​​thức mới và tuyệt vời: biết rằng chúng ta luôn được Người yêu thương và do đó không bao giờ bỏ chúng ta một mình. Ở với vị mục tử nhân lành, chúng ta sống kinh nghiệm mà Thánh Vịnh đã nói: “Dù qua thung lũng âm u, con sợ gì nguy khốn, vì Chúa ở cùng con” (Tv 23: 4). Trên hết, trong những đau khổ, trong những khó khăn, trong những khủng hoảng: Người trợ giúp chúng ta bằng cách cùng chúng ta vượt qua chúng. Và như vậy, chính trong những hoàn cảnh khó khăn, chúng ta có thể khám phá ra rằng chúng ta được Chúa biết và yêu thương. Vậy chúng ta hãy tự hỏi: tôi có để mình được Chúa biết không? Tôi có nhường chỗ cho Chúa trong cuộc đời tôi, tôi có mang đến cho Người những gì tôi đang sống không? Và, sau rất nhiều lần kinh nghiệm về sự gần gũi của Người, về lòng trắc ẩn, sự dịu dàng của Người, tôi có ý tưởng gì về Chúa? Chúa gần gũi, Chúa là vị mục tử nhân lành.

Cuối cùng, động từ thứ ba: con chiên lắng nghe và khám phá rằng chúng được Chúa biết và theo Chúa, là vị mục tử của chúng. Và ai theo Chúa Kitô, người ấy làm gì? Người ấy đi nơi nào Chúa đi, trên cùng một con đường, cùng một hướng. Người đi tìm những ai bị lạc mất (x. Lc 15,4), Người quan tâm đến những người ở xa, mang vào lòng hoàn cảnh của những người đau khổ, khóc với người đang khóc, giơ tay ra với người lân cận, và mang họ lên vai mình. Còn tôi? Tôi có để mình được Chúa Giêsu yêu thương và để mình yêu Người, bắt chước Người không? Xin Đức Trinh Nữ giúp chúng ta biết lắng nghe Chúa Kitô, ngày càng biết Người hơn và theo Người trên con đường phục vụ. Lắng nghe, biết Người và theo Người.

 

Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô
cho Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi 2022

Được Kêu gọi để Xây dựng Gia đình Nhân loại

Anh chị em thân mến!

Trong khi ở thời đại chúng ta, những cơn gió băng giá của chiến tranh và áp bức vẫn thổi và chúng ta thường chứng kiến​​những hiện tượng phân cực. Với tư cách là một Giáo hội, chúng ta đã bắt đầu một tiến trình hiệp hành: chúng ta nhận thấy nhu cầu cấp thiết phải bước đi cùng nhau, nuôi dưỡng tinh thần lắng nghe, tham gia và chia sẻ. Cùng với tất cả những người nam nữ thiện chí, chúng ta muốn đóng góp xây dựng gia đình nhân loại, chữa lành các vết thương và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Vào Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 59 này, tôi muốn cùng anh chị em suy ngẫm về ý nghĩa rộng lớn hơn của “ơn gọi” trong bối cảnh của một Giáo hội hiệp hành, một Giáo hội lắng nghe Thiên Chúa và thế giới.

Tất cả được kêu gọi trở thành nhân vật chính trong sứ mạng của Giáo hội

Sự hiệp hành, bước đi cùng nhau là một ơn gọi nền tảng của Giáo Hội, và chỉ trong bối cảnh này, người ta mới có thể khám phá và trân quý các ơn gọi, đặc sủng và thừa tác vụ khác nhau. Đồng thời, chúng ta biết rằng Giáo hội tồn tại vì sứ mạng, bằng cách đi ra khỏi chính mình và gieo hạt giống Tin Mừng trong lịch sử. Do đó, sứ mạng này khả thể chính vì nhờ tất cả các lĩnh vực mục vụ cùng hoạt động và quan trọng hơn là có sự tham gia của tất cả các môn đệ của Chúa. Thật vậy, “nhờ Bí tích Rửa tội đã lãnh nhận, mọi thành phần Dân Chúa đã trở thành môn đệ truyền giáo (x. Mt 28,19). Mỗi người đã được rửa tội, bất kể chức vụ của mình trong Giáo hội và mức độ giáo dục đức tin của mình, đều là một chủ thể tích cực của công cuộc loan báo Tin Mừng” (Tông huấn Evangelii gaudium, 120). Chúng ta phải đề phòng tâm lý tách biệt giữa linh mục và giáo dân, coi linh mục là nhân vật chính và giáo dân là người thi hành, đồng thời cùng nhau thực hiện sứ mạng Kitô hữu với tư cách là Đoàn Dân Chúa duy nhất, giáo dân và mục tử cùng nhau. Toàn thể Giáo hội là một cộng đoàn loan báo Tin Mừng.

Được kêu gọi trở thành người bảo vệ của nhau và của tạo vật

Từ ngữ “ơn gọi” không nên hiểu theo nghĩa hẹp, chỉ dùng để chỉ những ai theo Chúa trên con đường dâng hiến cụ thể. Tất cả chúng ta đều được mời gọi tham gia vào sứ mạng của Đức Kitô là quy tụ nhân loại đã phân tán và hoà giải nhân loại với Thiên Chúa. Mỗi người, ngay cả trước khi gặp gỡ Chúa Kitô và đón nhận đức tin Kitô, đều nhận được ơn gọi căn bản là: mỗi người trong chúng ta là một thụ tạo được Thiên Chúa mong muốn và yêu thương; mỗi người chúng ta đều có một vị trí riêng và đặc biệt trong ý muốn của Thiên Chúa. Tại mỗi thời điểm của cuộc đời, chúng ta được mời gọi nuôi dưỡng tia sáng thiêng liêng này, hiện diện trong trái tim của mỗi người nam và người nữ, và do đó góp phần vào sự phát triển của một nhân loại được truyền cảm hứng bởi tình yêu và sự chấp nhận lẫn nhau. Chúng ta được kêu gọi trở thành những người bảo vệ lẫn nhau, xây dựng mối dây hòa hợp và chia sẻ, chữa lành vết thương của tạo vật để vẻ đẹp của nó không bị phá hủy. Nói cách khác, chúng ta được mời gọi trở thành một gia đình duy nhất trong ngôi nhà chung kỳ diệu của thụ tạo, trong sự hài hoà đa dạng của các yếu tố. Theo nghĩa rộng này, “ơn gọi” không chỉ dành cho các cá nhân, mà còn cho cả các dân tộc, cộng đồng và các nhóm thuộc nhiều loại khác nhau.

Được kêu gọi để chào đón ánh nhìn của Thiên Chúa

Trong ơn gọi chung vĩ đại này, Thiên Chúa đặt một lời kêu gọi cụ thể cho mỗi người chúng ta. Người chạm đến cuộc sống của chúng ta bằng tình yêu của Người và hướng nó đến mục đích tối hậu, đến sự viên mãn vượt trên cả ngưỡng cửa của cái chết. Đó là cách Thiên Chúa đã muốn và đang nhìn cuộc sống của chúng ta.

Michelangelo Buonarroti được cho là đã khẳng định rằng: “Mỗi khối đá đều có một bức tượng bên trong và nhiệm vụ của nhà điêu khắc là phải khám phá ra bức tượng đó”. Nếu đây có thể là cái nhìn của người nghệ sĩ, thì Thiên Chúa còn nhìn chúng ta hơn biết dường nào: nơi cô gái làng Nadarét, Người đã nhìn thấy Mẹ Thiên Chúa; nơi ngư phủ Simon, con ông Giôna, Người đã thấy Phêrô, tảng đá để xây dựng Hội Thánh của Người; nơi người thu thuế Lêvi, Người nhận ra vị tông đồ và thánh sử Matthêu; nơi Saulô, một người bắt bớ khắc nghiệt các Kitô hữu, Người đã thấy Phaolô, tông đồ của dân ngoại. Ánh mắt yêu thương của Người luôn hướng nhìn chúng ta, chạm vào chúng ta, giải thoát chúng ta và biến đổi chúng ta, khiến chúng ta trở thành những con người mới.

Đây là động lực của mọi ơn gọi: chúng ta gặp được cái nhìn của Thiên Chúa, Đấng kêu gọi chúng ta. Ơn gọi, giống như sự thánh thiện, không phải là một kinh nghiệm đặc biệt dành riêng cho một số ít. Cũng như “sự thánh thiện ở kề bên” (x. Tông huấn Gaudete et exsultate, 6-9), ơn gọi cũng dành cho mọi người, vì tất cả đều được Thiên Chúa nhìn và kêu gọi.

Ngạn ngữ Viễn Đông có câu: “Người khôn nhìn trứng biết đại bàng; nhìn hạt giống thoáng thấy một cây to; nhìn một tội nhân biết thoáng thấy một vị thánh”. Đây là cách Thiên Chúa nhìn chúng ta: trong mỗi chúng ta, Người nhìn thấy những tiềm năng, đôi khi chính chúng ta chưa biết, và trong suốt cuộc đời của chúng ta, Người làm việc không mệt mỏi để chúng ta có thể phục vụ lợi ích chung.

Ơn gọi đã được sinh ra theo cách này, nhờ nghệ thuật của Nhà điêu khắc là Thiên Chúa, với “bàn tay” của mình, Người làm cho chúng ta ra khỏi chính mình để trở nên kiệt tác mà chúng ta được kêu gọi trở thành. Đặc biệt, Lời Thiên Chúa, Đấng giải thoát chúng ta khỏi tính tự cao tự đại, có khả năng thanh tẩy, soi sáng và tái tạo chúng ta. Vậy chúng ta hãy lắng nghe Lời, để mở lòng đón nhận ơn gọi mà Thiên Chúa giao phó cho chúng ta! Và chúng ta cũng hãy học cách lắng nghe anh chị em của mình trong đức tin, bởi vì sáng kiến ​​của Thiên Chúa có thể được ẩn giấu nơi lời khuyên và gương sáng của họ, điều này cho chúng ta thấy những con đường luôn luôn mới để bước đi.

Được kêu gọi để đáp lại cái nhìn của Thiên Chúa

Nói về người thanh niên giàu có, thánh sử Máccô ghi nhận: “Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến” (10,21). Ánh mắt tràn đầy tình yêu này của Chúa Giêsu hướng về mỗi người chúng ta. Anh chị em thân mến, chúng ta hãy để mình được chạm vào ánh mắt này và hãy để mình được Người dẫn dắt ra khỏi chính mình! Và chúng ta cũng học cách nhìn nhau để những người chúng ta cùng sống và gặp gỡ - dù họ là ai - đều có thể cảm thấy được chào đón và khám phá ra rằng có một người nào đó đang nhìn họ bằng tình yêu và mời gọi họ phát huy tất cả tiềm năng của họ.

Cuộc sống của chúng ta thay đổi khi chúng ta đón nhận ánh mắt này. Mọi thứ trở thành một cuộc đối thoại ơn gọi, giữa chúng ta và Chúa, và cũng giữa chúng ta và những người khác. Một cuộc đối thoại và sống chiều sâu làm cho chúng ta ngày càng trở nên chính mình hơn: trong ơn gọi của chức linh mục thừa tác, trở thành khí cụ của ân sủng và lòng thương xót của Chúa Kitô; trong ơn gọi sống đời thánh hiến, là lời ngợi khen Thiên Chúa và ngôn sứ về một nhân loại mới; trong ơn gọi hôn nhân, trở thành một món quà cho nhau và là những người trao ban và giáo dục sự sống. Nói chung, trong mọi ơn gọi và chức vụ trong Giáo Hội, điều này kêu gọi chúng ta nhìn người khác và thế giới bằng con mắt của Thiên Chúa, để phục vụ điều thiện và lan tỏa tình yêu, bằng lời nói và việc làm.

Ở đây, tôi muốn đề cập đến kinh nghiệm của bác sĩ José Gregorio Hernández Cisneros. Trong khi làm bác sĩ ở Caracas, Venezuela, ông muốn trở thành một thành viên Dòng Ba Phanxicô. Sau đó, ông nghĩ đến việc trở thành một tu sĩ và linh mục, nhưng sức khỏe của ông không cho phép. Khi đó ông hiểu rằng ơn gọi của ông là nghề y, nơi đó ông đặc biệt cống hiến mình cách đặc biệt cho những người nghèo. Vào thời điểm đó, ông đã dấn thân hết mình cho những người bệnh do dịch cúm “Tây Ban Nha” lan rộng khắp toàn cầu. Ông chết vì bị ô tô đâm vào khi bước ra từ một hiệu thuốc, nơi ông mua thuốc cho một bệnh nhân lớn tuổi của mình. Chứng tá của ông là gương mẫu về ý nghĩa của việc chấp nhận lời kêu gọi của Chúa và đón nhận nó cách trọn vẹn, ông đã được phong chân phước cách đây một năm.

Được kêu gọi cùng nhau xây dựng một thế giới huynh đệ

Là Kitô hữu, chúng ta không chỉ được kêu gọi riêng biệt, nhưng chúng ta được kêu gọi cùng nhau. Chúng ta giống như những mảnh ghép của một bức tranh khảm, mỗi mảnh có một vẻ đẹp, nhưng chỉ khi được ghép lại với nhau, chúng mới tạo thành một bức tranh. Mỗi người chúng ta tỏa sáng như một ngôi sao trong cung lòng Thiên Chúa và trên bầu trời của vũ trụ, nhưng chúng ta được kêu gọi để tạo ra những chòm sao định hướng và soi sáng con đường của nhân loại, bắt đầu từ môi trường chúng ta đang sống. Đây là mầu nhiệm của Giáo hội: trong sự tươi vui của những khác biệt, Giáo hội là dấu chỉ và khí cụ của điều mà toàn thể nhân loại được mời gọi đến. Vì điều này, Giáo hội phải ngày càng trở nên hiệp hành hơn: có khả năng bước đi cùng nhau trong sự hài hòa của sự đa dạng, trong đó tất cả mọi người đều có đóng góp của riêng mình để thực hiện và có thể tham gia một cách tích cực.

Do đó, khi chúng ta nói về “ơn gọi”, không chỉ là vấn đề lựa chọn hình thức sống này hay hình thức sống khác, cống hiến cuộc đời mình cho một sứ vụ nào đó hoặc được lôi cuốn bởi đặc sủng của một dòng tu, phong trào hay cộng đoàn giáo hội. Đó là việc biến ước mơ của Thiên Chúa thành hiện thực, viễn tượng tuyệt vời về tình huynh đệ mà Chúa Giêsu đã ấp ủ khi cầu nguyện với Chúa Cha “xin cho tất cả nên một” (Ga 17:21). Mỗi ơn gọi trong Giáo hội, và theo nghĩa rộng hơn trong xã hội, đều góp phần vào một mục tiêu chung: làm vang lên nơi những người nam nữ sự hài hoà của nhiều ân sủng khác nhau mà chỉ có Chúa Thánh Thần làm được. Các linh mục, nam nữ thánh hiến, giáo dân bước đi và làm việc cùng nhau để làm chứng rằng một đại gia đình nhân loại hiệp nhất trong tình yêu không phải là viễn tượng không tưởng, mà là chính mục đích mà Thiên Chúa đã dựng nên chúng ta.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy cầu nguyện để Dân Chúa, giữa những biến cố bi thương của lịch sử, có thể ngày càng đáp lại lời kêu gọi này. Chúng ta hãy cầu xin ánh sáng của Chúa Thánh Thần, để mỗi người trong chúng ta có thể tìm thấy vị trí của mình và cống hiến hết sức mình trong kế hoạch vĩ đại này!

Roma, Gioan Laterano, ngày 8 tháng 5 năm 2022, Chủ nhật thứ Tư Phục sinh.

Phanxicô

 

- vietvatican.net May 9, 2022