BUỔI TIẾP KIẾN CHUNG THỨ TƯ HÀNG TUẦN

của Đức Thánh Cha Phanxicô

 

 

 

ĐTC Phanxicô: Giữa chúng ta và các thánh trên trời có sự liên kết không thể bị phá huỷ

Trong bài giáo lý được trình bày trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư ngày 2/2/2022, Đức Thánh Cha đã suy tư về sự hiệp thông của các thánh, một chiều kích của đức tin mà không phải luôn luôn được các tín hữu hiểu rõ. Ngài nói rằng mỗi thành viên của Giáo hội được kết nối chặt chẽ với nhau trong Chúa Kitô. Sự hiệp thông giữa các thánh cũng có thể thiết lập mối quan hệ của chúng ta với các vị thánh và với những người thân yêu đã khuất của chúng ta theo cách tốt nhất có thể.

Hồng Thủy - Vatican News

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến,

Trong những tuần gần đây chúng ta đã có thể hiểu sâu sắc hơn về thánh Giuse nhờ để cho mình được hướng dẫn bởi một số thông tin ít ỏi nhưng quan trọng được các Tin Mừng thuật lại, và cũng nhờ các đặc điểm trong nhân cách của ngài mà Giáo hội qua nhiều thế kỷ đã có thể nêu bật bằng kinh nguyện và lòng sùng kính. Bắt đầu từ chính “tình cảm chung” này, điều đã đồng hành với hình ảnh thánh Giuse trong lịch sử của Giáo hội, hôm nay tôi muốn tập trung vào một điều quan trọng về đức tin, điều có thể làm phong phú thêm đời sống Kitô giáo của chúng ta và cũng định hình mối quan hệ của chúng ta với các thánh và với những người thân yêu đã qua đời theo cách tốt nhất có thể: Tôi đang nói về sự hiệp thông của các thánh.

Các thánh không phải là người làm phép lạ, nhưng là Thiên Chúa

Đôi khi, ngay cả Kitô giáo cũng có thể rơi vào những hình thức sùng kính mà dường như phản ánh một não trạng ngoại giáo hơn là Kitô giáo. Sự khác biệt cơ bản chính là lời cầu nguyện của chúng ta và lòng sùng kính của các tín hữu không dựa trên sự tin tưởng vào một con người, vào một hình ảnh hoặc một vật thể, ngay cả khi chúng ta biết rằng chúng là thánh thiêng. Ngôn sứ Giêrêmia nhắc nhở chúng ta: “Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, [...] phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa” (17,5.7). Ngay cả khi chúng ta hoàn toàn tin cậy vào lời chuyển cầu của một vị thánh, hay thậm chí là lời cầu bầu của Đức Trinh Nữ Maria, thì sự tin cậy của chúng ta chỉ có giá trị trong mối quan hệ với Chúa Kitô. Con đường đến với vị thánh này hay với Đức Mẹ không dừng lại ở đó, nhưng trong tương quan với Chúa Kitô. Và mối dây liên kết chúng ta với Người và với nhau có một tên gọi cụ thể: “sự hiệp thông của các thánh”. Không phải các thánh là người làm phép lạ, mà chỉ có ân sủng của Thiên Chúa tác động qua họ. Các phép lạ được Thiên Chúa thực hiện, bởi ân sủng của Người ban qua một con người thánh thiện công chính. Một vị thánh là một người chuyển cầu, là người cầu nguyện cho chúng ta và chúng ta cầu nguyện với ngài, ngài cầu nguyện cho chúng ta và Chúa ban cho chúng ta ân sủng.

Sự hiệp thông của các thánh

Vậy “sự hiệp thông của các thánh” là gì? Đức Thánh Cha giải thích: Sách Giáo lý Hội thánh Công giáo khẳng định: “Sự hiệp thông của các thánh là Giáo hội.” (số 946). Điều đó có nghĩa là gì? Có phải là Giáo hội được dành cho người hoàn hảo? Không. Nhưng có nghĩa nó là cộng đoàn của những tội nhân được cứu độ. Sự thánh thiện của chúng ta là hoa trái của tình yêu thương của Thiên Chúa được thể hiện trong Đức Kitô, Đấng thánh hoá chúng ta bằng cách yêu thương chúng ta trong sự khốn cùng của chúng ta và cứu chúng ta khỏi điều đó.

Thánh Phaolô nói rằng luôn luôn tạ ơn Chúa đã kiến tạo chúng ta thành một thân thể duy nhất, trong đó Chúa Giêsu là đầu và chúng ta là chi thể (x. 1Cr 12,12). Hình ảnh thân thể này ngay lập tức giúp chúng ta hiểu ý nghĩa của việc ràng buộc với nhau trong sự hiệp thông: Thánh Phaolô viết, “Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cũng vui chung. Vậy anh em, anh em là thân thể Đức Kitô, và mỗi người là một bộ phận” (1Cr 12,26-27).

Anh chị em thân mến, niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống của tôi ảnh hưởng đến tất cả mọi người, cũng như niềm vui và nỗi buồn xảy ra trong cuộc sống của anh chị em bên cạnh cũng ảnh hưởng đến tôi. Tôi không thể dửng dưng với người khác bởi vì tất cả chúng ta ở trong một thân thể, trong sự hiệp thông. Theo nghĩa này, ngay cả tội lỗi của một cá nhân cũng luôn ảnh hưởng đến mọi người, và tình yêu của mỗi cá nhân ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Nhờ sự hiệp thông của các thánh, mọi thành viên của Giáo hội đều gắn bó với tôi một cách sâu xa, và mối dây liên kết này bền chặt đến nỗi nó không thể bị phá huỷ ngay cả khi chết.

Thật vậy, sự hiệp thông của các thánh không chỉ bao gồm những anh chị em đang ở bên cạnh tôi vào thời điểm này trong lịch sử, mà còn liên quan đến những người đã kết thúc hành trình trần thế của họ và vượt qua ngưỡng cửa của cái chết. Anh chị em thân mến, chúng ta hãy nghĩ rằng trong Đức Kitô, không ai có thể thực sự tách chúng ta ra khỏi những người chúng ta yêu thương; chỉ thay đổi cách thức ở cùng với họ, nhưng không có gì và không ai có thể phá vỡ mối ràng buộc này. Sự hiệp thông của các thánh gắn kết cộng đồng các tín hữu trên mặt đất và trên trời lại với nhau.

Tình bạn với các thánh trên trời

Đức Thánh Cha giải thích thêm: Theo nghĩa này, tình bạn mà tôi có thể xây dựng với anh chị em bên cạnh tôi, tôi cũng có thể thiết lập với anh chị em trên trời. Các thánh là những người bạn mà chúng ta thường thiết lập quan hệ thân thiện. Điều mà chúng ta gọi là sự sùng kính, nó thực sự là một cách thể hiện tình yêu thương từ chính mối dây gắn kết chúng ta. Và chúng ta đều biết rằng chúng ta luôn có thể hướng về một người bạn, đặc biệt là khi chúng ta gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ. Tất cả chúng ta đều cần bạn bè; tất cả chúng ta đều cần những mối quan hệ có ý nghĩa để giúp chúng ta vượt qua cuộc sống. Chúa Giêsu cũng có những người bạn của mình, và ngài hướng về họ vào những thời điểm quyết định nhất của kinh nghiệm làm người của mình.

Trong lịch sử của Giáo hội, có một số điều không thay đổi, luôn đồng hành với cộng đoàn tín hữu: trước hết là tình cảm cao cả và mối dây liên kết rất bền chặt mà Giáo hội luôn có đối với Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa và Mẹ chúng ta và cả sự tôn kính và tình cảm đặc biệt mà Giáo hội dành cho thánh Giuse. Sau cùng, Thiên Chúa giao phó cho thánh nhân những gì quý giá nhất của Người: Chúa Giêsu Con của Người và Đức Trinh Nữ Maria. Luôn luôn nhờ sự hiệp thông của các thánh mà chúng ta cảm thấy rằng các thánh nam nữ là những người bảo trợ chúng ta - vì tên chúng ta có, vì Giáo hội mà chúng ta thuộc về, vì nơi chúng ta sống, v.v. Và sự tin tưởng này luôn phải thúc đẩy chúng ta hướng về các ngài vào những thời điểm quyết định trong cuộc đời. Lòng sùng kính các thánh không phải là một điều ma thuật, không phải là mê tín dị đoan; nó chỉ đơn giản là nói chuyện với một người anh, một người chị đang ở trước nhan Chúa, người đã sống một cuộc đời công chính, một cuộc sống thánh thiện, một cuộc sống gươngmẫu, và giờ đây đang ở trước mặt Chúa. Tôi nói với người anh người chị này và xin các ngài chuyển cầu cho những điều tôi cần.

Cầu nguyện với thánh Giuse

Đức Thánh Cha kết thúc bài giáo lý này bằng một lời cầu nguyện với thánh Giuse mà ngài đặc biệt gắn bó và đã đọc hàng ngày, trong nhiều năm. Ngài cho biết: Đây là kinh tôi tìm thấy trong sách kinh của các Nữ tu Chúa Giêsu và Mẹ Maria, vào những năm 1700. Nó thật hay, nhưng nó là một thách đố đối với người bạn này, người cha này, người bảo trợ chúng ta, thánh Giuse, hơn là một lời cầu nguyện.

Lạy cha thánh Giuse vinh hiển, quyền năng của ngài biến điều không thể thành có thể. Xin hãy đến giúp con trong những lúc đau khổ và khó khăn này. Xin hãy đặt dưới sự bảo vệ của ngài những tình huống nghiêm trọng và rắc rối mà con phó thác cho ngài, để chúng được giải quyết tốt đẹp.

Lạy Cha yêu dấu của con, con đặt tất cả sự tin tưởng của con ở nơi cha. Xin đừng để người ta nói rằng con đã cầu xin cha cách luống công, và vì cha có thể làm mọi việc với Chúa Giêsu và Mẹ Maria, xin tỏ cho con thấy rằng lòng tốt của cha cũng vĩ đại như quyền năng của cha. Amen.

 

ĐTC Phanxicô: Kinh lạy Cha 20-2-2019

Chúng ta không cô đơn, Thiên Chúa không bao giờ quên chúng ta

Bước đầu tiên của cầu nguyện Kitô là đi vào một mầu nhiệm. Ngay cả khi cha mẹ không yêu chúng ta, ngay cả khi tình yêu trần thế của chúng ta bị tan vỡ, thì chúng ta luôn có Tình yêu của Thiên Chúa Cha “ở trên trời”.

Ngọc Yến - Vatican

Đây là những lời của Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho các tín hữu hiện diện tại Đại thính đường Phaolô VI trong buổi tiếp kiến sáng thứ tư 20/02. Đức Thánh Cha tiếp tục loạt bài về Kinh Lạy Cha, Ngài trích dẫn đoạn Lời Chúa của tiên tri Isaiia. “Xi-on từng nói: "ĐỨC CHÚA đã bỏ tôi, Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi!" Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ. Hãy xem, Ta đã ghi khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta”. (Isaia, 49, 14-16).

Mở đầu bài giáo lý ĐTC nói:

Anh chị em thân mến

Buổi tiếp kiến hôm nay có hai nơi. Đầu tiên tôi gặp các tín hữu của Benevento, đang ở trong Đền thờ Thánh Phêrô, và bây giờ với anh chị em. Đây là sự quan tâm của Phủ Giáo hoàng: không muốn anh chị em bị lạnh. Xin cám ơn những người đã làm điều này cho chúng ta.

Chúng ta tiếp tục bài giáo lý về "Kinh Lạy Cha". Bước đầu tiên của cầu nguyện Kitô là đi vào một mầu nhiệm, đó là tư cách làm cha của Thiên Chúa. Chúng ta không thể cầu nguyện như những con vẹt. Hoặc là anh chị em đi vào mầu nhiệm, trong nhận thức rằng Thiên Chúa là Cha của anh chị em, hoặc anh chị em không cầu nguyện. Tôi muốn cầu nguyện với Chúa, Cha của tôi. Tôi bắt đầu một mầu nhiệm. Để hiểu mức độ Thiên Chúa là một người cha, chúng ta nghĩ về hình ảnh cha mẹ chúng ta, nhưng chúng ta luôn phải "làm cho tính tế hơn", thanh lọc hình ảnh này. Chính Giáo lý Công giáo cũng dạy như vậy: "Chúng ta phải thanh luyện tâm hồn, nghĩa là đừng để những hình ảnh của Thiên Chúa như người cha hay người mẹ, theo kinh nghiệm bản thân hay văn hóa, ảnh hưởng đến tương quan giữa chúng ta với Thiên Chúa" (số 2779).

Không có cha mẹ hoàn hảo

Không ai trong chúng ta có cha mẹ hoàn hảo, đến lượt chúng ta, chúng ta sẽ không bao giờ là cha mẹ hay mục tử hoàn hảo. Tất cả chúng ta đều là những người lầm lỗi. Các mối tương quan tình yêu của chúng ta luôn bị giới hạn, vì vậy chúng thường bị ô nhiễm bởi ước muốn chiếm hữu hoặc tác động của người khác. Đây là lý do tại sao đôi khi những tuyên bố về tình yêu đã biến thành tình cảm của tức giận và thù địch. Hãy nhìn này, hai người này tuần trước yêu nhau, hôm nay họ ghét nhau đến chết: chúng ta thấy điều này mỗi ngày!

Đó là lý do tại sao, chúng ta nghĩ về hình ảnh của cha mẹ chúng ta khi chúng ta nói về Thiên Chúa là "cha", đặc biệt nếu cha mẹ yêu thương chúng ta, nhưng chúng ta phải đi xa hơn. Bởi vì tình yêu của Thiên Chúa là tình yêu của Cha "ở trên trời", theo cách Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hướng đến. Đối với tình yêu, con người mãi mãi là những người ăn xin; chúng ta là những người ăn mày tình yêu: chúng ta cần tình yêu; con người tìm kiếm một nơi để được yêu, nhưng cuối cùng không tìm thấy. Trong thế giới của chúng ta có biết bao tình bạn và tình yêu thất vọng!

Tình yêu của con người không bền vững

Thần tình yêu Hy Lạp là bi kịch nhất: chúng ta không rõ nhân vật này là thiên thần hay ma quỷ. Thần thoại nói rằng nhân vật này là con trai của Poros và Penía, nghĩa là sự xảo quyệt và nghèo đói, định mệnh mang đến cho vị thần này một diện mạo của những bậc cha mẹ này. Từ đây, chúng ta có thể nghĩ về bản chất hai mặt của tình yêu con người: có khả năng nở hoa và sống một giờ trong ngày, và ngay sau đó héo tàn và chết đi; điều đã nắm được, luôn tuột ra khỏi tầm tay. Tiên tri Hôsê diễn tả cách nhẫn tâm điểm yếu bẩm sinh tình yêu của chúng ta: "Tình yêu của các ngươi khác nào mây buổi sáng, mau tan tựa sương mai" (6, 4). Tình yêu của chúng ta thường là: một lời hứa vất vả gìn giữ, một cố gắng sẽ sớm cạn kiệt và bốc hơi, giống như khi mặt trời ló dạng vào buổi sáng và lấy đi sương đêm xuống.

Đã bao lần chúng ta yêu một cách yếu đuối và không liên tục như vậy. Tất cả chúng ta đều có trải nghiệm: chúng ta yêu nhưng rồi chúng ta té ngã, hoặc trở nên yếu đuối ... tất cả chúng ta đều có trải nghiệm đó. Chúng ta mong ước được yêu, nhưng sau đó chúng ta va phải giới hạn của chúng ta, nghèo nàn sức lực: không thể giữ lời hứa trong những tháng ngày ân sủng dường như dễ dàng đạt được. Rốt cuộc, ngay cả Tông đồ Phêrô cũng sợ và phải chạy trốn. Tông đồ Phêrô không trung thành với tình yêu Giêsu. Luôn có một yếu đuối này làm cho chúng té ngã. Chúng ta là những người ăn xin, những người trong hành trình có nguy cơ không bao giờ tìm thấy kho báu mà chúng ta tìm kiếm từ ngày đầu tiên của cuộc đời: đó là tình yêu.

Tình yêu của Cha "ở trên trời".

Tuy nhiên, có một tình yêu khác, đó là tình yêu của Cha "ở trên trời". Không ai phải nghi ngờ về tình yêu này. Ngài yêu chúng ta. Chúng ta có thể nói “Ngài yêu tôi”. Nếu ngay cả cha mẹ chúng ta không yêu chúng ta, có một Thiên Chúa trên trời yêu chúng ta như chưa có ai trên mặt đất này đã làm được và sẽ có thể làm được. Tiên tri Isaia nói: "Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau ? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ. Hãy xem, Ta đã ghi khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta” (Is 49, 15-16). Ngày nay có thời trang hình xăm: "Tôi đã xăm bạn trên lòng bàn tay của tôi". Tôi đã làm một hình xăm của bạn trên tay của tôi. Tôi đang ở trong tay của Chúa, vì vậy, tôi không thể loại trừ nó. Tình yêu của Thiên Chúa giống như tình yêu của một người mẹ, không bao giờ có thể quên được. Nếu người mẹ quên thì sao? Chúa nói: "Ta sẽ không quên". Đây là tình yêu hoàn hảo của Chúa, vì vậy chúng ta được Ngài yêu thương. Nếu tất cả tình yêu trần gian của chúng ta tan vỡ, và không còn gì ngoài cát bụi, thì chúng ta luôn có tình yêu nồng cháy, độc nhất của Thiên Chúa.

Trong cơn đói khát tình yêu mà tất cả chúng ta đều cảm thấy, chúng ta không tìm kiếm thứ gì đó không hiện hữu: thay vào đó là lời mời biết Thiên Chúa là cha. Việc hoán cải của thánh Augustinô đã đi qua con đường này: Ngài là nhà hùng biện trẻ tài giỏi, tìm kiếm trong thụ tạo thứ mà không thụ tạo nào có thể cho thánh nhân; cho đến một ngày Ngài can đảm ngước mắt nhìn lên. Và vào ngày đó thánh Augustinô đã gặp Chúa.

Từ ngữ "trên trời" không diễn tả một khoảng cách xa, nhưng một sự khác biệt căn bản, một chiều kích khác của tình yêu, một tình yêu không mệt mỏi, một tình yêu luôn tồn tại, luôn ở trong tầm tay. Chỉ cần nói "Cha của chúng ta ở trên Trời", và tình yêu đó đến.

Đức Thánh Cha kết luận: Do vậy, đừng sợ! Không ai trong chúng ta cô đơn. Nếu ngay cả khi người cha trần thế của anh chị em quên anh chị em, và anh chị em phẫn nộ với cha mình, anh chị em cũng không từ chối kinh nghiệm nền tảng đức tin Kitô giáo: anh chi em biết rằng anh chị em là con yêu dấu của Chúa, và không có gì trong cuộc sống có thể dập tắt tình yêu nồng nàn của Ngài dành cho anh chị em.

 

ĐTC Phanxicô: Trong Kinh Lạy Cha không có từ “tôi” (13-2-2019)

Chúa Giêsu không muốn đạo đức giả, trong Kinh Lạy Cha không bao giờ có từ "Tôi". Đức Thánh Cha Phanxicô đã dừng lại ở lời cầu nguyện mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta. Trong lời chào thăm các tín hữu hiện diện tại buối tiếp kiến chung Đức Thánh Cha khuyến khích mọi người hãy dấn thân cho sự trở lại của "những người ở xa" và những người gần gũi với chúng ta.

Ngọc Yến - Vatican

Trên đây là những lời của Đức Thánh Cha Phanxicô trong buổi giáo lý dành cho các tín hữu tại Đại thính đường Phaolô VI. Bài giáo lý được ĐTC khởi đi từ Tin Mừng của Thánh Luca: “Được Thánh Thần tác động, Đức Giê-su hớn hở vui mừng và nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết người Con là ai, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết Chúa Cha là ai, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho” (Lc 10, 21-22).

Chúa Giêsu không muốn giả hình

Chúng ta tiếp tục bài giáo lý về cầu nguyện, như thế chúng ta luôn luôn học cầu nguyện một cách tốt hơn điều mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta. Chúng ta phải cầu nguyện như Ngài đã dạy chúng ta. Chúa Giêsu nói: “Khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha, kêu lên “Cha ơi”. Chúa Giêsu muốn các môn đệ của Ngài không như bọn đạo đức giả: thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy (Mt 6,5). Chúa Giêsu không muốn giả hình. Lời cầu nguyện đích thực là những gì đang diễn ra trong nơi sâu thẳm của nội tâm, không thể dò thấu, chỉ có Thiên Chúa thấy.Tôi và Chúa. Cầu nguyện không có sự giả dối: Đối với Thiên Chúa không thể giả dối. Trước mặt Chúa không mưu mẹo nào có sức mạnh, Chúa biết chúng ta như thế, trần trụi trong lương tâm và giả vờ là không thể. Tại căn của cầu nguyện, của cuộc đối thoại với Thiên Chúa là một cuộc thưa chuyện trong thinh lặng, giống như điểm gặp nhau của ánh mắt giữa hai người đang yêu nhau: con người và Thiên Chúa. Ánh mắt gặp nhau và đó là lời cầu nguyện. Nhìn Chúa và để Chúa nhìn, đó là cầu nguyện. "Nhưng thưa cha, con không nói lời nào". Nhưng hãy nhìn Thiên Chúa và để Ngài nhìn. Đó là một lời cầu nguyện, đó là một lời cầu nguyện đẹp!

Tuy nhiên, mặc dù lời cầu nguyện của người môn đệ là riêng tư, nhưng nó luôn thân mật. Trong bí mật của nội tâm, người Kitô hữu không để thế giới bên ngoài cánh cửa phòng mình, mà mang theo mình mọi người và hoàn cảnh của họ, những vấn đề, nhiều điều, tất cả đưa vào lời cầu nguyện.

Một từ “thiếu” trong Kinh Lạy Cha

Nếu tôi hỏi anh chị em trong bản văn Kinh Lạy Cha có một điều gì thiếu? câu trả lời là không dễ... Một từ còn thiếu... Mọi người suy nghĩ: điều gì thiếu trong Kinh Lạy Cha? Anh chị em hãy suy nghĩ, từ nào thiếu? Một từ. Một từ mà trong thời đại của chúng ta - nhưng có lẽ luôn luôn - tất cả đều quan tâm, từ nào thiếu trong Kinh Lạy Cha mà chúng ta cầu nguyện mọi ngày? Để không làm mất thời gian tôi sẽ nói: thiếu từ "tôi". Không bao giờ có từ “tôi”. Chúa Giêsu dạy chúng ta cầu nguyện trên môi từ "Cha", bởi vì lời cầu nguyện Kitô giáo là đối thoại: "nguyện danh cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha được thể hiện". Không phải danh tôi, nước của tôi, ý muốn của tôi. Tôi, tôi, không phải như vậy. Và sau đó đi đến "chúng con". Toàn bộ phần thứ hai của "Kinh Lạy Cha" được xưng ở ngôi thứ nhất số nhiều: "Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày, và tha nợ chúng con, xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con khỏi sử dữ”. Ngay cả những lời cầu xin căn bản nhất của con người - như có thức ăn để làm dịu cơn đói - đều là số nhiều. Trong lời cầu nguyện Kitô giáo, không ai xin cơm bánh cho chính mình: xin cho con lương thực hôm nay; không, xin cho chúng con, cầu xin cho tất cả, chúng ta cầu xin cho tất cả người nghèo trên thế giới. Nhưng không được quên điều này, thiếu từ “tôi. Chúng ta cầu xin với ngôi thứ hai: “Cha” và với ngôi thứ nhất số nhiều: “chúng con”. Đây là lời dạy tốt lành của Chúa Giêsu, không được quên điều này. 

Lời cầu nguyện của cộng đoàn

Tại sao? Tại sao? Không có chỗ cho chủ nghĩa cá nhân trong khi đối thoại với Thiên Chúa. Không có sự phô trương của những vấn đề của chính mình như thể chúng ta là những người duy nhất trên thế giới phải chịu đựng. Không có lời cầu nguyện hướng về Thiên Chúa mà không phải là lời cầu nguyện của một cộng đoàn anh chị em, chúng ta: chúng ta ở trong cộng đoàn, chúng ta là anh chị em, chúng ta là một dân cầu nguyện, chúng ta. Có lần một cha tuyên úy nhà tù hỏi tôi: "Xin nói cho con biết, thưa Đức Thánh Cha, từ nào ngược với từ 'tôi'? Và tôi, ngây thơ nói: từ "Bạn". “Bắt đầu cuộc chiến”. Từ ngược với từ 'Tôi' là 'chúng ta', nơi đâu có hòa bình, tất cả cùng nhau". Đó là một giáo lý đẹp mà tôi nhận được từ vị linh mục đó.

Trong lời cầu nguyện, người tín hữu mang đến tất cả những khó khăn của những người sống bên cạnh mình: khi chiều đến, người Kitô hữu thưa với Chúa về những nỗi đau mà mình đã trải qua trong ngày đó; đặt mình trước mặt Chúa nhiều khuôn mặt của bạn bè và thậm chí của thù địch; người kitô hữu không xua đuổi chúng như những điều phiền nhiễu nguy hiểm. Nếu một người không nhận ra rằng có nhiều người xung quanh mình đang đau khổ, nếu chúng ta không động lòng thương những giọt nước mắt của người nghèo, nếu chúng ta quen tất cả những điều này, điều đó có nghĩa là trái tim chúng ta ….như thế nào? Khô héo chăng? Không, tồi tệ hơn: trở thành đá. Trong trường hợp này, thật tốt khi chúng ta cầu xin Chúa chạm vào chúng ta qua Thánh Thấn của Ngài và làm mềm tâm hồn chúng ta. "Xin chạm vào trái tim con, lạy Chúa". Đây là một lời cầu nguyện đẹp: "Xin Chúa làm mềm lòng con để con có thể hiểu và chịu trách nhiệm về mọi vấn đề, mọi nỗi đau của người khác". Chúa Kitô đã không đi qua một cách dửng dưng trước những đau khổ của thế giới: bất cứ khi nào Ngài cảm thấy một sự cô đơn, một nỗi đau của cơ thể hoặc tinh thần, Ngài cảm thấy một lòng trắc ẩn mạnh mẽ, giống như cung lòng của người mẹ. "Lòng trắc ẩn" này là một trong những động từ chính của Tin Mừng: đó là điều thúc đẩy người Samaritano nhân lành đến gần người bị thương ở bên vệ đường, không giống như những người khác có trái tim chai cứng.

Chúng ta có thể tự hỏi: khi tôi cầu nguyện, tôi có mở lòng cho tiếng khóc của nhiều người gần xa không? Hay tôi nghĩ cầu nguyện như một loại thuốc mê, đem lại cho tôi sự yên tỉnh hơn? Tôi để câu hỏi này cho mỗi người tự trả lời. Trong trường hợp này tôi sẽ là nạn nhân của một sự hiểu lầm khủng khiếp. Tất nhiên, lời cầu nguyện của tôi sẽ không còn là một lời cầu nguyện Kitô giáo. Bởi vì từ "chúng con" mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta không cho phép tôi yên bình một mình và khiến tôi cảm thấy có trách nhiệm với anh chị em của mình.

Có những người dường như không tìm kiếm Thiên Chúa, nhưng Chúa Giêsu cũng dạy chúng ta cầu nguyện cho họ, bởi vì Thiên Chúa tìm kiếm những người này trên hết. Chúa Giêsu không đến vì người khỏe mạnh, nhưng vì người đau yếu và cho người tội lỗi (Lc 5,31) - nghĩa là đối với mọi người, bởi vì những người nghĩ rằng họ khỏe mạnh, thực tế không phải vậy. Nếu chúng ta làm việc vì công lý, chúng ta sẽ không cảm thấy mình tốt hơn những người khác: vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, (Mt 5,45). Chúa Cha yêu thương tất cả! Chúng ta học được điều này từ Chúa Ngài luôn tốt với mọi người, không như chúng ta, chúng ta chỉ có thể tốt với một số người, những người chúng ta thích.

Các thánh và những người tội lỗi, tất cả đều là anh em được cùng một Cha yêu thương. Và, vào buổi xế chiều của cuộc sống, chúng ta sẽ được xét xử về tình yêu, chúng ta đã yêu thương thế nào. Không phải là một tình yêu chỉ thiên về tình cảm, mà là lòng thương xót và cụ thể, theo quy tắc Tin Mừng, không quên điều này: “mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25, 40)

 

February 7, 2022

vietvatican.net