| |
Maria, Trường Dậy Vác
Thánh Giá
Maria
Ngọc Hoa Thủy viết để tạ ơn Mẹ
Vô
trong dongcong.net có trang Đồng Hành Với Mẹ, tôi tò mò mở ra
đọc, lại vào Mùa Chay, trong đó lại mời gọi chia sẻ kinh nghiệm
sống. Tôi suy nghĩ rồi nói với chính mình. Là người mang ơn Mẹ,
có dịp nói lên về những gì Mẹ cho mình thì đây có phải là dịp
để tỏ bày hay không. Tôi chia sẻ với một người bạn thân nối khố.
Bạn tôi đốc vô: “Why not! Come on! Go ahead! This is a chance
to say thank you to Her.”
Thế
là tôi cắm đầu viết gởi về trang ĐHVM những tâm tình này với tất
cả lòng thành để tạ ơn và cao rao Danh Thánh Mẹ. Tôi hy vọng cha
sẽ post lên trang Mẹ để cho mọi người đọc thì tôi đa tạ, bằng
không thì tôi vâng ý Cha.
Tôi
biết nhiều bổn đạo Việt Nam có thói tốt lành lần Chuỗi kính Mẹ
và cùng Mẹ viếng Đàng Thánh Giá để cầu nguyện, suy ngắm những
chặng Đàng Thánh Giá của Chúa trong Mùa Chay. Tôi cũng tập cho
mình có thói quen đó nhưng đôi khi cũng cảm thấy không dễ. Thứ
Năm sau Thứ Tư Lễ Tro vừa rồi tôi may mắn có giờ đi dự lễ và được
nghe lại Lời Chúa nhắc lại điều kiện theo Chúa: “.Ai muốn theo
Ta hãy bỏ mình, vác tánh giá hằng ngày và theo Ta.” Cha chủ tế
chia sẻ ý nghĩa và giá trị của việc bỏ mình hy sinh theo Chúa.
Vài tư tưởng của cha trong bài giảng đưa tôi lại những ngày tháng
tôi sống gần như con chiên lạc đàn, Nhưng may quá Mẹ đã âm thầm
cứu thoát tôi, nên hôm nay tôi mới có cơ hội để viết những dòng
này.
Tôi
lập gia đình 30 năm, có hai cháu. Từ ngày lấy chồng tôi đã khóc
rất nhiều vì chồng. Chồng tôi không đánh tôi hay chửi tôi, nhưng
anh là người vô trách nhiệm, ngòai việc đi làm về không bao giờ
anh để ý đến bất cứ chuyện gì trong gia đình, ngay cả việc anh
có bệnh anh cũng không muốn gọi bác sĩ. Anh ì ra đó để tôi phải
liên lạc cho anh. Bạn của anh là chiếc TV và cái giường ngủ. Kéo
lê cuộc tình với một người chồng như thế tôi thật chán nản và
thất vọng. Nhiều đêm tôi khóc hết nước mắt. Tôi chia sẻ hoàn cảnh
này với vài cha thân quen, các cha khuyên tôi ngồi lại chia sẻ
tâm sự với chồng có thể anh nghe ra và thay đổi, hoặc gặp counselor
nhờ họ giúp. Tôi đã làm hết cách nhưng chỉ được hai ba ngày là
chứng nào lại tật đó. Vì thế việc giáo dục dậy dỗ con cái cũng
rất khó……. Ngay hai đứa con tôi, chúng cũng thương tôi và nói
tôi nên bỏ chồng tôi vì chúng thấy chồng tôi ích kỷ, không giúp
gì được cho tôi và cho chúng nó. Tôi không là thánh, sức tôi có
hạn. Vì chịu không nổi, tôi đã cãi nhau với chồng tôi như cơm
bữa. Sau cùng thì tôi quyết định bỏ chồng. Nhưng như một sự an
bài trước ngày tôi đi luật sư làm giấy, tôi tình cờ gặp một linh
mục xin ngài ý kiến về việc li di chồng. Ngài hỏi tôi tâm hồn
có bằng an không. Đương nhiên là tôi nói không bằng an. Ngài khuyên
nếu vậy hãy chờ thêm thời gian gọi các nhà dòng nhà thờ xin khấn
với Đức Mẹ cho bằng an và cho được biết phải làm sao cho đúng
ý Chúa, rồi hãy quyết định. Tôi đoán được thế nào mấy cha cũng
khuyên như thế. Nhưng dẫu sao tôi cũng nể ngài và làm theo ý đề
nghị Tôi gọi đi vài nơi tôi quen xin khấn tuần 9 ngày. Trong tuần
9 tôi đều hợp ý lần 50 kinh Kính Mừng cầu nguyện xin Mẹ cho tôi
biết phải làm gì cho khôn. Khi tuần 9 gần hết, đêm ngủ mơ thấy
Mẹ nhìn tôi với nét mắt rất buồn. Mẹ không nói gì nhưng thấy Mẹ
buồn lắm. Tôi giật mình dậy, nhìn lên ảnh Mẹ trong phòng ngủ của
tôi, tôi thấy hình Mẹ hình như buồn hơn mọi ngày. Tôi buâng khuâng
không hiểu đây là điềm gì. Rồi tôi nghĩ hay đó là dấu Mẹ cho biết
Mẹ đang buồn vì tôi quyết định bỏ chồng. Thế rồi tự nhiên ngày
hôm đó có tiếng nói trong tôi, tôi nghe thấy rất rõ, “không được
bỏ chồng. Hãy cầu nguyện thêm.” Cả ngày hôm đó tôi buồn như mất
hồn, tâm hồn rất bấn loạn. Tôi nhớ lại lời cha kia nói với tôi,
có thấy lòng bình an thì hãy quyết định. Lòng tôi bối rối thêm,
chẳng bằng an chút nào. Tôi gắng cầu nguyện thêm bằng cách lần
chuỗi. Nhưng ôi chao! Sao mà khó quá đi thôi! Nhưng tôi vẫn gắng.
Rồi tôi thấy tư tưởng không được bỏ chồng lớn thêm trong lòng
con. Tôi lưỡng lự và thấy rất rối lòng. Sau khi tuần 9 ngày, tôi
đi xưng tội và kể cho cha nghe những gì đã xảy ra để xem ngài
dạy tôi làm sao. Ngài khuyên tôi rằng dù chồng là người vô trách
nhiệm cũng không phải là lí do để bỏ, vì Chúa đã liên kết 2 người
nên một. Ngài nói nếu tôi dám can đảm bỏ ý định đó và chấp nhận
chung thủy với chồng và cầu nguyện phó dâng người chồng cho Chúa
cho Đức Mẹ, cầu cho chồng thì tâm hồn sẽ bằng an. Tôi biết lời
khuyên đó là đúng nhưng tôi vẫn khóc và cảm thấy khó làm sao nếu
cả đời cứ phải sống với người chồng như thế. Nhưng tôi cố gắng
trong nước mắt rồi tôi cầu xin Mẹ giúp. Và sau đó một tuần từ
từ tôi thấy tôi có sức lạ lắm, tôi thấy thương nhà con, dù anh
vẫn tính tình đó chắng có gì đổi thay. Tôi thấy anh buồn vì anh
biết tôi sắp bỏ anh.
Tự
nhiên lòng tôi đổi thay và rồi từ từ bằng an. Tôi âm thầm cảm
nhận sự đổi thay trong trái tim tôi. Tôi nghĩ chỉ có ơn Mẹ mới
thay đổi được trái tim khô cằn của tôi mà nó đã từ từ chết từ
mấy chục năm trời. Những cử chỉ và hành động ích kỷ anh đã giết
chết tình cảm thương yêu trong tôi. Tôi hoàn toàn lạnh cảm nên
mới khổ mới đau. Vậy mà tôi thấy nó tự nhiên đang sống lại trong
tôi làm tôi thật ngỡ ngàng.
Khi
tôi quyết định bỏ ý li dị vì Mẹ thương cứu vãn tình yêu vợ chồng
tôi, tôi càng thấy tình Mẹ nhiệm mầu quá. Khi tôi khổ quá có ý
định bỏ chồng thì Mẹ lại dùng cơ hội đó để thức tỉnh chồng tôi.
Có bao giờ anh nghe tôi mà lần chuỗi. Vậy mà vì sợ tôi bỏ anh
đã tự động đọc kinh van xin Mẹ giúp anh. Nhiệm màu ôi nhiệm màu.
Khi tôi dám can đảm chấp nhận chung thủy yêu chồng tôi và phó
dâng cho Chúa cho Mẹ để trông cậy sự giúp đỡ thì Mẹ đến ban ơn
cho tôi. Đúng thật Mẹ là Nữ Vương Ban Sự bằng an. Qua nhiều cảm
nghiệm trong đời tôi thấy không ai là thầy dạy khôn ngoan về cây
thánh giá như Mẹ. Từ trên thánh giá Chúa thấy Mẹ âm thầm thông
hiệp dưới chân thánh giá. Còn ai hiểu thấu ý nghĩa nhiệm màu của
thánh giá bằng Mẹ.
Rút
kinh nghiệm cuộc đời, tôi biết nhiều lần tôi dại, động gặp khó
là tôi nhấc điện thoại thở than tứ phương thiên hạ, bạ ai cùng
trút bầu tâm sự cho hả bớt cơn tức, Nhưng cúp rồi lại tràn nỗi
buồn xót và cô đơn, rồi lại bực với chính mình trách mình ngu
đem chuyện riêng vợ chồng đi trình làng. Mâu thuẫn, tăm tồi, ngu
xuẩn và dại khờ.
Tôi
học khôn ở Mẹ. Mẹ là trường dậy tôi vác thánh giá. Mẹ âm thầm
dạy tôi theo gương Mẹ dù khó nguy, dù gian nan, cứ đến ôm thánh
giá với Mẹ và tâm sự thở than khóc lóc với Mẹ, vừa được cứu giải,
vừa kín đáo lại bình an. Nghĩ lại không biết bao nhiêu lần tôi
đã hành động ngu đần khi khó khăn vây quanh lấy tôi.
Lạy
Mẹ, biển đời gập ghềnh nhiều phong ba. Con lại quá yếu hèn, ích
kỷ và đầy tội lỗi nên làm con chỉ nhìn thấy những hào nhoáng phù
hoa ở đời mà quên đi rằng con có Mẹ ở ngay bên con, đang đồng
hành với con từng giây phút trong gia đình, ngay cả lúc giông
tố, nhưng con mắt đức tin con mù lòa vì sự đời, vì đam mê. Con
không thấy Mẹ. Xin Mẹ tha thứ và cho con cảm nhận được sự hiện
diện của Mẹ trong đời con, để con vững tin và thêm bình an, nhất
là khi mây mù của đau khổ thánh giá che phủ đời con. Xin Mẹ tiếp
tục can thiệp để Chúa biến hóa gai góc của thánh giá thành những
hoa ơn phúc cứu rỗi chúng con. Amen.
|
|