| |
Dịch
giả: Phạm Ðình Khiêm |
|
Ðức
Mẹ Ðối Với Ta Lúc Hiện Tại
Ngoài thế gian hay trong viện tu, giờ đây bạn đã quyết tâm sống
với Chúa Giêsu rồi, vậy bạn hãy xét xem Mẹ Chí Thánh đối với bạn
như thế nào?
Mục
đính duy nhất của đời sống là làm nảy nở cái mầm kính mến Chúa,
đã được đổ xuống lòng bạn từ lúc Rửa tội, tức là nuôi dưỡng Chúa
Giêsu trong bạn, làm cho Chúa lớn lên tới tuổi hoàn toàn của Người.
Lòng
kính mến Chúa, sự giữ ơn nghĩa cùng Chúa, sự sống của Chúa Giêsu,
sự sống siêu nhiên, tất cả những cách nói ấy đều có một ý nghĩa
như nhau. Chúa Ba Ngôi đã muốn cảm thông bản tính Thiên Chúa,
sự sống cực kỳ hạnh phúc của Người cho loài thụ tạo. Người phú
thác sự sống ấy cách dư dật dồi dào cho Chúa Giêsu, rồi Chúa Giêsu
lại cảm thông sự sống ấy cho ta dưới hình thức ơn thánh sủng.
Linh hồn nào càng tiếp thụ được sự sống ấy của Chúa Giêsu thời
càng hoàn thiện. Như vậy, Chúa Giêsu Kitô lại sinh ra lần nữa
trong lòng ta, hay nói cho đúng hơn, người vẫn tiếp tục sinh hóa,
bởi vì sự sống của người chưa hết.
Thánh
Phaolô nói rằng đức kính mến Chúa được đổ xuống dồi dào trong
lòng ta là do Ðức Chúa Thánh Thần khi xuống cùng ta. Ðức Chúa
Thánh Thần là ai? Chính là Thần Trí của Chúa Giêsu, Chúa Giêsu
Kitô theo về tính Ðức Chúa Trời là nguyên nhân chính sinh ra ơn
thánh sủng, mà theo về tính loài người, thời Người lại là nguyên
dụng khí chính hay là dụng cụ trước nhất chuyển ơn ấy xuống cho
ta. Chúa Giêsu lại lập ra các phép Bí tích, các phép Bí tích đó
là dụng dụ phụ để thông ơn thánh sủng cho ta.
Nhưng do một sự sắp đặt nhiệm mầu của Ðấng Quan Phòng, Chúa Giêsu
Kitô không thông một ơn siêu nhiên nào cho ai mà không có sự ưng
thuận, sự môi giới của Ðức Nữ Ðồng Trinh.
Vẫn
hay rằng Ðức Chúa Trời là nguồn mạch mọi ơn lành về đàng tự nhiên
cũng như về đàng siêu nhiên. Nhưng Người lại muốn dùng tay loài
thụ tạo để ban ơn lành của Người cho loài thụ tạo. Người đã dựng
nên người mẹ thế gian và phú bẩm cho tính nhân từ hiền hậu, chỉ
vì thế. Nguồn mạch trên hết đã phát sinh ra lòng từ mẫu ấy là
chính Thiên Chúa, nhưng Người đã đổ chính tình âu yếm của Người
vào tâm hồn của một loài thụ tạo, tâm hồn ấy nên như bể chứa tình
yêu để các vật thụ tạo khác đến múc lấy.
Việc
Người làm nơi Ðức Mẹ cũng thế. Người đã làm cho lòng của Ðấng
Thụ tạo cao trọng này nên bể chứa đựng mọi ơn phúc để phân phát
cho loài người. Người lại ủy thác cho Ðấng Thụ tạo ấy cả việc
phân phát nữa.
Vẫn hay rằng mọi ơn đều bởi Chúa Giêsu Kitô, nhưng nếu không có
sự ưng thuận, lòng ước muốn và lời cầu xin của Ðức Nữ Ðồng Trinh,
thì không một ơn nào tự Trái Tim Chí Thánh Chúa có thể chuyển
xuống cho linh hồn giáo hữu được.
Xưa
kia vì Ðức Mẹ ưng thuận, Chúa Giêsu mới sinh xuống thế gian ngày
nay nếu không có sự ưng thuận ấy, Chúa Giêsu cũng không sinh lại
trong một linh hồn nào.
Một
khi ta đã được hưởng cái nguyên lý "chung của mọi ơn phúc
(tức là việc Chúa xuống thế làm người) bởi tay Ðức Mẹ rồi, thời
đích thị rằng phải có Ðức Mẹ môi giới bầu cử, ta mới được hưởng
những thể thức áp dụng nguyên lý ấy trong mọi hoàn cảnh của đời
sống công giáo. Ðức Mẹ là Mẹ từ bi đã từng cộng tác vào việc cứu
chuộc ta trong mầu nhiệm Nhập Thể, thì Người cũng vẫn còn cộng
tác vào việc ấy mãi trong mọi hành vi phụ thuộc mầu nhiệm ấy".
Phàm việc Ðức Chúa Trời sắp đặt tất nhiên là hoàn toàn mọi nhẽ,
thích hợp chung cho mọi người lại riêng cho từng người, bao hàm
được cả toàn thể lẫn chi tiết việc nào cũng có nguyên nhân và
hiệu quả, có nguyên tắc lại có ứng dụng.
Khi
Thiên Chúa có ý định đặt tất cả chương trình Giáng sinh và Cứu
thế tùy thuộc ý muốn một loài thụ tạo phàm hèn, tức Người cũng
muốn cho sự thực hiện của công cuộc cứu thế nơi mỗi người cũng
phải tùy thuộc ý muốn kia.
Ðến
đây ta lại nên để ý một điều mầu nhiệm này nữa. Nếu Thiên Chúa
đã muốn đặt chương trình Giáng sinh và Cứu thế tùy ở sự đồng ý
ưng thuận của Mẹ Người, Người cũng muốn cho sự tùy thuộc ấy không
phải chỉ là một hình thức, mà phải là một điều thiết thực.
Khi
Người đã cảm thông cho một người mẹ thế gian có tình yêu mến và
lòng nhân từ của Người, thì người mẹ ấy có thể cho con cái được
hưởng lòng yêu đương của mình nhiều ít tuỳ nghi hoặc cũng có thể
đóng cửa lòng lại, không san sẻ cho ai tình yêu đương mình được
tích góp trong lòng. Như vậy con cái vì lỗi mẹ mà không được hưởng
lạc thú Chúa dành cho.
Trái lại, nếu người mẹ hiểu nhiệm vụ mình và khôn ngoan làm tăng
triển tình yêu mến và lòng tận tuy?Chúa đã phú bẩm cho, thời con
cái càng được hưởng tấm lòng dịu hiền của mình nhiều hơn.
Thiên
Chúa sắp đặt việc đời là thế, Người dùng những nguyên nhân phụ
để ban ơn cho người ta, đó là điều hiển nhiên thiết thực, chứ
không phải là hình bóng tượng trưng thôi và những kẻ nào được
hân hạnh Chúa chọn để phân phát những ơn lành của Người, vẫn có
thể dùng chí tự do mà san sẻ ơn lành ấy cho đồng loại hay làm
cho họ thiếu hụt phần Chúa đã dành cho họ.
Khi
Ðấng Nữ Ðồng Trinh được đặt làm Mẹ ta, nghĩa là làm Ðấng Môi giới
mọi ơn lành cho loài người, thời Ðức Chúa Trời đã giao để mặc
quyền tự do Ðức Mẹ phân phát những ơn cứu giúp Chúa dành cho ta.
Người không bắt ép Ðức Mẹ, cũng như không bắt ép người mẹ thế
gian san sẻ tình yêu Người đã phú bẩm cho.
Vẫn
hay rằng Thiên Chúa đã ban cho Ðức Mẹ một tấm lòng từ mẫu có thể
bao dung được tất cả đoàn con, nhưng Người không trói buộc hành
vi của Ðức Me.?Người để cho Ðức Mẹ có sáng kiến riêng, có quyền
tự do săn sóc, trìu mến con này hay con khác hơn.
Và
tâm hồn Ðức Mẹ Chúa Trời cũng là một tâm hồn loài người, một tâm
hồn loài người trọn lành nhất như tâm hồn Chúa Giêsu, Người cũng
cảm, cũng thương, cũng đủ thất tình: cũng nhân tâm ấy há thiên
lý nào.
Vì
thế, Ðức Mẹ không thể cầm lòng cảm xúc trước cử chỉ yêu đương,
lời cầu tha thiết, giọt lệ chân thành của các con người. Sự đau
khổ con gọi lòng trắc ẩn Mẹ. Nết đơn sơ, tính khiêm nhường của
con lôi kéo lòng Mẹ.
Thiên Chúa hằng để cho Ðức Mẹ tự ý làm việc. Ðức Mẹ làm gì hay
yêu mến ai, Người không phản đối Người sẽ nhân từ với những kẻ
được Ðức Mẹ yêu mến và bầu cho Người sẽ yêu thương riêng những
kẻ làm con thảo hiền của Ðức Mẹ.
Vậy
thì bạn là cái quả kết thành bởi hai mối tình hiệp lại. Ðức Chúa
Trời yêu bạn. Người lại đặt mối tình yêu ấy vào trái tim Mẹ chí
thánh nhờ sự kết hiệp của hai trái tim ấy mà bạn đã được tiếp
thụ sự sống siêu nhiên trong ơn thánh sủng.
Nhưng
bởi vì sự sống thiêng liêng ấy đã phải nhờ công việc Ðức Chúa
Thánh Thần và sự hiệp công tình nguyện của Trinh Nữ Maria mới
bắt đầu ăn rễ trong linh hồn bạn, cho nên nếu bạn muốn gìn giữ
và phát triển sự sống thiêng liêng, bạn cũng phải nhờ đến cả hai
nguồn sống ấy.
Vậy
thì ta được Ðức Mẹ cưu mang ta, trong lòng từ mẫu Người. Chính
trong linh hồn đầy ơn phúc của Ðức Mẹ mà ta được Chúa Thánh Thần
ban cho sự sống siêu nhiên và sức mạnh để lớn lên trong đời thiêng
liêng.
Thánh
Anphongsô nói, "Ðức Mẹ đã cưu mang Chúa Giêsu trong lòng
dạ Người thế nào, Người cũng cưu mang ta trong trái tim Người
như vậy".
Về
phần xác, các bào thai nằm trong lòng mẹ, sống bằng sức mẹ thế
nào, thì trong đời sống thiêng liêng bạn cũng được nương náu trong
linh hồn yêu đương của Ðức Mẹ như vậy. Trong sự sống siêu nhiên,
bạn cũng như cái bào thai yếu đuối, tự mình không thể cử động,
không thể có của ăn, không thể có khí trời hô hấp, tóm lại bạn
không thể ước muốn hay suy tưởng điều gì về đường siêu nhiên mà
không phải nhờ Ðức Mẹ. Bởi vì "Mọi ơn trên trời ban xuống
đều qua tay Ðức Mẹ phân phát. Ðức Mẹ muốn phân phát cho ai, khi
nào, cách nào tuỳ ý Người". Ðó là lời Thánh Bênađinô.
Người
mẹ thế gian vắt sữa ở chính thể chất mình để nuôi con thế nào,
thì Ðức Mẹ Chúa Trời cũng rút của ăn ở chính tính chất siêu nhiên
của Người, nghĩa là ở tình ái vô biên Chúa Giêsu đã phú thác cho
Người, để giữ gìn sự sống Chúa Giêsu trong lòng ta như vậy.
Và
Người càng được thông Chúa Giêsu cho các linh hồn bao nhiêu, Người
càng vui sướng bấy nhiêu vì như vậy là Người càng thực hiện được
cái thiên chức làm Mẹ.
Như
vậy ta thấy Ðức Mẹ dồi dào cả hai sản lực: một sản lực bởi bản
thể Người và một sản lực bởi tình ái Người.
Người
đã sinh ra Chúa Giêsu về phần xác bởi bản tính nhân loại của Người
do phép Ðức Chúa Thánh Thần, Người sinh ra chúng ta về phần thiêng
liêng bởi lòng thương yêu của Người và cũng do phép Ðức Chúa Thánh
Thần nữa.
Thánh
Augustinô nói, "Ðức Bà Maria là Mẹ thật ta về đường thiêng
liêng, bởi vì do lòng thương yêu ta, Người đã cộng tác vào việc
sinh sản các giáo hữu trong Hội Thánh. Về thể xác, Người là Mẹ
thật vị Thủ lĩnh mà ta là chân tay: Plane mater membrorum est
fideles in Ecclesia noscantur qui illius capitis membra sunt corpore
vero mater ipsius capitis"
Cha
Ventura giải thích, "Vị đại tiến sĩ này công nhận Ðức Mẹ
được hai lần nên mẹ, mẹ về thể xác và mẹ vì lòng yêu. Bởi xác
thịt rất thanh sạch Người. Người là Mẹ Chúa Giêsu, Thủ lĩnh ta
bởi lòng thương yêu hải hà Người, Người lại là Mẹ những người
kết hiệp với Chúa Giêsu như thân thể. Trái tim Ðức Mẹ cũng có
sản lực như lòng dạ Người được sản lực cách lạ: khí huyết Ðức
Mẹ đã sinh ra Chúa Giêsu, thì tình ái Người đã hiệp lực sinh ra
con cái cho Hội Thánh"
Người
chịu thai Ðức Chúa Giêsu trong lòng vẹn sạch Người, Người chịu
thai ta trong linh hồn đầy tình thương yêu của Người. Nhưng trước
khi chịu thai Chúa Giêsu trong thân thể, Người đã chịu thai Chúa
Giêsu trong linh hồn, như lời thánh Augustinô nói. và trong linh
hồn ấy, Người vẫn còn tiếp tục chịu thai Chúa Giêsu mỗi khi Chúa
muốn lại sinh ra trong lòng các giáo hữu là em Chúa Người vẫn
còn làm cho Chúa lớn lên tới tuổi đầy đủ của Chúa.
Thế
là cả hai sản lực của Ðức Mẹ tương phù tương trợ nhau vậy. Khi
Chúa Giêsu Cứu thế là dầu Hội Thánh ở trong lòng Ðức Mẹ, Ðức Mẹ
hiểu rằng có ta ở đấy với Chúa nữa, vì chân tay hằng liền với
đầu. Mà khi bởi tình thương yêu, Người mang thai ta trong lòng
Người, Người biết rằng Chúa Giêsu cũng ở đấy với ta, và mang thai
ta, ấy là sinh ra chính Chúa Giêsu yêu dấu và làm cho Chúa lớn
lên trong ta vậy.
Không
những Ðức Bà Maria thông cho ta mọi ơn cứu giúp, không những Người
lấy sẵn các ơn phúc ấy ở chính ngay bản thể thiêng liêng của Người,
mà Người lại còn cẩn thận lựa chọn thêm bớt thức ăn cho hợp với
nhu cầu của các con, như người mẹ hiền khôn ngoan chu đáo vậy.
Ðến
đây bạn hãy nghĩ xem Ðức Mẹ đã ân cần lo lắng biết bao khi bạn
cần đến những ơn cứu giúp của Người. Người phải lựa chọn, nhào
nặn, chế biến các ơn cho hợp sức, vừa ý bạn.
Bạn
hãy lượng xem Ðức Mẹ đã phải khéo léo lựa chiều thế nào để vừa
không cưỡng bách quyền của bạn tự do điều khiển đời bạn lại vừa
dốc dược vào lòng bạn sữa thiêng ơn thánh.
Người
mẹ thế gian khi nuôi một con trẻ ốm đau không chịu bú sữa, phải
nhân từ khoéo léo bao nhiêu mới lừa được cái khó tính của nó và
đổ của ăn cho nó.
Mẹ
trên trời của ta cũng làm như thế. Người lựa từng dịp, lợi dụng
từng hoàn cảnh để đổ xuống từng giọt thánh sủng, từng lời nhủ
bảo, từng niềm xúc động ăn năn trong linh hồn đứa con khó nết
hoặc đau ốm.
Và
khi đứa con ấy muốn đi chỗ khác tìm sự vui thỏa cho lòng tà của
nó, Ðức Mẹ liền gieo rắc sự cay đắng vào tất cả những gì không
phải là Chúa. Người đào một lỗ hổng lớn trong lòng nó, Người khơi
sự buồn phiền trong lòng nó và gợi cho nó khát vọng một hạnh phúc
to lớn hơn, trong sạch hơn, cho đến khi nào nó nhọc mệt đói khát
mà phải trở về lòng mẹ.
Ôi,
việc gây dựng đời sống thiêng liêng cho con cái khó khăn là bao,
và Mẹ ta trên trời phải nhẫn nạn biết mấy.
Có
lần chúng ta muốn tự túc gây dựng lấy đời sống thiêng liêng ta,
tự ý chọn đường cho ta và tự lực đòi tiến tới. Ta đã quá táo bạo
nhắm mắt trước những nỗi nguy biến dọc đường, những vực thẳm hai
bên, những kẻ thù rình chờ bước ta qua.
Chúa
Giêsu đã ban cho ta Mẹ Người để coi sóc ta. Người đã giao cho
Ðức Mẹ của Người quý nhất trên thế gian này là linh hồn ta cùng
với sự tiến triển và sự thánh thiện của nó. Mẹ nhân lành kia đã
biết ta phải nên giống Chúa Giêsu như thế nào, đã rõ những hoa
nhân đức nào Chúa Giêsu muốn thấy nở trong vườn linh hồn ta.
Vậy
ta hãy để mặc lòng từ mẫu ân cần và khôn khéo của Ðức Mẹ liệu
mọi cách thế cho Chúa Giêsu sống trong ta.
|