|
|
| |
Dịch
giả: Phạm Ðình Khiêm |
|
Ðức
Nữ Trinh Muốn Nhờ Ta Mà Yêu Chúa Giêsu Như Thế Nào?
Nếu
ta muốn yêu mến Chúa Giêsu cho vừa ý Chúa ước ao, thì ta phải
nhờ Ðức Mẹ mà yêu Chúa. Nhân vô thập toàn. Không đấng thánh nào
có thể tự sức mình làm đẹp lòng Chúa Giêsu trọn vẹn được. Ai nấy
đều mang trong linh hồn mình sự suy nhược gây ra bởi tội lỗi.
Thế nên không ai đến được Chúa Giêsu mà không phải qua Ðức Mẹ
chí thánh. Ai ai cũng đều nương ẩn dưới áo Ðức Mẹ và lấy danh
nghĩa là con Ðức Mẹ mà ra mắt cùng Chúa Giêsu.
Và
đó là lẽ rất phải. Chỉ có mình Ðức Mẹ là đã có thể hoàn toàn đẹp
lòng Chúa Giêsu. Chỉ có mình Ðức Mẹ là đã cân xứng với sự thanh
tịnh hoàn toàn của Chúa. Lý do là vì Chúa đã dựng nên một người
Mẹ để làm Mẹ chính Chúa, và cần phải làm cho Mẹ ấy thật xứng đáng
với Ðấng Thiên Chúa.
Vậy
bạn thử tưởng xem Chúa đã
phải dội vào lòng Tạo vật cao
cả ấy những làn sóng yêu mến
dào dạt là thế nào, để cho
mực nước yêu đương ở
lòng Ðức Mẹ cũng hầu như
thăng bằng với mực nước yêu
đương ở chính lòng Chúa, khiến
nó có thể khi thì tự lòng Chúa,
chảy sang lòng Me;?lúc lại tự lòng
Mẹ giồn vào lòng Chúa, như ngọn
thuỷ triều lên xuống vậy. Vì
thế nên khi Ðức Mẹ chí thánh
yêu mến Chúa, Chúa được hoàn
toàn thỏa mãn.
Vậy
nếu ta muốn làm đẹp lòng Chúa
Giêsu, ta hãy dâng cho Chúa tấm lòng
Ðức Mẹ yêu Chúa. Ta hãy ẩn
mình ta trong linh hồn Ðức Mẹ hãy
bỏ tâm hồn đi mà thay thế vào
bằng tâm hồn Ðức Mẹ, rồi
chỉ nhờ Ðức Mẹ mà yêu,
như cái bào thai nhỏ chỉ nhờ
hơi mẹ mà thở, chỉ nhờ huyết
mẹ mà sống.
Lòng
đổi lòng, dạy thay dạ như thế
có được không? Ðược
lắm, chỉ cần ta có chí ước
muốn là đủ? Ở đời, ai cũng
được quyền và có thể lối
của để lại cho người khac ngay
khi còn bình sinh. Những bản san thư
hay khế ước nhượng của như
vậy, rất thiêng, rất trọng và
luật pháp cũng bảo đảm. Một
khi việc nhượng dịch đã thành,
và kẻ thừa hưởng đã nhận,
thời không thể thủ tiêu được.
Tại
sao tôi lại không thể nhường
cho Ðức Nữ Vương trên trời
tấm thân tôi này, cả linh hồn
và thể xác tôi, cả chí muốn
tôi cùng những sự nó ước
ao, hy vọng, cả trí khôn tôi cùng
những điều nó suy nghĩ, lo toan, cả
những năng lực tôi về phần hồn
và phần xác cùng những việc nó
làm, cả tình cảm tôi cùng những
điều nó xúc động, toàn thể
cuộc sống tự nhiên và siêu nhiên
của tôi?
Tất
cả những sự ấy Ðức Chúa
Trời đã ban cho tôi: ấy là của
tôi, là tư sản tôi, nó thuộc
về tôi cách trọn vẹn, cách thực
thụ, hơn cả những của cải vật
chất tôi có ở đời này. Vậy
nên tôi có thể tự ý nhường
những sự ấy cho Ðức Mẹ Chúa
Trời cũng là chính Mẹ tôi, tôi
có thể làm cái việc nhượng
dịch ấy một cách trịnh trọng
và ý thức. Và việc nhượng
dịch như vậy là một điều
rất thiêng, rất trọng. Một khi Mẹ
chí thánh đã nhận, nó thành
bất khả di dịch.
Của
tôi có trước khi, nay không còn
là của tôi nữa. Hồn và xác
tôi cùng tất cả những năng lực
và những hành vi tôi đã trở
nên của riêng Ðức Mẹ rồi.
Khi tôi suy nghĩ, ấy là chính Người
dùng trí khôn tôi mà suy nghĩ khi
tôi kính mến Ðức Chúa Trời,
thì không phải chỉ một mình trái
tim tôi kính mến nữa, bởi vì
trái tim tôi không còn là của tôi,
nó đã được chuyển sang Trái
Tim Mẹ tôi rồi, và sức kính mến
tôi có bao nhiêu thì cũng đã
giồn cả vào Trái Tim Mẹ tôi rồi:
chính Trái Tim cực sạch ấy bây
giờ đang kính mến Chúa tôi.
Bạn
nên để ý rằng, nếu bạn
có dâng hiến toàn thân cho Ðức
Mẹ Maria như vậy, thời không phải
là để Ðức Mẹ hưởng
riêng đâu, ấy là để Ðức
Mẹ đem bạn dâng cho Chúa Giêsu,
bởi vì chính Chúa Giêsu mới là
lẽ sống của Ðức Mẹ, là
thiên đàng của Ðức Mẹ, là
hạnh phúc và là sự hiển vinh
của Ðức Mẹ vậy.
Bạn
hãy nghe cái tích lý thú trẻ nữ
Diêm-ma Gan-ga-ni (Gemma Galgani) được xem
thấy Ðức Mẹ như sau: Cô bé
thấy mình được ngồi trên
tay Ðức Mẹ, đầu ngục vào
lòng Ðức Mẹ. Ðức Nữ Trinh
âu yếm hỏi cô bé rằng: "Hỡi
Diêm-ma, con nói Mẹ hay, con có yêu
ai hơn Mẹ chăng?" Diêm-ma liền
trả lời: "Thưa Mẹ có, con yêu
một người hơn Mẹ". Ðức
Nữ Trinh rất dịu dàng nghe lời ấy,
liền ẵm chặt Diêm-ma vào lòng
hơn nữa và lại hỏi: "Vậy
con bảo Mẹ nào, con yêu ai hơn Mẹ?"
Ðứa trẻ ngây thơ đáp: "Mẹ
yêu dấu, con không nói cho Mẹ biết
đâu... Nếu chiều hôm qua Mẹ ở
đây, Mẹ đã biết ai là kẻ
con yêu hơn Mẹ... Người ấy giống
hệt Mẹ, tóc người ấy cũng
như tóc Mẹ, và nước da thì
thật là nước da Mẹ". Ðức
Nữ Ðồng Trinh vẫn năn nỉ: "Diêm-ma
đừng có giấu Mẹ, thế người
ấy là ai?" Bấy giờ đứa
trẻ mới nói: "Ấy là Chúa
Giêsu, con Mẹ. Ôi, con yêu Người
biết bao!" Nghe lời ấy, Ðức
Nữ Trinh ôm ghì Diêm-ma áp vào
Trái Tim Người và nói với Diêm-ma
rằng: "Ồ, phải đấy, con hãy
yêu Chúa Giêsu, hãy yêu Chúa Giêsu
hết lòng hết sức con". Ðoạn
Người biến mất.
Thực
quả tình Ðức Bà Maria chỉ sống
vì Chúa Giêsu, chỉ sống để
kiếm các trái tim cho Chúa mà thôi.
Và nếu Người đòi xin
trái tim bạn ấy là để
cho Chúa Giêsu. Vậy bạn hãy phó
thác trái tim bạn trong tay Người:
Người biết thật rằng nếu bạn
không giao phó hẳn mình bạn cho Người
thì bạn không thể nào yêu mến
Chúa Giêsu cho vừa ý Chúa muốn
được.
Nhưng
này đây, một điều mầu nhiệm
mới về nghĩa của ta với Mẹ
ta. Bạn phải nhờ Ðức Mẹ mà
yêu mến Chúa Giêsu, nhưng thế
cũng chưa đủ bạn còn phải
để cho chính Ðức Mẹ nhờ
bạn mà yêu mến Chúa Giêsu nữa.
Hai điều đó khác nhau. Khi bạn
nhờ Ðức Mẹ mà tỏ lòng kính
mến Chúa, thời bạn vẫn chủ
động lòng yêu của bạn, còn
Ðức Mẹ chỉ là dụng khí,
là phương tiện. Nhưng khi Ðức
Mẹ dùng bạn mà tỏ tình yêu
mến Chúa, thời chính Người chỉ
huy lòng bạn, còn bạn chỉ là
người phụ giúp vào việc đó
mà thôi.
Bạn
thích đàng nào hơn? Ôi, ước
chi Ðức Mẹ thu hút bạn vào với
Người cho trọn, để Người
dùng bạn mà tỏ lòng yêu mến
Chúa Giêsu. Ở trên trời, Ðức
Nữ Ðồng Trinh yêu mến Con cực
thánh Người bằng một tình yêu
bao la man mác, miệng lưỡi không tả
xiết, nhưng tình yêu đó là
một mối tình tất nhiên. Ðức
Mẹ còn muốn yêu mến Chúa Giêsu
Con Người bằng một mối tình
tự ý và thong dong y như xưa khi Người
dựng thai Chúa trong lòng, khi Người
ẵm bồng Chúa lần đầu tiên,
khi Người cùng chung sống với Chúa
ở thế gian này và khi Người cùng
chịu đau khổ với Chúa trên núi
sọ.
Thế
nên Ðức Mẹ đòi xin trái tim
bạn để Người dùng nó mà
lại tỏ tình yêu mến Chúa Giêsu
như xưa. Ðức Mẹ muốn dùng
linh hồn bạn mà đổ dốc vào
lòng Chúa tất cả tấm tình yêu
Người đã yêu mến Chúa Giêsu
xưa, mà tình yêu ấy là một
tình yêu tự ý, một tình yêu
của bạn và cũng là tình yêu
của Ðức Mẹ.
Lẽ
nào bạn lại không muốn làm như
cái kênh, cái lạch cho Ðức Mẹ
dùng mà dốc những suối tình yêu
vào Trái Tim Chúa Giêsu, và Chúa
Giêsu cũng nhờ mà thông lại cho
Mẹ Chúa mối tình yêu vô hạn
của Chúa? Bạn có một sứ mệnh
êm đẹp thay. Chúa Giêsu muốn yêu
mến Mẹ Chúa như xưa Chúa đã
yêu mến khi còn dưới thế, Chúa
muốn cho Mẹ Chúa được hưởng
những cảm giác sướng khoái như
xưa Người đã hưởng khi ẵm
ru Chúa trong tay; Chúa lại muốn dùng
bạn như môi giới để làm
những việc tỏ tình yêu mến ấy.
Phần
Ðức Mẹ, đối lại, Ðức
Mẹ cũng muốn lại được cùng
Chúa Giêsu chung sống những năm âu
yếm mến thương cùng những năm
xót xa đau đớn xưa kia: Ðức
Mẹ, xin bạn cho Người mượn trái
tim bạn. Bạn từ chối được
sao? Bạn nên lưu tâm điều này:
sở dĩ bạn được gọi vào
đời sống công giáo và được
lòng yêu mến Chúa Giêsu, ấy là
vì Ðức Mẹ chứ không phải
vì bạn đâu. Hết mọi người
cũng như toàn thể vũ trụ chỉ
sống vì Ðức Mẹ, còn Ðức
Mẹ chỉ sống vì Chúa Giêsu, và
Chúa Giêsu chỉ sống vì Ðức
Chúa Cha.
Ðức
Chúa Trời đã dựng nên Ðức
Bà Maria để Ðức Bà yêu mến
Chúa Giêsu cho xứng đáng, và để
Ðức Chúa Con khi xuống thế làm
người được gặp một tâm
hồn xứng hợp với tâm hồn mình,
không đến nỗi phải như khách
lạ giữa người đời. Ðức
Chúa Trời đã dựng nên mọi
người dương thế khác để
Ðức Nữ Trinh chí thánh dùng họ
làm như phương thế mà tỏ
tình yêu mến Chúa Giêsu gấp bội
phần hơn lên.
Vậy
sở dĩ ta sống ở thế gian này
chẳng qua là để cho Ðức Mẹ
tái diễn cuộc sống của Người:
ta chỉ là cái phần kế tiếp kéo
dài cuộc đời Mẹ ta ra. Trái tim
ta đối với Người là như
mộ trái tim để Người thay đổi,
đặng yêu mến Chúa Giêsu như
mới.
Ðức
Chúa Trời đã đổ vào linh
hồn Mẹ người hết mọi ơn
phúc. Người đã ủy cho Mẹ
người làm những phúc ấy sinh
hoa lợi sao cho danh Chúa được cả
sáng, xứng đáng với những hy
sinh lớn lao Người đã phải chịu
để làm ơn cho ta.
Vì
mục đích ấy Người đã
cho Ðức Mẹ quyền tự do phân
phát những ơn phúc đã nhận
được cho những kẻ Ðức Mẹ
thương yêu, những kẻ không chối
từ làm con Ðức Mẹ.
Như
vậy, Ðức Mẹ thông ơn phúc
cho ta là Người làm cho các ơn
phúc của Người được sinh
sản gấp muôn ngàn lần. Và như
vậy, Người có bao nhiêu con trung thành,
là Người yêu mến
Thiên Chúa bấy nhiêu lần.
Thế
nên khi ta kính mến Chúa, thì không
phải chỉ có mình ta thôi đâu,
có cả Ðức Mẹ nữa, Người
nhờ ta, dùng ta mà yêu mến Chúa.
Tình yêu của ta có gì khuyết điểm,
Ðức Mẹ bù lấp, lọc sạch
và cải hóa cho nên hoàn thiện
mà dâng cho Chúa.
Ôi,
Mẹ con, xin Mẹ hãy chiếm hữu con
cho toàn vẹn. Con muốn keo sơn gắn
bó cùng Mẹ. Chớ gì hồn con được
kết liền với hồn Mẹ, được
nhập sâu vào tận thâm cung hồn
Mẹ, được biến hóa trong hồn
Mẹ như tia lửa nhỏ cháy trong lò
lửa mênh mông vậy.
Chớ
gì trí khôn con được thu giồn
trong trí khôn Mẹ, chớ gì trí
nhớ, trí vẽ con được thu hút
vào với Mẹ, chớ gì những tình
cảm, những yêu đương, những
xúc động của con được hòa
lẫn vào với Mẹ, chớ gì lòng
muốn con đồng hóa với chí muốn
Mẹ, chớ gì trái tim con được
hòa tan làm một cùng Trái Tim cực
sạch Mẹ để con được dường
như chính thân Mẹ bao bọc cho, và
như vậy thì Mẹ có thể dùng
hết cả tấm thân con làm máng
chuyển tình ái vô biên của Mẹ
cho Chúa Giêsu.
Chớ
gì con được kết hiệp chặt
chẽ cùng Mẹ hơn đứa trẻ
thơ gắn bó cùng Mẹ nó. Chớ
gì linh hồn con, trong cuộc sinh hoạt siêu
nhiên, chỉ sống bởi nhờ Mẹ.
Chớ gì trái tim con cùng đập một
nhịp điệu với Trái Tim Mẹ. Chớ
gì máu Mẹ chảy trong các huyết
quản con. Chớ gì hơi thở Mẹ
gìn giữ sự sống Chúa Giêsu trong
người con và làm cho con nên như
một Giêsu mới. Ôi, lạy Mẹ, con
vui mừng biết bao vì được biết
rằng con sống trong Mẹ và Mẹ dùng
con mà yêu mến Chúa Giêsu.
Phàm
sinh vật hễ có nhận thì có cho,
có thu thì có phát, hễ càng có
sinh lực nhiều thì càng tìm cách
thông sinh lực ra mạnh, và khi đã
đến lúc trưởng thành sung túc,
nó trở nên nguyên nhân sinh ra sự
sống cho vật khác. Vậy Ðức Nữ
Ðồng Trinh càng chính lực siêu
nhiên dư dật hơn bao nhiêu. Người
càng muốn phân phát sinh lực ấy
chung quanh Người dồi dào hơn bấy
nhiêu. Mà muốn phân phát sinh lực
ấy, Người gọi ta giúp Người.
Nếu
bạn không giúp đỡ Người
trong nhiệm vụ từ thiện ấy thì
cả những sự thương khó Chúa
Giêsu, cả những sự đau đớn
Ðức Mẹ đều không sinh hiệu
lực đầy đủ ơn ích cho Người
ta. Vậy bạn hãy mở linh hồn bạn
ra cho rộng là hãy đặt hết lòng
trông cậy vào Ðức Mẹ, để
Người có thể đổ cả tình
yêu của Người vào cho, như thế
bạn sẽ nên mạch chứa ơn lành
Ðức Mẹ và suối nước tình
yêu của Người sẽ ngập tràn
hồn bạn mà chảy vào lòng những
kẻ khác nữa.
Mà
muốn làm đầy đủ nhiệm vụ
êm đềm tốt đẹp là làm
mạch chứa ơn lành Ðức Mẹ,
bạn hãy nên như đứa con nhỏ
nằm trên cánh tay Mẹ chí thánh,
bạn hãy lấy lòng yêu mến và
tinh thần phó thác mà gục đầu
vào lòng Ðức Mẹ, và năng
lặp đi lặp lại rằng: lạy Mẹ,
xin hãy lấy lòng nhân thương đến
hết mọi người, đến những
kẻ có tội, kẻ rối đạo,
kẻ ngoại đạo, kẻ hấp hối,
đến những linh hồn khao khát nhân
đức trọn lành, đến những
tâm hồn đã hiến dâng cho Chúa
Giêsu, xin Mẹ hãy ban ơn lành, hãy
gieo rắc tình yêu Chúa Giêsu, nhất
là trong các linh hồn các linh mục
của Mẹ.
Nếu
bạn luôn luôn đứng bên suối
lòng nhân ấy để hứng lấy
nước bở đó chảy ra, không
phải để hưởng cách ích kỷ
một mình, mà là để chảy
tràn vào những đồng ruộng khô
cạn là lòng kẻ có tội, hoặc
tưới mạnh vào những vườn
hoa lựa chọn là linh hồn những kẻ
khát khao thánh đức, thì thực
là bạn đã làm một việc tông
đồ êm đẹp và ơn phúc
lắm vậy. Nếu bạn cứ muốn ở
luôn bên Ðức Mẹ như vậy
để làm một cái kênh vô hình
thông tình yêu linh thánh cho linh hồn
người ta, thời chắc Ðức Nữ
khoan nhân sẽ ôm bạn vào trái
tim Người âu yếm lắm vậy.
Biết
đâu Ðức Mẹ đã chẳng
gọi bạn cách tỏ tường để
làm tông đồ Người, làm kẻ
phân phát những ơn lành của Người
trên mặt đất. Gặp trường
hợp ấy, bạn hãy luôn luôn cầu
xin Người huấn luyện bạn thành
nên khí dụng độc quyền của
Người, không hề dám cậy mình
có nhân đức, tài năng, sức
lực gì, một trông cậy lòng từ
mẫu Người thông cho bạn những
đức tính ấy.
Hãy
cầu xin Người dùng lấy trí khôn
bạn mà nghĩ, gây ra trong đó những
ý tưởng, những cách thức để
đánh động lòng người ta xúc
cảm và quyết định, đặt
vào đó những chương trình,
những dự án để làm cho người
ta hiểu biết và yêu mến Chúa
Giêsu cùng Ðức Mẹ. Phàm điều
gì chỉ là khôn ngoan theo thói thế
gian, chỉ là tự phu hão huyền thì
xin Ðức Mẹ loại ra khỏi trí
bạn xin Người ban cho tư tưởng
bạn được sáng suốt, để
chinh phục những linh hồn muốn tìm
sự thật.
Hỡi
Mẹ nhân lành, hãy dùng trí con
mà nghĩ, hãy lấy tim con mà yêu.
Hãy đốt lửa kính mến thật
nóng nảy trong lòng con để cho ngọn
lửa không ở nguyên trong đó được
phải bùng bùng cháy lan ra ngoài mà
bọc lấy hết mọi linh hồn tiếp
xúc với con. Ôi, kẻ làm thày cả
thật cần phải cầu xin Ðức Mẹ
Chúa Trời ban cho mình cái khoa yêu
thương các linh hồn và làm cho
họ suy phục...
Bạn
hãy cầu xin Người dùng miệng
lưỡi bạn mà nói. Chớ gì
chính Ðức Bà là toà Ðấng
Khôn ngoan, xui khiến bạn nói những
lời thiết tha có sức đánh động
tận chỗ thâm sâu mỗi linh hồn
để nó rung lên vì lòng mến
Ðức Chúa Giêsu. Bạn hãy nài
xin Người giúp bạn phá tan những
thành kiến, tự ái, và hổ thẹn
không phải lối, chứa chất trong lòng
nhiều người, để họ nhận
biết sự thật. Chớ gì khi nghe bạn
khuyên giảng, kẻ tội lỗi khốn
nạn tưởng như được nghe
chính lời Mẹ nhân lành của họ
trên trời vậy.
Hỡi
Mẹ nhân lành, chớ gì mọi tình
cảm của con: tình yêu, lòng nhớ,
sự hy vọng, mối e sợ, niềm vui cùng
nỗi khổ của con, hết thảy, chỉ
quy về Mẹ. Xin Mẹ hãy chỉ huy các
giác quan con, hãy chiếm hữu lấy mắt,
tai, miệng lưỡi cùng tay chân con,
tất cả mình con, để nó chỉ
dùng mà thi hành những ý định
nhân từ của Mẹ đối với
mọi người thế gian.
Xin
Mẹ hãy quản trị ý chí tự
do của con để nó nên giống hệt
ý chí Mẹ, xin Mẹ hãy dùng sự
ngọt ngào bởi duyên ưa vẻ đẹp
Mẹ mà giữ chặt lấy nó, đồng
thời lại xin Mẹ thông cho nó nghị
lực vô địch của Mẹ để
con được mạnh sức chiến đấu
cho Chúa.
Quả
thực có mạnh mẽ chiến đấu
thì mới mở rộng được nước
Chúa Giêsu. Vậy bạn phải xung vào
đạo quân Ðức Mẹ, làm một
tinh binh anh dũng chiến thắng ma quỉ Santan
khiến nó hết đường chiếm
đoạt.
Ðức
Nữ Trinh vô nhiêm nguyên tội là
kẻ thù của Satan, Người là kẻ
thù của Satan tự bản tính và
định phận Người. Người
sở dĩ nên Mẹ Chúa Giêsu là
để Chúa Giêsu nên khí dụng
cho người chống lại Satan và Người
sở dĩ nên Mẹ bạn là để
kết liên bạn vào đạo binh chống
hỏa ngục.
Vì
thế nên Rắn hỏa ngục ghét và
sợ Ðức Mẹ. Khi Ðức Mẹ
chưa sinh ra, thì Ý Trên đã tỏ
cho nó biết sẽ có một Ðấng
Nữ Ðồng Trinh cực thanh cực tịnh
là kẻ thù không đội trời
chung với nó và sẽ đạp giập
đầu nó. Vừa khi nó chợt nghĩ
đến Người, trong cõi tương
lai xa thẳm, Người đã là một
mối kính sợ vô cùng cho nó. Nó
đã nuôi một mối căm thù riêng
đối với Người bốn mươi
thế kỷ trước rồi Người
mới bắt đầu chịu thai trong lòng
mẹ Người.
Trước
kia, Satan đã chối không thờ Nhân
tính Thánh thiện của Chúa Giêsu
dù Nhân tính ấy hợp thành một
với Ngài, Ngôi Hai Thiên Chúa. Ðể
phạt nó, Thiên Chúa bảo cho nó
biết một đấng Thụ tạo thuần
tuý, con cháu Evà, sẽ đạp giập
đầu nó dưới chân trinh sạch
Người và nó sẽ phải cúi
đầu trước nhan Người như
Nữ Vương mình.
Vậy
có gì mà nó chẳng ra sức té
lấm áo cực sạch Người, và
vì nó bất lực không làm nổi
việc ấy thì có lạ gì nó
chẳng giồn sự căm hờn độc
dữ vào các con cái Người? Ôi,
dữ dội thay cuộc chiến đấu
giữa Mẹ Ðồng Trinh với Rồng
hỏa ngục. Vui mừng cho Satan biết bao,
khi nó tách được một đứa
con lìa khỏi Ðức Mẹ, nhuộm đen
được một linh hồn bằng tội
nặng. Nó coi như đó là một
chiến thắng oanh liệt trên chính Ðấng
Vô Nhiêm Nguyên Tội vậy.
Ta
phải tỉnh táo biết bao để canh
giữ cho danh dự Mẹ ta, và chống lại
Satan trong linh hồn ta bằng cách giữ một
lòng sạch trong không tì ố. Ðược
thế, Ðức Nữ Ðồng Trinh sẽ
nhận ta vào hàng tôi tá Người
và sẽ hóa ta thành một khí dụng
lợi hại để Người dùng mà
chiến đấu cùng hỏa ngục. Người
sẽ dùng ta, những sinh linh yếu ớt
có lẽ trước đã làm nô
lệ Satan. Phải, Người sẽ dùng
ta mà bẻ gẫy những xiềng xích
trói buộc muôn ngàn kẻ tội lỗi
người sẽ kích thích ta, sẽ cho
ta một lòng bền bỉ lạ lùng để
cầm cự chiến đấu người
sẽ đặt vào trí khôn ta những
ơn lo liệu và ơn thông hiểu để
phá tan những cạm bẫy quỉ dữ
giăng ra lừa các linh hồn và làm
cho các mưu kế nó phải thất bại.
Người sẽ lấy đức khiêm
nhường bao vây ý chí ta, để
khiến quỉ kiêu ngạo Luxiphe phải
lẩn trốn sau cùng Người sẽ gây
cho lòng ta ghét cay ghét đắng sự
tội cùng cha sự tội là Satan như
chính Người ghét nó vậy.
Ôi,
lạy Ðức Nữ Ðồng Trinh không
vương tội truyền. Người là
Mẹ tôi, là Nữ Vương quyền
phép vô địch của cả vũ trụ.
Tôi muốn thành một khí dụng cho
Người dùng để giao chiến với
hỏa ngục. Xin Người hãy coi giữ
tôi, vì tôi yếu đuối quá
và lúc nào cũng hòng bội phản
Người. Xin Người hãy giữ tôi
bên mình Người, còn tôi thì
không lúc nào ngưng cầu nguyện
Người.
|
|