|
LÒNG TIN ĐƯỢC THƯỞNG
Một Giám Mục Tô Cách Lan một hôm đi dạo chơi dọc triền núi thuộc
giáo phận. Gặp một căn lều nghèo khó, ngài vào thăm, chủ nhà không
nhận ra ngài là Giám Mục (vì ngài mặc thường phục, mang áo mưa
bên ngoài) nên tiếp đón như một khách thường, sau câu chuyện trao
đổi, khách nhận ra chủ có một nỗi buồn u uẩn khách đánh bạo hỏi
chủ:
-Thú thật với bà, tôi cảm thấy như bà có nỗi buồn u uẩn?
-Mẹ gia đình liền xưng thú: Vâng, chúng tôi buồn lắm vì nhà tôi
nằm liệt giường ở phòng bên cạnh, đã già sắp chết, nhưng cực lòng
cho chúng tôi hơn hết là mặc dầu sắp chết, ông cứ khăng khăng
một mực "tôi chưa chết", và từ chối dọn mình.
-Tôi có được vô thăm ông nhà không?
-Ðược mời ông vô.
Trông thấy bệnh nhân già còm, tiều tụy, sắp đến cửa mộ, khách
khuyên ông dọn mình chết.
Nghe câu "sắp chết" bệnh nhân dõng dạc trả lời: Tôi
chưa chết!
Ông
làm cách nào lay chuuyển được lòng ông lão, khách tâm sự hỏi dò
bệnh nhân: Lý do mà ông tin chắc mình chưa chết?
Bệnh nhân gắng gượng hỏi lại khách: "mà ông có đạo công giáo
không?" Sau khi biết rõ bệnh nhân hỏi chân thành, khách thú
nhận ngay: tôi là người Công giáo. Bấy giờ, mắt đẫm lệ, bệnh nhân
xưng thú:
Từ ngày rước lễ lần đầu, tôi đã đêm ngày kêu xin cùng Ðức Mẹ đừng
để tôi chết khi chưa gặp linh mục bên cạnh giường và ông nghĩ
coi, chẳng lẽ Ðức Mẹ không nghe lời tôi cầu xin; từ đó đến nay
tôi hằng cầu xin và hằng tin cậy. Tôi tin rằng điều đó rất có
thể đối với Ðức Mẹ. Nên tôi tin chắc tôi chưa chết bao lâu chưa
gặp được linh mục, mặc dầu gia đình tôi ở giữa rừng hoang vắng
này.
-Hỡi con! Ðức Giám Mục đáp lại, lời cầu xin của con đã được Ðức
Mẹ nhận. Kẻ đang nói với con đây chẳng những là linh mục mà còn
là Giám Mục sở tại nữa. Chính Ðức Mẹ dẫn cha đến đây, qua khu
rừng hoang vắng này để nhận hơi thở cuối cùng của con. Nói rồi
cha cởi chiếc măng tô ra để lộ chiếc thánh giá vàng cho ông lão
xem thấy. Vừa xem thấy rõ Ðức Giám Mục ông lão liền kêu lên: "Ôi
lạy Mẹ nhân lành, con cám ơn Mẹ." Rồi ông quay về Ðức Giám
Mục xin xưng tội.
-Thưa Ðức Cha, xin Ðức Cha giải tội cho con. Bây giờ con mới tin
thật, con sắp chết.
-Ít hôm sau ông đã chết lành, đầu vui sướng hy vọng.
|