Bàn tay từ Mẫu
“Mẹ
là khiên thuẫn che chở đời con.
Và
là ơn cứu độ của con trong giờ
chết”
(Thánh Anphongsô).
Dong
duổi trên đường đời gió bụi,
gánh của sầu thương nặng trĩu
đôi vai. Giữa tháng ngày trôi trong cô liêu, lặng
lẽ, băn khoăn và thổn thức, lạc
lõng và vô vọng, người con thường
luôn nghĩ tới mẹ và gọi mẹ. Mong
tìm gặp bàn tay và trái tim yêu thương của
mẹ mình để làm nơi nương tựa,
ủi an.
Trong
cuộc đời của một người,
không có mẹ, mồ côi mẹ, hay bị mẹ
bỏ, là điều bất hạnh lớn lao
nhất. Người đó không bao giờ hiểu
được những dịu ngọt và hạnh
phúc mỗi khi gục đầu vào lòng mẹ,
hay được mẹ đặt một nụ
hôn trên trán mỗi buổi tối trước
khi đi ngủ.
Sự
quyến luyến nồng nàn của tình mẫu
tử đã trở thành một tình cảm thiêng
liêng, đến độ mặc dù sau này khi đã
lớn tuổi và trưởng thành, người
con vẫn không sao quên nổi. Bởi vì tình yêu
thương của mẹ dành cho con thật vô
bờ bến, và không bút nào có thể diễn tả
một cách đầy đủ.
Tình
mẹ thương con đã cho người con
sự tin tưởng và niềm hy vọng rằng
những gì mình muốn, đều có thể tìm
được nơi trái tim yêu thương của
mẹ mình. Kể cả những lúc nguy nan và đau
khổ, câu nói trên miệng con vẫn là: “Mẹ
ơi! Mẹ cứu con”.
Trong
đời sống siêu nhiên, Maria là người
mẹ uy quyền, cao sang, nhưng luôn yêu thương
và săn sóc con cái mình.
Thánh
Bênađô khi diễn tả quyền năng và tình
thương của Mẹ, đã phấn khích
mọi người hãy tin tưởng và phó thác
mọi sự nơi Mẹ:
“Lậy
Thánh Nữ Đồng Trinh Maria là Mẹ rất
nhân từ. Xin hãy nhớ xưa nay chưa từng
nghe có người nào chạy đến cùng Mẹ
xin bầu chữa cứu giúp, mà Mẹ từ
bỏ chẳng nhận lời”.
Sự
xác tín trên, đã khiến Ngài mạnh mẽ quả
quyết nếu có trường hợp nào xẩy
ra là có người chạy đến cầu
xin Mẹ, mà bị từ chối hãy cho Ngài biết
để Ngài bảo mọi người đừng
yêu mến và cậy trông Mẹ nữa.
Lo
âu của cuộc sống, vất vả của
kiếp người, thôi thúc của dục vọng
, tất cả đã làm cho con người nhiều
khi chơi vơi, đắm đuối, thất
vọng, và chán chường giữa dòng đời.
Với
nhiều gia đình, đời sống hôn nhân,
vợ chồng, cha mẹ và con cái không còn là những
ân huệ của Thiên Chúa, không còn là một dấu
chứng của tình yêu, và mái ấm hạnh phúc,
nhưng đã biến thành một chiến trường
hằng ngày vẫn ẩm ỷ, hoặc bùng nổ
những tranh chấp và hận thù đưa tới
bất hạnh.
Trong
những hoàn cảnh như thế, khi con chạy
lại với Mẹ, Mẹ sẽ làm gì? Mẹ
sẽ dậy cho con biết lắng nghe, tìm hiểu,
và chấp nhận ý Chúa. Nhất là Mẹ sẽ
dậy con biết nhẫn nại, khiêm tốn
chờ đợi thời giờ của Thiên
Chúa.
Khi
đánh mất niềm tin, là lúc con người
bắt đầu than trách Chúa, bắt đầu
phủ nhận sự thật về cuộc đời,
và về chính mình. Bắt đầu vẽ ra một
Thiên Chúa theo ý mình, chứ không phải là Thiên Chúa
thực như Ngài hiện hữu. Trường
hợp của bà mẹ đau khổ sau đây,
phản ảnh lối suy tư và cái nhìn của
con về Thiên Chúa, trong những lúc con gặp đau
thương và thử thách.
Câu
chuyện của một thiếu phụ sẵn
sàng chấp nhận đời sống góa bụa,
đơn côi và lạnh lẽo. Bà đặt trót
niềm tin vào Thiên Chúa, giữ luật Chúa và Giáo
Hội cách đầy đủ. Bà sống đạo
sốt sắng, siêng năng đọc kinh, tham
dự thánh lễ và rước lễ hàng ngày.
Ước vọng duy nhất của bà là xin cho
được một cuộc sống bình thản,
an vui và hạnh phúc bên đứa con gái của
mình. Ngoài ra, bà chỉ xin sao cho được
nhìn thấy đứa con của mình lớn lên,
học hành, có công ăn việc làm, có gia thất,
và có một cuộc sống hạnh phúc bên mái
ấm gia đình.
Giấc
mơ của bà xem như không bao giờ thành sự
thật. Chỉ ít lâu sau khi người con gái
bà lập gia đình, cô cũng đã trở thành
một góa phụ trẻ như bà. Rồi bản
thân cô, cô cũng đã từ biệt cõi đời
trong một tai nạn lưu thông, để lại
cho bà đứa cháu gái mới lên một.
Một
lần nữa, bà hướng về đứa
cháu ngoại. Lại cũng chỉ là một giấc
mơ rất nhỏ nhoi, rất thiết thực,
và rất người của bà đối với
đứa cháu nhỏ bé và côi cút. Trong kinh nguyện
và hy sinh, bà chỉ cầu xin làm sao cho cháu bà lớn
lên, khỏe mạnh, học hành, có công ăn việc
làm, có gia thất và sống một cuộc sống
hạnh phúc bên mái ấm gia đình.
Rồi
bỗng một hôm, cháu bà bỏ nhà trốn học.
Nó bắt đầu lối sống buông thả,
sa đọa khi nó chưa tròn 14 tuổi.
Quá
hoảng hốt, bà càng thêm lời cầu. Bà xin
khấn hết đền thánh này đến đền
thánh khác, hết tuần cửu nhật này đến
tuần cửu nhật khác. Bà xin hết lễ
này đến lễ khác, chỉ để cầu
cho cháu bà được ơn ăn năn trở
lại, lo học hành và chuẩn bị cho tương
lai. Nhưng rồi thực tế phũ phàng vẫn
xẩy tới. Cháu bà có thai, và sinh ra một bé
gái khi nó mới 15 tuổi.
Bà
cảm thấy như Thiên Chúa đang nguyền
rủa và xua đuổi bà. Quá chua chát, quá đắng
đót, quá phũ phàng đối với cuộc
đời, bà bắt đầu nghi ngờ tình
thương của Thiên Chúa.
Từ
bà, qua con gái bà, rồi tới cháu gái bà, tất
cả là một câu hỏi khó giải thích. Càng
khó giải thích hơn nếu nói rằng Thiên Chúa
là tình yêu, và Mẹ Maria là đấng ban muôn ơn
lành cho hết mọi người hằng cầu
xin với Mẹ.
Nhưng
những lời cầu và hy sinh của bà thật
sự không trở thành vô nghĩa. Thiên Chúa vẫn
lắng nghe những lời cầu xin của
bà. Ngài vẫn tiếp nhận mọi hy sinh, và
đếm từng giọt nước mắt
của bà. Chỉ có điều là hành động
của Ngài và cách thức trả lời của
Ngài không phải là câu trả lời và hành động
mà bà đang muốn có. Bà phải chờ thêm 15
năm nữa sau khi đã chết.
Câu
chuyện được tiếp tục là người
cháu gái của bà chỉ thay đổi lối
sống 15 năm sau ngày bà qua đời. Trong một
buổi tối nọ, khi nàng gặp cảnh éo
le xô đẩy nàng bước sâu vào con đường
trụy lạc, bỗng hình ảnh của bà chợt
loé sáng vùng ký ức sâu thẳm tưởng chừng
như đã chết của nàng. Nàng chợt bừng
tỉnh. Và qua kinh nghiệm chua chát và đắng
đót của cuộc đời, nàng đã thức
tỉnh, quyết tâm làm lại cuộc.
Nàng
bồi hồi xúc động nhớ lại hình
ảnh bà ngoại, và hồi tưởng như
nghe được những câu kinh, nhìn thấy
những giọt nước mắt của bà
ngoại mỗi khi cầu nguyện cho nàng. Nàng
rất ân hận về cuộc sống quá khứ
của mình...
Nhiều
khi con vẫn thắc mắc là tại sao Thiên
Chúa lại bắt bà phải chờ đợi
lâu như thế? Và tại sao Thiên Chúa lại
trả lời cho một người đã chết?
Câu trả lời này lại cũng chỉ có một
mình Chúa biết.
Như
người đàn bà đau khổ trên, con ngày
ngày vẫn cầu xin và nhìn lên đôi tay từ
bi Mẹ, vì biết rằng từ đôi tay tình
thương ấy, mọi phúc lành của Thiên
Chúa sẽ tuôn đổ trên con.
Thiên
Chúa đã đặt vào tay Mẹ kho tàng ơn
phúc, để Mẹ ban cho ai, ban khi nào, và ban bao
nhiêu theo ý Mẹ muốn. Tư tưởng của
Thánh Anphongsô được diễn tả một
cách dễ hiểu hơn, có nghĩa là Mẹ chính
là Quản Lý mọi phúc lành của Thiên Chúa. Chỉ
có một điều con cần phải lưu
ý mỗi khi cầu xin Mẹ, đó là để
Mẹ tự do hành xử quyền ban phát ơn
sủng hợp với thánh ý của Thiên Chúa.
Một
người mẹ giầu lòng thương yêu
con cái như Mẹ, đứng trước kho
tàng ơn phúc vô tận đó, thử hỏi khi
được xử dụng quyền ban phát
những ơn lành cho con cái mình, Mẹ sẽ vui
mừng biết bao. Mẹ lại có thể hẹp
hòi, hoặc từ chối những ai chạy
đến kêu cầu Mẹ sao.
Thánh
Kinh kể lại, xưa kia người Ai Cập
trong cơn đói khổ đã đến với
Giuse như đến với nguồn sống.
Họ tìm gặp Giuse như tìm gặp vị cứu
tinh, và người ban cho họ nguồn sinh lực
để sống:
“Khi
nạn đói lan tràn khắp Ai Cập, người
dân kêu cầu cùng Pharaon xin lúa gạo. Pharaon liền
nói với những người Ai Cập hãy đến
với Giuse và làm những gì ngài bảo họ”
(St 41:55).
Như
Pharaon xưa đã nói với dân chúng của ông
mỗi khi họ tới trước bệ rồng
xin cứu sống, ngày nay Thiên Chúa cũng nói với
con như vậy khi con đến với Ngài:
“Hãy đến với Mẹ Maria”.
Trần
Mỹ Duyệt
|