Thứ Ba, 18-4-2006

 
 


Giáo Hoàng Biển Đức XVI: Bài Giảng Thánh Lễ Khai Mạc Mật Nghị Hồng Y Bầu Tân Giáo Hoàng 18/4/2005 một năm trước

Theo chương trình đã được phác họa, sáng nay, tại Đền Thờ Thánh Phêrô, ĐHY trưởng hồng y đoàn là Joseph Ratzinger đã dâng Thánh Lễ khai mạc cho mật Nghị Hồng Y bầu tân Giáo Hoàng, với sự đồng tế của tất cả mọi hồng y tuyển bầu, và sự tham dự của các vị hồng y quá tuổi tuyển bầu, các vị giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ và giáo dân. Trong bài giảng của mình, vị hồng y chủ tế, trước hết, đã dẫn giải bài đọc thứ nhất liên quan đến lời Chúa Giêsu nói qua miệng tiên tri Isaia là Người được sai đi “loan báo năm hồng ân của Chúa và ngày báo oán của Thiên Chúa chúng ta”.

Isaiah 61:1-3a. 6a. 8b-9
Ephesians 4:11-16
John 15:9-17

”Vào giờ khắc nặng trọng trách đây, chúng ta hãy đặc biệt lằng nghe những gì Chúa muốn nói với chúng ta qua những lời lẽ của Người. Tôi chỉ xin chọn mỗi đoạn của ba bài đọc liên quan trực tiếp tới chúng ta vào một thời điểm như thế này.

“Bài đọc thứ nhất cho chúng ta thấy hình ảnh được tiên báo về nhân vật Thiên Sai, một hình ảnh đạt được trọn vẹn ý nghĩa của nó vào chính lúc Chúa Giêsu đọc đoạn văn này ở hội đường Nazarét, khi Người nói rằng: ‘Hôm nay quí vị đã nghe thấy đọan kinh thánh này đã được ứng nghiệm’ (Lk 4:21). Ở tâm điểm của bài sách tiên tri này, chúng ta thấy có một câu mà thoáng nhìn như mâu thuẫn. Khi nói về mình, Đấng Thiên Sai nói rằng Người được sai đến để ‘loan báo năm hồng ân của Chúa, vào ngày báo oán của Thiên Chúa chúng ta’ (Is 61:2).

“Chúng ta hân hoan nghe thấy nói đến việc loan truyền năm tình thương: Tình thương Chúa đặt giới hạn cho sự dữ, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã nói với chúng ta như thế. Tự bản thân mình Chúa Giêsu Kitô là tình thương Chúa: Thấy Chúa Kitô nghĩa là thấy được tình thương của Thiên Chúa. Lệnh truyền của Chúa Kitô đã trở nên sứ vụ của chúng ta qua việc xức dầu tư tế; chúng ta được kêu gọi để loan báo, chẳng những bằng lời nói mà còn bằng đời sống cũng như bằng những hoa trái hiệu nghiệm của các Bí Tích, ‘năm hồng ân của Chúa’.

“Thế nhưng, tiên tri Isaia muốn nói gì khi ngài loan báo về ‘ngày báo oán của Thiên Chúa chúng ta?’ Khi đọc bản văn tiên tri này ở Nazarét, Chúa Giêsu không nói đến những lời ấy; Người đã kết thúc bằng việc công bố năm hồng ân. Phải chăng đó là lý do xẩy ra việc xúc phạm sau bài giảng của Người? Chúng ta không ai biết. Dầu sao Chúa Giêsu cũng cống hiến việc dẫn giải chính thức về những lời ấy bằng cái chết của Người trên thập tự giá. ‘Chính Người đã mang lấy tội lỗi của chúng ta nơi thân thể của Người bị treo trên cây’, Thánh Phêrô đã nói như thế (1Pt 2:24). Và Thánh Phaolô viết cho tín hữu Galata rằng: ‘Chúa Kitô đã cứu chuộc chúng ta khỏi cái tai họa của lề luật, khi trở nên một thứ đồ bị nguyền rủa vì chúng ta – vì có lời chép: Khốn thay cho kẻ bị treo lên cây’, để, nơi Chúa Giêsu Kitô, nhờ đó các thứ phúc lành của Abraham được đổ xuống cho các dân ngoại, nhờ đó chúng ta được lãnh nhận lời hứa Thần Linh nơi đức tin’ (Gal 3:13).

“Tình thương của Chúa Kitô không phải là một thứ ân sủng rẻ tiền; tình thương của Người không phải là những gì cho rằng sự dữ là đồ vô vị. Chúa Giêsu mang lấy tất cả gánh nặng của sự dữ, tất cả quyền lực hủy diệt của sự dữ, nơi thân thể của Người và trong linh hồn của Người. Ngày báo oán và năm hồng ân của Chúa cùng hiện thực nơi mầu nhiệm Vượt Qua, nơi Chúa Kitô là Đấng đã chết và sống lại. Đó là việc báo oán của Thiên Chúa, ở chỗ, Chính Bản Thân Ngài, nơi con người của Con Ngài, chịu khổ vì chúng ta. Chúng ta càng được tình thương của Chúa chạm tới, chúng ta càng liên kết với khổ đau của Người, và chúng ta càng sẵn sàng làm trọn nơi xác thịt của chúng ta ‘những gì còn thiếu nơi những khốn khổ của Chúa Kitô’ (Col 1:24).

“Chúng ta hãy sang bài đọc thứ hai là thư của Thánh Phaolô gửi tín hữu Êphêsô. Bài đóc này chính yếu có 3 vấn đề: trước hết là các thừa tác vụ và đặc sủng của Giáo Hội như những tặng ân của Chúa phục sinh đã về trời; rồi tới việc trưởng thành trong đức tin và trong nhận thức về Con Thiên Chúa như điều kiện và nội dung cho mối hiệp nhất của thân thể Chúa Kitô; và sau hết, việc tham dự chung vào việc tăng trưởng của Thân Thể Chúa Kitô, tức là việc biến đổi thế giới bằng mối hiệp thông với Thiên Chúa.

“Chúng ta hãy suy niệm về hai điểm. Điểm thứ nhất đó là con đường dẫn đến, như bản tiếng Ý dịch cách giản dị là ‘sự trưởng thành Chúa Kitô’. Cụ thể hơn, theo bản Hy ngữ, chúng ta cần phải nói về ‘tầm mức viên trọn của Chúa Kitô’ là tầm mức chúng ta được kêu gọi để thực sự trưởng thành trong đức tin. Chúng ta không được là trẻ con trong đức tin, trong tình trang non dại. Mà sống đức tin trẻ con nghĩa là gì? Thánh Phaolô trả lời rằng đó là ‘bị nghiêng ngả theo chiều gió chủ nghĩa’ Thật là một lời diễn tả rất ư là hợp thời!

“Biết bao nhiêu là chiều gió chủ nghĩa chúng ta đã từng biết đến trong mấy thập niên qua! Biết bao nhiêu là trào lưu ý hệ! Biết bao nhiêu là trường phái tư tưởng! Con tầu tư tưởng nhỏ bé của nhiều Kitô hữu thường bị xô lấn bởi những cơn sóng này, tung họ từ cực đoan này sang cực đoan kia: từ chủ nghĩa Marxít đến chủ nghĩa tự do (liberalism), thậm chí đến chủ nghĩa duy tự do (libertarianism); từ chủ nghĩa tập thể (collectivism) đến chủ nghĩa cá nhân cực đoan (radical individualism); từ chủ nghĩa vô thần đến chủ nghĩa tôn giáo mập mờ bí hiểm (vague religious mysticism); từ chủ nghĩa ngộ thức (agnosticism) đến chủ nghĩa hòa đồng (syncretism) v.v.

“Ngày nào cũng có những thứ giáo phái mới, khiến cho những lời của Thánh Phaolô nói trở thành sự thật về việc con người bị lừa đảo, về cái tinh quái làm cho con người bị lầm lạc (x Eph 4:14). Có một đức tin minh tường, theo Kinh Tin Kính của Giáo Hội, thường được gán cho là chủ nghĩa thủ cựu / bảo thủ (fundamentalism). Một khi chủ nghĩa tương đối (relativism), nói cách khác, một khi để cho mình ‘bị xô đẩy theo chiều gió chủ nghĩa’, thái độ duy nhất được cho là thích hợp với thời đại tân tiến, thì đó là lúc chủ nghĩa tương đối độc đoán được hình thành, một chủ nghĩa tương đối độc đoán cho rằng không có gì là tuyệt đối cả, và là một chủ nghĩa chỉ biết căn cứ vào cái tôi cùng với những ước muốn của cái tôi mà thôi.

“Chúng ta có một chuẩn mức khác, đó là Con Thiên Chúa, một con người thật sự. Người là chuẩn mức của nhân bản chủ nghĩa đích thực. Một đức tin ‘trưởng thành’ là đức tin không chiều theo làn sóng thời trang cũng như những gì là tân hiện đại nhất; một đức tin trưởng thành và chín chắn là một đức tin được cắm rễ sâu xa trong mối thân tình với Chúa Kitô. Mối thân hữu này hướng chúng ta về tất cả những gì là thiện hảo và cống hiến cho chúng ta chuẩn mức để nhận thức được đâu là phải và đâu là trái, đâu là gian dối và đâu là chân thật.

“Chúng ta cần phải làm cho đức tin trưởng thành này chín mùi; chúng ta cần phải dẫn đàn chiên của Chúa Kitô đến đức tin này. Và chính đức tin này, chỉ duy có đức tin này mà thôi, mới là những gì kiến tạo hiệp nhất và được hiện thực nơi đức ái. Thánh Phaolô đã cống hiến cho chúng ta một câu nói tuyệt vời, ngược lại với tình trạng trôi nổi của những ai giống như trẻ con bị bập bềnh theo triều sóng, đó là hãy sống sự thật bằng đức ái như là một mẫu thức cốt yếu cho việc hiện hữu của Kitô giáo. Sự thật và đức ái đồng qui nơi Chúa Kitô. Chúng đến với Chúa Kitô theo chuẩn mức nào, thì sự thật và đức ái cũng nên một với nhau trong đời sống của chúng ta như vậy. Đức ái không có đức tin là một đức ái mù quáng; chân lý không có đức ái sẽ chỉ là ‘phèng la inh ỏi’ (1Cor 13:1).

Giờ đây chúng ta sang bài Phúc Âm, một bài Phúc Âm phong phú song tôi chỉ xin rút ra hai nhận định nhỏ thôi. Chúa Kitô đã noí với chúng ta những lời tuyệt vời này là ‘Thày không còn gọi các con là tôi tớ nữa,… mà gọi các con là bạn hữu’ (Jn 15:5). Nhiều lần chúng ta chỉ cảm thấy rằng mình giống như những tên đầy tớ vô dụng, mà thực sự là thế (x Lk 17:10). Mặc dù là thế, Chúa Kitô vẫn gọi chúng ta là bạn hữu của Người; Người làm cho chúng ta thành bạn hữu của Người; Người ban cho chúng ta tình bằng hữu của Người. Chúa Kitô đã xác định tình bằng hữu bằng hai cách. Không có gì là bí mật giữa bạn bè với nhau: Chúa Kitô nói với chúng ta hết những gì Người nghe từ Cha; Người hoàn toàn đặt niềm tin tưởng của Người nơi chúng ta, và cùng với lòng tin tưởng ấy là kiến thức của Người. Người tỏ cho chúng ta thấy dung nhan của Người, tấm lòng của Người. Người tỏ cho chúng ta thấy niềm âu yếm của Người, tình yêu say mê cho đến điên cuồng tử giá.

“Người đặt tin tưởng nơi chúng ta; Người ban cho chúng ta quyền năng để cùng với bản thân của Người phán rằng: ‘Này là mình Thày’, và ‘Thày tha tội cho con’. Người trao phó thân thể của Người là Giáo Hội cho chúng ta. Người ký thác sự thật của Người cho tâm trí yếu đuối và bàn tay yếu hèn của chúng ta, đó là mầu nhiệm Thiên CHúa là Ch, và Con và Thánh Thần; mầu nhiệm của vị Thiên Chúa là Đấng ‘đã quá yêu thương thế gian đến hiến ban Con duy nhất của mình’ (Jn 3:16). Người đã làm cho chúng ta nên bạn hữu của Người. Chúng ta cần phải đáp lại như thế nào đây?

“Yếu tố thứ hai được Chúa Giêsu sử dụng để định nghĩa tình bằng hữu đó là mối hiệp thông của ý muốn. ‘Idem velle – idem nolle’ là câu định nghĩa của người Rôma. ‘Các con là bạn hữu của Thày nếu các con làm theo những gì Thày truyền cho các con’ (Jn 15:14). Tình bằng hữu với Chúa Kitô đồng nghĩa với những gì được ước nguyện thứ ba trong Kinh Lạy Cha: ‘Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời’.

“Vào giờ khắc ở Vườn Diệt-Si-Ma-Ni, Chúa Giêsu đã biến đổi ý muốn loài người phản loạn của chúng ta thành một ý muốn tuân hợp và kết hợp với ý muốn thần linh. Người đã chịu đựng tất cả cuộc thảm kịch về cái tự lập của chúng ta, và bằng việc trao phó ý muốn của chúng ta vào bàn tay Thiên Chúa, Người đã làm cho chúng ta được thực sự tự do: ‘Thế nhưng, không phải theo ý Con mà là ý Cha’ (Mt 26:39). Việc cứu chuộc của chúng ta đã được thực hiện nơi mối hiệp thông ý muốn này: ở chỗ được trở thành bạn hữu của Chúa Giêsu, trở nên bạn hữu của Thiên Chúa. Chúng ta càng yêu mến Chúa Giêsu, chúng ta càng biết Người, tự do đích thật của chúng ta càng tăng trưởng, cùng với niềm vui được cứu chuộc. Xin tri ân cảm tạ Chúa Giêsu về tình bằng hữu của Chúa!

“Một yếu tố khác của Phúc Âm tôi cũng muốn được đề cập tới đó là bài nói của Chúa Giêsu về việc sinh hoa kết trái: ‘Thày đã chọn các con và chỉ định để các con đi sinh hoa kết trái để hoa trái của các con được tồn tại’. Cái động lực hiện hữu của Kitô giáo hiện lên ở nơi đây, cái động lực của thành phần tông đồ: ‘Thày đã sai các con đi’. Chúng ta cần phải cảm thấy được sinh động bởi cái day dứt khôn nguôi; cái day dứt khôn nguôi muốn mang đến cho hết mọi người tặng ân đức tin, tặng ân được làm bạn hữu với Chúa Kitô. Thật vậy, tình yêu, tức tình bằng hữu với Thiên Chúa, đã được ban cho chúng ta là để nhờ đó tình yêu này, tình bằng hữu này vươn tới người khác nữa.

“Chúng ta đã lãnh nhận đức tin là để trao tặng đức tin cho kẻ khác; chúng ta là những vị linh mục phục vụ kẻ khác, và chúng ta cần phải sinh hoa kết trái vững bền. Thế nhưng, làm sao có thể bền vững được đây? Tiền bạc không lâu bền. Nhà cửa không bền lâu, cả sách vở nữa. Vào một lúc nào đó, không nhanh thì chậm, tất cả đều sẽ biến mất. Chỉ có một điều duy nhất còn tồn tại đến muôn đời đó là linh hồn của con người, một con người được Thiên Chúa dựng nên để sống vĩnh hằng.

“Hoa trái tồn tại đây, bởi thế, là những gì chúng ta đã gieo vào linh hồn con người ta, đó là yêu thương và nhận thức; là cử chỉ có thể chạm tới tâm can; là lời nói hướng linh hồn hướng về niềm vui của Chúa. Vậy chúng ta hãy đi và nguyện cầu cùng Chúa để Ngài giúp cho chúng ta sinh hoa kết trái, một thứ hoa trái vững bền. Chỉ có thế trái đất này mới có thể được biến đổi từ thung lũng châu lệ thành vườn địa đường của Thiên Chúa.

“Sau hết, chúng ta hãy trở lại với Thư gửi giáo đoàn Êphêsô một lần nữa. Bức thư viết, theo những lời Thánh Vịnh 68, rằng Chúa Kitô, khi ‘Người lên trời… đã ban các tặng ân cho con người’ (Eph 4:8). Ôi những tặng ân phân phối hiển vinh. Và những tặng ân này là các vị tông đồ, tiên tri, các vị truyền bá phúc âm, các vị mục tử và thày dạy. Thừa tác vụ của chúng ta là tặng ân của Chúa Kitô ban cho con người để xây dựng thân thể của Người, xây dựng một tân thế giới. Chúng ta hãy sống thừa tác vụ của chúng ta như tặng ân Chúa Kitô ban cho con người! Thế nhưng, trong lúc này đây, chúng ta hãy thiết tha nguyện cầu cùng Chúa rằng, sau đại tặng ân Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Ngài lại ban cho chúng ta một vị mục tử theo ý định của tâm can Ngài, một vị mục tử dẫn chúng ta đến chỗ nhận biết Chúa Kitô, đến với tình yêu của Người, đến với niềm vui chân thực.

“Amen”.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ điện thư của VIS ngày 18/4 và Zenit ngày 19/4 - Thoidiemmaria.net

 

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)