| |
Ngày
của Chúa – Dies Domini: Ngày của Giáo Hội – Dies Ecclesiae - Thánh
Thể Chúa Nhật
Tông
Thư Dies Domini của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
(tiếp
theo các Chúa Nhật tuần trước)
Thánh
Thể Chúa Nhật
34.
Thật vậy, tự mình, việc cử hành Thánh Thể Chúa Nhật không khác
với việc cử hành Thánh Thể ở các ngày khác, hay có thể tách biệt
khỏi toàn thể sinh hoạt về phụng vụ và bí tích. Theo bản chất
của mình thì Thánh Thể là một thứ hiển linh của Giáo Hội (42),
và điều này được thể hiện sống động nhất khi cộng đồng giáo phận
qui tụ lại cùng nguyện cầu với vị Chủ Chăn của mình: “Giáo Hội
thể hiện đặc biệt sáng ngời khi Dân Chúa, tất cả mọi người, chủ
động và hoàn toàn tham dự vào cùng một việc cử hành phụng vụ,
nhất là cùng một Thánh Thể, chia sẻ một việc nguyện cầu duy nhất
tại một bàn thờ duy nhất được vị Giám Mục chủ sự có sự hiện diện
của các vị linh mục và thừa tác viên của ngài” (43). Mối liên
hệ với Giám Mục cũng như với toàn thể cộng đồng Giáo Hội này gắn
liền với hết mọi việc cử hành Thánh Thể, cho dù vị Giám Mục không
chủ sự, và bất kể ngày nào trong tuần. Việc đề cập đến vị Giám
Mục trong Kinh Nguyện Thánh Thể đã nói lên mối liên kết này.
Thế
nhưng, vì tính cách long trọng đặc biệt của mình, cũng như vì
sự hiện diện cần phải có của cộng đồng, và vì được cử hành “vào
ngày Chúa Kitô chiến thắng sự chết và ban cho chúng ta được thông
phần sự sống bất tử của Người” (44), mà Thánh Thể Chúa Nhật thể
hiện đặc biệt chiều kích giáo hội nội tại của mình. Thánh Thể
Chúa Nhật trở thành mô phạm cho các cuộc cử hành Thánh Thể khác.
Mỗi một cộng đồng, khi qui tụ tất cả mọi phần tử của mình để “bẻ
bánh”, trở nên nơi hiện diện cụ thể của mầu nhiệm Giáo Hội. Trong
việc cử hành Thánh Thể, cộng đồng hướng về mối hiệp thông với
Giáo Hội hoàn vũ (45), nài xin Chúa Cha “hãy nhớ đến Giáo Hội
trên khắp thế giới” và làm cho Giáo Hội lớn lên trong mối hiệp
nhất giữa tất cả mọi tín hữu với Đức Giáo Hoàng và với các vị
Mục Tử ở Giáo Hội riêng, cho đến khi tình yêu nên tuyệt hảo.
Ngày
của Giáo Hội
35.
Thế nên, Ngày Của Chúa cũng là Ngày Của Giáo Hội. Đó là lý do
tại sao ở lãnh vực mục vụ, khía cạnh cộng đồng của việc cử hành
Chúa Nhật cần phải được đặc biệt nhấn mạnh. Như tôi đã có lần
nhận định là trong nhiều thứ sinh hoạt của một giáo xứ thì “không
gì trọng yếu hay làm nên cộng đồng bằng việc cử hành Ngày Của
Chúa và Thánh Thể của Người vào Chúa Nhật” (46). Nhận thức như
thế, Công Đồng Chung Vaticanô II đã nhắc nhở rằng cần phải cố
gắng để làm sao bảo đảm là có được “trong giáo xứ một cảm quan
sống động về cộng đồng trước hết nơi việc cộng đồng cử hành Thánh
Lễ Chúa Nhật” (47). Các bản hướng dẫn về phụng vụ sau đó cũng
nhấn mạnh như thế, khi yêu cầu vào các Chúa Nhật và các ngày lễ
trọng, việc cử hành Thánh Thể được thực hiện bình thường nơi các
nhà thờ hay các nguyện đường cần phải được liên kết với việc cử
hành tại nhà thờ của giáo xứ, để “nuôi dưỡng cảm quan cộng đồng
Giáo Hội, một cảm quan được nuôi dưỡng và thể hiện một cách đặc
biệt nơi việc cộng đồng cử hành Thánh Thể vào Chúa Nhật, hoặc
quanh vị Giám Mục, nhất là ở vương cung thánh đường, hay ở cộng
đoàn giáo xứ là nơi cha sở đại diện cho vị Giám Mục” (48).
36.
Cuộc qui tụ lại vào Chúa Nhật là một nơi đặc biệt của mối hiệp
nhất: nó là môi trường để cử hành bí tích hiệp nhất sacramentum
unitatis là những gì sâu xa đánh dấu Giáo Hội như là một dân được
qui tụ lại “bởi” và “trong” mối hiệp nhất Cha, Con và Thánh Linh
(49). Đối với các gia đình Kitô hữu thì cuộc qui tụ lại vào Chúa
Nhật này là một trong những diễn đạt nổi bật nhất cho thấy cái
căn tính của họ cũng như “thừa tác vụ” của họ như là “giáo hội
tại gia” (50), khi cha mẹ chia sẻ với con cái mình ở cùng một
Bàn tiệc duy nhất lời Chúa và Bánh Sự Sống. Về vấn đề này chúng
ta cần phải nhắc lại rằng cha mẹ là thành phần đầu tiên cần phải
dạy cho con cái mình biết tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật; trong vấn
đề này chúng được hỗ trợ bởi các giáo lý viên, thành phần cần
phải thấy rằng vấn đề khai tâm về Thánh Lễ là một phần trong việc
huấn luyện trẻ em được ủy thác cho họ, bằng cách giải thích cho
chúng biết những lý do quan trọng tại sao lại có luật buộc. Cũng
về khía cạnh này, khi hoàn cảnh cho phép, việc cử hành Thánh Lễ
cho Trẻ Em, tùy theo các điều khoản về qui tắc phụng vụ (51),
là những gì hữu ích.
Ở
các Thánh Lễ Chúa Nhật ở giáo xứ, vì các giáo xứ là “các cộng
đồng Thánh Thể” (52), thường thấy có những nhóm hội khác nhau,
phong trào, đoàn thể, thậm chí những cộng đồng tu trì ít oi hiện
diện trong giáo xứ. Điều này giúp cho mọi người cùng nhau cảm
nghiệm thấy được những gì chung sâu xa nhất, vượt ra ngoài cả
những đường lối thiêng liêng riêng mang tính cách nổi bật một
cách hợp tình hợp lý khi được thẩm quyền Giáo Hội nhận thức (53).
Đó là lý do tại sao vào Chúa Nhật, ngày tụ họp, không nên khuyến
khích có những Thánh Lễ cho nhóm nhỏ: bởi vì nó không phải chỉ
là vấn đề bảo đảm rằng những cuộc qui tụ của giáo xứ không thể
nào thiếu thừa tác vụ của các vị linh mục, mà còn để bảo đảm rằng
sự sống và mối hiệp nhất của cộng đồng Giáo Hội được hoàn toàn
bảo toàn và cổ võ (54). Việc ban phép những thứ châm chước có
thể bị hạn chế một cách rõ ràng liên quan đến điều chỉ dẫn tổng
quát này tùy thuộc vào sự nhận định khôn ngoan của các Vị Chủ
Chăn nơi Giáo Hội riêng, khi các vị cứu xét tới những nhu cầu
đặc biệt ở lãnh vực huấn luyện và chăm sóc mục vụ, cũng như chú
ý tới thiện ích của cá nhân hay nhóm hội, nhất là những thiện
ích mà các thứ châm chước ấy có thể mang lại cho toàn thể cộng
đồng.
(còn
tiếp vào mỗi Chúa Nhật)
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tài liệu của văn khố
Tòa Thánh - Thoidiemmaria.net
|
|